Thiếu Nữ Toàn Phong 3: Cầu Vồng Trong Mưa

Chương 9




Đình Nghi đi rồi.Trong phòng tĩnh lặng như tờ."Hiểu Huỳnh, thực ra những lời Đình Nghivừa nói cũng là điều tôi vẫn định nói với cậu", "Mai Linh do dự mộthồi cuối cùng cũng nói thẳng," Ai cũng biết cậu muốn Bách Thảo chiến thắngĐình Nghi, muốn Bcac1h thảo thay thế đình Nghi tham gia cúp thế giới.

Bách Thảolà bạn tốt của cậu, cậu có suy nghĩ đó cũng không có gì lạ.""Chỉ có điều, Đình Nghi cũng là đồng đội củaChúng ta", Mai Linh cắn môi, "Trước đây tôi không muốn lằm căng thẳngkhông khí trong đội cho nên những lời nói của cậu làm tổn thương ĐìnhNghi tôi đều không lên tiếng.

Nhưng , từ nay tôi sẽ không như thế nữa"."Hiểu Huỳnh cậu nghĩ kĩ đi."Khép cách cửa tủ, mai Linh quay ra rồi nhẹ nhàngnói với Bách Thảo""Xin lỗi, Bách Thảo.""Hiểu Huỳnh..." Nhìn Hiểu huỳnh cẫn lẳng lặng cúi đầu tháo giày,Bách Thảo khẽ gọi.

cô khogn6 biết nên nói thế nào, biết là Hiểu Huỳnh đều vìcô, vì thế khi nghe những lời của Đình Nghi và Mai Linh, trong cổ như ứ tắckhông thể nào thở được.

"Không sao".

Hiểu Huỳnh cúi người để giày lên sàn rồi đặt vàotủ, ôm đóng quần áo đóng cửa tủ như không có chuyện gì.

"Đi thôi, còn phải dọn vệ sinh nữa." "Ừ!" Thấy Hiểu Huỳnh trở lại bình thường, Bách thảocũng đóng cửa.

Thay xong võ phục, cẩm giẻ lau đi đến phòng tập, vừa quay quảngcáo xong chắc là bận rộn lắm.

*** Diệc Phong thay xong quần áo, bước vào nhìnphòng tập sạch sẽ choang , vui vẻ huýt sáo: "Bách Thảo, cô trở về quảnhiên khác hẳn.

Hiểu Huỳnh, chịu khó học tập người ta nhé, đừng lười như thế!Mấy cái nệm, thời gian vừa rồi đúng là bẩn như giẫm lên cát vậy".

"Xì, anh còn nói khoác nữa được sao!" Hiểu Huỳnh không thèm chấp, nem giẻ lau về phíadiệc Phong, Diệc Phong ngáp một cái, nhảy lên tránh được làm Hiểu Huỳnh tứcgiận giậm chân.

"Tớ không đến muộn chứ!" Kim đồng hồ treo trê tường vừa chỉ số chín, QuangNhã xông vào phòng tập vừa đi vừa thắt đai võ phục.

"xe búy bị hỏng giữađường, sửa lâu quá, nếu sớm biết thì đã đi chuyến khác rồi." "Không...

Bác thảo còn chưa nói hết, cánh cửa chính đã mở,thẩm Ninh đi vào.

Ánh mặt trời xuyên qua cửa kính chiế lên nền.

Thẩm ninh mặt áo dài kẻ ca rô màu nhạt bó sátngười, lan da trắng bóc, vầng trán trắng xanh đầy đặn, tóc cuốn cao cài chiếctrâm màu xanh ngọc, trông tươi thắm uyển chuyển giống như mĩ nhân từ bức tranhcổ bước ra.

"Bách Thảo"" Ánh mặt trời dừng lại ở bách Thảo đứng trong độihình, Thẩm Ninh tươi cười: "Trong khóa tập huấn hè em biểu hiện rất tốt,trận nào cũng tháng, giành được rất nhiều danh hiệu tuyển thủ xuất sắc nhất cònđược thưởng món tiền lớn, đúng không?" "...Vâng" Bách thảo đỏ mặt.

"Rất tốt." Thẩm Ninh gật đầu.

Nhưng khi ánh mặt ấy nhìn khắp một lượt mỗi độiviên , sau đó dừng lại trên ở Bách Thảo thì khóe miệng đã vụt tắt.

"Nhưng tôi phải nhắc em, Bách Thảo",Thẩm Ninh nhướn mày nói tiếp,"Bất luận ở Hàn Quốc em đã thắng ai, bất luậnai đã hướng dẫn em thì ở Ngạn Dương này, ở đây em vẫn chỉ là đội viên bìnhthường." "...Vâng" "Nói to lên" "Vâng" Bách Thảo dốc hết sức trả lời.

"Được", Thẩm Ninh khẽ gật đầu nói vớitoàn đội, "Được rồi , bây giờ bắt đầu luyện tập".

"Hây!" "Hây!" "Hây" Trong lúc toan đội hàng ngũ ngay ngắn luyện túcphúc , hiểu Huỳnh mấy liếc nhìn Bách Thảo ánh mắt lo lắng.

Bách Thảo tâm trạngbất ai, không phải vì những lời vừa rồi huấn luyện viên mà là mãi đến giờ côvẫn chưa gặp được Nhược Bạch.

"Hây!" Quay người đá hậu theo mọi người!

Trong lúc quayngười, Bách thảo thấp thóm liếc mắt về phái cửa phòng tập , cánh cửa vẫn đóngim im.

