Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Chương 32: Vợ yêu, tôi sai rồi




Tiểu Sơ Hạ!!" Khương Viên Viên vẻ mặt vui vẻquay đầu đứng lên, nhìn thấy Hàn Thất Lục ôm An Sơ Hạ vẻ mặt lãnh đạm.

Con của cô đương nhiên cô biết, một khi Hàn Thất Lục bày ra biểu tình như vậy chắc chắn đã xảy ra chuyện gì không hay. Nhìn An Sơ Hạ bị Hàn Thất Lục bế trong lồng ngực không nhúc nhích, cô liền đoán được An Sơ Hạ ở trườngnhất định là bị người khác khi dễ.

Tức giận ném dao nĩa trong tay xuống đất, phát ra tiếng vang thật lớn dọa Hàn Lục Hải sợ tới mức không dám thở mạnh.

Lúc này nếu ai dám chọc vào Khương Viên Viên rõ ràng là muốn chết a!

"Chuyện này là sao?" Thanh âm của Khương Viên Viên hơi run run, chạy đến trước mặt Hàn Thất Lục: "Tiểu Sơ Hạ, Tiểu Sơ Hạ? Con đừng dọa dì a..."

Hàn Thất Lục đi hướng ngược lại tránh Khương Viên Viên lao tới, khuôn mặt bình thản làm cho người không biết hắn đang nghĩ gì.

"Cô ấy đang ngủ, mọi người ăn cơm trước đi." Dứt lời, bế An Sơ Hạ cứ thế đi lên cầu thang. Tuy rằng mặt hắn không chút thay đổi, nhưng ai cũng có thể cảm giác được trên người hắn tỏa ra ám khí.

"Hàn quản gia!!!" Nhìn thân ảnh Hàn Thất Lục biến mất cuối cầu thang, Khương Viên Viên nhắm mắt phát huy tiếng hét sư tử của cô.

Hàn quản gia cúi đầu đi đến trước mặt Khương Viên Viên. Sống ở Hàn gia nhiều năm như vậy, ông cũng sớm đã biết rõ tính cách của Khương Viên Viên. Đối với cô mà nói, một khi thích cái gì sẽ liều mạng mà thích, một khi chán ghét cái gì dù chết cũng sẽ không để đồ vật kia tiếp tục tồn tại.

Ăn nói rất khéo léo, Khương Viên Viên là người vô cùng thẳng thắn.

"Phu nhân, tôi chạy về nhà lấy tài liệu cho lão gia, lại trùng với thời gian tan học nên không đến Tư Đế Lan đón An tiểu thư kịp." Ý nói, ông cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Mũi nhọn vừa chuyển, Khương Viên Viên căm hờn xoay người trừng mắt nhìn Hàn Lục Hải, ánh mắt đều mang theo dày đặc sự tức giận.

"Vợ yêu, tôi sai rồi! Tôi thề! Sau này tuyệt đối sẽ không để cho Hàn quản gia rời khỏi Tiểu Sơ Hạcủa bà nửa bước!" Không đợi Khương Viên Viên mở miệng mắng to, Hàn Lục Hải tự mình kiểm điểm trước.

"Hỗn đản!" Nhìn biểu tình thành khẩn của Hàn Lục Hải, Khương Viên Viên nhịn không được nguyền rủa một câu, xoay người nói với Hàn quản gia: "Thất lục không chịu nói đã xảy ra chuyện gì, vậy thì bây giờ ông đi điều tra rõ ràng cho tôi! Rốt cuộc là ai đem Tiểu Sơ Hạ nhà tôi biến thành bộ dáng kia..."

Không thể không nói An Sơ Hạ vừa rồi quả thật dọa đến Khương Viên Viên, sắc mặt tái nhợt giống như một cái dịch toái gốm sứ oa nhi giống như. Phải biết rằng Khương Viên Viên vẫn đem An Sơ Hạ cho rằng trước kia chính mình. Coi hắn tính tình, làm sao có thể làm cho trước kia chính mình chịu ủy khuất?

"Tôi... Lập tức đi ngay!" Hàn quản gia nhìn Hàn Lục Hải, xoay người bước ra khỏi phòng khách.

Khương Viên Viên không hề có dấu hiệu giảm bớt sự tức giận, đặt mông ngồi xuống ghế da ở phòng khách. Sắc mặt lo lắng có thể nói rất giống với Quan công*.

*Quan công là người đã góp công lớn vào việc thành lập nhà Thục Hán, với vị hoàng đế đầu tiên là Lưu Bị (còn vì sao giống thì nó thuộc bên lịch sử TQ, mình không rành lắm). 

"Bà đừng như vậy mà..." Hàn Lục Hải đứng dậy đi đến ngồi bên cạnh Khương Viên Viên.

Nghe nói, Khương Viên Viên xoay người nhìn chằm chằm Hàn Lục Hải: "Không phải xảy ra với ông ông đương nhiên không quan tâm! Dù sao trong mắt tôi, tôi tuyệt đối không để Tiểu Sơ Hạ bị người khác khi dễ!"

Hàn Lục Hải liên tục xua tay giải thích nói: "Tôi không phải có ý không quan tâm mà..."

Chưa dứt lời, Khương Viên Viên liền đánh gãy lời Hàn Lục Hải nói: "Ông không phải có ý không quan tâm vậy có ý gì?!"

P/s: Hết ngày =))