Thục Nữ PK Xã Hội Đen

Chương 43: Lôi Kình! Em sẽ cho anh một cách để chết!




Nại Nại bình sinh rất nhỏnhen. Loại nhỏ nhen này khác xa so với nhỏ nhen bình thường.

Kiểu như, anh tát tôi một cái, tôi nhất định phải hoàn trả. Anh dám doạ dẫmtôi, tôi cũng sẽ phải doạ lại anh.

Nhưng những suy nghĩ này mãi mãi chỉ là suy nghĩ, cô chưa dám thi thố lần nào.

Sở dĩ không thành công cũng vì cô là một cái bao trút giận “phẩm chất cao”, cótức cũng cố nuốt giận vào lòng, nào dám trả thù lại người ta.

Cô đã từng khẳng khái nói, ông trời ơi hãy ban cho con sức mạnh, con không muốnlà bao trút giận nữa. Lần sau, lần sau nữa, nếu có ai dám doạ nạt con, con nhấtđịnh sẽ doạ nạt lại họ, nếu không, con không mang họ Tần!

Hứa Thuỵ Dương lén nhìn Nại Nại khóc lóc thảm thiết cũng cảm thấy sợ hãi, bấtan. Lúc này cô càng bi thương thì chốc nữa mấy anh em họ chết càng nhanh. Nghĩvậy Hứa Thụy Dương liền đứng dậy nói: “Chị dâu, bác sỹ đã đi rồi, hay là chúngta đi xem Kình ca ra sao?”

Nại Nại ngừng khóc, giấu bức vẽ trong tay, nỗ lực kìm chế cảm xúc. Cô muốn thểhiện mình kiên cường như không có chuyện gì trước mặt Lôi Kình. Cô không muốnanh phải bận tâm, càng không muốn trong lúc đau đớn nhất anh lại cảm thấy buồnbã.

Cho nên cô chớp mắt mấy lần để nước mắt thôi rơi, rồi đi theo sau Hứa ThụyDương, cố gắng áp chế nhịp tim đập thình thình rồi đi vào phòng ngủ.

Lúc này Nại Nại đã chuẩn bị trước câu nói đầu tiên khi hai người gặp lại, cô sẽnhìn anh chân tình và nói: “Đừng ngốc nữa, sau này em sẽ mãi mãi bên anh”.

Ừhm, chắc chắn sẽ nói như vậy. Cô dằn lòng nắm chặt bàn tay.

Cửa phòng ngủ vừa mở, ánh nắng ngoài trời xuyên qua cửa sổ quá chói mắt, khiếncho nước mắt Nại Nại lại tuôn trào. Chỉ có điều khi cô lau đi mấy giọt nước mắtnhạt nhoà, định thần nhìn kcảnh vật trong phòng, thì trong lòng bỗng thấy tứcgiận tột đỉnh.

“Sao em lại tới đây?” Giọng Lôi Kình không mấy thân thiện, bất ngờ hỏi.

Lúc này anh ngồi trên giường, chiếc áo sơ mi cởi một bên tay, trên vai có băngbó, trên miếng băng còn dính chút máu, băng một miếng không to không nhỏ, nhưngtuyệt đối không phải loại sắp trút hơi thở cuối cùng. Tay trái anh không bịthương đang cầm điếu thuốc, quá ngạc nhiên khi trông thấy Nại Nại, nên làm rơilên giường, anh cau mày hất xuống đất rồi bình thản ngẩng đầu nhìn Nại Nại.

Xung quanh còn có mấy huynh đệ, mỗi người ngồi một phía, có điều tất cả đềuđang cười gian xảo.

Sự tức giận này Nại Nại nói gì cũng không thể nuốt trôi. Ban đầu cô đã chuẩn bịtâm lí, Lôi Kình ít nhất cũng mất nửa tính mạng, kết quả bây giờ anh khoẻ mạnhngồi đó, lại còn ngây thơ hỏi cô tại sao lại tới, cái tên khốn kiếp này!

Cô thật muốn dùng túi đập chết cái tên khốn thiên hạ vô địch này.

Quả nhiên dây thần kinh của Nại Nại vẫn chậm hơn so với người thường, cô nghĩnhư vậy mà vẫn không động thủ được.

