Thiếp Khuynh Thành

Chương 31: Đệ nhất mỹ nhân muốn tuyển chồng




Edit: Phi Nguyệt

Thiện Nhã công chúa Phong Quốc muốn kén phò mã?!

Đây đúng là tin tức gây trấn động lớn.

Ai cũng biết Thiện Nhã công chúa nổi tiếng là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, các chư quốc vương hầu, các vị vương tôn quý tộc đều muốn cưới nàng! Họ muốn cưới Thiện Nhã công chúa không chỉ vì nàng là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, mà còn vì những lợi ích ưu việt mà thân phận của nàng mang lại. Tài phú của Phong quốc có thể sánh ngang với Hạ quốc, của hồi môn của Thiện Nhã công chúa là mười tòa thành trì, hoàng kim ngàn vạn lượng, và còn chưa kể đến dàn nô lệ cùng mĩ nữ kèm theo.

Quan trọng nhất là, có được sự tương trợ của Phong quốc trong việc tranh đoạt thiên hạ cũng giống như được thần trợ vậy.

Vì thế, rất nhiều người chờ đợi đến thời khắc này, thời khắc Thiện Nhã công chúa muốn kén phò mã.

Nhìn khắp thiên hạ, người có thể lọt vào tầm mắt của Thiện Nhã công chúa, nếu không phải là Hạ quốc thái tử Nguyên Kỳ, Tề quốc thái tử Triệu Tử Duy, thì cũng chỉ còn Lan Ngọc công tử nổi danh khắp thiên hạ. Nhưng thân phận của Lan Ngọc công tử quá mức thần bí, lại không thuộc quốc gia hoàng tộc nào, có lẽ người ấy sẽ không thể lọt vào mắt xanh của hoàng đế Phong quốc.

“Được!” – Nguyên Kỳ đáp ứng.

“Thật đáng tiếc, Khánh vương bây giờ chỉ là vương gia, nếu là hoàng đế Nguyên quốc thì còn có thể đi tới Phong quốc để phân tranh cùng quần hùng thiên hạ.” – Triệu Tử Duy nghe được câu trả lời của Nguyên Kỳ, con ngươi đen láy của hắn nhẹ đảo một vòng, rồi hắn quay sang nói với Phượng Dịch bằng âm điệu trào phúng.

Phượng Dịch đang sẵn có mối hận với Triệu Tử Duy, giờ lại nghe Triệu Tử Duy nói những lời khó nghe như vậy khiến hai mắt của hắn càng thêm bốc hỏa, nếu không phải hắn còn ngại chuyện đang đứng ở trước cửa nhà mình thì khẳng định đã nhảy đến giết chết Triệu Tử Duy rồi.

Nhưng mà đôi mắt của Triệu Tử Duy cũng thật lợi hại, nhìn ra được ý đồ của hắn. Phượng Dịch phế bỏ Mộ Dung Ca thật ra là vì muốn để trống vị trí chính thê, tạo cho bản thân mình một cơ hội được đến Phong quốc tranh đoạt mỹ nhân. Hắn đã nghe danh Thiện Nhã công chúa từ lâu, cũng âm thầm ngưỡng mộ, hơn nữa, nếu hắn có được Thiện Nhã công chúa thì việc có được thiên hạ cũng rất dễ dàng.

“Thiện Nhã công chúa kén phò mã không quan hệ đến thân phận địa vị, ai cũng có thể đến thử sức. Bổn vương luôn ngưỡng mộ Thiện Nhã công chúa nên nhất định phải đến thử một phen.” – Phượng Dịch cố đè nén lửa giận, nhìn về phía xe ngựa của Triệu Tử Duy, trả lời.

Triệu Tử Duy nhíu mày, không nói thêm câu nào nữa. Cóc mà đòi ăn thịt thiên nga! Con cóc này đúng là không biết trời cao đất rộng!

