Thứ Tử Quy Lai

Chương 110: - Hô Duyên Nguyên Thần thú nhận




Quảng cáo

Edit: Vân Phong

________________

Phong: Nhìn tên chương hẳn là các cô đoán được nội dung rồi :3

________________________

Bên ngoài dịch quán rất hỗn loạn, càng ngày càng có nhiều quan binh chạy đến, đám mã tặc dần bị ngăn lại, bắt đầu tìm đường đào tẩu. Hình như bọn chúng đã đoán trước được quan binh sẽ tiến đến, lấy dịch quán làm trung tâm, chúng bắt đầu tản ra bốn phương tám hướng. Đô đốc Yến Châu vẫn đang mặc áo ngủ, cưỡi ngựa chạy đến tự mình tọa trấn, hạ lệnh phải kiểm tra nghiêm ngặt, không thể để kẻ nào đào tẩu.

Đừng nhìn bộ dạng lời lẽ chính nghĩa của đô đốc Yến Châu bây giờ, thật ra hắn đã bị dọa nát gan. Việc để cho mã tặc xông vào trong thành, là do hắn thất trách, nếu việc này bị người nào nói trướng mặt hoàng thượng, hắn đừng nghĩ đến việc tiếp tục làm nữa, bất quá cũng đã đến nước này rồi, hắn cũng chỉ có thể tận lực chữa trị, cố gắng đem tất cả bọn mã tặc này bắt lại thì may ra hắn mới có thể bảo vệ được mũ cánh chuồn của mình.

Điều làm cho hắn thấy may mắn chính là, tuy rằng dịch quán bị thiêu cháy đến không thể nhận ra nhưng khách quý bên trong là Tứ điện hạ, khâm sai bệ hạ bình an không có việc gì xảy ra, giây phút quyết định đã được vài tên thị vệ cứu ra. Mặc dù Tứ điện hạ không bị lửa lan đến nhưng hắn cũng bị trọng thương, theo như đại phu chuẩn bệnh là bị người đánh bị thương đến tâm mạch, bị gãy vài cái xương sườn, bất quá cũng không có nguy hiểm nhiều đến tính mạng, nhưng mà hắn sẽ phải nằm trên giường một thời gian.

Nghĩ đến đây, đô đốc lại càng thêm hận bọn mã tặc, thế nhưng bọn chúng còn có lá gan làm Tứ điện hạ bị thương, đây chính là tự mình tìm chết.

Từng tốp binh lính đi tới đi lui qua các ngõ nhỏ, không ngừng tra xét tìm kiếm xem có con cá nào lọt lưới không. Trong tiếng ước chân hỗn độn cùng với tiếng gào bên tai, lông mi Ninh Uyên run rẩy, nhẹ nhàng mở mắt ra.

Xung quanh y là một mảng đen nhánh, làm cho y có cảm giác như mình đã xuống âm tào địa phủ, nhưng y cũng hồi thần rất nhanh, bởi vì phát hiện ra mặt mình đang dựa vào một nơi cứng rắn ấm áp, y còn có thể nghe thấy tiếng tim đập hữu lực, Ninh Uyên thử cử động thân thể lại phát hiện ra mình đang bị một cánh tay ôm chặt lấy, đúng lúc này, y nghe được một thanh âm khàn khàn truyền từ đỉnh đầu xuống, "Ngươi tỉnh rồi."

Thanh âm kia nghe thấy rất trầm, pha trong đó còn có chút mỏi mệt, nhưng cố tình trong đó lại lộ ra chút vui sướng, Ninh Uyên nghe liền nhận ra ai là chủ của thanh âm đó, y mở miệng muốn đáp lại nhưng yết hầu lại giống như không theo mình khống chế, căn bản không phát ra được tiếng gì.