"Hây!" Khắp phóng , những cú song phi!" Cửa kín phòng tập vẫn đóng kín bất động, khôngcó ai đi ào.

"Được rồi, sau đây hai người một nhóm luyệntập!" Thẩm Ninh nhìn các đội trước mặt đã vã mồhôi,"Mọi người phải nắm vững tiết tấu , khi ra chân lưng phải thẳng, độngtác phải nhanh không được chần chừ khiến đối thủ không có thời gian phòng bị,nếu không từ chủ động rơi vào thế bị động hiểu chưa?".

"Vâng!" Toàn đội đồng thanh trả lời, sau đó nhanh chóngtản ra họp thành nhóm.

Bách thảo quay người.

Đang ngơ ngẩn đứng ở vị trí quen thuộc, trướcmặt lại không có nhược Bạch cùng nhóm mọi khi.

"Báo cáo huần Luyện viên!", Hiểu Huỳnhgiơ tay.

"Nói" "Nhược Bạch sư huynh khogn6 đến...",Hiểu Huỳnh ấp úng , "Bách Thảo chỉ có một mình, không tập được".

Mặt huân luyện viên Thẩm Ninh không biểucảm,"Bách Thảo, em có thể tưởng tường trước mặt có đối thủ, tự tập mộtmình được không?" "Được ạ!" Bách Thảo lập tức trả lời "Tốt" "Huấn luyện viên!", "Hiểu Huỳnhlại giợ tay, ngắt lòi huấn luyện viên, "Em có thể rút ra không tập để độihình có đủ đôi, có người tập với Bách thảo!" Thẩm Ninh mỉm cười.

"Lần trước khi Đình Nghi trở về, tôi cònnhớ Nhược Bạch nói nếu vì đình Nghi mà phá vỡ phân nhóm là không công bằng vớiBách Thảo.

Thế nào, bây giờ vì bách thảo phải phân lại nhóm ư?" Hiểu huỳnh bói rối.

"Em có thể", Bách Thảo mặt đỏ bừng nóito, "Một mình em cũng được.

Hơn nữa, Nhược Bạch sư huynh chắc có chuyện gì mớikhông kịp tham gia buồi tập sáng, huynh ấy chưa bao giờ như vậy, huấn luyệnviên Thẩm Ninh đừng giận..." Bách Thảo vừa dứt lời, không khí trong phòng tậplập tức khác thường, biểu hiện của mọi người lập tức khác thường, biểuhiện của mọi người có gì đó rất kì lạ.Đình Nghi nhìn Bách Thảo, Lâm Phong vớiMai Linh nhìn nhau, Qunag Nhã nhếch môi, Thân Ba lại đẩy kình trên sống mũi,Diệc Phong cau mày.

Bách Thảo chợt nhận ra không khí khác thường.

Hơi hoảng, bối rối nhìn mọi người, mình nói saigì sao? "Ừ, rất tốt", Thẩm Ninh nửa cười nửakhông , thu ánh mắt trở về nói , "Tiếp tục tập, khẩu lệnh của tôi..." "Đá trước!" "Hây!" "Đá ngang!" "Hây!" "Xuống tấn!" "Hây!" Phòng tập rộng thên thang , ngoài BáchThảo các đội viên mỗi nhóm hai người, một người cầm bia chân, người kia theokhẩu lệnh của huấn luyện viên, đá một cú , hô một tiếng, răm rắp nhất loạt hànhđộng.

Cuối cùng buổi tập kết thúc.

Do không có người phói hợp, Bách Thảo phải tấncông nhiều gấp đôi người khác .

Người đẫm mồ hôi đứng trong đội hình , khôngkịp lau, trong lòng thấp thỏm không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại saoNhược Bạch không đến? Tại sao thái độ mọi người lại kì cục như vậy? Mãi đến khi huấn luyện viên tổng kết buổi tập/ Bách thảo đang định hỏi Hiểu Huỳnh .

Huấn luyện viên Thẩm chợt dừng lại, ngoái đầunhìn toàn đội như cân nhắc điều gì, đoạn mỉm cười cười nói:"Nếu bách Thảoở Hàn quốc thể hiện tốt được thưởng tiền , Đình Nghi chiến thắng Asami Shimizucũng có tiền thưởng , hay là tối nay Chúng ta tụ tập vui vẻ một chút?" "Hay quá!" Mai Linh vỗ tay, Khấu Chấn cũng vui cẻ phụ họa .

"Đi đâu?", Thân Ba tỏ vẻ hào hứng.

"Để tôi tính", Đình Nghi mỉm cười.

"Được" Huấn luyện viên thẩm cười vớiĐình Nghi , vẫy tay với mọi người, "Vậy tối nay gặp nhau, thời gian và địađiểm cụ thể Đình Nghi có trách nhiệm thông báo cho mọi người." "Vâng!" Đình Nghi trả lời.

Khi huấn luyện viên khuất ngoài cửa phòng tập,trong khi mọi người bàn luận sôi nổi nên đi ăn ở đâu, Đình Nghi kéo bách Thảora một góc nói: "Chi phí tối nay cọ khỏi lo, mình tôi đảmnhiệm." "Không cần", Bách Thảo lắc đầu vẻ ngạingùng, "Em có thể mà, tiền thường rất nhiều..." "Vậy thì tốt", Đình Nghi gật đầu,không nói gì.

"Đợi đã", Bách Thảo gọi Đình Nghi, khihai người đối diện, cô có vẻ bất an, "Những lời chị nói lúc trước buổitập....cin đừng hiểu lầm Hiểu Huỳnh...".