Cô cười lạnh lùng: “Sao thế, anh vẫn chưa tàn phế hả?”

Lôi Kình ngạc nhiên: “Sao vậy, em có ý gì?”

Bỗng nhiên Nại Nại cầm chiếc túi sách đập vào đầu Lôi Kình, anh không phòng bị,nên suýt chút nữa ngã ra giường. Theo phản xạ anh đưa tay đỡ lấy chiếc túi lầnnữa đang đà lao tới tấn công, ai ngờ đột nhiên lúc này tay chân Nại Nại lạilinh hoạt đến vậy. Thấy chiếc túi của mình bị vô hiệu hoá, cô liền nhảy lêngiường, dùng miệng và tay tấn công tay và bụng anh.

Đúng là gần mất mạng!

Taycòn đỡ, chứ bụng bị cô cắn mấy miếng đúng là đau chết người.

Mấy huynh đệ còn lại nhân lúc thần không hay quỷ không biết thu lại ánh mắt tòmò lần ra khỏi phòng, bởi họ biết khi Lôi Kình biết đầu đuôi sự việc, mấy ngườihọ không ai toàn mạng mà sống tiếp được.

Chỉ chút thương tích nho nhỏ ở cánh tay mà dám lấy đại ca và chị dâu ra trêuđùa, chán sống rồi sao?

Bước ra khỏi cửa, Hứa Thuỵ Dương đóng cửa lại rồi mới dám lên tiếng, vừa nóivừa lắc đầu ngao ngán: “Không hổ là mẹ con”.

“Sao thế?” Lão Ngũ bước lên đập vai hỏi.

“Chị dâu với mẹ chị thật quá giống, quá giống, ngay đến cách đánh người cũng yhệt”. Hứa Thụy Dương lên tiếng than thở.

Hồng Cao Viễn quay đầu đạp cho Thuỵ Dương một cái: “Là ý gì, có gì thì sổ toẹtra, đừng vòng vo mãi”.

“Tóm lại, sau này bọn mày gặp chị dâu và mẹ vọ Kình ca thì phải đặc biệt cẩnthận. Tuyệt đối đừng có chọc giận hai mẹ con họ. Thật đấy! Đó là những ngườicòn phiền phức hơn cả lũ lưu manh”. Hưa Thuỵ Dương đưa tay lên xoa chỗ trán lúcnãy bị đập, tốt bụng cảnh báo trước mọi người.

“Ý của mày là…” Hồng Cao Viễn vẫn chưa hiểu rõ tình hình.

“Đừng nói nữa, tóm lại chốc nữa Kình ca ra thì bọn mày sẽ rõ, thương tích trênmặt còn nghiêm trọng hơn của bọn Khổng Tích để lại ấy chứ”. Hứa Thuỵ Dương homột tiếng rồi cười gian manh.

“Đồ khốn!” Cả ba người còn lại cùng lúc quát lHứa Thụy Dương đột nhiên nhớ tớiđiều gì, liền quay lại phòng, không gõ cửa đã trực tiếp xông vào. Vừa vào đãthấy Lôi Kình đang ôm hôn Nại Nại nồng cháy, anh liền hắng giọng: “Kình ca! Anhcứ làm việc tiếp đi, nghe vài câu là được rồi.”

Nại Nại cố gắng thoát khỏi đôi môi của anh, thực sự cảm thấy ngại ngùng vớingười đứng phía sau, chỉ biết úp mặt vào chiếc gối giả chết. Ngược lại thái độcủa Lôi Kình lại rất bình thản, hỏi như không có chuyện gì: “Có gì thì nóinhanh, còn đang bận việc “chính” đây.”

Hứa Thuỵ Dương cười vô cùng giao xảo: “Anh yên tâm, em sẽ không làm gián đoạnchuyện vui của anh. Lúc nãy khi đón chị dâu đến, Y Lệ có gọi điện hỏi thăm hivọng anh vẫn bình an”.

Lôi Kình ngây người một lúc, rồi nhanh chóng ra mệnh lệnh: “Cút mau! Không cólệnh không được xông bừa vào”.

Hứa Thụy Dương lúc này rất tinh tường, nhanh chóng phi thân trốn thoát khỏichiếc gạt tàn đang bay tới phía sau, rồi tí ta tí tởn đi xuống nhà hội họp cùngmấy anh em.

