Tiên Ma Chi Hồn

Chương 20: Toại linh đông hải biến tang điền




Yến Phi Phi và Điệp Vũ Xương nghe lão nói vậy thì mấy phần ngạc nhiên . Chợt thấy Kim Tình Văn cười gằn :

-Người phải đi khỏi đây là hai lão ! Hôm nay nếu ta không chết thì hai lão phải chết ! Kim Tình Văn này còn một hơi thở thì quyết không để bọn Tiên Tri giáo khốn kiếp các ngươi dụ dỗ người của Triêu Dương phái !

Âu Dương Tu cất vang một tràng tiếu ý nói :

-Cô nương rất bản lãnh , cũng rất tình nghĩa ! Nhưng ta nói thẳng cho cô biết , nếu như còn không chịu đi khỏi đây thì kẻ xuống tay với cô nương e rằng không phải là ta ...

Nói đoạn ngừng lại nhìn Lâm Trấn Nam và Lục Đại Từ , họ Lục nhếch môi :

-Âu Dương tiền bối nói đúng đấy ! Nếu muội còn không chịu đi khỏi đây thì bọn ta chỉ còn nước ...

Kim Tình Văn nghe Lục Đại Từ gọi tên ma đầu bằng tiền bối thì lòng thắt lại một cái , nàng nhìn hắn cười vang . Tiếng cười mang theo mấy phần thất vọng !

-Thật không ngờ , chúng ta sống với nhau bao nhiêu năm như vậy mà bây giờ các huynh chỉ vì một chút tham vọng đã xóa hết tình nghĩa !

Lâm Trấn Nam sắc mặt biến đổi liên hồi , đôi mắt ánh lên vài tia khác lạ . Hắn nhìn Lục Đại Từ và hai lão hộ pháp Tiên Tri giáo rồi từ từ tiến đến gần Tình Văn nói :

-Biểu muội nói phải ! Chúng ta hồ đồ mất rồi ...

Tình Văn tươi chân diện , nàng mừng rỡ hỏi :

-Phải chăng huynh cảm thấy ân hận rồi ?

Lục Đại Từ gọi lớn :

-Lâm huynh ! Lẽ nào huynh ...

Hắn chưa nói hết câu đã nghe Tình Văn rú lên một tiếng đau đớn . Vũ Xương cùng Yến Phi Phi hoảng hồn nhảy ra khỏi chỗ núp tung chưởng đánh bật Lâm Trấn Nam ra . Nhưng mũi chủy thủ trong tay Lâm Trấn Nam đã găm sâu vào ngực Tình Văn . Nàng mấp máy môi rồi ngã vật xuống cỏ . Yến Phi Phi chạy lại điểm huyệt cầm máu , đoạn đỡ Tình Văn lên .

-Kim tỷ tỷ , tỷ có sao không ?

Tình Văn thở mạnh liên hồi , nhưng càng thở thì máu từ vết thương càng rỉ ra nhiều hơn , nàng ngất lịm đi !

Yến Phi Phi nhìn Lâm Trấn Nam bằng ánh mắt nảy lửa quát :

-Đúng là tiểu nhân bỉ ổi !

Lâm Trấn Nam bàn tay hãy còn thấm đỏ máu . Hắn đã từng chứng kiến sự lợi hại của Vũ Xương nên chân diện tám phần lo lắng . Nhưng lại nghĩ có Âu Dương Tu và Lao Hà ở đây thì can đảm cũng tăng lên chút ít . Hắn cười nhạt :

-Nếu ta không làm thế chỉ e khó đắc thủ ! Sư muội võ công đâu phải tầm thường ...

Vũ Xương mắng :

-Đê hèn !

Rồi xuất thủ như chớp tới Lục Đại Từ và Lâm Trấn Nam , không gian trấn động , lưu tinh định hình ầm ầm dội xuống . Lao Hà và Âu Dương Tu vội lao đến ôm lấy hai gã mất dạng . Vũ Xương định đuổi theo nhưng nghe tiếng Yến Phi Phi gọi vang tên Tình Văn thì giật mình . Hắn thu chiêu chạy lại hỏi :

-Kim cô nương thế nào rồi !

Tình Văn lúc này chân diện không chút huyết sắc , hai mắt nhắm nghiền như chưa bao giờ mở . Yến Phi Phi vừa đưa tay run run rờ vết thương vừa nói :

-Không biết , thương thế như vậy chỉ sợ ...