"Sao?Hiểu lầm?", Đình Nghi cười ngạcnhiên, "Sự hù dịch của của cô ấy với tôi lẽ nào là giả?" "Hiểu huỳnh chỉ là, có lúc nói năng hơi bộpchộp", Bách Thảo thoàng đỏ mặt,"Cô ấy không có ác ý, cô ấy cũng khôngphải sự thật muốn nhằm vào chị, cô ấy vì em nên mới nói như thế nên em xin lỗichị.

Chị đừng vì em mà ảnh hưởng đén quan hệ của hai người." Nói đoạn cúi gặp người trước Đình Nghi:"Xinlỗi".

Ánh mắt Đình Nghi trờ nên lạnh lùng nhìn BáchThảo đang đứng cúi đầu, gằn giọng"Một câu xin lỗi, cô nói ra nhẹ quá.

Côcó biết, vì cô, tôi đã mất những gì không?".

Bách Thảo sửng sốt.

Đình Nghi đi thẳng không thèm ngoảnh lại nhìn,cánh cửa kín đóng sập sau lưng.

*** Gì thế?" Mảnh giẻ lau dừng lại trên đệm, chợt như tỉnhngộ từ những lời nói của đình Nghi, Bách Thảo ban khoăn nhìn Hiểu Huỳnh, khôngthể tin nổi, cô đã làm hỏng mọi chuyện, không thể như vậy, sao có thể xảy ranhững chuyện như thế? "Đúng đấy..." Đầu Hiểu Huỳnh nhúc ngoắc như xua đi cảm giáckhó chịu.

"Hôm qua tớ không dám nói với cậu vì cậuvừa từ Hàn Quốc trở về..." "Cậu nói là Nhược Bạch sư huynh cãi nhau vớihuấn luyện viên thẩm ư?", ngắt lời Hiểu Huỳnh, Bách Thảo kinh ngạc lặp lạiđiều vừa nghe thấy, "Sau đó Nhược Bạch sư huynh không trở lại trung tâmnữa?" "Đúng vậy!", Hiểu Huỳnh lúng túng,"Lúc đó rất nhiều người nghe thấy, chính ở phòng làm việc của huấn luyệnviên Thẩm, Nhược Bạch sư huynh rất giận, tiếng quát rất lớn." "..." Bách Thảo sửng sốt.

"...Tại sao?" Lúc lâu sau, Bách Thảo mới hoàn hồn.

"À", đầu hiểu Huỳnh ngúc ngoắc nhìn BáchThảo, nói nhò,"Hình như,...hình như...hình như là vì cậu..." "Vì tớ?" "Lúc đó , tớ cũng nghe thấy...trong lúc lờiqua tiếng lại giữa Nhược Bạch sư huynh và huấn luyện viên Thẩm nhiều lần nhắcđến tên "Bách Thảo","Đình Nghi", cô khô khốc, Hiểu Huỳnhhắng giọng lại tiếp,"Thực ra không nên trách Nhược Bạch, lúc tớ biếtchuyện cũng rất bực." "Rốt cuộc là chuyện gì?" "À..cũng vẫn là chuyện Cúp thếgiới...", Hiểu Huỳnh ney1 mặt buồn buồn, không dám nhìn cô," đìnhNghi đã được nội bộ chỉ định tham gia Cúp thế giới, không cần tuyển chọnnữa." "..." "Quá bất công",Hiểu Huỳnh càng nóicàng giận, "Họ đã vào đâu chứ, mọi người thi đấu bình đẳng , ai thắng thìđược đi , việc gì phải tranh cãi!

Tại sao lại quyết định như vậy? Danh tiếngquan trọng hơn tất cả hay sao?" Bách Thảo sững sốt.

Tim cô lặng dần, lặng dần.

Trong thời gian ở HànQuốc , cô tưởng mình đang ngày càng tiến gần tới giấc mơ, giờ bỗng nhận ra nónhư ngày càng xa.

"Cho nên Nhược Bạch sư huynh rất bực", HiểuHuỳnh cười nhạt," Nhược Bạch hằng ngày trông lạnh lùng như vậy mà khi tứcgiận lại đáng sợ đến thế, dám nói những lời như vậy với huấn luyện viênThẩm".

"..." "Sau đó, Nhược Bạch sư huynh không quay lạinữa ", Hiểu Huỳnh thở dài.

"Là huấn luyện viên Thẩm không cho huynh ấytrở lại sao?", Bách Thảo hỏi gấp.

"Không", Hiểu Huỳnh lắc đầu, "Từphòng làm việc của huấn luyện viên Thẩm đi ra, sắc mặt Nhược Bạch rất đáng sợnhưng không thấy nói chuyện khai trừ huynh ấy.

Tớ cảm thấy...Nhược Bạch sưhuynh đang phản kháng , dùng hành động biểu thị sự phẩn nộ và phản đối.

"..." Thẫn thờ hồi lâu, Bách Thảo bỗng bật dậy.

"Bách Thảo?" Hiểu Huỳnh kinh ngạc, giơ tay định giữ Bách thảo nhưng cô đã biến mất sau cửa kính như bị luồng gió lốc cuốn đi .

Thời gian còn lại của ngày hôm đó, Bách Thảo tìmNhược Bạch ở khắp mọi nơi anh có thể đến.

Ký túc xá của tùng bách võ quán không thất anh .

Mọi người nói, đã mấy ngày không thấy NhượcBạch, huấn luyện gần đây đều do quán chủ đích thân chủ trì.

Đội nắng, cô chạy thẳng đến trường đại học củaanh.

Đang kỳ nghỉ hè nên trường vắng teo, cô đến banquản lý nội trú.

