Thiếp Khuynh Thành

Chương 28: Thương lượng




Edit: Phi Nguyệt

Bóng lưng của người nọ vô cùng quen thuộc, lòng Mộ Dung Ca bỗng nhiên nhảy lên một tiếng ‘thịch’, nhìn người vừa xuất hiện, cô đè giọng xuống thấp: “Không biết Khánh vương đại giá quang lâm tới đây có gì cần chỉ bảo?”

Đúng, bóng đen đang đứng trước cửa chính là Khánh vương Phượng Dịch!

Sao hắn lại đến đây?

Là muốn tính sổ với cô ư? Bởi vì cô đã cài bẫy ái phi Lâm Vi và gia tướng Trương tướng quân của hắn à? Nhưng nếu hắn muốn giết cô thì sao lại phải chờ cô tỉnh dậy? Huống hồ gì, Triệu Tử Duy cũng đang ở trong Đông Sương phòng, Phượng Dịch tuyệt đối sẽ không vì hai người kia mà tới giết cô để đắc tội với Triệu Tử Duy đâu.

Vậy thì mục đích hắn xuất hiện là đây là gì?

Phượng Dịch kinh ngạc, hắn không ngờ Mộ Dung Ca lại nhận ra hắn nhanh như vậy, hắn xoay người nhìn Mộ Dung Ca đầy nghi hoặc, thấy bộ dạng phòng bị của cô khiến hắn có cảm giác khác thường.

Có phải hắn chưa hiểu hết về Mộ Dung Ca hay không? Tại sao lúc này gặp cô lại khiến hắn có cảm giác khác vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Mộ Dung Ca lạnh lùng nhìn Phượng Dịch, trong lòng cô thầm suy đoán hắn đến đây là có mục đích gì. Đối với người này cô căm thù hắn đến tận xương tủy, không phải chỉ vì đó là cảm giác của thân thể này, mà bởi vì người đang đứng ở trước mặt cô là một kẻ không có nhân tính!

Không có tính người, máu lạnh tuyệt đối! Kẻ này so với Triệu Tử Duy thì bất nhân hơn nhiều, làm cho người ta cảm thấy khinh bỉ.

“Ngày mai ngươi sẽ cùng Tề quốc thái tử rời khỏi Nguyên quốc. Ngươi có bằng lòng ở lại hầu hạ bổn vương?” – Phượng Dịch tiến về phía trước hai bước, bóng đêm khiến người ta không nhìn thấy rõ dung mạo của hắn nhưng vẫn có thể nghe thấy một giọng nói ôn nhu, mềm mại như nước.

Câu này khiến hai hàng mi của Mộ Dung Ca khẽ nhướn lên, lúc này mới thể hiện thâm tình có phải đã muộn rồi không? Cô nhìn hắn mong chờ, chờ xem hắn có âm mưu gì.

“Khánh vương vì sao lại hỏi như vậy? Thiếp nhớ rõ, chẳng phải Vương gia đã đem thiếp biếm xuống làm ca kĩ rồi ư? Thiếp bây giờ đã là người của Tề quốc thái tử.” – Mộ Dung Ca cúi người nhặt quần áo ở bên giường, động tác vô cùng tự nhiên mặc lại quần áo lên người, cô vừa mặc vừa nói.

Trong bóng đêm, Phượng Dịch nhíu mày, hắn nói tiếp: “Ngươi vẫn có thể làm Khánh vương phi như trước đây.”

Mộ Dung Ca nhếch khóe môi cười lạnh: “Vậy sao?” – Mẹ ngươi mới làm Khánh vương phi ấy, bổn cô nương không thèm! Ngươi cứ giữ lấy thằng nhãi con của ngươi đi, giữ đến bốc mùi đi!

(Đoạn này có ai không hiểu không? Chị MDC chửi bới ác ghê @_@)

“Đây là cơ hội duy nhất của ngươi. Nếu ngươi ở lại thì có tất cả vinh hoa phú quý, còn nếu vẫn chọn rời đi, thì chỉ có thể làm một tên cơ thiếp tầm thường trong đám thê thiếp đông đúc của Tề quốc thái tử mà thôi. Ngươi cũng không phải là kẻ ngu dốt, nên lựa chọn thế nào thì tự biết.” – Phượng Dịch nói tiếp.