Vũ Xương thở dài :

-Hãy đem nàng ta về cho Môn chủ ta điều trị xem sao !

Yến Phi Phi gật đầu đồng ý . Vũ Xương bế Tình Văn triệu hồi kiếm cùng Yến Phi Phi bay thẳng về trấn Dương Bình .

Đồng Đại Thiên , Tống Tiểu Lan , Lâm Ngọc Hài và Lãnh Phiêu Dương xem xét vết thương một hồi . Tống Tiểu Lan nói :

-Mấy người đàn ông đi ra ngoài !

Đồng Đại Thiên cùng mọi người đành bước ra .

Bên ngoài Huyền Tuyết Sương , Ngọc Băng Tâm , Trần Tuấn Hào , Lục An Vân cũng vừa kịp tới . Mọi người nghe Vũ Xương kể lại thì ai nấy bất giác thở dài . Tâm trạng mỗi người một nét .

Nói cho cùng hắn với Tình Văn chẳng qua cũng mới chỉ gặp nhau vài lần , tình cảm cũng chẳng lấy gì làm tốt . Lần này hắn giúp nàng ta cũng chỉ vì cảm khái tấm lòng kiên định . Tuy vậy Ngọc Băng Tâm , Huyền Tuyết Sương và mấy người khác không nghĩ được như vậy . Hắn cũng chẳng tiện giải thích !

Yến Phi Phi bước ra nhìn nét mặt mấy người hỏi :

-Có chuyện gì đây ?

Băng Tâm thở dài rồi đi về phòng . Yến Phi Phi nhìn thái độ đó phần nào cũng hiểu được , nàng mỉm cười nhìn hắn :

-Xem ra ngươi lại tốn không ít nước bọt rồi !

Vũ Xương không để ý đến giọng diễu cợt của nàng mà hỏi :

-Kim cô nương thế nào rồi ?

Yến Phi Phi trầm ngâm nói :

-Cũng miễn cưỡng có thể xem là qua khỏi , nhưng e rằng với thương thế như vậy sẽ không tham dự được kỳ đại hội này !

Đồng Đại Thiên nói :

-Yến cô nương đừng nên công khai chuyện này ra ngoài , chỉ nên nói cho Nhậm Bá lân biết để lão chỉ dạy lại đệ tử . Suy cho cùng Triêu Dương phái rất có tiếng tăm trên giang hồ , nếu để lộ ra chỉ e họ không còn chỗ đứng nữa !

Yến Phi Phi gật đầu :

-Tiền bối nói cũng phải !

Một lúc sau thì Lâm Ngọc hài bước ra , chân diện có mấy phần nhẹ nhõm nói :

-Cô ta tỉnh rồi , ai muốn thăm hỏi gì có thể vào !

Vũ xương mỉm cười :

-Tỉnh lại thì tốt rồi !

Nói đoạn quay mình bước đi ! Yến Phi Phi chạy theo hỏi :

-Sao ngươi không thăm hỏi nàng ta à ?

Vũ Xương cười nhạt :

-Sợ rằng nhìn thấy ta thì cô ấy sẽ đổ bệnh nặng hớn đấy !

Yến Phi Phi thở dài :

-Xem ra lắm mối thì tối nằm không !

Nàng kéo hắn lại nói :

-Đi với ta !

Vũ Xương nheo mắt :

-Đi đâu đây ?

-Thì gặp Nhậm Bá Lân !

***

Ngay giữa ban ngày nhưng căn phòng này vẫn tối như địa ngục . Dường như hắc y nhân không bao giờ muốn nhìn thấy ánh sáng , hoặc là hắn rất căm ghét ánh sáng . Hắn buông đôi mắt sáng lấp loáng giữa đêm sâu nhìn Lâm Trấn Nam và Lục Đại Từ gật đầu :

-Rất khá ! Lòng dạ các ngươi có thể sánh với sói lang !

Lâm Trấn Nam mỉm cười :

-Chẳng phải giáo chủ rất thích những kẻ tàn độc sao ?

Hắc y nhân cười vang động bóng tối nói :

-Đúng vậy ! Nhưng duy có điều các ngươi chưa biết !

Lâm Trấn Nam khẽ giật mình , ánh mắt mấy phần lo lắng hỏi :

-Điều gì thưa giáo chủ ?

Hắc y nhân cười gằn :

-Ta cũng rất thích giết kẻ tàn ác ! Bởi ta không muốn có kẻ ác hơn ta !