"Đừng nói." Y đang nỗ lực muốn nói liền bị một bàn tay ấm áp che kín miệng, ngay sau đó hắn lại nghe thấy những tiếng bước chân hỗn loạn đang tới gần, khi tiếng bước chân đó đi qua, Hô Duyên Nguyên Thần mới buông y ra, có chút bất đắc dĩ nói: "Quan binh ở đây đang bao vây để tiêu diệt mã tặc. Để không tạo thành thương tổn không cần thiết thì tốt nhất chúng ta không nên ra ngoài lúc này."

Ninh Uyên gật đầu, đến lúc này y mới bình tĩnh lại, bắt đầu đánh giá hoàn cảnh xung quanh, hai người hình như đang ẩn nấp ở trong một đống rơm. Đập vào mắt toàn thấy rơm không là rơm. Hô Duyên Nguyên Thần đang ngồi xếp bằng ở cạnh đó, còn y thì đang dựa vào lồng ngực hắn, vì nơi này có chút nhỏ hẹp, nên hai ngươi cơ hồ là đang dính sát vào nhau, cảm thụ được nhiệt độ ấm áp của đối phương, Ninh Uyên bỗng dưng thấy có chút không được tự nhiên, liền muốn lùi ra một chút.

"Y phục của ngươi vẫn đang ướt, không dựa vào ta thì ngươi có thể sẽ lạnh." Hô Duyên Nguyên Thần nói nhỏ một câu mang theo chút ý cười, ngược lại còn siết hai tay lại làm cho Ninh Uyên không cách nào động đậy, lại nói:" Cũng may là chỗ ngươi ngã xuống là nước trong phòng tắm, nếu đổi thành nơi khác, ta sợ chưa kịp đến nơi thì ngươi đã mất."

Ninh Uyên muốn hỏi hắn tại sao hắn lại tới, lại còn cứu mình, nhưng lời chưa kịp nói ra thì liền nghe thấy Hô Duyên Nguyên Thần nói: "Ngươi rất sợ lửa sao?"

"Bằng không thì đối với thân thủ ngươi thì thời điểm lửa mới cháy ngươi đã có thể dễ dàng chạy thoát, nhưng mà người lại bị kẹt ở đó." Hô Duyên Nguyên Thần nhớ tới lúc vừa bước vào phòng tắm, Ninh Uyên đang quyd rạp trên mặt đất, vươn tay cầu cứu hắn, lúc ấy biểu tình Ninh Uyên thucxcwj sự rất sợ hãi, Hô Duyên Nguyên Thần vừa nhớ lại liền cảm thấy ngực ẩn ẩn đau, không cầm được mà siết chặt tay hơn.

"Không có ai là không sợ lửa cả." Ninh Uyên thấp giọng nói: "Lửa là thứ đáng sợ nhất trên thế giới này, thứ cứng rắn như sắt, thép nó còn có thể làm tan chảy huống chi là huyết nhục của con người."

Hô Duyên Nguyên Thần cười một tiếng, "Nói cũng không sai."

"Ngươi đến cứu ta có bị thương không." Ninh Uyên bỗng nhiên nghĩ đến vấn đề này, y mơ hồ nhớ rõ lúc đó lửa đã rất lớn, mà giờ mình lại bình yên vô sự thoát ra, cũng không biết Hô Duyên làm thế nào.

"Chỉ bị thương ngoài da một chút." Hô Duyên Nguyên Thần tùy ý nói, Ninh Uyên nỗ lực ngẩng mặt lên, đánh giá người Hô Duyên Nguyên Thần, mảng y phục trên vai trái hắn đã bị đốt trụi, rách ra một lỗ lớn cũng lộ ra vết cháy bỏng trên vai, nhìn cũng không nguy hiểm lắm, lại nhìn lên trên, ánh mắt Ninh Uyên bỗng dưng ngưng đọng lại trên mặt hắn.

Hô Duyên Nguyến Thần nhận ra Ninh Uyên đang nhìn ở đâu, không tự giác mà đem mặt tránh đi, lại nghe thấy Ninh Uyên nói tiếp: "Mặt ngươi là bị sao vậy?"

