Thiêu Bất Tận (Chẳng Cháy Hết)

Chương 17: Thầy lừa em




Bất cứ khi nào ánh mắt của tôi lướt qua Thương Mục Kiêu, dù vô tình hay cố ý, cậu ta cũng sẽ mỉm cười lại với tôi.

Cậu ta chống cằm, tinh thần vui phơi phới, ngồi trong lớp học chỗ cửa sổ, tôi đi đến chỗ nào cậu ta cũng đưa mắt dõi theo. Vẻ ung dung bình thản hoàn toàn trái ngược với những học sinh xung quanh đang chăm chú lắng nghe và ghi chép bài.

Không muốn nghe giảng thì đến đây làm gì?

"Bergson cũng là một bậc thầy rất quan trọng trong lịch sử triết học phương Tây. Giống như Schopenhauer và Nietzsche, ông không tin rằng bản năng thấp hơn lý trí. Loại tư duy này đã tạo ra "khái niệm trực giác" của ông, làm cơ sở hình thành lý luận siêu hình học mới. Nếu con người từ bỏ lý trí và sống đúng với bản năng, họ có thể khám phá ra bản chất của cuộc sống... "

Màn hình điện thoại đặt trên bục giảng đột nhiên sáng lên, tôi liếc mắt nhìn, là tin nhắn của Thương Mục Kiêu.

Tối mai thầy có rảnh không?

Tôi thu tầm mắt lại, phớt lờ cậu ta, tiếp tục giảng bài.

Hai phút sau, màn hình lại sáng lên, ngoài tin nhắn trước đó còn có thêm một tin nhắn mới đến.

Mời thầy xem trận đấu.

"... Nếu chúng ta có thể đặt câu hỏi về bản năng, và bản năng có thể trả lời câu hỏi của chúng ta, thì bản năng có thể tiết lộ cho chúng ta những bí mật sâu xa nhất của cuộc sống. "Thuyết Tiến hóa sáng tạo" của ông, thông qua phương pháp luận trực giác, đã hoàn toàn lật đổ hệ thống triết học tiến hóa trước đó, đánh dấu bước phát triển to lớn của triết học cuộc sống."

Tôi đặt điện thoại xuống, lựa chọn phương án giả vờ như không thấy.

Thương Mục Kiêu thấy tôi nhìn thì ngồi ngay ngắn, không tìm được gì để chỉ trích, nhưng tôi vừa nhìn sang chỗ khác, cậu ta liền cúi đầu, như muốn gửi một tin nhắn khác.

"Đừng làm việc riêng trong lớp học." Tôi dừng bài giảng, nói với âm lượng và giọng điệu giống như đang giảng bài.

Thương Mục Kiêu nhanh chóng ngẩng đầu lên, rất tự giác dừng động tác tay.

Những người khác cũng ngẩng đầu lên, sôi nổi nhìn qua nhìn lại, muốn biết tên nào xui xẻo bị tôi cảnh cáo. Mà tầm mắt của tôi cũng không rơi xuống sinh viên nào cụ thể. Để tránh hiểu lầm, tôi quay lại màn hình lớn, bấm slide powerpoint tiếp theo, tiếp tục giảng bài.

Sau khi lớp học kết thúc, mọi người đều đứng dậy, Thương Mục Kiêu cũng đứng lên, đi về phía tôi. Tôi đang suy nghĩ làm cách nào để thoát thân thì một số sinh viên khoa triết học đã vây quanh tôi, bắt đầu lần lượt hỏi tôi từng câu hỏi một.

Đây đúng là đang buồn ngủ thì được đưa cho chiếc gối, làm tôi nhẹ nhõm lén lút thở hắt ra.

Cuộc đời tôi là một đường cong parabol, chạm đỉnh ở tai nạn xe cộ và từ trên cao chậm rãi đi xuống. Đến giờ đã ổn định trở lại, cuộc sống bình lặng không có khởi sắc gì. Đối với những người khác thì có vẻ nhàm chán và tẻ nhạt, nhưng tôi lại thích nó, cảm thấy thoải mái an ổn.

Mà sự thoải mái này đột nhiên bị chèn vào một biến số tên là Thương Mục Kiêu, khiến tôi không còn làm chủ được cuộc sống của mình, đường cuộc sống của tôi lại lên xuống nhấp nhô, làm tôi mệt mỏi vô cùng.