Người phụ trách cho biết, Nhược Bạch không ở trong trường,không có tên trong danh sách nội trú.

Lúc đó có hai nam sinh viên đi vào, nghenói cô cần tìm Nhược Bạch, họ bảo họ là bạn học của Nhược Bạch cũng đang tìmanh.

Bảo cô nếu tìm được nhớ nhắc Nhược Bạch, cuộc thi tiếng nah chuyên ngànhtoàn quốc còn ba ngày nữa bắt đầu, không nên bỏ lỡ thời gian luyện thi.

Chạy đến mọi chỗ anh làm thêm.

A Anh béo phệ nói, Nhược Bạch đã mấy ngày naykhông đến.

Trưởng phòng dịch thuật đưa cho cô một tập tài liệu dày cộp, nói tấtcả là do khách hàng gửi đến yêu cầu Nhược Bạch dịch, họ cũng chớ anh lâu rội.trưởng phòng nhớ cô nói với anh , sau này phải mua điện thoại di động nếu khônglàm sao liên lạc với anh.

Ngơ ngẩn ôm đống tài liệu đi trên phố , cuốicùng Bách Thảo ra một nơi.

Nhà trẻ song ngữ Sao Mai.

Đó là nơi Nhược Bạch chỉ đến làm thêm trong dịphè, dù thù lao không nhiều nhưng anh rất thích làm việc ở đây , cách một ngàylại tranh thủ đến một lần.

Cô chạy như bay đến đó, đúng lúc bọn tan học.

Giám đốc nhà trẻ vừa vẫy tay tạm biệt các bạnnhỏ vừa trả lời, Nhược Bạch dạo này kohng6 đến.

sau đó đưa cho cô một hộp giấyto , bên trong chất đầy các loại bưu thiếp tự làm, những đôi ủng giấy, đàn gióbằng nhựa.

Giám đốc cười cho biết tất cả đều là do các bạn nhỏ làm tặng anhNhược bạch vì đã kể chuyện tiếng Anh rất hay, rất sinh động , mong anh sớm trởlại.

Mặt trời lặn dần.

Để tập tài liệu vào hộp giấy, Bách Tảo ôm trêntay đi lang thnag trên các con phố này, hy vọng bất chợt nhìn thấy Nhược Bạchnhưng mỗi lần cô giật mình ngoái đàu lại đều thất vọng.

Ráng chiều đỏ thẩm chân trời.

Quay trở về Tùng Bách võ quán.

Trước cửa phòng Nhược bạch, cô ngơ ngẩn đứngđợi.

Một võ sinh đi đến cúi chào, cô cũng cúi chào lại như một cái máy, đầu ócmông lung.

"Vẫn chưa tìm thấy à?" Gần tối, Diệc Phong trở về.

Anh nhấc họp giấyBách Thảo để trước cửa sang một bên, mở cửa để cô đi vào.

Căn phòng sạch sẽ đơnsơ.

Tuy chưa bao giờ đến phòng Nhược Bạch nhưng vừa bước vào là cô đã nhận rachiếc giường kê sát cửa sổ là của Nhược Bạch.

Ga trải giường trắng tinh, sạch sẽ.

Tấm chăn mỏng gấp ngay ngắn.

Trên chiế bàn sách đầu giường đặt một tập giấymẫu chữ, một lọ mực, một ống bút, trong đó cắm mấy cây bút lông, một tập giấyviết dở để gọn gàng bên phải, trên đó viết đầy chữ theo lối chữ khải rất đẹp.

"Đừng lo, lát nữa Nhược Bạch sẽ về.",Nhìn Bách Thảo ngơ người ngắm nhìn giường ngủ và bàn sách của Nhược Bạch, DiệcPhong an ủi.

"Anh biết Nhược Bạch sư huynh ở đâu, đúngkhông?" Bách Thảo hơi run người, bất chợt bị đánh thứcnên quay phắt đầu nhìn diệc Phong , mắt lóe sáng.

"Tôi cũng không biết." Diệc Phong cười khổ não, Nhược Bạch dột nhiênbiến mất như bốc hơi.

Nếu không biết rõ tính cách Nhược Bạch, hơn nữa trước khibiến mất, Nhược Bạch đã thức trắng đêm để hoàn thành các bản dịch đã nhan65thi2có lẽ anh cũng lo lắng như Bách Thảo.

"Anh biết?", Bách Thảo nhìn Diệc Phongchằm chằm.

"Tôi không biết thật mà!" "Lần trước anh bảo không biết, nhưng anh đãnói dối", mím môi, Bách Thải khẩn cầu," Diệc Phong sư huynh, nói choem được không? em thật rất muốn biết Nhược Bạch sư huynh đang ở đâu?" "Tôi đã nói rồi, tôi không biết thật",Diệc Phong bất lức , "Nhược Bạch cũng không có gì cả, đột nhiên chẳng thấyđâu.

Nếu tìm cậu ta, tôi nhất định cho hắn một trận, dù có giả bộ mất tích ítnhất cũng báo tôi một tiếng chứ." Vẫn nhìn Diệc Phong chằm chằm.

Lòng Bách thảo càng nặng trĩu, cô đành tin lờiDiệc phong.

Nhưng nếu cả Diệc Phong cũng không biết Nhược Bạch đi đâu, liệu cóphải....

Nỗi lo sợ bao trùm toàn thân.

Sắc mặt bỗng trở nên trắng bệch, lẳng lặng quayngười lao ra cửa .

"Làm gì thế?", Diệc Phong túm lấy cô.