Trong lúc Triệu Tử Duy nói chuyện cùng Phượng Dịch, thì ánh mắt xuyên thấu của Nguyên Kỳ nhìn thoáng qua cỗ xe ngựa của Triệu Tử Duy, hắn thầm nghĩ: ‘Phượng Dịch sống không quá một tháng’. Khóe miệng của Nguyên Kỳ khẽ nhếch lên thành một nụ cười tuyệt đẹp, hắn xoay người, lững thững bước lên xe ngựa.

Nghe ngựa khởi hành, nhất thời cả đoạn đường dâng lên một tầng bụi mờ, đến khi lớp bụi tản đi thì không nhìn thấy bóng dáng đoàn xe ngựa của Nguyên Kỳ nữa, chỉ còn lưu lại một hương thơm nhàn nhạt như có như không.

Mộ Dung Ca ngẩng đầu nhìn cỗ xe ngựa Triệu Tử Duy đang ngồi, cô thầm nghĩ: Còn giả vờ làm cái gì, không phải là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân Thiện Nhã công chúa tuyển chồng sao? Mấy ngày trước ở trên yến hội, cô đã nhìn ra sự ái mộ của Triệu Tử Duy đối với Thiện Nhã công chúa trong truyền thuyết. Bây giờ người ta tuyển chồng, Nguyên Kỳ, Phượng Dịch đều có khả năng sẽ đi tranh đoạt cùng hắn, nên hắn liền đánh phủ đầu trước, trào phúng Phượng Dịch hòng làm giảm khí thế của hắn, vị dấm chua quá nồng nặc rồi đấy.

Không đúng, Mộ Dung Ca tự phủ nhận những suy nghĩ vừa rồi, trong lòng cô dâng lên một cảm giác nghi hoặc, Triệu Tử Duy tuyệt đối không phải là loại người thích vướng bận chuyện nhi nữ tình trường, nữ nhân trong mắt hắn không quan trọng đến vậy. Hẳn những lời nói vừa rồi của hắn có một thâm ý khác. Quả thực là kẻ có tài, có thể tùy thời tùy chỗ mà áp dụng kế sách, mỗi một câu nói đều ẩn chứa cạm bẫy cùng âm mưu.

Sau khi rời khỏi Nguyên quốc, chắc chắn cô không thể ở lại bên cạnh hắn.

Bỗng Mộ Dung Ca lại nghĩ đến nàng công chúa nổi tiếng – Thiện Nhã kia. Trong lòng cô có vài phần mong chờ, nàng ấy có sắc đẹp thế nào mà để khắp thiên hạ phải xưng tụng bốn chữ “thiên hạ đệ nhất”? Nghe nói Thiện Nhã công chúa rất tài hoa, cầm kỳ thi họa thứ gì cũng tinh thông, một nữ tử như vậy rất nổi tiếng ở thời cổ đại, chỉ là không biết lời đồn ấy có bao nhiêu thật giả, nếu có thể thì cô cũng muốn tới Phong quốc thể nghiệm tài hoa của Thiện Nhã công chúa, ngầm đánh giá thực lực của hai bên.

Việc này làm cô nhớ lại quá khứ trước đây của mình.

Kỳ thực, cô xuất thân từ một gia đình quyền quý, chính xác là một gia tộc khổng lồ. Từ nhỏ cô đã sống trong một môi trường vô cùng phức tạp. Từ bậc tiểu học cô đã phải học tập rất nhiều loại tài nghệ, nhưng vì người chị tàn tật tự ti của mình mà cô che giấu hết tài năng, cam nguyện trở thành một người bình thường. Đến khi chị của cô làm phẫu thuật thành công, có thể nói chuyện trở lại thì chị ấy lại đem lòng yêu vị hôn phu của cô, vì có được anh ta mà chị ấy đã dùng không ít thủ đoạn. Thực ra, cô chưa bao giờ để ý đến vị hôn phu của mình, cuộc hôn nhân sắp đặt đó chỉ để củng cố thêm tài lực cho hai gia tộc mà thôi, cô vốn rất khinh thường cuộc hôn nhân đó, nếu chị cô đã muốn thì cô xin nhường.