Những lời hắn nói khiến Mộ Dung Ca cảm thấy nghi ngờ, tại sao Phượng Dịch lại khuyên cô ở lại? Hay là cô có chỗ nào để cho hắn lợi dụng được? Cũng không phải, Mộ Dung tể tướng đã chết, người có thể uy hiếp đến hắn đã không còn, nếu có ai nữa thì chỉ có thể là Nguyên quốc Hoàng đế.

Trong đầu Mộ Dung Ca chợt hiện lên một điểm sáng, cô vừa hiểu ra một chuyện, hay mục đích của hắn không phải là cô, mà là Mộ Dung Tẫn?! Là nòi giống còn lại duy nhất của Mộ Dung gia tộc – con trai trưởng Mộ Dung Tẫn?

Dường như Phượng Dịch nhìn thấu được suy nghĩ của Mộ Dung Ca, nhưng hắn lại nở nụ cười âm hiểm, “Ngươi sợ ta lợi dụng ngươi để dụ Mộ Dung Tẫn ra mặt? Nếu vậy thì ngươi sai rồi. Có lẽ ngươi còn chưa biết sự thật, rằng Mộ Dung Tẫn thật ra không phải là cốt nhục của Mộ Dung gia.”

“Cái gì?!” – Mộ Dung Ca giương mắt, ánh mắt lạnh thấu xương của cô nhìn thẳng vào Phượng Dịch đang đứng trong bóng đêm.

Phượng Dịch thấy vẻ kinh ngạc của cô liền lập tức nở nụ cười, tiếng cười của hắn làm cho người ta nổi cả da gà, – “Mộ Dung tể tướng là người của Tề quốc, hắn mai danh ẩn tích ở Nguyên quốc nhiều năm như vậy là vì muốn bảo vệ cho Mộ Dung Tẫn. Mộ Dung Tẫn chính là đệ đệ cùng cha khác mẹ với Tề quốc thái tử. Mẫu thân của hắn chính là Mễ quý phi, mười lăm năm trước nổi điên rồi nhảy sông tự tử.”

Nghe một loạt những tin tức trấn động khiến Mộ Dung Ca vô cùng kinh ngạc. Bỗng trong đầu cô nhớ ra bộ dạng ân cần cẩn thận của mẫu thân Mộ Dung Ca khi ở trước mặt Mộ Dung Tẫn, bây giờ nghĩ lại mới thấy, bộ dạng kia không phải là dè dặt cẩn trọng, mà là tôn kính.

Nhưng cô vẫn hoài nghi tính chân thực trong lời nói của Phượng Dịch.

“Ngươi nghi ngờ lời nói của ta? Nếu vậy thì xem thứ này đi!” – Phượng Dịch ném cho cô một gói đồ.

Mộ Dung Ca bắt lấy gói đồ rồi mở ra, dưới ánh sáng lờ mờ từ bên ngoài hắt vào, cô có thể thấy trong gói đồ là một mảnh tã quấn trẻ sơ sinh, mảnh tã được khâu và thêu rất khéo léo, tinh tế, chất liệu cũng vô cùng quý hiếm chắc chắn không có ở ngoài dân gian, bởi vì mảnh tã này chỉ có thể là đồ vật của hoàng cung. Bên trong còn có một khối lệnh bài, Mộ Dung Ca chạm nhẹ vào mặt khối lệnh bài lạnh lẽo, lấy tay rờ dọc khối lệnh bài, cô cảm giác trên mặt của nó có khắc chữ. Vật cuối cùng là một mảnh vải trắng, trên đó là một bức thư được viết bằng máu tươi.

Ánh sáng quá mờ khiến cô không thể nhìn thấy rõ nội dung của bức huyết thư, đúng lúc này cả căn phòng bỗng nhiên sáng ngời, Mộ Dung Ca ngẩng đầu nhìn lên, thì ra là do Phượng Dịch đã thắp nến. Cô lại cúi đầu nghiên cứu bức huyết thư, trên mảnh vải trắng là những chữ viết bằng máu đỏ đã khô lại, nét chữ tán loạn, xiêu xiêu vẹo vẹo cho thấy người viết vô cùng khẩn cấp, có thể là đang gặp phải nguy hiểm nào đó.

Bức thư viết: Con ta, quên hết thù hận, đừng tìm cách báo thù.

Chỉ có vài chữ đơn giản nhưng cũng đủ để nhìn ra tình cảm vô hạn của Mễ quý phi đối với con mình.