"Em đi tìm Nhược Bạch sư huynh !" Sáng mai hẵng hay, mai tôi sẽ đi tìm vớicô", ngước mắt lên nhìn đồng hồ trên tường, Diệc Phong nói:"Cô mau vềthay quần áo đi, bãy rưỡi rồi không nên đến muộn." "Muộn ư?" Bách Thảo không biết anh đang nói gì "Đình Nghi đã thông báo địa điềm liên hoan,khách sạn Vandia , tám giờ tối nay", Diệc Phong nhìn cô vẻ ân cần,"Cô về tắm rửa thay quần áo, người đầy mồ hôi thế này đến nhà hàng thìkhông lịch sự cho lắm.

Về mau đi , lát nữa tôi đến đón cô, về mau đi , bảo HiểuHuỳnh cùng bắt xe đi luôn".

"..." Bách Thảo ngơ ngác nhìn Diệc Phong không hiểuchuyện gì.

"Mau đi".

"em phải đi tìm Nhược Bạch sư huynh!",mắt Bách thảo thoáng đỏ, tức giận:" Không tìm thấy Nhược Bạch em làm saocó tâm trạng ăn uống." "Bởi vì huấn luyện viên Thẩm đề nghị",giọng Diệc Phong trở nên đáng sợ: "Cho nên lát nữa cô phải đi, hơn nữa lạikhông được đến muộn." "Em không đi".

"Cô nói lại xem?" "Em phải đi tìm Nhược Bạch sư huynh, khôngtìm thấy , em không đi", ngực phập phồng, giọng Bách Thảo cứng cỏi ,"Nếu không phải huấn luyện viên Thẩm , Nhược Bạch sư huynh đã không độtnhiên biến mất, hơn nữa ....hơn nữa đằng nào thì huấn luyện viên cung khôngthích em , em đi hay không chẵng quan trọng gì." "Nhân vật chính buổi liên hoan tối nay làcô và đình Nghi, cô hông đi huấn luyện viên Thẩm dẽ nghĩ gì", trợn mắtDiệc Phong nhìn Bách Thảo thấy vẻ bướng bĩnh kiên quyết của cô, Diệc Phong đangđịnh nói tiếp dột nhiên sắc mặt dịu lại, đổi giọng cười nhạt, "thôi được,vậy thì cô đừng đi".

Diệc Phong nhướn mày nói:"Đằng nào thì NhượcBạch cũng dẵ vì cô mà mặt đội với huấn luyện viên, cô lại vì cậu ta mà khôngcho huấn luyện viên cơ hội xuống thang.

Được vậy cô cũng nên bắt chước NhượcBạch , dứt khoác rời khỏi trung tâm cho xong.

Đợi khi Nhược Bạch quay lại, thấycô cũng bị khai trừ, câu ta nhất định sẽ vô cùng, vô cùng phấn khởi." "..." Bách Thảo mím chặt môi.

"Nhược Bạch đã vì cô mà bỏ nhiều công sứctâm huyết như vậy, rốt cuộc cậu ấy được gì!", ngồi lên giường của mình,diệc Phong lại ngáp, "À, không đúng, cậu ta nhất định rất vui.

Cô coitrọng lễ nghĩa, cậu ta có chuyện với huấn luyện viên, cô cũng lập tức gâychuyện, đặng nào cả hai cũng cùng tiến cùng lùi, chẳng phải thèm nghĩ cách giúpNhược Bạch vãn hồi sự việc ở Tùng Bách võ quán ".

"Rầm".

Trong màn đêm đăng buông , cánh cửa phòng lắc lư, nhìn Bách Thảo biến mất sau cánh cửa đóng sập, Diệc Phong nằm ngả ra giường,thở dài.

*** Khách sạn Vandia .

"Oa".

Vẫn còn đang trong xe, Hiểu Huỳnh đã dáo dácnhìn ra.

Trong nàm đêm, từ xa đã nhìn thấy tòa nhà lộnglẫy hiện giữa biển đèn sáng rực, vẫn biết Vandia là nhà hàng cao cấp nhất thànhphố, vẫn biết những nơi như vậy chẳng có gì liên quan đến mình nhưng không ngờđêm nay lại được đi ăn ở chính nơi đó.

"Kính chào quý Khách!" Taxi vừa dừng bánh trước tấm cửa xoay khách sạn,mấy nhân viên phục vụ mặt mũi khôi ngô lễ phép tiến lại, ân cần mở cửa chokhách." "Chào" Được mấy chàng điển trai phục vụ như vậy, Hiểuhuỳnh trong xe bước ra, đột nhiên líu lưỡi.

Liệu có phải boa cho họ không nhĩ,hiểu Huỳnh thầm băn khoăn.

Lại nữa, sao đến một nơi sang trọng thế này mà chỉcó mình cô tỏ ra thiếu tự nhiên, trong khi Diệc Phong và Bách Thảo vẫn bìnhthường như không? Vội ngoái nhìn.

Diệc Phong đang vươn người như vừa ngủ dậy, HiểuHuỳnh lườn anh ta một cái, đúng là uổng công tối nay cô ăn vận cahi3 chuốt, sơmi đen quần lửng màu xanh .

Cô còn định khen anh ta tối nay điển trai vậy mà...giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.

Lại nhìn Bách thảo.

Bách Thảo mặc chiếc váy liền, chất liệu thô màutrắng, chính là chiếc váy cô đã đi chọn giúp Bách Thảo trước khi sang Hàn Quốc.Ồ!

Thẩm mĩ của mình cũng không tồi!

Hiểu Huỳnh tự khen.

