Thời Kỳ Khát Vọng Của Thiếu Niên

Chương 32: Play – Bệnh viện (3)




Phương Tử Cách bị hắn đâm đến mắt nổ đom đóm.

“Ưm… Ưm… Ư…!”

Phương Tử Cách cắn vào chăn.

Không thể oán cậu cứ tìm đồ vật cắn chặt, nếu không thật sự sẽ gọi đến mức toàn bộ bệnh viện đều có thể nghe thấy.

Từ lỗ nhỏ giữa đồi mông đến thông đạo vào sâu trong thân thể đều bị côn th*t mở ra, cái côn th*t kia như muốn chui sâu vào tận cùng cơ thể cậu, sẽ đâm xuyên cậu toàn bộ —— cậu mơ hồ nghĩ mình sẽ bị Hà Tống đâm chết.

Mỗi một lần đẩy đến nơi sâu xa, khoái cảm lại giống như làn sóng lớn, cọ rửa cảm quan của cậu.

“Mông nhỏ của bảo bối nhi vẫn là tuyệt nhất.” Hà Tống thở dài nói: “Quả thực có thể kẹp lão công chặt đến chết!”

Dừng lại đi hôn tấm lưng run rẫy của Phương Tử Cách, Hà Tống nghe thấy tiếng khóc nức nở của cậu mang theo tiếng thở dốc gấp gáp. Cậu không dám nhả góc mền trong miệng ra, vậy nên cũng chỉ còn sót lại tiếng khóc.

Hai tay Hà Tống từ hông bò đi xuống, mò tới cái đùi lớn, gốc giữa hai chân, lên trên nữa, mò tới phân thân và bao tinh hoàn, giống như chơi đùa mà cầm trong lòng bàn tay xoa nắn. Phương Tử Cách nhân cơ hội nghỉ ngơi ngắn ngủi đó, liều mạng hồi phục hô hấp.

Hà Tống tăng lực tay một chút, hậu huyệt của cậu liền co rụt lại.

Phương Tử Cách nghe thấy Hà Tống ở phía sau “Hắc hắc” một tiếng.

“Ưm ưm ưm ưm ưm ưm ưm ——————!!!!”

Một tay Hà Tống siết lấy phân thân và bao tinh hoàn của cậu, một tay vịn lấy eo cậu, bắt đầu dùng sức đâm xuyên.

Mỗi một lần đánh xuyên, tay Hà Tống lại xoắn một lần mặt sau bị xuyên, phía trước bị xoắn, song trọng công kích làm cho Phương Tử Cách rơi vào nỗi đau cũng như đầm lầy khoái cảm, một lúc lên thiên đường lúc sau đã xuống địa ngục.

“Giỏi quá! Bảo bối nhi quá tuyệt!”

Hà Tống không ngừng chuyển động thân dưới, làm Phương Tử Cách đến chết đi sống lại, hai chân mềm nhũn đứng không được, thân thể cũng dần dần trượt xuống.

Hà Tống biết tay cậu bị thương nên vẫn không thể ra sức, dừng lại một chút rồi ôm eo nhỏ nhấc lên trên.

“A…!”

côn th*t vẫn còn kẹp nên trong cái mông, hai cánh tay cường tráng của Hà Tống ôm cậu cách giường, chân cũng cong lên

“A… A… Lão… Lão công…”

Mỗi động đậy, côn th*t lại đâm một hồi, đâm đến Phương Tử Cách hừ hừ rên gọi.

“Bảo bối nhi, lão công quên khóa cửa mất rồi.” Hà Tống ôm cậu đi về phía cửa.

“A! A! Tớ… Tớ đã khóa… A! A! A!”

Đi một bước, Phương Tử Cách kêu một tiếng, hậu huyệt rút lại một chút, Hà Tống lại sảng khoái một chút.

“Có thật không? Lão công muốn kiểm tra một chút.”

“A a a a a a… Tớ thật sự… Đã khóa… Lão công…!”

Đi tới cửa, quả thật là đã khóa.