Đợi Hứa Thuỵ Dương đóng cửa lại, Nại Nại mới ngượng ngùng đứng dậy khỏi giường.Cô cảm thấy ngại vì hành động lúc nãy của mình, đứng dậy vuốt phẳng lại quầnáo, xách tay quay người chuẩn bị về nhà.

“Em làm gì thế?” Lôi Kình mặt không biểu cảm.

“Phí lời, về nhà chứ sao. Anh cũng chưa chết, gọi em đến làm gì?” Nại Nại nóikhông nể tình, cũng chả biết đang giận Lôi Kình cái gì, chỉ có điều luôn cảmthấy có gì đó không ổn giữa hai người.

Có lẽ do trước đó quá đau lòng, khó khăn lắm mới thấy được trái tim chân thật,cho nên có cảm thấy đôi chút thiếu xót. Nếu như thực sự phải mặt đối mặt bày tỏtấm chân tình, cô sợ rằng sẽ không kiềm chế nổi cảm xúc của bản thân. Cho nênphản ứng đầu tiên và quen thuộc của Nại Nại vẫn giả ngây giả ngô, Lôi Kìnhkhông sao thì tốt. Giờ thì rút trước mới là là khôn ngoan nhất.

Lôi Kình quá hiểu cô,ngay từ giây phút thấy cô bước vào cửa, mắt đẫm lệ vì anh, thì anh đã hạ quyếttâm rồi.

Dù tương lai có xảy ra chuyện gì anh cũng sẽ không để cô đi nữa. Anh khônggiống các nam chính bi luỵ trong phim truyền hình, vì tình yêu mà hi sinh, nhấtquyết nuốt nước mắt và đau khổ vào trong tim. Người phụ nữ của Lôi Kình thìnhất định phải ở cạnh anh, an toàn giao cho anh, người nhất định phải ở đây.Như thế mới xứng làm người phụ nữ của Lôi Kình.

Thế là anh kéo tay cô, nghiêm nghị nói: “Tần Nại Nại, bây giờ em mới muốn đihả, muộn mất rồi!”

Nại Nại giận dỗi hỏi: “Cái gì? Em bán thân cho xã hội đen các anh rồi chắc?”

Lôi Kình chuyển mình, kéo Nại Nại vào lòng cười nói: “Có nhìn thấy vết máu trênvai anh không? Có nó thì anh đã không còn là xã hội đen nữa rồi”.

Là ý gì? Lẽ nào mọi phong ba bão táp đã qua, trước mắt là dải cầu vồng ngàndặm? Cho dù Lôi Kình chỉ có tay trái, nhưng sức lực vẫn mạnh mẽ vô cùng. NạiNại nghiêng nghiêng ngả ngả ngã vào lòng anh.

Trong phòng lúc này rất yên tĩnh, Nại Nại có thể nghe thấy tiếng tim anh đậpmạnh mẽ rộn ràng.

Nếu như anh thực sự không còn là xã hội đen nữa thì mọi thứ sẽ biến đổi ra sao?Nhưng huynh đệ ngoài kia, những phi vụ làm ăn của Húc Đô và cả kế sinh nhai củahọ sau này, Tất cả mọi thứ đều phải suy tính kĩ càng, không biết tên lỗ mãngnày đã nghĩ đến chưa?

Lôi Kình nhận thấy Nại Nại đang cau mày suy nghĩ dữ dội, anh liền lấy cằm cọ cọvào trán cô ra lệnh: “Nàng ngốc, không cần em phải suy nghĩ nhiều, chuyện cầnthiết em nên chịu trách nhiệm lúc này nhất chính là ngủ cùng anh. Ba ngày nayanh chưa chợp mắt tí nào rồi”.

Nại Nại ngoan ngoãn nằm sát cạnh anh, e ấp cuộn mình trong lòng anh, sống mũicay cay: “Cứ như vậy rút lui, anh có hối hận?”

“Hối hận cái gì? Hối hận vì đã quen biết em? Nhưng mà lúc nãy em đánh anh, anhthực sự có chút hối hận, không ngờ em lại có khuynh hướng bạo lực vậy!” LôiKình cố ý chọc Nại Nại.