Trên bậc tam cấp trước cửa khách sạn, Bách Thảotrong bộ váy liền màu trắng, mái tóc ngắn tr3 trung, hai mắt đen láy thanh tânnhư làn gió sớm, vóc người cân đối, ra dáng thiếu nữ trưởng thành khiến ngườita bất giác ngoái lại nhìn.

Đáng tiếc.

vẻ mặt lại không phù hợp, tâm trí cứ để đâu đâunhư không hề chú ý đến tòa nhà lộng lẫy trước mặt.

"Mọi nười đã đến!", Mai Linh đứng ởdại sảnh lao ra, hôm nay cô vận váy ngắn lễ phục màu vàng tươi , dưới ánh đènrực rỡ tóc uốn cao trên đỉnh đầu,c ài nơ cánh bướm như một bông hoa xinh đẹp,đáng yêu.

"Ô, Bách Thảo hôm nay xinh qua!", MaiLinh ngắm nhìn Bách thảo ngạc nhiên,"Lần đầu thấy cậu mặc váy, đẹp lắm,sau này mặc nhiều vào nhé." "Tớ chọn cho Bách Thảo đấy", thấy BáchThảo ngơ ngẩn như người mộng du, Hiểu Huỳnh lập tức bắt lời, đắc ý:"cậuxem , trông tớ thế nào, cũng được đấy chứ!" "Ô , váy kem phấn hồng rất đáng yêu, ruybăng trên đầu cũng màu hồng rất hài hòa", Mai Linh vừa nhận xét vừa dẫnmọi người vào trong,"Chỉ có điều , váy kem hồng hình như là mốt năm ngoái,năm nay có hơi..." "Xì, cậu thì biết gì ", Hiểu Huỳnh bĩumôi,"Mốt năm ngoái , năm nay mặc mới càng chuẩn , miễn là đẹp".

"Haha, cũng đúng", Mai Linh cười to.

Sau đó, Bách Thảo và Diệc Phong dường như bị haingười đó bỏ rơi.

Suốt đoạn đường vào bên trong, Hiểu Huỳnh mỗilúc miệng há càng to, càng thêm sững sờ kinh ngạc.Phòng rộng thênh thang, nhữngchùm đèn lớn đèn pha lê lộng lẫy , rèm gấm, ghế bọc nhung, bộ đồ ăn sáng loáng.Mỗi nhân viên phục vụ có thể sánh với minh tinh, quang cảnh đúng là chỉ cótrong phim.

"Trời ơi!", Hiểu Huỳnh càng lúc càngthêm hoảng hốt.

Theo Mai Linh vượt qua phòng lớn, qua dãy hànhlanh rực rỡ, ánh đèn trải thảm mềm mại hai bên tường, cách vài bước lại có bứctranh màu nước tuyệt đẹp, Hiểu Huỳnh lẩm bẩm.

"Ở đây chắc là dắc lắm.

đắc lắm..." "Tờ cũng đến đây ăn một lần, ở phòng lớnngoài kia do một bậc trưởng bối trong họ mời, hình như rất đắt", Mai Linhcảm thán, " Có điều hôm nay Chúng ta không ngồi ở phòng lớn mà là..." Cuối hành lang là căn phòng có hai cánh cửa dày,đẹp lộng lẫy, hai người phục vụ trang phục trẻ trung trong trang phục lễ tânđứng hai bên, thấy khách đi đến, đồng thời mở cửa lễ phép" "Xinmời!".

Cảnh tượng bên trong đột ngột hiện ra, HiểuHuỳnh choáng váng.

Bách Thảo ngây người.

Diệc Phong dụi mắt.

"Đây,phòng này!", Mai Linh lắc đầunói, "Trước đây tớ chỉ nghe nói trong khách sạn Vandia có một phòng tiệcđẳng cấp quốc tế nhưng chủ dùng để đón tiếp các nguyên thủ quốc gia hoặc kháchquý đặc biệt".

Bách Thảo ngây người.

Phòng này diện tích chỉ bằng phân nửa phòng lớnbên ngoài, thảm trải với những hoa văn đen trắng, nổi bật, lộng lẫy.

những chòm đè pha lê rung rinh rũ xuống, gianphòng sáng choang như ban ngày nhưng vô cùng ấm áp.

Bàn xoay bằng đá nhân tạo.

Ghế ngòi bọc nhung tím đẹp như trong mộng, giữabàn có con thiên nga bằng băng long lanh tao nhã , vươn cổ cao ngạo.

Trong ánhsáng lung linh xung quanh toàn hoa tươi, trước mỗi chỗ ngồi dụng cụ ăn đãbày sắn, dao nĩa bằng bạc, ly rượu đế cao, khăn ăn trắng muốt, đĩa bát sứ mỏngnhư cánh chuốn.

ở một phía khá trong phòng có kê những bộ sofavà bàn trà tinh xảo, sang trọng , trang nhã theo phong cách cổ điển.

Sau nhữngtấm kính đồ sộ từ trên cao đến sát đất, cảnh sắc đẹp như trong mộng hiện ra.

"...Cậu mang bao nhiêu tiền?" Cánh tay bị bàn tay run run chộp lấy, Bách Thảongơ ngác quay đầu, thấy Hiểu Huỳnh sắc mặt trắng nhợt, ghé tay cô hỏi nhỏ.

"...Tớ cảm thấy bữa ăn hôm nay cho dù cóchia một nữa thì cũng là con số kinh khủng , trời ơi!" "Diệc Phong, Bách Thảo hai người đãđến", Đình Nghi từ ghế sofa màu tím đứng dậy, "Mọi người ngồi chờ mộtlát, bữa tiệc bắt đầu ngay bây giờ!".