Hà Tống thả cậu ra một chút, chờ hai chân cậu chạm đất, lập tức đâm vào. Phương Tử Cách nằm ở trên cửa, cũng chỉ có thể cắn tay mình. Hà Tống phát hiện liền giành tay cậu lại, một cánh tay đặt lên cửa, nằm ngang trước mắt cậu.

“Cắn lão công đi, càng cắn lão công càng sảng khoái.”

Phương Tử Cách không nỡ cắn, nhưng mà sau đó không phải là không nỡ lòng nữa —— chẳng qua là cậu sảng khoái đến mức không còn biết đang cắn gì nữa.

Phương Tử Cách thực sự đứng không nỗi, Hà Tống bắt buộc phải đổi chỗ, cắm vào cái mông nhỏ ôm cậu đi đến ghế salon.

Quỳ lên ghế salon, cái mông nhếch lên, Hà Tống đè xuống rồi lại tận tình đâm xuyên. Xuyên đến Phương Tử Cách hoàn toàn thất thần, bị khoái cảm bắt biến thành tù binh nhục dục, chỉ cần cái côn th*t kia rút ra đâm vào thì phân thân cũng nỗi lên phản ứng.

Hà Tống làm 4 trận.

Đến lần thứ 4 thì chậm lại, để Phương Tử Cách ngồi lên trên côn th*t của hắn, ôn nhu lay động không ngừng.

Phương Tử Cách co quắp toàn bộ cơ thể vào trong ***g ngực của hắn, a a a a mà bắt đầu ăn nói linh tinh. Một hồi nói “Lão công tớ chết rồi” một hồi lại nói “Áo của lão công rất dễ ngửi”.

Hà Tống hỏi hắn: Cưng lấy áo của lão công làm gì?

Cậu một bên bị côn th*t đâm đến ai nha, ai nha, một bên nói: Tự… Tự an ủi …

Nói xong liền khóc thút tha thút thít.

Nhưng không phải là do cậu nhớ lại lúc thầm mến mà khóc, mà là do bị Hà Tống xuyên khóc.

Ôn nhu đâm rút còn mệt nhọc hơn so với lúc làm cuồng bạo. Từng tầng từng tầng khoái cảm từ bên dưới trào lên, một tầng vừa muốn biến mất, tầng tiếp theo đã tới, không gián đoạn làm cbo hắn sảng khoái đến nỗi không muốn bắn tinh.

Vừa sung sướng, vừa mệt nhọc, Phương Tử Cách cái gì cũng không nói nỗi, giống như một em bé theo bản năng lúc khóc lúc cười.

“Bảo bối nhi kẹp chặt quá, tiểu *** huyệt thả lỏng ra.”

Hà Tống vươn tay nắm lấy đầu nhũ nộn thịt của cậu, núm vú vừa cứng vừa phồng, được chơi đến sưng tấy không chịu nỗi, vừa nóng vừa sướng.

Ba ngón tay ngắt lấy núm vú, dùng sức vặn một cái.

Phương Tử Cách từ trong cổ họng nghẹn ngào một tiếng, thân thể mềm mại lập tức căng thẳng, cong thành một cây cung về phía sau, đầu dựa vào bả vai Hà Tống, cái mông bị cố định tại trên côn th*t của Hà Tống.

Vắt nhéo rồi hậu huyệt kẹp chặt làm cho Hà Tống sảng khoái đến mức muốn chửi thề.

“Đau… Đau… Lão công… Núm vú đau quá…”

Hà Tống buông tay, thân dưới tiếp tục đâm xuyên.

“Ừm… Thoải… Thoải mái… Còn muốn…”

Hà Tống cứ như vậy mà một lúc làm cho cậu đau, một lúc làm cho cậu sảng khoái, hành hạ cậu đến muốn tinh thần thác loạn.

“Bảo bối nhi lão công muốn bắn.”

Hà Tống đẩy cậu ngã lên trên ghế sa lon, Phương Tử Cách cả người vô lực nằm ngang, mở ra chân ra để cho hắn tiếp tục chen vào.