Tôi không sợ đối mặt với Thương Mục Kiêu, nhưng tôi có một chút hội chứng đà điểu (*), tôi cảm thấy nếu không trực tiếp đối mặt với cậu ta, phớt lờ cậu ta, tôi có thể ở trong vùng thoải mái của mình mà không nghĩ đến những thay đổi tâm lý phức tạp ấy.

(*) Hội chứng đà điểu (Ostrich effect) là một hội chứng tâm lý học, dựa theo hành động vùi đầu xuống cát khi thấy có nguy hiểm của đà điểu, chỉ những người phớt lờ, buông xuôi những thông tin tiêu cực, không dám đối diện với khó khăn.

Suy cho cùng, bản chất của con người luôn là tìm kiếm lợi thế và tránh đi bất lợi mà.

Bị quấn lấy hỏi nửa tiếng, khi tất cả học sinh đã ra về hết, cuối cùng tôi cũng có thể rời khỏi lớp học.

Dư Hỉ Hỉ đi trước, mang đồ của tôi trở lại văn phòng.

Trường học ban ngày người tới lui liên tục, ra vào như thoi đưa, vừa tràn ngập náo nhiệt, nhưng cũng gây cho tôi cảm giác an nhàn như rời xa trần tục. Những cây tiêu huyền hai bên con đường cây bắt đầu rụng lá cuối thu, thể theo yêu cầu của đông đảo sinh viên, nhà trường không dọn vệ sinh con đường vào mùa rụng lá, để lá rơi phủ kín đường. Do đó, nó đã trở thành một địa điểm chụp ảnh xuất sắc trong trường, có thể nói là nơi được yêu thích nhất vào mùa thu.

Nhưng mà, nó lại làm tôi đau hết cả đầu.

Những chiếc lá rơi khiến con đường gập ghềnh, lại che hết khó quan sát tình hình bên dưới. Đặc biệt là sau khi trời mưa, nếu bánh xe bị rơi vào một ổ gà trơn trượt, rất dễ té ngã tại chỗ.

Giống như bây giờ.

Bánh sau của tôi bị kẹt trong một vũng nước dưới lớp lá rụng, không thể thoát ra được. Bánh xe cứ xoay tại chỗ, đè nát đám lá rơi xung quanh, nhưng không ra được vũng nước mà càng làm đường thêm lầy lội.

Ngay khi tôi nhìn xung quanh định nhờ ai đó giúp đỡ, một giọng nói mang theo ý cười bất ngờ vang lên từ phía sau.

"Thầy ơi, có cần giúp đỡ không?"

Tôi cứng đờ cả người, khi quay đầu nhìn lại, tôi thấy Thương Mục Kiêu đã đứng sau lưng tôi hai mét, không biết theo sau tôi bao lâu.

Nhẹ nhàng lia mắt nhìn lướt qua khuôn mặt của cậu ta, tôi mím môi quay lại phía trước.

"Lại đây." Tôi cất giọng đủ cho cậu ta có thể nghe thấy.

Cậu ta cười lớn hơn, tiếng những chiếc lá mỏng bị dẫm nát của vang lên liên tục, Thương Mục Kiêu nhanh chóng đến bên cạnh tôi.

"Tới xem em thi đấu được không?" Cậu ta đặt tay lên tay nắm xe lăn, nhưng không đẩy tôi đi, mà buông một câu hỏi chỉ có một đáp án cho tôi lựa chọn.

"Cậu thi đấu?" Lúc nãy cậu ta liên tục nhắc đến thi đấu trong tin nhắn. Tôi cứ nghĩ cậu ta định mời tôi xem một trận bóng rổ hay bóng đá gì đó, nhưng hóa ra lại là cậu ta thi đấu luôn?

"Bãi đua xe quốc tế Thanh Loan, tối mai lúc chín giờ, Lô VIP số 16," Cậu ra dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên tay nắm, chờ đợi câu trả lời của tôi, "Đến hay không?"

Dưới tình hình này tôi còn có thể nói "không" sao?

"Đến." Tôi miễn cưỡng đồng ý.

Vừa dứt lời, chiếc xe lăn đã được đẩy ra khỏi vũng nước. Thương Mục Kiêu không dừng lại ở đó mà còn đẩy tôi đi hết đoạn đường tiêu huyền.

