Thiết Lập Này Hỏng Rồi

Chương 19: Giao chiến



Khu thi đấu của Tranh Bá cực kì lớn, cũng không phải là kiểu không gian đơn sắc tẻ nhạt, mà được lấy cảm hứng từ võng du, hình ảnh thiết kế cực kỳ đồ sộ, khí thế mênh mông, đưa mắt nhìn hoàn toàn không thấy điểm cuối, chỉ có thể nhìn ánh sáng để lại khi các tuyển thủ được hệ thống chuyển đi.

Phòng đấu và phòng luyện tập đều được xếp dọc bên ngoài đấu trường, thành một hình bầu dục khổng lồ, tạo ra đấu trường này, không gian ở chính giữa rất lớn, ngoại trừ nơi cho các tuyển thủ nghỉ ngơi và trao đổi, thì còn có khu khán đài và khu tuyển chọn.

Khu khán đài còn có các dãy ghế để mọi người có thể ngồi thưởng thức trận đấu một cách thoải mái nhất, khu tuyển chọn lại là một khu vực trống rỗng, chỉ cần sau khi tuyển thủ ra khỏi phòng đi một vài bước, hệ thống sẽ tự động mở ra chức năng này, lúc ấy người kia có thể điều khiển giao diện để lựa chọn số phòng mình muốn tới luyện tập, ấn xác nhận là sẽ được truyền tống ngay lập tức.

Khu vực Bạch Thời chọn là tinh hệ, tất cả các tuyển thủ đều tập trung ở đây, có thể đoán diện tích của khu thi đấu lớn thế nào. Bởi vậy dưới loại tình huống cậu và Lam Sí vừa mới bàn về [Thiếu Gia], thế mà vừa ngẩng đầu đã thấy người ta đứng trước mặt mình, lập tức đoán ngay đây là tác dụng của cốt truyện, nếu không thì phải có vận khí lớn đến nhường nào mới khiến họ chạm mặt một cách tình cờ như vậy chứ.

Tư liệu của người này rất đơn giản, độ tuổi khoảng 18 – 30, cơ giáp cấp thấp nhất đẳng, có thắng có bại, số liệu rất bình thường và rất tầm thường, khiến cho cậu không nén nổi kinh ngạc, Lam Sí nói rằng người này rất mạnh, mạnh ở chỗ nào, sao cậu nhìn mãi cũng không thấy?

Bạch Thời cảm thấy kỳ quái, lại nhìn thêm lần nữa, phát hiện số liệu ghi lại lần thi đấu cuối là cách đây rất lâu, từ lúc ấy cho tới bây giờ đều không đấu thêm một trận nào, nghĩ thầm: có lẽ là chuyển sang thực chiến rồi, cũng có thể vì gặp một vị danh sư, khoảng thời gian này đều luyện tập trong phòng huấn luyện, dần dần trở nên mạnh mẽ, có bản lĩnh hơn, hoặc là… Tài khoản này không phải là của người nọ, chỉ là đồ đi mượn thôi.

Đến cùng thế nào, cậu phải đích thân thử xem mới được.

Đứng khoảng cách gần như thế này có thể đối thoại, Bạch Thời nhìn đối phương: “Muốn đánh một trận?”

Mấy vị quản lý của câu lạc bộ đã có mặt ở đấu trường, theo sát Tống Minh Uyên tới đây, vậy là thấy Bạch Thời hỏi liền gào thét trong lòng: nói nhảm, chứ không thì cậu nghĩ vì sao thiếu gia của bọn tôi lại chặn đường cậu hả? Vậy nên là, tổ tông à, cậu nhanh nhanh đồng ý đi nha, mau mau đánh xong, bọn tội mới được giải thoát sớm, cảm ơn nhiều!

Mặc dù không rõ nét mặt của thiếu gia là hỉ hay nộ, nhưng họ đều biết dạo gần đây người này không được thoải mái cho lắm, dù sao bất kể là ai bỏ hơn nửa tháng để chạy ngàn dặm xa xôi từ chủ tinh tới nơi hẻo lánh này, lại nhận được tin người mình muốn tìm đã biến mất, cũng không vui vẻ nổi.

Chỉ là Tống thiếu gia không phải là người dễ bỏ cuộc, anh xem lại mấy video trận đấu, lại nhìn số thời gian mỗi trận đấu [Đỉnh Cấp Tiểu Nhị Hóa] của mà hệ thống cho ra, từ đó liền quyết tâm, ra lệnh cho họ phải phái toàn lực ngày đêm quan sát kỹ, nếu có tin tức là báo lại ngay.