"Nói rồi, đây chỉ là vết thương ngoài da chút thôi." Thấy Ninh Uyên đã phát hiện, hắn liền không né nữa, dù sao sớm hay muộn thì cũng sẽ thấy được, hắn lại chậm rãi quay mặt lại. Nhìn thấy toàn cảnh gương mặt bên trái của hắn, Ninh Uyên như bị nghẹn một hơi ở cổ họng. Má trái của Hô Duyên Nguyên Thần, từ thái dương tới mắt, nhìn như bị một vật sắc bén cắt qua, tạo thành một vết thương lớn, tuy rằng máu đã đông lại nhưng vẫn thấy được thảm trạng ở miệng vết thương, may là miệng vết thương không quá dài, không thì mắt trái của Hô Duyên Nguyên Thần cũng bị hủy.

"Đây là chuyện gì........" Ninh Uyên hít mạnh vài phát, áp lực hỏi lại, Hô Duyên Nguyên Thần tùy ý cười nói, "Là do lúc chạy thoát khỏi dịch quán không cẩn thận va phải."

"Ngươi...." Ninh Uyên cúi thấp mặt, lắc đầu, "Ngươi tại sao lại muốn cứu ta đến như vậy, cho dù ta có bị thiêu chết ở đó thì cũng là do ta tự làm tự chịu thôi."

"Ngươi đang nói bậy gì đó, nếu như ngươi chết đi thì mẫu thân và muội ngươi sẽ ra sao." Nhìn thấy Ninh Uyên như vậy thì Hô Duyên Nguyên Thần cũng có chút tức giận, "Ta bỏ nhiều công sức như vậy để cứu ngươi ra, cũng là vì không muốn ngươi tự sa ngã."

"Nếu sự tồn tại của một người lại luôn liên lụy tới người khác, vậy thì hắn chẳng thà chết đi." Không biết có phải do mới đi một vòng qua quỷ môn quan hay không mà cảm xúc Ninh Uyên phá lệ có chút phập phồng, "Nếu như ngươi không để ý đến chuyện của ta thì ngươi đã không bị thương, nương và Hinh nhi cũng như thế, bọn họ cũng sẽ không trở thành cái đinh trong mắt người khác, cũng có thể bình an sống đến cuối đời."

Ngữ khí Hô Duyên Nguyên Thần cứng lại, hắn cảm giác trên người Ninh Uyên có một loại hơi thở tối tăm mãnh liệt, sắc mặt Ninh Uyên cũng cực kì tái nhợt, một chút huyết sắc cũng không có, bộ dạng suy sụp ấy làm Hô Duyên Nguyên Thần cảm thấy giận thật sự. Hắn dùng sức nắm cầm lấy mặt Ninh Uyên, nhìn thẳng vào mắt y nói, "Đây là thái độ gì, chẳng lẽ việc ta cứu ngươi ra là sai trái sao? Ngươi cảm thấy ngươi sống thì sẽ liên lụy tới người khác, vậy ngươi có nghĩ tới nếu như ngươi chết đi thì những người quan tâm tới ngươi phải làm sao, chẳng phải sẽ thương tâm chết đi sao!" Ngữ khí của Hô Duyên Nguyên Thần lúc này có chút trịnh trọng, khuôn mặt hắn cũng căng chặt lại, vết thương trên má phải hắn vốn đã kết vảy giờ cũng bị nứt ra, từng giọt máu chảy xuống, trượt theo cằm hắn rơi xuống mặt Ninh Uyên.

Dòng máu ấm áp làm cả người Ninh Uyên chấn động, đầu cũng tinht táo hơn chút, ngọn lửa lớn ấy đã làm khơi dậy tầng ký ức đời trước được chôn sâu trong lòng y, nỗi thống khổ và oán hận ấy phảng phất xâm chiếm toàn bộ suy nghĩ y, mà hiện tại, khuôn mặt trước mắt y lúc này đã lôi y tỉnh dậy.

