Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Chương 18: Lại là hắn!




<!-- -->

Một bộ Vest màu đen, áo sơ mi màu xanh đậm, cà vạt cũng màu xanh, mái tóc dày rậm, đôi mắt sâu đen tối tăm. Ách, đây không phải là Sở Thiên Ngạo sao!

Mạc Tiểu Hàn kinh ngạc nhìn chằm chằm Sở Thiên Ngạo, nói không ra lời.

"Này, Tiểu Hàn! Ngẩn người cái gì? Nhìn thấy trai đẹp không rời mắt được hả?" Nhạc Nhạc đùa cợt nói.

Vừa lúc giáo sư La giơ tay lên ý bảo các bạn học yên lặng, không khí trong phòng học hoàn toàn yên tĩnh, vì vậy giọng nói của Lương Nhạc Nhạc vang dội khác thường, tất cả mọi người nhìn sang hướng Mạc Tiểu Hàn.

Mạc Tiểu Hàn cố gắng co người lại dưới bàn học, cảm giác như muốn giảm thiểu sự tồn tại của chính mình. Ánh mắt len lén nhìn qua mái tóc cắt ngang trán liếc về phía Sở Thiên Ngạo.

Shit! Sở Thiên Ngạo thấy một đôi mắt lấp lánh có hồn đang theo dõi hắn, khóe miệng hiện lên một nụ cười như có như không.

Thôi, nếu hắn đã nhận ra cũng không cần nữa che giấu nữa.

Mạc Tiểu Hàn cam chịu ngẩng đầu lên, mở to đôi mắt trong sáng, dũng cảm nhìn thẳng vào mắt Sở Thiên Ngạo. Ai sợ ai!

Nhận thấy ánh mắt Mạc Tiểu Hàn dường như muốn ra uy, nụ cười trên môi Sở Thiên Ngạo càng sâu hơn. Mạc Tiểu Hàn, chúng ta lại gặp nhau!

Sở Thiên Ngạo ở trên giảng đường rốt cuộc nói những chuyện gì, một sinh viên luôn luôn nghiêm túc học tập như Mạc Tiểu Hàn một chữ cũng không nghe vào.

Không phải vì xung quanh đều là những nữ sinh háo sắc thì thầm: "Oa, vị học trưởng Sở này rất đẹp trai a!" "Đúng vậy a, anh ta rất tài hoa a! Nói chuyện hay quá! So với giáo sư La còn hiểu biết nhiều hơn!".

Mà bởi vì là, mỗi khi nói một câu, ánh mắt Sở Thiên Ngạo lại liếc về phía Mạc Tiểu Hàn một vòng. Ánh mắt kia sắc bén rất đáng sợ, cho dù ngồi ở sau bàn học cách hắn đến mấy mét, Mạc Tiểu Hàn cũng có thể cảm thấy một cỗ áp lực cực lớn. Đó chính là ánh mắt của loài dã thú hung mãnh phát hiện thấy con mồi ngon miệng.

Nhịn! Mình nhẫn nhịn! Mạc Tiểu Hàn khép hờ mắt lại, không hề đối diện trực tiếp với ánh mắt hắn nữa.

Cầm bút lên, cô vô thức vẽ loạn trên giấy. Đột nhiên, một chủ ý nảy lên trong đầu.

Khóe miệng mang theo ý cười xấu xa, Mạc Tiểu Hàn vẽ vào trong vở một bức tranh châm biếm.

Một con sói hung ác mặc bộ quần áo màu đen, áo sơ mi xanh đậm, cà vạt màu xanh, đang đứng ở trên bục giảng chậm rãi nói chuyện hiện ra. Bộ mặt của con sói này chính là mặt của Sở Thiên Ngạo.

Mạc Tiểu Hàn đã từng học vẽ tranh, đôi mắt bướng bỉnh lì lợm của Sở Thiên Ngạo bị cô phác thảo đặc biệt sống động, khiến cho người ta vừa nhìn một cái cũng biết bộ mặt con sói này chính là Sở Thiên Ngạo.

Trên mặt con sói có vẻ rất nghiêm túc, sau đó cô ghi nội dung trong vòng tròn trên đầu chính là: Hừ, các ngươi chính là đám nữ sinh ngu ngốc, bị bề ngoài đẹp trai lãng tử của ta làm cho mê mẩn phải không? Ha ha, các ngươi nằm mơ cũng không nghĩ đến, thật ra thì khuôn mặt của ta chính là cầm thú!

Buồn cười nhất chính là, đầu tóc của con sói kia rối bời, còn bị Mạc Tiểu Hàn vẽ một chiếc nơ hình con bướm lớn màu hồng. Mạc Tiểu Hàn còn mặc cho con sói bướng bỉnh lì lợm một chiếc quần tắm, động tác õng ẹo làm dáng kết hợp với gương mặt nghiêm túc, hung ác nham hiểm, nhìn như thế nào cũng thấy buồn cười!

Mạc Tiểu Hàn liếc mắt nhìn Sở Thiên Ngạo đang chậm rãi nói chuyện trên bục giảng, lại nhìn vào mảnh giấy vẽ con sói rất hài hước, trong lòng âm thầm cười đến đau cả ruột. Trên bục giảng, Sở Thiên Ngạo, thấy Mạc Tiểu Hàn liếc nhìn hắn một cái rồi lại cười một hồi lâu, lại nhìn hắn một cái, tiếp tục cười một lúc lâu, trong lòng có vẻ không yên, nói thầm, nha đầu này đang giở trò quỷ gì? Chẳng lẽ trên mặt mình có dính gì bẩn sao?

Sở đại tổng giám đốc luôn luôn tự nhiên thoải mái, chưa bao giờ đem bất cứ ai để vào trong mắt, giờ cũng có chút hoảng hốt rồi.

Đợi lát nữa tan lớp, nhất định phải tìm tiểu nha đầu này hỏi cho rõ ràng! Sở Thiên Ngạo liếc mắt nhìn Mạc Tiểu Hàn đang khổ sở nín cười, đột nhiên có cảm giác bất lực.