Ngày lại qua ngày, đối phương vẫn không xuất hiện, bọn họ nơm nớp lo sợ, cảm thấy càng ngày thiếu gia càng khó chịu hơn. Tuy sự xuất hiện của Lam Sí đã thành công khiến thiếu gia phân tâm, nhưng khi thiếu gia đánh với Lam Sí mấy trận và tình cờ biết được chuyện của Đỉnh Cấp Tiểu Nhị Hóa, sự kiên trì ấy lại xuất hiện, thậm chí đến tết rồi cũng không chịu về nhà, bắt họ cũng phải ở lại câu lạc bộ, áp lực thật là lớn.

Bây giờ, cuối cùng họ cũng đợi được Đỉnh Cấp Tiểu Nhị Hóa rồi, đương nhiên hy vọng hai người này có thể dứt khoát một chút.

Giọng điệu của Tống Minh Uyên rất bình tĩnh: “Ừm, dám không?”

Bạch Thời nghĩ thầm ông đây sợ quái gì chứ, đồng ý ngay, cùng anh tiến vào phòng luyện tập.

“Đợi chút, tôi phải nói với bạn tôi một tiếng đã.” Cậu mở khung đối thoại với Lam Sí ra, kể sơ qua về chuyện vừa rồi, nói chắc lát sau mới qua chỗ hắn được. Lam Sí kinh hãi, lập tức đòi số phòng, vội vã chạy tới.

Hình thức chiến đấu trong Tranh Bá là một đối một, để tránh có người quấy nhiễu trận đấu, phòng dùng để chiến đấu chỉ cho phép hai bên tiến vào, những người khác muốn xem chỉ có thể tới khu khán đài, so ra thì phòng luyện tập không bị hạn chế nhiều như vậy, ai muốn vào cũng được.

Lam Sí lên tiếng chào hỏi họ, đi tới đứng bên cạnh mấy vị quản lý, chuẩn bị xem cuộc vui.

Ánh mắt Bạch Thời liếc về phía ấy, không khỏi nhìn mấy người kia một lần, cậu đã hỏi Lam Sí, biết được Thiếu Gia không phải là tuyển thủ của chiến đội, nhưng những người này lại đi theo Thiếu Gia mà tới, vậy có lẽ là tiểu đệ hoặc tùy tùng chăng?

Bạch Thời lại nhìn về phía Tống Minh Uyên: “ID là Thiếu Gia, đừng bảo anh là một vị thiếu gia thật nha?”

Nếu là thật, cậu cảm thấy hơi đau đầu, bởi vì sự xuất hiện của người này thực sự giống mấy vai pháo hôi nhị thế tổ rồi đó, trên thực tế theo như lời Lam Sí kể thì đây là một tay pháo hôi rất có thực lực.

Dựa theo quy trình của truyện chủng mã, Thiếu Gia sẽ bị nam chính chà đạp ở đây lần đầu, sau đó tiếp tục đối địch ở những bản đồ chiến trường khác, sau đó hai người lại đụng độ ở thế giới thực, có thể là vì gái, hoặc là vì chuyện khác, hơn nữa còn bị nam chính điên cuồng giày vò. Tiếp theo là người nhà của tên này sẽ giúp con cháu mình hả giận, tìm nguyên một đám đi gây sự với nam chính, tiếp theo nữa thì có lẽ tên này sẽ đứng về phía nhân vật phản diện, chuyên ám sát và ngáng chân nam chính, thật là não cả lòng.

Nhưng nhỡ may người này không phải là pháo hôi, vậy thì cậu thật hy vọng đây là một vị thiếu gia có tiền, bởi vì nếu kéo được người này vào chiến đội là bọn họ không cần lo về tài chính nữa rồi.

Tống Minh Uyên hoạt động ngón tay một chút, nhấn nút bắt đầu: “Coi như thế, sao hả?”

Bạch Thời không hiểu rõ tình huống cụ thể, chỉ nói qua loa: “Không có gì, chỉ hơi tò mò thôi, tên của anh rất tùy tính.”

Mấy vị quản lí nghe vậy liền lau mồ hôi, lúc trước thiếu gia bảo họ tạo một tài khoản, số liệu phải bình thường, lên tới cấp thấp nhất đẳng là được, còn không đề cập gì tới ID. Họ nghĩ, nghĩ mãi, nghĩ đến rụng một đống tóc, cuối cùng vẫn không nghĩ ra được thiếu gia muốn một cái tên thế nào, dứt khoát đặt như vậy.

Mấy vị quản lí tẻ ngắt nhìn người nào đó, cầu nguyện cậu dừng lại ở đây, tuyệt đối đừng nói lời nào khó nghe, nếu không người xui xẻo chính là họ đó.

Tống Minh Uyên từ chối cho ý kiến, liếc Bạch Thời một cái, giọng nói thản nhiên còn mang theo chút thích thú: “Không tùy tính như cậu.”

Bạch Thời: “…”

Mẹ kiếp, dám dẫm vào chân đau của ông, ông đây phải làm thịt mi!