Sau cùng bứt phá làm cho Phương Tử Cách bùng nổ ra vài tiếng rên *** đãng, cũng không biết có đưa y tá tới hay không. Hà Tống đặt côn th*t chặn lên bộ ngực đang thở dốc của cậu, bắn lên trên người cậu.

côn th*t mang theo tinh nước tràn đầy lay động trước mặt cậu, Phương Tử Cách theo bản năng mà há miệng ra.

Liếm sạch sẽ, côn th*t cũng nhuyễn xuống. Hà Tống ngồi ở giữa hai chân cậu, cầm lấy đôi chân cậu quấn lên eo mình, thưởng thức dáng dấp của tức phụ nhi bị mình làm đến dịch thể đầy người.

Lúc này nên làm gì nha?

Hà Tống móc điện thoại di động ra. Trước đều bị xóa không còn gì cả, giờ còn làm gì mà không nhanh tích góp lại một chút?

Thừa dịp dịch thể trong miệng Phương Tử Cách còn chưa được nuốt xuống, Hà Tống vặn lấy cằm cậu, để cậu há miệng, le lưỡi ra. Ánh mắt mê ly của Phương Tử Cách cũng biến thành một bãi xuân thủy, mặc hắn tùy tiện thao túng.

Toàn thân, đặc tả, trạng thái tĩnh, video, một người, chụp ảnh chung, Hà Tống chụp đủ cả.

Ngày hôm sau lúc xuất viện, cả người Phương Tử Cách vẫn còn mềm nhũn.

Thừa dịp Phương mẹ đi làm thủ tục, Hà Tống lặng lẽ ôm Phương Tử Cách cho cậu xem những bức ảnh ngày hôm qua.

“Tôi nói chứ bảo bối nhi xinh đẹp muốn chết.” Mở từng cái từng cái, Hà Tống còn cho cậu xem mấy bức đặc tả: “Lão công còn đóng dấu toàn thân cho cưng, không được chạy, biết không?”

Khuôn mặt nhỏ của Phương Tử Cách đỏ bừng: “Biết rồi…”

“Ngoan.” Hà Tống “chụt” cậu một chút.

“Lão công…” Phương Tử Cách nhìn thấy dấu răng rõ ràng trên tay hắn, mơ hồ có máu tụ, sắc mặt từ hồng lại chuyển trắng: “Tớ cắn… Sao bây giờ…”

Hà Tống “Khà khà” vui vẻ cười một chút: “Tôi đóng dấu cho bảo bối nhi, bảo bối nhi cũng đóng dấu tôi.”

Hai người vui vẻ cho đến khi Phương mẹ một đường oán giận này oán giận kia trở về, lúc này Hà Tống mới giả vờ đứng đắng đứng qua một bên, bắt đầu cầm hành lý cho cậu.

Lần thứ hai trở lại trường học, Phương Tử Cách đã rơi xuống thật nhiều bài tập.

Muốn xung kích đại học danh tiếng nên không thể lãng phí thời gian được, nhất định phải tập trung học bù. Người khác tự học cậu học bù, người khác thể dục cậu học bù, người khác tan học cậu lại học lớp bổ túc.

Hà Tống nhìn một chồng sách kia của cậu đầu cũng muốn lớn hơn, nhưng đối với Phương Tử Cách thì không đáng kể, học tập đối với cậu mà nói chưa bao giờ là mệt mỏi.

Đặc biệt là bây giờ còn có Hà Tống ở bên cạnh. Sáng sớm đưa đi, buổi tối đưa về.

Ngày đầu tiên tới trường học, Hà Tống đã cầm cặp sách ở chỗ ngồi bên cạnh Phương Tử Cách ném đi, đá đá ghế tựa, nói với người đó hai chữ:

“Đổi chỗ.”

Sau đó thoải mái ngồi xuống, nghiêng người chống đầu nhìn Phương Tử Cách.

Tuy rằng cảm thấy bạn học bên cạnh bị cưỡng ép chạy tới hàng sau có chút đáng thương, nhưng mà Phương Tử Cách vẫn hí mắt cười trộm.