Thụy Mỹ Nhân

Chương 13




Bên trong lễ đường, âm nhạc chậm rãi vang lên, Cố Tiểu Mãn một thân áo cưới đứng trước mặt cha xứ, trên tay cầm bó hoa to. Cố Tiểu Mãn vô cùng hồi hộp, nội tạng dường như nhảy lên kịch liệt.

“Cho mời tân nương.” Không biết là ai hô một câu, Mạc Thanh Hàn xinh đẹp đồng dạng mặc áo cưới màu trắng, trên tay cũng là một bó hoa tươi, chậm rãi đi tới trước mặt Cố Tiểu Mãn.

Cố Tiểu Mãn ngắm nhìn Mạc Thanh Hàn, tựa hồ có chút ngây ngốc, thì thào nói: “Tiểu Hàn, ngươi thật đẹp.”

Mạc Thanh Hàn hướng nàng cười ngọt ngào, nụ cười khiến trời đất khuynh đảo ~~~

“Cố Tiểu Mãn tiểu thư, ngươi có nguyện ý cả đời đều bầu bạn với Mạc Thanh Hàn tiểu thư, cho dù giàu sang, nghèo khó, bệnh tật, đều không tách rời?”

“Tôi đồng ý.”

“Mạc Thanh Hàn tiểu thư, ngươi có nguyện ý cả đời đều bầu bạn với Cố Tiểu Mãn tiểu thư, cho dù giàu sang, nghèo khó, bệnh tật, đều không tách rời?”

“Tôi đồng ý.” Nghe Mạc Thanh Hàn chậm rãi nói lên ba chữ kia, Cố Tiểu Mãn thật sự cảm thấy được mình là kẻ hạnh phúc nhất thế gian.

“Hảo, hai vị tân nương có thể trao nhẫn.”

Dưới khán đài đột nhiên có náo động nhỏ: “Hôn đi, hôn đi, hôn đi.” Không biết ai là người bày đầu, nhưng rất nhanh tất cả quan khách ở đó đều hùa theo, vang vọng khắp cả lễ đường.

Cố Tiểu Mãn ngượng ngùng nhìn Mạc Thanh Hàn đứng bên cạnh mình.

“Tiểu Hàn.” Nhẹ nhàng kêu một tiếng, nhìn người đẹp trước mặt thản nhiên mỉm cười, nhắm mắt lại, từ từ nhích đến gần mình.

“……… ” Trời ơi! Phải hôn sao? Phải hôn thật sao? ~~~

Tim đập “bùm bùm” trong lòng ngực, Cố Tiểu Mãn cả khuôn mặt đều đỏ bừng lên. Rốt cục khi hai gương mặt sắp chạm nhau, đột nhiên, trời đất quay cuồng. Mạc Thanh Hàn trong nháy mắt biến mất ngay trước mặt Cố Tiểu Mãn.

“Tiểu Hàn?” Cố Tiểu Mãn kinh hãi! Thụy mỹ nhân của nàng đâu? Thụy mỹ nhân của nàng đâu rồi? Thụy mỹ nhân của nàng đâu sao không thấy aaa!

Thụy mỹ nhân đang ở trước mặt mình đột nhiên biến mất, Cố Tiểu Mãn sợ tới mức “Oa a” một tiếng thật lớn, phút chốc mở mắt.

“Này? Tiểu Mãn, làm sao vậy?” Mạc Thanh Hàn bị tiếng kêu to của Cố Tiểu Mãn đánh thức, dụi dụi mắt, ghé trên người Cố Tiểu Mãn, mơ mơ màng màng nói.

“………” Ánh nắng chói mắt xuyên qua khen hở của bức màn trong phòng, Cố Tiểu Mãn từ trong mộng tỉnh lại, mấy chục giây sau rốt cục lấy được ý thức. Bên người làm gì có lễ đường, làm gì có cha xứ? Càng không có Mạc Thanh Hàn mặc áo cưới.

“Thì ra chỉ là mơ! Thì ra chỉ là mơ!” Cố Tiểu Mãn tỉnh lại một lúc sau cảm thấy vô cùng khổ sở, nàng úp mặt vào gối không cam lòng than thở.

“Tiểu Mãn, ngươi gặp ác mộng sao?” Mạc Thanh Hàn tiến lại sát người Cố Tiểu Mãn, lo lắng hỏi.

Cố Tiểu Mãn lắc đầu: “Không có.”

Nhìn người kia giờ phút này đang nằm trong lòng mình, nhẹ nhõm nghĩ, may mắn là Tiểu Hàn vẫn còn bên cạnh mình, không phải thực sự biến mất.

“...” Như vậy suy nghĩ, đột nhiên cảm thấy không đúng. Buổi sáng cuối tuần tốt đẹp như vậy, vì cái gì chính mình vừa mới sáng sớm, ôm một nữ nhân trong lòng lại nảy sinh ra ý nghĩ như vậy?