Y dùng sức hít một hơi thật sâu, hai mắt thanh minh lại, không chờ y tiếp tục nói, Hô Duyên Nguyên Thần bỗng nhăn mày lại, khuôn mặt tuấn tú hạ xuống, đôi môi ấm áp của hắn áp lên hai cánh môi y.

Hiển nhiên đây là lần đầu tiên Hô Duyên Nguyên Thần làm loại việc này, động tác hắn có chút vụng về, cứ như vậy mà dán lên môi Ninh Uyên, toàn thân cứng nhắc như một khối sắt. Ninh Uyên bị động tác bất thình lình của hắn làm cả kinh đến quên cả thở, nhất thời không biết làm gì, y chỉ có thể cảm giác được rằng môi của hắn rất ấm, cùng tiếng tim đập hữu lực đang truyền tới của hắn.

Qua vài phút sau, Hô Duyên Nguyên Thần mới buông y ra, hai người mở to mắt, mắt to trừng mắt nhỏ, hồi lâu đều không nói gì. Lát sau, Hô Duyên Nguyên Thần mới cứng đờ người, cắn cắn môi, nhìn giống như vừa hạ quyết tâm, hắn nói: "Con người ở thời điểm sinh tử, thường thì đầu tiên không phải nghĩ đến bản thân mình, mà nghĩ tới những người mình quan tâm, ngươi nếu cứ chết đi như vậy thì ngươi cho rằng ta có thể thoải mái mà sống sao!"

Nhìn mặt Ninh Uyên giống như vẫn chưa lấy được tinh thần, chính Hô Duyên Nguyên Thần cũng thấy tâm mình loạn như ma, hắn cứ si ngốc, lúc nãy nhìn vào khuôn mặt tái nhợt của Ninh Uyên, nhìn bộ dạng bất lực ấy làm hắn không áp nổi được cơn nóng giận trong lòng, cơ hồ không chút suy nghĩ liền làm động tác này theo bản năng, đồng thời không thể không khẳng định cái suy nghĩ mà hắn muốn phủ định trong những ngày qua.

"Ninh huynh, không, Ninh Uyên, à không, A Uyên." Hô Duyên Nguyên Thần liên tiếp thay đổi ba cách xưng hô, "Ta hình như phát hiện ra ta cũng là đoạn tụ giống ngươi, hơn hết, người ta thích chính là ngươi."

Đây có lẽ là lần đầu tiên Hô Duyên Nguyên Thần căng thẳng tới vậy, nói thẳng ra, hắn cũng chưa lộ ra một câu âu yếm nào, thậm chí nãy giờ hắn vẫn luôn căng chặt mặt, hai má hắn cũng đỏ dần.

(Phong: đỏ mặt rồi :3333333)

Lời vừa ra khỏi miệng, Hô Duyên Nguyên Thần cũng vừa bừng tỉnh, hắn vừa đem tâm tư của mình nói ra, và hình như, cũng không khó như hắn nghĩ.

"Ta biết ngươi sẽ rất ngạc nhiên, nhưng ta tuyệt đối không phải ba hoa chích chòe, để nói những lời này, ta đã phải suy nghĩ rất nhiều." Thấy Ninh Uyên chậm chạp không phản ứng, Hô Duyên Nguyên Thần không khỏi khẩn trương lên, "Đương nhiên, ngươi cũng có thể không cần đáp lại ta, ngươi hiện tại, không, có lẽ đã bắt đầu từ lâu rồi, ngươi đã là người trong lòng của ta. Vì thế cho nên, ta tuyệt đối không cho phép ngươi có mệnh hệ gì, riêng việc ngươi không muốn sống, phải nói rõ lại."

Nói hết một hơi này, Hô Duyên Nguyên Thần mới có cảm giác mình vừa hoàn thành một chuyện trọng đại, phiền muộn mấy ngày nay của hắn cũng hóa thành hư không, hắn lẳng lặng nhìn Ninh Uyên, giống như đang chờ đợi câu trả lời của y.

