Thụ Yêu (Quỷ Cây)

Chương 8: Giấc mộng kỳ quái (1)



Lúc Tiểu U tỉnh lại có gì đó không đúng lắm. Cô không phải đang ngủ trong phòng sao, tại sao lại trở lại phòng học được?

Chẳng lẽ do cô ngủ đến mức mơ hồ?

Tiểu U mơ màng nghĩ đến giấc mơ đó, vừa muốn nằm xuống ngủ một lát nữa, thì đã bị một người chọc ở phía sau lưng.

Là Lâm Hạ.

Không cần nhìn, Tiểu U giống như đã biết ở phía dưới sắp xảy ra điều gì, chuyện này giống như đã từng xảy ra. Tiểu U hoảng hốt quay đầu lại, Lâm Hạ nói nhỏ với cô rằng, "Cậu đừng ngủ nữa, vừa rồi thầy giáo cũng đã nhìn cậu, cậu ngủ nữa sẽ bị mắng đó.".

Tiểu U tỉnh táo lại một chút.

Cảnh vật vừa rồi mới có một tầng sương mù, bây giờ đã dần tan - Cô đang trong giờ học!

Tiểu U cũng không chú ý tới, cô căn bản không nhìn rõ mặt thầy giáo, thậm chí bạn học xung quanh, trừ những người bạn vô cùng thân thiết. Mọi người căn bản đều có gương mặt búp bê giống nhau, tại đây mọi điều vô cùng quỷ dị, cô đặt bút viết cũng không phát hiện ra điểm khác biệt.

Trong nháy mắt tiếng chuông tan học vang lên.

"Đinh Đinh Đinh"

Tiểu U buông tay, trên quyển vở xẹt qua một dấu vết, cô có cảm giác chỗ nào đó không đúng. Giống như trong trí nhớ của cô, lúc tiếng chuông tan học là cảm giác sợ hãi, chứ không bình tĩnh như bây giờ.

Trong lòng Tiểu U sốt ruột không biết tại sao không muốn tiếp tục ngồi trong lớp nữa, sợ rằng nơi này sẽ xuất hiện một ác ma, đem cô ăn đến tận xương cốt cũng không còn. Tiểu U luống cuống tay chân cầm sách vở cất vào trong túi sách, sau đó chạy đi, quên cả việc chào hỏi Lâm Hạ.

"Tiểu U!"

Vừa chạy đến cửa, Tiểu U đã bị tiếng gọi quen thuộc gọi lại, mới quay đầu đã thấy một bạn gái đứng cách mình không xa vẫy tay, rõ ràng khoảng cách không xa, thế mà Tiểu U lại không nhìn rõ bộ dạng của cô ấy. Chớp mắt hoảng hốt một cái, Tiểu U chợt nhớ đó là âm thanh của Tiểu Nguyệt, người đang gọi cô chắc hẳn là cô ấy.

Nghĩ đến đây lại nhìn qua, không biết có phải do người bạn gái kia tới gần hay không, Tiểu U đúng là có thể nhìn rõ được mặt cô ấy, đúng là Tiểu Nguyệt.

Trong lòng cũng đỡ lo ngại, lại nhìn thấy bạn tốt. Tiểu U có thể thả lỏng được chút, vẫy tay gọi Tiểu Nguyệt.

Lúc này Tiểu U mới phát hiện phía sau Tiểu Nguyệt là một người con trai. Nhìn có vẻ quen thuộc nhưng không rõ mặt lắm.

Người đó đến gần, Tiểu U có chút sợ hãi, cũng không biết vì sao, người này đến mang theo một cảm giác áp bức, cô theo bản năng lùi lại phía sau.

Tiểu Nguyệt kỳ lạ hỏi, "Tiểu U cậu sao vậy? Đây là Lý Mặc, hôm nay vì cậu mà hắn đã trốn học, trèo tường vào đây, thật vất vả mới gặp được, cậu sao vậy?"

Lý Mặc!

Cái tên này giống như ma chú, làm Tiểu U đang hoảng hốt cũng dần thanh tĩnh lại. Đúng rồi, xa nhau đã một kỳ nghỉ hè, Lý Mặc rút cục cũng tìm đến cô. Nhìn hình ảnh Lý Mặc mơ hồ dần rõ ràng, cảm giác xa lạ biến mất, sự quen thuộc lại trào lên trong lòng. Tiểu U đột nhiên muốn khóc, giống như là chịu ấm ức bao lâu nay, cuối cùng tìm được người chia sẻ.

Nhưng mà ngay sau đó, cả người Tiểu U cứng lại, lạnh cả người.

Bị Lý Mặc ôm vào trong ngực, mở to mắt nhìn bảng tên trên đồng phục của hắn, cao nhất ban (* 高一 (3) 班) - Lý Mặc, trên áo còn có mặt cười mà Tiểu U nghịch ngợm vẽ lên.

Rõ ràng bọn họ đã khai giảng lớp 11, nhận đồng phục lớp 11, vậy tại sao Lý Mặc còn mặc bộ đồng phục này. Nhưng đó cũng không phải vấn đề lớn, mà vấn đề là đồng phục này của Lý Mặc trước khi nghỉ hè, bởi vì lần đó tiểu U bị "dì cả" ghé thăm nên nhuộm đỏ váy, phải lấy áo hắn che đi.

Sau khi tình cảm của bọn họ bị phát hiện, bị hai bên cha mẹ biết, xảy ra hàng loạt sự việc, cô cũng chưa có cơ hội trả lại áo cho hắn, bây giờ chiếc áo còn nằm trong tủ quần áo của cô.

"Tiểu U vì sao em không ngẩng đầu nhìn anh, chẳng lẽ em không nhớ anh sao?" Lý Mặc ôm tiểu U mở miệng nói, âm thanh nhẹ nhàng triền miên. Ở trong suy nghĩ của Tiểu U cũng chưa từng có, hắn nhẹ nhàng xoa bàn tay sau lưng cô, giống như đang an ủi.

Giọng nói quen thuộc, hơi thở quen thuộc, làm tiểu U bị mê hoặc tiếp tục chìm đắm. Tiểu U cũng có chút hoảng hốt, sâu trong lòng vẫn tồn tại sự hoài nghi. Hơn nữa, Tiểu U còn phát hiện theo sự hoài nghi đó, hoàn cảnh xung quanh cô cũng xảy ra sự biến hóa, thậm chí vòng tay ôm ấp của hắn cũng thay đổi.

Tiểu U tay để trước ngực Lý Mặc, rõ ràng là đồng phục, cô lại có cảm giác đang đụng phải vỏ cây.

Tiểu U cúi đầu, lắp bắp nói, "Cơ thể của anh tại sao lại cứng như vậy?" Câu này vừa thốt ra, cô đã ngay lập tức che miệng lại!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.