Thật là...rất quỷ dị! ~~~~(>_<)~~~~

Vì thế, ngay trong ánh nắng tươi đẹp buổi sớm mai, Cố Tiểu Mãn lại vô cùng bi thảm cảm thấy được, chính mình đang đi lệch quỹ đạo trước giờ của bản thân, đi tới một cái quỹ đạo mới không kiểm soát được!

Bi thảm a... Bi thảm.

...

...

Nhanh đến lễ Giáng Sinh, học viện Anh Hoa oanh oanh liệt liệt tổ chức tiệc tối đêm Noel. DV xã cũng chuẩn bị lễ Giáng Sinh vào hôm đó, lập kế hoạch quay một bộ phim điện ảnh.

Đề tài phim lần này là thể loại huyền huyễn (1), kịch bản đã viết xong, giờ phút này chỉ còn việc tăng tốc tìm nam nữ diễn viên.

“Nghe nói, DV xã lần này quyết định nữ diễn viên phải là trong tứ mỹ nhân của học viện.” Tiết tự học, trong lớp không có bao nhiêu người, chỉ có vài thành viên ngồi vây quanh tán dóc, nói về mấy tin tức mới nhất của học viện.

Hội học sinh không có chuyện gì làm, chỉ cần rảnh rỗi, Cố Tiểu Mãn sẽ bị Mạc Thanh Hàn quấn quít lấy đi ra bãi đất trống để ngủ, hôm nay không biết vì sao cũng đang nhàn nhã ngồi tại chỗ, nghe xung quanh bàn tán.

“Không thể nào! DV xã từ khi nào lại lợi hại như vậy?”

“Lần này xã trưởng DV xã tự mình ra mặt nha. Có thể mời được tứ mỹ nhân cũng không phải là chuyện gì kỳ quái rồi!”

“Nghe nói mặc kệ là biên kịch hay là gì, hắn đều tự mình mời đến. Hiệu quả nhất định sẽ rất được!”

“A! Ta cũng muốn tham gia ~~” các nữ sinh kêu lên.

“Không có khả năng, không có khả năng! Nếu tứ mỹ nhân tham dự, chúng ta tuyệt đối không có cơ hội.” Có người ở bên giội gáo nước lạnh.

Cố Tiểu Mãn ghé người trên bàn, nghe các nàng cứ tứ mỹ nhân này, tứ mỹ nhân nọ. Nhịn không được mở miệng hỏi: “Cái gì học viện tứ mỹ nhân?”

“...”

”...” Trong nháy mắt yên tĩnh, quạ đen bay qua hai ba lần.

“Không thể nào!” Rốt cục có người kêu lên.

“Tiểu Mãn!” Nữ sinh tóc quăn, mặc đồng phục đứng lên chống hông, vạn phần kích động nhìn Cố Tiểu Mãn hét lên: “Tuy rằng chúng ta cũng biết ngươi ngoại trừ mình ra, những thứ khác đều không quan tâm, nhưng cũng không đến mức ngay cả tứ mỹ nhân cũng không biết đi? Ngươi đến học cũng cỡ ba tháng rồi a!”

“Ách...” Cái này, bộ việc không biết tứ mỹ nhân là một chuyện cực kỳ nghiêm trọng sao?

“Tiểu Mãn, chúng ta thật không biết đầu óc ngươi được cấu tạo từ cái gì, cả ngày cùng một trong tứ mỹ “Thụy mỹ nhân” cùng một chỗ, thế nhưng còn có thể hỏi ra vấn đề này!”

Bên cạnh, các nữ sinh một đám đều dùng bộ mặt “vì dân trừ hại” nhìn mình, Cố Tiểu Mãn đột nhiên cảm thấy được, mình là một kẻ tội ác tày trời.

“Cái gì thụy mỹ nhân?” “Tên ác nhân” yếu ớt mở miệng. Đừng nói là thụy mỹ nhân nhà nàng nha?

“Chính là Mạc gia Mạc Thanh Hàn! Thật chịu hết nổi ngươi!”

“What?!” Thật sự là thụy mỹ nhân nhà nàng sao?!

“Ngoài thụy mỹ nhân Mạc Thanh Hàn ra, còn có lãnh mỹ nhân Mạc Ảnh Hàn a! Chính là tỷ tỷ của Mạc Thanh Hàn, nhưng sắp tốt nghiệp, gần đây cũng không có đi học, còn có khí chất mỹ nhân Nam Cung Tuyền cùng trung tính mỹ nhân Thanh Minh nữa!”

“Tiểu Hàn là tứ mỹ nhân?” Vô tri vô giác hỏi.

“Đúng rồi đúng rồi ~~~”

“……… ” Cố Tiểu Mãn rầu rĩ.

“Nghe nói lần quay phim này, chính là muốn chọn diễn viên trong số bốn mỹ nhân.”

“Còn nam diễn viên thì sao?” Cố Tiểu Mãn vừa bị sỉ vả muốn chui xuống đất trốn, lại một lần nữa đứng lên hỏi.

“Cũng chưa biết! Có thể là tuyển trong tứ tài tử.”