Từ rất lâu rồi cô đã mơ ước mình có một cuộc sống thật giản đơn, tự mình được quyết định cho cuộc sống của mình chứ không phải do người khác sắp đặt. Nhưng bởi vì cô luôn cố gắng thể hiện mình là một kẻ “bình thường”, lại hụt mất cuộc hôn nhân chính trị, nên trong mắt của gia tộc, cô là một kẻ không có giá trị lợi dụng, sau đó liền bị gia tộc vứt ra ngoài. Bắt đầu từ đây cô rời khỏi gia tộc, làm một thường dân đi lên từ hai bàn tay trắng, và được sống theo ý mình.

Nhưng chị của cô lại luôn tự trách bản thân mình, đêm trước ngày kết hôn lại tự động từ hôn rồi đến gặp cô nhận lỗi.

Cô vẫn còn nhớ rõ, cô đã nói với chị rằng: “Chị, em không thương anh ta, cho nên chị không cần tự trách mình như vậy. Hơn nữa, chị cũng biết tư chất của em quá bình thường, không có gì nổi bật, cho dù em có quay về thì cũng chỉ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình mà thôi.”

Lúc này, chị ấy nên cùng anh rể sống thật hạnh phúc, như thế mẹ ở trên thiên đường mới vui mừng được.

Dừng lại dòng hồi tưởng xa xôi, cô thở dài thật sâu, quay về với hiện thực thôi.

Hai tháng sau phải đi Phong quốc? Từ Nguyên quốc đến Phong quốc rất gần, chỉ mất khoảng nửa tháng là đến được Phong quốc, nhưng Tề quốc lại cách Phong quốc bởi một nước trung gian là Nguyên quốc. Nếu lúc này lên đường thì nhanh nhất cũng phải mất một tháng mới về đến kinh thành, trở về chưa được hai ngày lại phải khởi hành đi đến Phong quốc ngay, vậy thì quá lãng phí thời gian một tháng đi đường. Ngày nào cũng ngồi trên xe ngựa chịu xóc nảy, mệt chết ta ơi!

Trong lúc Mộ Dung Ca còn đang mải suy nghĩ thì nghe thấy Cẩm Đức nhắc nhở: “Chúng ta đi lên xe ngựa.”

Cả đoàn xe chạy một mạch đường thông hè thoáng, thực ra là bên phía Nguyên quốc đã làm động tác chặn dân để đường đi của các vị thái tử được thông thoáng sạch sẽ, chỉ mất nửa canh giờ đoàn xe đã ra khỏi kinh đô Đài Nguyên của Nguyên quốc.

Rời khỏi Đài Nguyên, khung cảnh dọc đường đi tất cả đều xa lạ.

Nhưng không hiểu vì sao sau khi rời khỏi Đài Nguyên khoảng năm mươi km thì tốc độ của xe ngựa trở nên chậm lại, mất nửa canh giờ mà mới đi được một ngàn mét. Với tốc độ này thì có mất mười tháng cũng chưa về đến Tề quốc. Mà đừng nói đến chuyện trở lại Tề quốc, nội việc ra khỏi Nguyên quốc thôi cũng phải mất ba đến năm tháng.

Khoảng hai canh giờ sau, xe ngựa thay đổi phương hướng, tốc độ đi cũng nhanh hơn.

Mộ Dung Ca cảm thấy nghi hoặc, chẳng lẽ họ không trở về Tề quốc mà đang đi thẳng đến Phong quốc? Nếu thực sự họ đi tới Phong quốc, thì Phong quốc chính là cơ hội lớn nhất để cô có thể rời khỏi Triệu Tử Duy.