“Mau bắt đầu đi, nghe nói cậu lợi hại lắm thì phải, để tôi thử xem nào.” Tống Minh Uyên nói, “Nếu thật sự không tệ, có khi vui vẻ tôi sẽ nhận cậu làm tiểu đệ.”

Mịa, dám ngông cuồng như vậy trước mặt nam chính, quả nhiên là pháo hôi hả? Bạch Thời vẫn cố giữ trạng thái vô cảm: “Mấy câu thế này cứ đánh thắng được tôi rồi hãy nói, nếu như anh thua thì sao?”

“Cậu nói xem.”

Bạch Thời khí phách ngời ngời: “Anh sẽ làm tiểu đệ của tôi!”

Tống Minh Uyên cười hai tiếng không rõ nghĩa, làm mấy vị quản lí nghe mà sợ tới nổi da gà, anh nhìn cậu: “Được, đến đây đi, để tôi xem cậu có số mệnh làm được thế không?”

Bạch Thời lập tức nhấn nút bắt đầu.

Hệ thống đếm ngược: “Ba, hai, một!”

Khi tiếng cuối cùng vang lên, hai người đồng thời nhảy lấy đà, nhanh chóng tấn công cối phương, pháo năng lượng xẹt qua cơ giáp đánh vào mặt đất, phát ra tiếng nổ thật lớn.

Lúc nãy Bạch Thời đã được Lam Sí nhắc nhở, có chuẩn bị tâm lý ngay từ đầu, nhưng khi thật sự giao chiến, cậu mới biết đối phương mạnh tới trình độ nào.

Tốc độ của người này vượt ngoài phạm vi tưởng tượng của cậu, tất cả các động tác đều vừa đủ, không hề có chút dư thừa, cho dù là trốn đạn pháo đều né theo cách tốt nhất, hơn nữa còn có thể duy trì đòn tấn công cậu tới tốc độ cao, hoàn toàn không gượng ép.

Cơ giáp của hai người ngang nhau, không tồn tại ưu khuyết, có thể phát huy đến loại trình độ này, chứng tỏ người nọ ưu tú đến phi thường.

Bây giờ Bạch Thời đã không còn tâm trạng nghĩ người này sẽ đóng vai trò gì trong tiểu thuyết nữa, chỉ tập trung tinh thần chuyên tâm đối chiến, hai tay lướt qua bàn điều khiển cực nhanh, nâng cánh tay cơ giáp lên bắn liên tiếp ba phát, chặn tất cả các lối của đối phương.

Cơ giáp của Tống Minh Uyên hơi lóe lên, trong vài giây đã đi theo lộ tuyến hình chữ Z, nhẹ nhàng tránh được hai phát đầu, ngay sau đó là đối mặt với phát thứ ba, anh quyết định thật nhanh bắn ra một pháo, tốc độ bị sức giật khi nã pháo làm chậm lại một chút, Tống Minh Uyên lập tức điều chỉnh, lao về phía Bạch Thời.

Lúc này Bạch Thời vừa mới tránh pháo năng lượng, Tống Minh Uyên chớp ngay thời cơ, lao thẳng tới bên cạnh cậu, dựa vào sự gia tốc này, đưa khuỷu tay đập mạnh vào lồng ngực Bạch Thời.

Một tiếng ầm vang lên, Bạch Thời bay ra ngoài, cả người nện xuống mặt đất, kèm theo đó là tiếng động ầm ĩ, cậu lật người thật nhanh, chỉ trong nháy mắt, một kiếm tiếp theo của Tống Minh Uyên đã áp sát cậu, chém vào mặt đất, cát sỏi bay tán loạn.

Hệ thống miêu tả rất chân thật, ở khoảng cách gần như thế này, Bạch Thời thậm chí còn cảm giác được hơi lạnh từ thanh kiếm khổng lồ kia, cậu không nén nổi kinh hãi, mồ hôi lạnh túa ra ướt đầm đìa, vội vàng điều chỉnh tư thế cẩn thận.

Một kiếm của Tống Minh Uyên thất bại, không chần chừ lâu, anh thuận thế vung qua bên cạnh, tiếp tục bổ về phía cậu. Bạch Thời đã rút kiếm, vội vã chống chọi với đối phương, sau đó mượn lực nhảy về phía sau và bay lên, kéo dài khoảng cách.

Tống Minh Uyên cũng điều khiển cơ giáp bay lên theo, đứng từ xa liếc Bạch Thời một cái: “Phản ứng rất nhanh.”

Bạch Thời nhìn anh chằm chằm, không nói một lời, thi đấu lâu như vậy, đây là lần đầu tiên cậu cảm nhận được cảm giác bị đối thủ khống chế, thật sự không thoải mái.

Tống Minh Uyên không đợi cậu đáp lại, vừa dứt lời đã tiếp tục tấn công.