Mặc dù đầu óc hỗn loạn, không biết bữa ăn nàyrốt cuộc phải chi bao nhiêu tiền nhưng Mai Linh cũng không dám mở miệng hỏichuyện kinh phí , có vẻ mất mặt quá.

Thấy Diệc Phong ngồi trên sofa vẫy tay vớimình, Hiểu Huỳnh Bách Thảo cùng Mai Linh qua đó , cố gắng hưởng thụ trước mộtchút.

Nhân viên phục vụ lịch sự dẫn khách.

Một lát sau huấn luyện viên Thẩm Ninh được nhânviên phục vụ dẫn đến, mọi người đều đứng dậy nghênh đón , bắt đầu vào bàn.

Huấnluyện viên ngồi ở vị trí gữa, Bách thảo, Diệc Phong , Hiểu Huỳnh ngồi cùngnhau, Hiểu Huỳnh thầm thì nói chuyện với MAi Linh , Bách Thảo thỉnh thoảngngước nhìn thấy Đình Nghi mặc dù ngồi bên tiếp huấn luyện viên nói cười say sưa, nhưng dường như có chút phân tâm, mắt thỉnh thoảng liếc nhìn về phía cửaphòng tiệc.

Hơn nữa chỗ ngồi phía bên cạnh Đình Nghi vẫn cònđể trống.

Bách Thảo ngây người nhìn khắp lượt, ngoài NhượcBạch ra, mọi người trong đội đều đã có mặt đông đủ.

Đột nhiên tim cô xao động,lẽ nào ghế ngồi bỏ trống kia là để cho Nhược Bạch sư huynh sao?" Là ĐìnhNghi sắp xếp chuyện này để cho Nhược Bạch sư huynh xuất hiện, dàn hòa mâu thuẫngiữa sư huynh và huấn luyện viên Thẩm? Tim đập nhanh dần!

Cô bỗng nhìn chăm chăm vào cánh cửa phòng tiệc.

Có lẽ...

Có lẽ ngay bây giờ...

Giống như một cảnh phim không lời, hai cánh cửaday từ từ mở ra.

Đình Nghi nét mặt rạng rỡ , đứng dậy.

Trong ánh điện huy hòang, được nhân viên phục vụ ân cần hướng dẫn, một chàng trai dáng cao thanh tú điđến , nét mặt ấm áp như gió xuân, cả người anh trang hòa ánh sáng.

Bách Thảo ngây người nhìn anh.

Trong lòng đột nhiên trống rỗng, không, đó khôngphải là Nhược Bạch.

Hiểu Huỳnh như có linh tính ngoái đầu nhìn ra,sung sướng reo lên, "Sơ Nguyên sư huynh , huynh đã đến!" , đang địnhlao ra , nhưng thấy Đình Nghi đã đứng đón ở cửa, dịu dàng khoác tay SƠ Nguyên ,Hiểu Huỳnh tiu nhỉu bĩu môi đành ngồi xuống.

"Tưởng anh đến không kịp." Đình Nghi cười mãn nguyện, khoác tay Sơ Nguyênđi về phía chỗ ngồi còn trống.

Khi anh đi ngang qua, Bách Thảo cúi đầu.

Những sự việc xảy ra ở Hàn Quốc, sau khi trở vềnước Bách Thảo cảm thấy hư ảo như giấc mơ .

Đó là vầng hoa lửa rực rỡ trên bầutrời, là chiếc đu quay trong suốt như thủy tinh .

Các nhân viên phục vụ bắt đầu bê lên những mónăm sang trong trọng, Bách thảo cúi đầu lặng lẽ ăn nhưng không hề cảm thấy mùivị.

Cô định bụng nếu tối nay tâm tâm trạng huấnluyện viên Thảm tương đối tốt, cô sẽ thỉnh cầu cho Nhược Bạch quay trở lại.Nhưng bây giờ, suốt bữa ăn, suốt bữa ăn huấn luyện viên vừa ăn vừa nói chuyệnrất hào hứng với Đình Nghi và Sơ Nguyên, cô hoàn toàn không có cơ hội xen vào.

Bữa tiệc thình soạng kết thúc.

Hiểu Huỳnh, Mai Linh mở băng karaoke theo kiểuchâu Âu ở một phía phòng tiệc, tranh nhau cầm micro hát, không khí mỗi lúc càngnáo nhiệt.

Lâm Phong , Khấu Chấn và Quang Nhã cũng hào hứng tham gia.

CÁc nhânviên phục vụ bê đến những khay đồ uống .

Bách Thảo cầm lên một ly đồ uống màuxanh nhạt trong khay, thận trọng nhập một ngụm , đồ uống ơi lạ có mùi bạc hàtinh khiết, lại có mùi rượu rất dễ uống.

Liếc nhìn huấn luyện viên Thẫm ở phía đầu kia .

Trong ghế sofa bọc nhung tím , tối nay huấnluyện viên mặc một chiếc áo khoác màu lụa màu tím sẫm, nước da trắng tuyết đẹpmê hồn, vẫn vui vẻ trò chuyện với Đình Nghi va 2So7 Nguyên.

Bách Thảo thẫn thờ lại uống thêm một ly có màyxanh sóng sánh đó.

Rồi một ly nữa, cô uống hết ly này đến ly khác.

Đầu nặng dần bức bối , hơi khó thở, nhìn thấygóc phía đông phòng tiệc có một cánh cửa, cô cầm ly đồ uống rời khỏi phònghuyên náo, chếnh choáng đi về phía đó.

Gió đêm mát mẻ tinh khiết.

Trời đầy sao.