Ninh Uyên không nói gì, chỉ lẳng lặng thở ra một hơi, một lần nữa tựa đầu lên ngực hắn.

Hô Duyên Nguyên Thân không khỏi vui vẻ, động tác này của Ninh Uyên có phải hay không là đang muốn tiếp nhận hắn không?

Bên tai Ninh Uyên lúc này đang tràn ngập tiếng tim đập hữu lực, trong đầu cũng không khỏi nhớ lại những sự tình trước kia.

Đầu tiên là nhớ tới khi y đang bị hỏa thiêu, khi đó, Hô Duyên Nguyên Thần so với hiện tại thì già dặn hơn nhiều, ở thời điểm y trong mắt mọi người là một loại quái vật, mà hắn chỉ là một hoàng tử dị quốc tầm thước lại vì y mà đứng lên bênh vực kẻ yếu. Như câu chuyện Tư Không Việt và con HẢi Long Vương, vì báo đáp một đời ân tình, hắn thuận tay giúp mình giải vây. Tựa hồ cũng là từ khi đó, cuộc sống vốn có của hai người, từ thân phận hay sinh hoạt đáng ra có quăng tám sào cũng không với tới, giờ đây lại bị gượng ép, liên lụy tới nhau, mà Ninh Uyên cũng bừng tỉnh phát hiện, những sự tình xuất hiền trên người mình từ trước tới nay hầu như đều có bóng dáng của Hô Duyên Nguyên Thần trong đó.

"Thực xin lỗi." Ở thời điểm trong lòng Hô Duyên Nguyên Thần đang tràn ngập chờ mong thì Ninh Uyên bỗng nói ra ba chữ, giờ như có một chậu nước lạnh đổ ập lên đầu hắn.

"........ Cũng đúng, đột nhiên ta nói chuyện này với ngươi, ngươi tạm thời không chấp nhận được cũng là chuyện thường tình." Hô Duyên Nguyên Thần ra vẻ rộng rãi nhấp nhấp môi, "Nhưng những lời ta nói đều là thật lòng."

"Hô Diên, giờ ta hỏi ngươi một chuyện, ngươi đã thật sự nghĩ đến hậu quả rồi sao." Ninh Uyên ngẩng mặt lên nhìn hắn, "Ngươi và ta cũng quen biết nhau khá lâu rồi, cũng hẳn là biết tính cách của ta, trong mắt ta không thể chấp nhận bất cứ một hạt cát nào, nếu như ngươi và ta ở bên nhau, về sau ngươi sẽ không thể có thể tử, cũng không có hậu tự, hậu quả như thế ngươi gánh vác được sao?"

Thấy Hô Duyên Nguyên Thần không nói lời nào, Ninh Uyên lại nói: "Liền tính ngươi có thể gánh vác, nhưng ngươi cũng không thể phủ nhận thân phận của ngươi, ngươi là hoàng tử Hạ Quốc, không có khả năng ngươi sẽ ngốc cả đời ở Đại Chu. Cuối cùng cũng sẽ tới lúc ngươi phải trở về để kế tục tước vị, đến lúc đó, ngươi không thể không nghênh thú Vương phi, quan viên bá tánh sẽ nhìn ngươi, nhưng nếu ngươi muốn thú thê, làm sao ta chịu được?"

Ninh Uyên rũ hai mắt xuống, " Ta không đáp ứng ngươi, không phải là vì ngươi không tốt, ngươi thật sự rất tốt, những việc ngươi đã giúp ta, ta thực sự rất cảm kích nhưng không thể không nói đến việc ta chưa chuẩn bị cho việc sẽ cùng ai đó nói chuyện yêu đương, cho dù ta phải chọn một ngươi, ta cũng sẽ không lấy tương lai của mình làm tiền đặt cược. Ngươi nghĩ ta ấu trĩ cũng được, buồn cười cũng thế, nhưng cả đời này của ta, nhất định phải là nhân sinh nhất thế song nhân ( một đôi một đời), còn nếu như không được thì ta thà rằng không cần."