“Tứ tài tử là...” Đứa nhỏ ham học lại thắc mắc.

“...”

“...”

“...” Thật bất hạnh, bị toàn thể ngó lơ.

Nữ sinh không nhìn tới Cố Tiểu Mãn đau khổ, quay đầu hỏi mấy nam sinh đang tán gẫu phía sau: “Ôi chao! Nam diễn viên tuyển ra sao?!”

Nam sinh ngồi trên bàn có, ngồi trên bệ cửa sổ có, nghe thấy các nữ sinh hỏi, miễn cưỡng nói một câu: “Còn chưa có kết quả.”

“Ta đoán là Giang Tiết.” Lại có người sáp vào một câu.

“Ai da...” Quay đầu nhìn các nữ sinh ai oán thở dài: “Việt Lễ học trưởng cùng Diệp Mịch học trưởng đi rồi, tiêu chuẩn đẹp trai của học viện liền giảm sút.”

“Giang Tiết rất tốt a.”

“Nào có! Ta vẫn thích Tô Thành hơn!”

“#¥%...”

“*%*##...” Xôn xao xôn xao bàn tán.

Cố Tiểu Mãn không thèm để ý, nằm trên bàn giả chết.

Khó trách gần đây Tiểu Hàn không có tìm đến nàng, thì ra là phải tham gia tuyển chọn nữ diễn viên sao?

Như thế nào cho tới bây giờ đều không nghe Tiểu Hàn nói qua.

Ngô...

Tan học, Cố Tiểu Mãn một mình đến quán, thật lâu sau, Mạc Thanh Hàn mới xuất hiện. Vừa đến quán cà phê liền bất động trên bàn, Cố Tiểu Mãn thấy Mạc Thanh Hàn tựa hồ mệt chết đi, cũng không tiến tới quấy rầy, cầm chăn giúp nàng đắp lên, sau đó vội đi. Cho đến khi quán đóng cửa, Cố Tiểu Mãn mới đánh thức Mạc Thanh Hàn.

“Tiểu Hàn, về thôi.”

“Ân.”

“Tiểu Hàn, gần đây trông ngươi có vẻ mệt mỏi.”

“Ân... Bị người của DV xã cuốn lấy, cũng không thể hảo hảo ngủ.” Giọng nói mang theo tia oán niệm.

“Tiểu Hàn là thụy mỹ nhân nha, vậy mà không nói cho ta biết.”

“Hả?” Thụy mỹ nhân trên mặt lộ vẻ khó hiểu: “Cái gì thụy mỹ nhân?”

“... Chính là học viện tứ mỹ nhân...” Nhìn Mạc Thanh Hàn vẻ mặt mê man, Cố Tiểu Mãn có cảm giác, căn bản có lẽ thụy mỹ nhân không biết mình bị bình chọn tứ mỹ biệt danh này. Tạm thời gọi là biệt danh đi.

“Không biết...”

Qủa nhiên, tờ giấy trắng vĩnh viễn vẫn là tờ giấy trắng! Hắc hắc hắc hắc...

“Tiểu Hàn...”

“Ân?”

“Danh hiệu thụy mỹ nhân cho ngươi, thật đúng là lãng phí.”

“Cái gì?”

“Không có gì.”

“Quan trọng lắm sao?”

“Không, kỳ thực cũng không quan trọng lắm.” Tự động đem Mạc Thanh Hàn kế bên quy thành đồng loại với mình, Cố Tiểu Mãn cảm thấy được cho tới bây giờ cũng chưa từng cao hứng như vậy.

“Ngày mai vẫn đi DV xã sao?” Ngồi vào trong xe, Cố Tiểu Mãn ôm Mạc Thanh Hàn nói.

“Không biết nữa. Muốn đi sao?” Đột nhiên nhìn Cố Tiểu Mãn hỏi như vậy.

“A? Đi cái gì?” Qủa nhiên có lối suy nghĩ khiến người khác không theo kịp...

“Tiểu Mãn ngày mai không có tiết.” Khẳng định một câu.

Cố Tiểu Mãn gật đầu. Chính là nàng định quay về nhà trọ, quét dọn lại một phen. Gần đây cũng không có trở về, hẳn là nhà đã phủ một tầng bụi.

“Cho nên ngày mai Tiểu Mãn cùng đi DV xã với ta.” Tiếp tục khẳng định một câu.

“Ách... Nhưng mà...”

“Ngày mai cùng đi.” Một lần nữa lặp lại.

“...” Tính tình quái dị của thụy mỹ nhân lại tới. “Sao lại muốn ta đi?”

“Bởi vì nhìn Tiểu Mãn giống như rất muốn đi.”

“Ách...” Chuyện này, nàng đúng là có chút muốn đi xem: “Vậy... Vậy đi thôi.”

—————————————–

Huyền huyễn (1): Truyện có yếu tố phép thuật, kỳ ảo… được đặt trong bối cảnh siêu tưởng (tiên giới, ma giới…)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.