Đó là ban công có những dây leo màu xanh , bêntrên dày đặc những bông hoa tuyệt đẹp, tỏa hương ngào ngạt, cô không biết làhoa gì.

Bách Thảo hít một hơi , cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, cô vịn lan can laiuống một ngụm, cảm giác khó chịu càng tăng dần gân như tát thở.

"Em ở đây ư?" Không biết bao lâu sau có người lạ đến gần cô .đầu Bách Thảo đã không còn nhận ra đó là ai, nheo mắt cố nhìn.

"Em say phải không?" Người đó ngửi hơi trên người cô hình như caumày, nhấc chiếc ly trên tay cô sau đó muốn dìu cô lại chiếc ghế mây gần đó.

"...Nhược Bạch sư huynh?" Cái kiểu cau mày đó, quen thuộc đến mức khiếnBách thảo hoảng hốt, cô loạng choạng lao đến bíu chặt cánh tay người đó, cốgiương mắt nhìn giống như đang lườm, cô nói hơi líu lưỡi.

"Nhược Bạch sư huynh...em tìm huynh mãi...huynh đi đâu thế...tại sao em không tìm thấy.." "Anh không phải là Nhược Bạch , anh là SơNguyên.", người đó trả lời.

"..." BÁch Thảo ngơ ngẩn tròn mắt nhìn có vẻ như khônghiểu, , hồi sâu sau cố lắc đầu thật mạnh đến mức khiến cô loạng choạng, anh vộigiơ tay đỡ cô.

"Em say rồi", giữ chặt cô, Sơ Nguyênlo lắng nói:"Em không nên uống nhiều, whisky nồng độ còn rất cao ." "Sơ Nguyên sư huynh..." Hình ảnh chập chờn trước mắt , cô cuối cùng cũngnhận ra người bên cạnh mình là Sơ Nguyên , không phải Nhược Bạch .

Ngây ra mộtlát, cô ngơ ngác hỏi,:"...Nhưng vì sao huynh lại ở đây...huynh phải ở bênĐình Nghi chứ?" "Bách Thảo".

"...Huynh hãy đi với Đình Nghi đi...",cô vùng vẫy muốn thoát khỏi anh, " ...anh em phải đi tìm Nhược Bạch..." "bách Thảo", Sơ Nguyên cội vàng ôm lấycô , "Em sao thế?" "...Là em đã làm sai....em tưởng...em tưởng...nhưng, anh luôn cùng với ĐÌnh Nghi, hia người luôn cùng nhau...", khôngthoát khỏi anh, cô ngây người nhìn anh, ánh mắt vẫn mơ hồ, đầu óc hỗnloạn,"...Anh xem...

hôm đó, em vẫn không nên đến khu vui chơi, , NhượcBạch sư huynh vẫn còn đang giận ...sao em có thể đến khu vui chơi...emnên ở lại....xin Nhược Bạch tha thứ...nếu không , anh ấy sẽ không cho em tìmthấy anh ấy....anh ấy nhất định đang giận lắm..." "Anh không cùng với Đình Nghi".Sơ Nguyêncau mày nói, "Anh phải trực ban, Đình Nghi gọi điện nói tối nay em mời cơm, bảo anh đến .

Anh phải xin phép chủ nhiệm rồi phải nhờ động nghiệp trực thaynên mới đến muộn." "..Anh và Đình Nghi lúc nào cũng ngồi bênnhau..." "Nhưng chỉ có chỗ trống đó.

Nếu anh yêu cầuHiểu Huỳnh đổi chỗ, e mọi người sẽ thấy khó xử." "..." Bị ôm vào lòn hơi thở đầy múi cơ thể anh , BáchThảo càng chếnh choáng cố suy nghĩ về những lời anh nói.

Ánh sao rực rỡ.

Gió đêmdào dạt.

Sơ Nguyên nhắm mắt siết cô vào lòng .

"Xin lỗi." Anh hôn vào đầu cô, nhẹ nhàng nói: Bị hơi thở cảu anh bao bọc, Bách Thảo không thểnào suy nghĩ được nữa , hơi rượu lại ứ lên, mí mắt nặng trĩu không thể mở rađược .

Tuy nhiên trong đầu vẫn lờ mờ một chuyện khiến cô lại vùng vẫy thoátkhỏi tay anh .

"...Em còn đang phải đi tìm nhược Bạch sưhuynh." "Nhược Bạch?Được anh sẽ đưa em đi tìm anhấy ." "Bây giờ, bây giờ đi ngay..." "Được, Sơ Nguyên ôm ngang người cô, "Em say rồi, anh đưa em về rồi anh sẽ đi tìm Nhược Bạch." Nghe anh nói vậy nên cố mới yên tâm, chính vàolúc tưởng mình sắp ngủ trong cánh tay Sơ Nguyên....

"Cạch"một tiếng.

Cánh cửa ban công bật mở.!

Tiếng nhạc, tiếng cười cùng âm thanh huyên náobùng phát.

Lâm Phong , Hiểu Huỳnh, Khấu Chần , Quang Nhã, Thân Ba từng khuônmặt lựng đỏ phấn khích , Đình Nghi bị đẩy ra phía tước, Mai Linh vui vẻ hétto" "Tiền bối Sơ Nguyên, xin mời song ca vớiĐình Nghi " Sau đó...

Tất cả như bị đóng khung .

Dưới ánh sao mọi người trố mắt, há mồm nhìn cảnhsơ nguyên ôm Bách Thảo trong tay như vị hoàng tử ôm nàng công chúa.

Yên lặng...

Chết cứng...

Hóa đá...