Hai tên đệ tử Triêu Dương phái lùi lại sau mấy bước , chân diện thập phần đại biến . Miệng chúng cứng đơ không nói được câu nào .

Hắc y nhân vung chưởng lên , ánh sáng xanh chiếu rọi một màu kỳ bí vào không gian . Lâm Trấn Nam và Lục Đại Từ hồn lìa khỏi xác mà chân diện vẫn chưa hết ngạc nhiên ...

Hắc y nhân quay sang Âu Dương Tu và Lao Hà nói :

-Hãy làm theo kế hoạch !

***

Nhậm Bá Lân đưa ánh mắt tò mò quan sát đôi thiếu niên nam nữ đứng trước mặt hỏi :

-Yến cô nương đến tìm ta có chuyện gì ? Còn người này là ai ?

Yến Phi Phi mỉm cười chỉ Vũ Xương nói :

-Đây là Điệp Vũ Xương , đệ tử Thiên Vũ Môn , lần này cũng đến dự Thiếu Niên Anh Hùng Hội !

Vũ Xương cúi đầu chào lão . Nhậm Bá Lân nheo mắt , lão nghe nói Vũ Xương đến từ Quan Ngoại thì cũng chẳng thèm để tâm nữa .

-Vậy mà ta còn tưởng ngoài Tào thiếu hiệp thì Yến cô nương không đi với gã nam nhân nào khác cơ đấy !

Yến Phi Phi nghe giọng nói đầy mỉa mai ấy mà tức nổ đom đóm mắt , nàng hừ nhạt :

-Ngài là trưởng bối , nên ăn nói sao cho kẻ khác tôn trọng !

Nhậm Bá Lân không để tâm , lão khoát tay cất bước đi nói :

-Có chuyện gì mời các vị vào trong này !

Vũ Xương trước thái độ ấy cũng mấy phần bực dọc , nhưng hắn cũng không tiện phát tác nên đành bước theo Yến Phi Phi vào phòng .

Nhậm Bá Lân chờ cho mấy a hoàn dâng trà lên rồi hỏi gọn :

-Các vị có chuyện gì muốn nói với ta ?

Yến Phi Phi nhếch mép :

-Chung quy cũng chỉ là chuyện của quý phái thôi !

Nhậm Bá Lân nheo mày :

-Bổn phái thì có chuyện gì để nói đây ?

Yến Phi Phi thở dài :

-Kim Tình Văn tỷ bị trọng thương xuýt mất mạng , Nhậm chưởng môn biết hay chưa ?

Nhậm Bá Lân giật nảy mình , suốt mấy trăm năm nay Triêu Dương phái mới có được một nhân tài như vậy . Thường ngày lão vốn dĩ rất yêu quý và xem Tình Văn như ái nữ . Kỳ đại hội lần này nàng cũng là hy vọng lớn nhất của Triêu Dương phái . Bây giờ nghe tin ấy thì khác nào sét đánh ngang tai ? Những nét ngạo nghễ trên chân diện tan biến , thay vào đấy là những nếp nhăn đầy lo lắng .

-Kẻ nào đã gây ra ?

Yến Phi Phi đem mọi chuyện ra kể lại một lượt . Chân diện Nhậm Bá Lân thay đổi liên hồi . Cuối cùng khi nghe xong khuôn mặt lão trở nên ảm đạm , u ám . Lão bóp nát chén trà than thở :

-Tại sao Triêu Dương phái lại sản sinh ra hai tên khốn kiếp ấy ?

Đột nhiên từ bên ngoài có tiếng bước chân vọng vào rồi Lục Đại Từ xuất hiện , trên tay hắn cầm một cái túi lớn như quả dưa hấu được bọc kín . Hắn đưa mắt quan sát thấy Vũ Xương và Yến Phi Phi thì chân diện có nét đổi khác .

Nhậm Bá Lân có mấy nét ngạc nhiên , lão không hiểu sao tên đệ tử này lại biết mình ở đây mà đến tìm . Nhưng nhớ đến chuyện thương tâm , ánh mắt lão nảy lửa quát :

-Súc sinh ! Còn dám về đây ư ?

Lục Đại Từ vội qùy xuống nói :

-Chưởng môn ! Đệ tử biết tội mình thật đáng muôn chết ! Nhưng xin cho đệ tử giải thích vài câu có được không ?