Mễ quý phi – chính là đệ nhất mỹ nhân từng làm cho nam nhân khắp thiên hạ phải tơ tưởng, mười lăm năm trước vì sinh con mà phát điên, cuối cùng tìm đến cái chết, nhưng xem ra cái chết của bà ấy không đơn giản như vậy. Chẳng trách Mộ Dung Ca và Mộ Dung Tẫn lại không hề giống nhau, vì Mộ Dung Tẫn không phải đệ đệ ruột của Mộ Dung Ca, hắn sinh ra đã có thân phận cao quý.

Mấy thứ này đều là thật, chúng được Mộ Dung tể tướng cất giấu như bảo bối ở phòng cơ mật trong thư phòng của hắn đã nhiều năm. Lúc Mộ Dung Ca năm tuổi đã từng tình cờ mở được cơ quan trong thư phòng và thấy được chúng.

“Hai năm gần đây Mộ Dung Tẫn càng ngày càng giống Mễ quý phi khiến Mộ Dung tể tướng không thể giữ được bí mật này nữa. Hơn nữa, Mộ Dung tể tướng đến Nguyên quốc là có âm mưu, hắn muốn đoạt lấy Nguyên quốc rồi dâng cho Mộ Dung Tẫn! Bổn vương sao có thể để yên cho hắn được!” – Phượng Dịch bỗng cười lạnh, âm trầm nói. Trong đêm đen, cặp mắt lạnh lẽo của hắn như một con sói im lặng, vô cùng lạnh lùng.

Tuy mấy tin tức này trấn động thật đấy, nhưng đối với Mộ Dung Ca hiện nay thì chúng chỉ giúp cô hiểu hơn về nguyên nhân dẫn đến cái chết của khối thân thể này mà thôi. Mộ Dung Ca gói lại những món đồ rồi đứng dậy xuống giường, cô bước tới gần Phượng Dịch và đưa gói đồ cho hắn, cô thản nhiên, “Rốt cục thì Khánh vương muốn nói gì?”

Hai mắt Phượng Dịch sáng quắc, hắn nhìn chằm chằm vào cô, trong ánh mắt lúc sáng lúc tối giống như đang muốn lộ ra một tia sát khí, nhưng rất nhanh lại biến mất, “Ám sát Tề quốc thái tử, ngươi vừa có thể trợ giúp Mộ Dung Tẫn, vừa có thể trở lại Khánh vương phủ, tiếp tục làm Khánh vương phi.”

Nghe lời nói này khiến mi mắt Mộ Dung Ca nhẹ giật. Thì ra là thế! Hắn nói nhiều như vậy rốt cục là muốn cô đi ám sát Triệu Tử Duy! Cô nghĩ, hẳn là bây giờ Phượng Dịch đã biết cô đang là nữ đầu bếp của Triệu Tử Duy, cũng có cơ hội độc chết hắn, cho nên Phượng Dịch mới chủ động đến gặp cô, vòng vo như vậy cuối cùng mới vào điểm chính.

Hắn muốn cô rời khỏi Nguyên quốc rồi mới giết Triệu Tử Duy!

Thật là buồn cười! Các ngươi có âm mưu của các ngươi, nhưng âm mưu đó là vì lợi ích của các ngươi, vì quốc gia của các ngươi, nhưng ta có ánh mặt trời của ta, đạo của ta. Ta có bị điên đâu mà đi giúp ngươi.

“Khánh vương nói cái gì vậy? Ta quá ngu dốt nên nghe không hiểu. Ta chỉ biết là, Tề quốc thái tử là ân nhân của ta, hắn đã cứu ta trong lúc nguy nan thì đời này có phải làm trâu làm ngựa ta cũng muốn báo ơn của hắn.” – Mộ Dung Ca yên lặng nhìn ra cửa sổ, thì ra mới nói có vài câu với Khánh vương mà mưa đã ngừng, cành lá trên thân cây gần đấy không có gió mà vẫn nhẹ nhàng xao động.

Đây là Đông Sương phòng, là nơi Triệu Tử Duy đang nghỉ ngơi nên chắc hẳn bốn phía đều có cao thủ hộ vệ.

Cho nên…

Phượng Dịch giận dữ, sát khí nồng đậm phát ra từ người hắn. Hắn vươn tay phải tóm lấy lưng của Mộ Dung Ca, cô đã biết kế hoạch của hắn thì tuyệt đối không thể để cho cô sống được!

Một ám khí sắc bén hình sao năm cánh bay thẳng tới cánh tay đang vươn ra của Phượng Dịch.