Cậu ta lấy điện thoại di động ra, nhìn tôi: "Em gửi vé điện tử cho thầy rồi, nhớ đến đúng giờ.", rồi liếc nhìn thời gian trên điện thoại di động, có vẻ kinh ngạc nói, "A, sắp muộn tiết học sau rồi." Nói như vậy nhưng động tác cậu ta vẫn lề mề như cũ.

"Vậy em đi trước, ngày mai gặp lại."

Cậu ta đứng tại chỗ, chưa chịu đi, lặng lẽ nhìn tôi, cho đến khi tôi cũng nói với cậu ta "ngày mai gặp lại", cậu ta mới giống như con chó con nhận được mệnh lệnh, phe phẩy cái đuôi vô hình vẫy tay chào tạm biệt tôi.

Ở giữa tấm vé điện tử mà Thương Mục Kiêu gửi cho tôi là một mã QR rất lớn với dòng chữ "Giải đua xe moto cúp Băng Sương lần thứ ba" được viết phía trên.

Thể thao đã không có quan hệ gì với tôi, tôi không biết bất kỳ sự kiện thể thao nào, không biết cúp Băng Sương này là như thế nào, lúc đầu tôi cũng hơi lo lắng nghĩ nó là đua xe ngầm. Nhưng sau đó tôi nghĩ rằng nếu có thể tổ chức đến lần thứ ba thì có lẽ nó cũng... hơi chính quy.

Tối hôm sau, tôi ra khỏi nhà sớm hai tiếng. Nhưng đường đua quốc tế ở xa tận vùng ngoại ô, cả lần đầu đến đó nên mất nhiều thời gian tìm chỗ đậu xe, đến khi soát vé thì đã 8h50.

Lúc 8 giờ Thương Mục Kiêu đã gửi tin nhắn hỏi tôi đang ở đâu, nhưng tôi đang lái xe nên không trả lời. Cậu ta gọi lại lúc 8:30, nhưng tiếc là tôi đang sứt đầu mẻ trán tìm chỗ đậu xe, vô tình cúp máy. Lúc 8:40, thấy tôi không trả lời tin nhắn, điện thoại không nghe, cậu ta nhắn lại ba chữ, chỉ cần nhìn thoáng qua là đã cảm giác được bầu không khí nặng nề xung quanh cậu ta.

Thầy lừa em.

Kìm lại tiếng thở dài, tôi vừa trả lời tin nhắn nói rằng tôi đã đến vừa đi thang máy đến khu ghế VIP.

Cậu ta không trả lời, không biết có phải đang bận không.

Toàn bộ đường đua được thắp sáng rực rỡ, khá nhiều khán giả ngồi trên khán đài chính, thậm chí có người còn căng băng rôn. Càng lên cao, càng có thể nhìn bao quát toàn bộ đường đua. Khu VIP nằm ở điểm cao nhất, hướng về vạch xuất phát, tầm nhìn tuyệt vời.

"Chào mừng bạn đến với giải moto cúp Băng Sương lần thứ ba. Tiếp theo, xin cho phép tôi giải thích về cuộc thi cho mọi người."

Khi vừa bước vào lô số 16, tôi nghe thấy tiếng bình luận truyền ra từ TV lớn treo trên cao.

Doãn Nặc đang đứng trước cửa kính sát đất nghe tiếng động quay lại, ngạc nhiên nhìn tôi: "Giáo sư Bắc?"

Cậu ta dường như không biết rằng tôi sẽ đến.

Tôi hơi cau mày giải thích: "Thương Mục Kiêu kêu tôi đến."

Cậu ta sững sờ một lúc, còn có vẻ ngẩn ngơ, nhưng có thể coi cậu ta đã tạm chấp nhận lời giải thích của tôi.

"Cuộc đua sắp bắt đầu rồi."Cậu ta bước ra xa một chút để tôi tiến lên nhìn.

Khu VIP rất rộng rãi, được trang bị quầy bar, ghế sofa, TV, có cả một chai rượu vang trong thùng đá trên quầy bar. Từ khung cửa kính sát đất nhìn xuống, có thể thấy rõ những chiếc xe moto hạng nặng chỉnh tề xếp hàng dưới vạch xuất phát, nổ máy sẵn sàng chờ lao đi.