Ninh Uyên nous xong câu này, mới ngẩng đầu lên lần nữa, "Ngươi hiểu ý của ta không."

Nhưng đáp lại y là khuôn mặt tươi cười của Hô Duyên Nguyên Thần.

"Ngươi nghĩ nhiều rồi, điều ngươi nói không phải là sai, nhưng trước khi ngươi quyết định thì hãy lắng nghe lập trường của ta trước." Hô Duyên Nguyên Thần nhẹ giọng nói: "Ngươi có nhớ hay không, lúc trước ta từng nói với ngươi việc chim ưng chính là dồ đằng của Hạ Quốc ta?"

Ninh Uyên gật đầu.

"Chim ưng chính là loài chim trung trinh, giáo huấn tổ tiên của Hạ Quốc ta cũng nói, làm người cũng giống như chim ưng, cả đời chỉ tìm duy nhất một bạn lữ, tuy tổ huấn này đã bị nhiều người làm cho hoang phế, quên dần đim nhưng ta thì vẫn luôn ghi tạc trong lòng, nếu gặp được người ta yêu thì liền sẽ nhân sinh nhất thế trung thành (trung thành một đời một kiếp)." Ngữ khí của Hô Duyên Nguyên Thần trầm ấm vang bên tai Ninh Uyên, "Huống chi ta cũng không có mẫu thân, còn phụ thân ta hoàn toàn không để ý tới sự tồn tại của ta, có lẽ cả đời này ta sẽ nhàn vân dã hạc đi du ngoạn khắp nơi, hà tất gì ta phải trở về kế thừa tước vị và cưới một người không thích rồi để bên cạnh đâu, đây không phải là tự khiến mình ngột ngạt sao."

"A Uyên, nếu như ta nói ra tâm ý của mình, thì chắc chắn ta đã suy nghĩ kĩ càng, ta không để bụng người khác nghĩ thế nào về ta, cũng không nghĩ đến hậu tự, dù sao thì Hạ Quốc cũng khôgn tới lượt ta kế thừa. Ta chỉ dể ý đến ta có thể cùng người ta thương ở cùng nhau cả đời hay không, có lẽ ngươi không biết, thời điểm ta nghĩ rằng ngươi đã bị Tư Không Húc xâm phạm, ta thật sự đau lòng muốn chết." Nói đến đây, Tư Không Húc còn nhăn chặt mày, lộ ra một bộ dáng sợ hãi, "Ta chỉ muốn hỏi ý ngươi thôi, ngươi không cần phải suy nghĩ nhiều như vậy, ngươi chỉ cần xem con người của ta, ngươi, ngươi có thích ta không?"

Hô Duyên Nguyên Thân thấy mình cũng lớn như vậy rồi cũng chưa từng có cảm giác thẹn thùng như lúc này, cảm giác muốn nói mà không được. Cảm giác này có thể so với hắn lúc ở lễ trưởng thành, ở bên ngoài ổ sói săn thú còn khẩn trương hơn nhiều.

Có thích người này hay không? Kỳ thật thì từ sau khi trải qua chuyện của Tư Không Húc, Ninh Uyên đã không thể phân biệt được cảm giác thích, đối với Hô Duyên Nguyên Thần, thẳng thắn mà nói, thời điểm cùng hắn ngốc với nhau thì trong lòng Ninh Uyên sẽ mạc danh có cảm giác an toàn, tựa như hiện tại, ngốc ở trong khuỷu tay ấm áp của hắn, mặc dù là ở trong không gian nhỏ hẹp, y cũng thoải mái đến mức có thể ngủ ngay lập tức. Hô Duyên Nguyên Thần thật sự tốt hơn Tư Không Húc nhiều lần nhưng cảm giác có thích hay không thì Ninh Uyên lại mê mang không rõ.