“Anh…” Nại Nại mở miệng là cắn. Lôi Kình không thấy đau mấy, chỉ xót xa hàmrăng trắng như ngọc của cô, thế là đấy đầu cô ra mắng yêu: “Em có thể đối chiêukhác được không? Ngày nào cũng thế, em không phải tuổi cẩu đấy chứ?”

Nại Nại thu răng, mặt ngẩng lên, để mặc cho Lôi Kình ôm chặt cô vào lòng, khôngmuốn rời xa người đàn ông vô lương tâm này nữa.

Lôi Kình ngồi phía sau không lên tiếng, nhẹ nhàng đặt cằm lên đỉnh đầu cô, lặnglẽ nhắm mắt lại.

Ba ngày gian khổ, cuối cùng cũng đã kết thúc. Từ giờ trở đi, ít nhiều họ cũngcó một khoảng thời gian yên ổn, trước khi tốp người tiếp theo tìm tới.

Có lẽ giữ Nại Nại bên cạnh hơi nguy hiểm, nhưng anh không hạ nổi quyết tâm rờixa cô lần nữa. Cứ để cho anh ích kỉ một lần vậy. Anh thề sẽ dốc toàn bộ sức lựcvà tính mạng để bảo vệ an toàn cho cô.

Lúc Nại Nại đang mơ màng thì bỗng nghe thấy Lôi Kình thì thầm bên tai: “NạiNại!”

“Gì cơ?” Nại Nại nằm trong vòng tay ấm áp của anh, vô cùng buồn ngủ.

“Lần này chắc có thể kết hôn rồi hả?” Lôi Kình thì thầm hỏi.

Trước khi mất đi ý thức hoàn toàn để chìm vào giấc ngủ, Nại Nại thốt câu cuốicùng: “Đừng quậy nữa, ngủ đi!”

Hừm! Lại thế rồi.

“Kình ca, Kình ca.” Hồng Cao Viễn đánh bài thua, phụ trách lên tầng báo tin.Rút kinh nghiệm từ Hứa Thụy Dương, lần này anh đã thận trọng gõ cửa. Nhưng lúcđi vào vẫn thấy sắc mặt Lôi Kình rất tệ.

“Mau nói!” Lôi Kình thấy Nại Nại vẫn đang ngủ ngon lành, cố hạ thấp giọng.

“Mẹ của chị dâu, cũng là mẹ vợ của Đại ca gọi điện cho đồng nghiệp chị dâu,đồng nghiệp chị dâu lại gọi điện tới đây…”

“Rốt cuộc là có chuyện gì?” Nghe Hồng Cao Viễn vòng vo tam quốc, Lôi Kình khôngthể nhẫn nại thêm.

“Bà nói, nếu trong vòng 15 phút nữa, con gái bà không về nhà, thì sẽ báo cảnhsát”. Hồng Cao Viễn nhếch mép cười, coi như cái kết cho câu chuyện, nhanh chânbiến mất khỏi căn phòng.

“Mẹ vợ?” Lôi Kình ngây người. Lần đầu tiếp xúc với từ này, anh không biết phảilàm gì. Anh cúi đầu lặng nhìn Nại Nại đang ngủ ngon trong lòng mình. Nại Nạingốc nghếch mặt đỏ như trái táo nằm trên giường của hai người, ngủ rất bìnhyên.

Có lẽ cũng là một cách xưng hô hay. Ít ra cũng đồng nghĩa với việc Nại Nại sắpthành người phụ nữ của anh.

Như vậy xem ra việc có mẹ vợ cũng không hề tệ.

Lôi Kình hình như quên mất, người mẹ vợ mà anh vừa nhắc đến với ý tán đồng lạiđang phát điên lên, đồng thời thầm thề rằng: Nhất định phải cho tên tiểu tử xãhội đen hoàn lương biết thế nào là uy phong của mẹ vợ. Phải chăng hổ không raoai, thì tiểu tử đó lại coi bà là Hello Kitty chắc?

“Hắt xì!” Lôi Kình bất giác hắt hơi một cái, luôn cảm thấy bốn bề đều có ánhmắt đang nhìn chằm chằm vào mình.

Thật không ngờ, ý niệm lại linh đến vậy.