"A Kiêu ở đó..." Doãn Nặc chỉ vào một tay lái trong bộ đồ đua màu xanh đứng phía trước hàng đợi, sau đó di chuyển ngón tay ta về phía sau, chỉ vào một người mặc bộ màu đỏ đứng phía sau: "Còn đây là Ngôn Nghị. "

"Có năm mươi tay đua tham gia cuộc đua năm nay. Đối với giải đua xe mô tô không chuyên, xét về địa điểm hay lịch trình, quy mô này có thể nói là đã lớn hết mức có thể". Bình luận viên khởi động trước cuộc đua. Nhờ anh ta giới thiệu mà tôi cũng không đến nỗi chẳng biết gì.

"Mọi người đều biết rằng cuộc thi GP (*) là một sự kiện lớn trong ngành công nghiệp moto, thể hiện tài chính và sức mạnh của mỗi đội. Mỗi đội sẽ cố gắng hết sức để chế tạo những chiếc xe tham gia của mình với chi phí hàng triệu đô la. Chúng ta thi đấu không chuyên, mặc dù không phải là những chiếc xe tùy chỉnh đắt tiền như vậy, nhưng những chiếc xe của mỗi thí sinh vẫn rất thú vị. Hãy để tôi giới thiệu với các bạn."

(*) Giải đua xe mô-tô quốc tế ( Road Racing World Championship Grand Prix/MotoGP) là giải số một thế giới về mảng đua được tổ chức ở các trường đua đường nhựa.

"Đầu tiên là thí sinh Thương Mục Kiêu với xe số 28. Đây là lần thứ ba anh ấy tham gia cuộc thi. Xe của anh ấy là BMW HP4, màu xanh hoa Lupin kinh điển, chiếc xe này được tối ưu hóa trên phiên bản cũ S1000RR, giới hạn toàn cầu chỉ có 750 chiếc. Giá trên 1 triệu." (hơn 3 tỉ 4 vnd)

(*) Con này còn có nickname là cá mặp trúa:)))

Giới thiệu được một nửa một nhân viên cầm bảng đếm ngược xuất hiện trước vạch xuất phát, chậm rãi đi ngang qua.

"Cuộc đua sắp bắt đầu." Bình luận viên kết thúc phần giới thiệu về các tay đua và phương tiện của họ, chuyển sang giải thích hệ thống thi đấu. "Cuộc đua có 22 vòng, kéo dài khoảng 45 phút. Không tính điểm, người về đích đầu tiên sẽ là người thắng cuộc. Nhà vô địch ngoài việc có được chiếc cúp Băng Sương tinh xảo của chúng tôi, còn có thể nhận được một khoản tiền thưởng đặc biệt là 300 ngàn tệ."

Đếm ngược 30 giây, các tay đua bắt đầu chuẩn bị, ngay cả tấm kính dày sát đất cũng không thể cản được tiếng động cơ thô ráp.

Doãn Nặc tập trung nhìn xuống, có vẻ lo lắng, không nói thêm tiếng nào, trong ghế lô chỉ còn lại giọng bình luận viên.

Dưới bầu không khí hồi hộp, tôi cũng bất giác nín thở theo.

Còn 10 giây đếm ngược, ngay lúc gay cấn, tay đua áo xanh phía trước đột nhiên ngẩng đầu nhìn lại đây.

Cậu ta đội mũ bảo hiểm, còn đang ở rất xa, theo lý thuyết tôi không thể thấy tầm mắt cậu ta. Nhưng tôi có một linh cảm khó tả, rằng cậu ta đang tìm tôi.

Bảy giây đếm ngược...

Cậu ta dường như đã nhìn thấy tôi, chạm hai ngón tay vào mũ bảo hiểm, thổi một cái hôn gió về phía tôi, ngạo mạn như thể đã nắm chắc được cái chức vô địch trong tay.

Doãn Nặc bên cạnh nhìn tôi, may mà không lâu lắm, sự chú ý lại quay về đường đua.

Còn ba giây nữa, Thương Mục Kiêu rốt cục cũng cúi đầu, nằm thấp người xuống.

Ba hai một--

"Brừm!"

Giống như một con cú ẩn mình trong bóng đêm, từ trên cây sà xuống, Thương Mục Kiêu lao ra khỏi điểm xuất phát.