"Hiện tại ta không thể đưa ra câu trả lời cho ngươi." Ninh Uyên thành thật nói, liền khiến cho Hô Duyên Nguyên Thần nôn nóng lên, nhưng y lại thả xuống một câu, "Nhưng ta nghĩ, ta hẳn có thể đưa cho ngươi câu trả lời cho ngươi trước khi tới lễ trưởng thành của ta."

Hai mắt Hô Duyên Nguyên Thần lập tức sáng lên.

"Từ giờ còn cách lễ trưởng thành của ta một năm, thời gian một năm cũng đủ cho con ngươi suy nghĩ kĩ nhiều thứ, không chỉ có ta mà còn có ngươi." Ninh Uyên nói: "Ngươi nên hảo hảo nghĩ lại quyết định của mình là đúng hay sai, nếu một năm sau ngươi vẫn không thay đổi ước nguyện ban đầu, thì ta sẽ nói cho ngươi câu trả lời của ta, đây cũng là hứa hẹn duy nhất ta có thể cho ngươi lúc này."

"Không sao" Hô Duyên Nguyên Thần khẽ hôn lên trán Ninh Uyên một cái, "Thời gian một năm cũng sẽ trôi qua rất nhanh, hơn nữa ta cũng không nghĩ tâm ý của ta sẽ thay đổi, bất quá ta cũng nhắc nhở ngươi trước, mặt ta là vì ngươi nên mới bị như thế này, nếu sau này không ai thích ta thì cho dù ngươi có chướng mắt ta đi chăng nữa thì cũng phải phụ trách cho ta tới cùng."

Lời nói vô lại của Hô Duyên Nguyên Thần làm Ninh Uyên muốn trợn trắng mắt, nhưng hôm nay xảy ra quá nhiều việc, cảm xúc thay đổi thất thường, Ninh Uyên liền không khống chế được mà ngủ thiếp đi. Bên ngoài vẫn là tiếng bước chân hỗn loạn mãi chưa dứt, nhưng khi dựa vào khuỷu tay rắn chắc này Ninh Uyên lại cảm thấy cực kì an toàn, yên ổn tới mức y dần lâm vào giấc ngủ say.

Diêm Phi đang ở khách điếm giống như kiến bò trong chảo nóng ngồi đợi đến chiều mới thấy Hô Duyên Nguyên Thần và Ninh Uyên đỡ nhau về, đặc biệt khi nhìn thấy vết thương trên mặt Hô Duyên Nguyên Thần, hắn liền kinh sợ, bởi vì sự việc của bọn mã tặc hôm qua làm cho toàn thành náo loạn, nhất thời không thể tìm được đại phu, nên cuối cùng là Ninh Uyên giúp Hô Duyên Nguyên Thần rửa sạch vết thương.

Diêm Phi ở bên cạnh nhìn một màn này liền cảm thấy không khí giữa thiếu chủ nhà mình và Ninh công tử rất kỳ quái. Vốn khi dùng khăn nhúng rượu mạnh lau sạch miệng vết thương rất đau nhưng thiếu chủ lại tỏ vẻ không có gì lạ, không chỉ miệng luôn cười còn luôn nhìn chăm chú vào Ninh công tử, Ninh công tử tuy rằng mặt không biểu tỉnh nhưng tổng quan vẫn thấy mặt ý có chút hồng hồng, cũng không biết đây có phải là ảo giác không.

Sự tình náo loạn ở Yến Châu rất nhanh đã truyền vào Hoa Kinh, để cho mã tặc xông vào thành đã đủ sai sót, không những thế còn làm cho khâm sai là Tứ hoàng tử trọng thương, dịch quán cũng bị đốt trụi. Hoàng đế tức giận, hạ lệnh phải tra rõ việc này, kết quả tra một hồi liền tra ra một đám người ác danh.

