Thục Nữ Dụ Phu

Chương 34: Thiếu



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Gà - LQĐ

Trở lại Lan Hinh uyển, hai đại nha hoàn vội vàng nghênh đón. Thải Mặc thầm đánh giá thần sắc của hai người, nháy mắt với Tố Tiên, ý là thành rồi. Lòng Tố Tiên tràn đầy vui mừng, không che giấu, đỡ tay Tịnh Thục cười híp mắt đi vào trong.

Từ nông thôn trở về, đương nhiên muốn tắm rửa thay y phục trước, thùng nước tắm trong nhà rất lớn, Chu Lãng có lòng muốn tắm với nàng, nhưng từ khi vào cửa tiểu nương tử vô cùng câu nệ, cúi đầu thấp giọng nói: "Phu quân tắm trước đi."

Không có cách nào, Chu Lãng chỉ đành phải rất quân tử để nữ nhân đi trước.

Ngồi xuống bàn thưởng thức trà, Chu Lãng thầm tưởng tượng cảnh tiểu nương tử trong thùng tắm, vào vương phủ, nàng đã mất đi tính tùy ý khi còn ở thôn trang, dường như ngay cả biểu cảm xấu hổ cũng cực kỳ khống chế. Tam tòng tứ đức, luân lý cương thường tựa như cái lưới chằng chịt giăng ra, bọc nàng ở bên trong, bắt nàng mặc khôi giáp phòng ngự thật dày, mất đi vẻ chân thật.

Bữa tối thì y cố ý gắp thức ăn cho nàng, nhìn phản ứng của nàng. Quả nhiên, Tịnh Thục rất khẩn trương nâng mắt lên nhìn y, thấp giọng nói: "Cảm ơn phu quân."

"Ăn nhiều một chút, nếu không sẽ không còn sức đấy." Chu Lãng nói.

Mới đầu Tịnh Thục không hiểu, mê mang nhìn y, thoáng chốc đã hiểu tối nay y muốn làm gì rồi. Ngay trước mặt nha hoàn, dám công khai nói chuyện như vậy, mặt tiểu nương tử lập tức hồng đến cổ.

Thải Mặc cười khẽ, xem ra Tam gia thật sự là người trong nóng ngoài lạnh, y ở độ tuổi này, thân thể tráng kiện như vậy, phu nhân của mình thật sự hưởng phúc. Tố Tiên cũng không hiểu lắm, những năm gần đây buổi tối tiểu thư vẫn không ăn nhiều lắm, không tốt cho tiêu hóa, buổi tối ngủ dễ dàng bị đầy bụng. Tháng hai, buổi tối vẫn rất lạnh, Tam gia không phải là tính dẫn phu nhân đi hậu hoa viên tản bộ đấy chứ.

Dùng cơm xong, Tịnh Thục ngồi trên giường, tóc dài buộc lỏng cầm một quyển 《Kinh Thi》 lên giết thời gian, Chu Lãng súc miệng xong cũng chầm chậm bước tới, ôm lấy nàng từ phía sau, đầu dựa vào vai nàng. "Đọc đến đâu rồi?"

"Chàng xem Trang Khương phu nhân trong 《Thạc nhân》này, tay mềm mại như cây cỏ, da trắng nõn nà, cổ như tù tề [1], răng như hồ tê, tóc đẹp như bướm bướm. Nụ cười tinh tế, đôi mắt như sao. Tại sao nàng có thể đẹp như vậy chứ?" Nữ nhân nào không thích đẹp? Dung mạo tiểu nương tử cũng có thể được xưng là tuyệt sắc, bản thân lại hâm mộ người khác.

[1] tù tề: một loài bọ cánh cứng.

Bàn tay Chu Lãng từ bên eo thăm dò vào trong nội y, chậm rãi dời lên, hạ những nụ hôn nóng bỏng xuống phần cổ. Thân thể Tịnh Thục mềm nhũn, vô lực ngã vào lòng y, cuốn sách trên tay rơi xuống chân.

"Trang Khương phu nhân sao đẹp như nương tử của ta, nàng xem làn da trắng sáng này, hôn một cái đã hồng thật lâu rồi, trên cổ còn như thế, đừng nói chi là ngực." Y chậm rãi cởi trung y màu hạnh ra, vừa mới tắm xong, nàng không có mặc áo lót, một mảnh trắng nõn chợt hiện ra trước mắt.

Theo thói quen thường ngày, sau bữa cơm chiều hai vợ chồng sẽ đọc sách một lát, uống chút trà tiêu thực rồi nằm xuống nghỉ ngơi, mà vào lúc này Tố Tiên sẽ đi vào trải giường chiếu cho bọn họ. Hôm nay nàng mới từ khách sảnh vào phòng ngủ, vừa cách bình phong Lưu Ly màu tím chạm đồ án tiên hạc, bất chợt thấy được một màn bỏng mắt.

Hai bàn tay Tam gia che trước ngực phu nhân, môi kề sát vào vành tai phu nhân, dường như đang nói nhỏ gì đó. Váy áo phu nhân nửa mở, dựa vào lòng y, sắc mặt ửng hồng, ánh mắt mê ly.

Nàng hầu hạ Tịnh Thục nhiều năm như vậy, chưa từng thấy qua tư thái quyến rũ như thế của chủ nhân, bị dọa sợ vội vàng che miệng lại, sợ mình phát ra tiếng động, rón rén đi ra ngoài, đóng kín cửa khách sảnh, đứng ở cửa vuốt trái tim đang đập bang bang, giữ cửa cho bọn họ.

Trong nhà rất nhanh vang lên tiếng rên rỉ vụn vặt. Tiếng than nhẹ, tiếng ngâm nga mềm mại, nghe còn cảm động hơn so với tiếng hót đầu xuân của chim họa mi. Gia cụ bằng gỗ lim vang lên tiếng lạch cạch trầm thấp, gương mặt nóng như đuốc của Tố Tiên chôn trên đầu gối, không dám nghĩ, nhưng lại không nhịn được. Chẳng lẽ bọn họ không lên giường, mà là đang nở hoa trên sạp nhỏ... Đèn cung đình trong nhà sáng như vậy, chẳng phải Tam gia sẽ nhìn thấy rõ thần sắc yêu kiều trên gương mặt phu nhân sao?

Tiểu thư 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.