Ánh mắt Bạch Thời hơi trầm xuống, càng tập trung hơn, lao vào chiến đấu với đối phương, kỳ huấn luyện của cậu đâu chỉ để cho có, nhanh chóng thích nghi với tiết tấu.

Mấy vị quản lý đều biết khả năng của thiếu gia nhà mình, ánh mắt sáng rực, vừa thưởng thức tư thế oai hùng của thiếu gia, vừa phất cờ hò reo cổ vũ trong lòng, giờ phút này lại thấy Bạch Thời có thể đánh với thiếu gia tới trình độ này, nghĩ thầm: người này thật sự không tệ.

Lam Sí cũng nhìn trận chiến không rời mắt, cơ giáp cấp thấp cũng chỉ được bố trí có ngần ấy, phát huy đến mức tận cùng cũng chỉ đến vậy, thao tác của hai người đều rất nhuần nhuyễn, nhìn qua thì thấy không kém là bao, nhưng hắn đã giao thủ với Thiếu Gia, biết rõ người này có kinh nghiệm thực chiến rất phong phú, tốc độ tay và khả năng ứng biến đều mạnh đến kinh người, mặc dù Bạch Thời không yếu, nhưng cuối cùng vẫn rơi vào thế hạ phong, có lẽ sớm muộn gì cũng sẽ thua.

Quả nhiên, Bạch Thời phía bên kia đã không kịp né đòn, tiếp tục bị đánh bay, va mạnh vào vách tường.

Tống Minh Uyên đưa tay khởi động pháo, sau đó bắn liên tiếp ba quả pháo năng lượng, đồng thời rút kiếm ra, phóng về phía đối phương theo ánh lửa chói mắt.

Đám hỏa lực này không chỉ chặn kín các lối thoát của Bạch Thời, mà còn có thể tạo ra tổn thương không nhỏ, đợi cậu sống sót qua đòn này, một kiếm liền chém tới trước mặt, Bạch Thời sẽ bị tiêu diệt ngay, thắng bại cũng rõ.

Từ trong ánh lửa, Bạch Thời đã nhìn ra ý đồ của người này, cậu đưa mắt liếc đạn pháo bay về phía mình, ánh mắt âm trầm.

Một giây này kéo dài vô hạn, mọi người chỉ thấy cơ giáp của Bạch Thời khẽ lóe lên, không sợ hãi mà tiến tới ngênh đón đạn kháo, bóng dáng cậu bị hỏa lực vây quanh, đồng thời bên tai còn truyền tới một tiếng vang nhỏ, hiển nhiên đã trúng đạn, nhưng chỉ một giây sau, Bạch Thời đã xuyên qua ánh lửa trùng trùng, xuất hiện trong tầm mắt của mọi người, uy phong lẫm liệt.

Đồng tử của Tống Minh Uyên đột nhiên co lại, Lam Sí chợt rùng mình, mấy vị quản lý đồng loạt khiếp sợ, nét mặt ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Bạch Thời lướt qua sát lưỡi kiếm, nhanh chóng áp sát tới trước mặt Tống Minh Uyên, ầm một tiếng, nện cho đối phương bay ra ngoài.

Động tác không ngừng lại ở đây, tranh thủ lúc đối phương chưa kịp ổn định cơ thể, cậu đã bắn ra một pháo, rút kiếm sau lưng chuẩn bị phản kích, nhưng lúc này hình ảnh của Bạch Thời lóe lên, lập tức biến mất.

Mọi người sững sờ hai giây, thốt lên: “Cậu ta rời mạng rồi hả? Có chuyện gì xảy ra thế?”

Tống Minh Uyên đứng giữa không trung, trong đầu không ngừng lặp đi lặp lại hình ảnh vừa rồi —— Dưới tình huống không thể tránh né, Bạch Thời dùng một cái giá lớn để đỡ một phát pháo, ngay sau đó lập tức tránh đi hai phát pháo còn lại, xuất hiện trước mặt anh như kỳ tích.

Tống Minh Uyên không cho rằng đây chỉ là trùng hợp, cũng không cho rằng lúc trước Bạch Thời đang che giấu thực lực, mà nghĩ tới một khả năng, đó chính là trong một khoảng thời gian ngắn, tinh thần lực của người này đã tăng tới trình độ cực kì kinh khủng, nhờ vậy mới tìm được lối thoát trong đám hỏa lực trùng trùng điệp điệp ấy.

Nếu như đối phương giữ vững trạng thái này mà chiến đấu tiếp, cho dù anh có thắng cũng không hề nhẹ nhõm.

Tống Minh Uyên lại chờ thêm vài giây, không thấy trong phòng có động tĩnh gì, liền giật phắt kính ra, nhìn các vị quản sự cũng vừa rời mạng, nheo mắt lại: “Bất chấp mọi giá, tìm được cậu ta cho tôi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.