Những tên mã tặc bị bắt giữ trăm miệng một lời đều nói là do phụng mệnh của đầu lĩnh, biết thành Yến Châu canh giữ lỏng lẻo liền lệnh cho chúng xông vào đốt dịch quán, hỏi chúng tung tích của tên đầu lĩnh thì một đám hỏi 3 người thì cả ba đều không biết, nhưng mà thân là một đầu lĩnh mã tặc lại biết được phòng ngự của Yến Châu thì quá là kỳ lạ. Quan viên phụng mệnh tra việc này liền muốn tìm rõ nguồn gốc và rất nhanh hắn đã phát hiện ra có người trong thành âm thầm liên hệ trao đổi tin tức với tên đầu lĩnh mã tặc, hai người cũng là sau khi gặp mặt trong thành mới hạ lệnh cho bọn mã tặc xông vào.

Quan viên này cảm thấy mình đã nắm được một manh mối quan trọng, chỉ cần hắn tìm ra được tên đầu lĩnh mã phỉ thì sẽ câu được một con cá lớn, vì thế hắn liền tăng thêm lực lượng lùng bắt cực độ, rốt cuộc thì công phu không phụ lòng ngươi, bọn họ đã bắt được tên mã phỉ đang ở chuồng ngựa của một khách điếm cách đó không xa, nhưng xui thay lúc này tên đầu lĩnh đã trở thành một khối thi thể, hắn bị một kiếm kiếm cắt ngang cổ, chết ngay lập tức, trên người hắn như từng bị cướp qua, không còn sót lại gì.

Manh mối liền bị chặt đứt ở đây, quan viên rơi vào đường cùng đành phải viết hết sự tình tra được vào sổ con đưa tới trước mặt hoàng đế, điều này nói lên rõ ràng có người trong triều đình cùng một giuộc với bọn mã tặc làm cho hoàng đế tức giận, vì manh mối bị chặt đứt không thể bắt được thủ phạm nên đành phải trách tội đô đốc Yến Châu thất trách, tước bỏ chức quan hắn và chất vấn khâm sai là Tư Không Húc sơ suất, lệnh hắn về kinh diện thánh, đáng thương Tư Không Húc giờ cũng đã gãy vài cái xương sườn, thời điểm này muốn tĩnh dưỡng cũng không dám cãi lại thánh chỉ nên đành phải chịu thêm lộ trình hồi kinh mệt mỏi, chờ tới khi hắn tới được Hoa Kinh thì cũng phải mất nửa cái mạng.

Chính Tư Không Húc cũng thấy rất khó hiểu, rõ ràng hắn không hề ban bất cứ lệnh nào, nhưng tên đầu lĩnh mã tặc kia vì sao lại vô thanh vô tức xông vào trong thành, đã thế còn thiêu dịch quán, chẳng lẽ tên kia lại phản bội hắn? Nhưng điều kiện hắn đưa ra đủ phong phú như vậy, tên đầu lĩnh kia cũng không phải kẻ ngu, sao lại phản bội hắn được? Đáng tiếc chuyện tới nước này rồi, tên đó cũng đã chết, cho dù hắn có muốn phá thì cũng không thể, án này chỉ có thể là án treo.

Chỉ có thị vệ Cao Phong bên người hắn không tự giác nhìn về một hướng của Yến Châu như đang suy tư chuyện gì đó.

Tác giả có lời muốn nói: Cuối cùng cũng tới!!!

PS: Tiểu Uyên Uyên nói cho Hô Diên rằng hắn sẽ không có hậu tự là để cho Hô Diên suy xét rõ ràng hậu quả hơn, đây cũng cực kỳ có tình với Hô Diên, cũng không phải y sẽ không sinh con, mà về sau sẽ sinh ~

_____________________

Phong: Hello mọi người :> cuối cùng tui cũng chờ được lúc này. Tỏ tình xong cái anh công liền tranh thủ tiếp xúc hơn hẳn (¬_¬) hẳn mọi người cũng thấy bìa mới mới :> nhìn đỡ hài hơn bìa cũ nè.

Hẹn gặp lại mọi người ở chương kế :3

#25/11/2021