Điệp Vũ Xương quay sang nhìn Yến Phi Phi , nàng cũng đang quay lại nhìn hắn bằng ánh mắt ngạc nhiên .

Nhậm Bá Lân cười nhạt :

-Ngươi còn điều gì để nói đây ?

Lục Đại Từ cúi đầu nói :

-Trong chuyện này từ đầu đến cuối quả thật đệ tử không hề đồng ý , chỉ là Lâm sư huynh thúc ép nên đệ tử mới phải nghe theo mà thôi !

Nhậm Bá cau mày :

-Thế sao bây giờ ngươi lại về đây ? Hắn không thúc ép nữa sao ?

Lục Đại Từ cúi đầu nói :

-Sau khi về khách điếm của bọn Tiên Tri giáo , đệ tử càng nghĩ càng thấy Lâm sư huynh độc ác và hết lòng lo lắng cho sự an nguy của Kim sư muội . đệ tử khuyên giải nhiều lần nhưng Lâm sư huynh vẫn không chịu nghe ... cho nên đệ tử đã chuốc thuốc mê cho hắn say rồi ra tay giết chết , sau đó trốn về đây ...

Nói đoạn mở cái túi cầm trên tay , lập tức một cái đầu người hãy còn trợn mắt không nhắm lăn xuống đất . Yến Phi Phi hét lên một tiếng rồi quay mặt về phía Vũ Xương . Hắn cau mày quan sát không phản ứng gì .

Nhậm Bá Lân tiến đến quan sát cái đầu người nói :

-Đúng là của Lâm Trấn Nam ! Ngươi hãy vào trong chờ ta phán quyết sau !

Lục Đại Từ “vâng” một tiếng rồi đi vào trong . Nhậm Bá Lân quay sang Yến Phi Phi và Điệp vũ Xương , ánh mắt đăm chiêu khó tả . Yến Phi Phi thở dài :

-Nhậm chưởng môn yên tâm ! Chuyện này bọn ta sẽ không nói cho ai biết , tiền bối có thể yên tâm !

Nét mặt Nhậm Bá Lân mấy phần giãn ra , lão gật đầu :

-Hành động của các vị thật khiến ta cảm kích !

Vũ Xương thủy chung không mở lời , hắn thừa biết Nhậm Bá Lân vốn chẳng để những người hoang dại Quan Ngoại vào mắt nên thái độ với lão cũng mười phần không có thiện cảm . Nhậm Bá Lân cười khổ :

-Không biết bây giờ Tình Văn sư điệt đang ở đâu ?

Yến Phi Phi nhìn Điệp Vũ Xương một cái nói :

-Khi nào Tình Văn tỷ khỏe lại sẽ tự khắc về ! Chưởng môn hãy yên tâm !

Nhậm Bá Lân cau mày :

-Tính mạng của nó đang gặp nguy , cô nương bảo ta yên tâm sao được ? Hay các vị cho rằng ta không đáng để chăm sóc cho nó ?

Yến Phi Phi trầm ngâm một hồi nói :

-Thôi được rồi ! Nếu Nhậm chưởng môn nói vậy thì hãy theo bọn ta !

Nàng cùng Vũ Xương đứng dậy đi trước . Nhậm Bá Lân cũng nối gót theo sau ...

***

Dưới chân Thu Phong sơn hùng vĩ an tọa Hoa Lân thành , đây là tòa thành cổ rất lớn . Trong các kỳ Thiếu Niên Anh Hùng Hội , Thu Phong phái chỉ thu xếp nơi ăn chốn ở cho các bang phái tham dự đại hội . Còn chúng nhân đến xem hầu hết đều tập trung tại Hoa Lân Thành .

Mỗi lần đại hội diễn ra , Hoa Lân thành thực sự nhộn nhiệp khác thường . Khách tứ phương tìm đến ở trọ , buôn bán , giao lưu . Đường phố đông nghẹt người đi lại .

Tào Mạnh Cường rẽ đám đông để quan sát , mầy ngày nay hắn đã đón đủ hết những bang phái tới dự lên núi . Chỉ còn bốn đại phái đến từ Quan Ngoại và Triêu Dương phái vẫn chưa thấy đâu . Đột nhiên hắn nghe tiếng gọi giật lại :

-Tào sư huynh !

Mạnh Cường mỉm cười quay lại hỏi :

-Sao lại là Hoa sư đệ ? Còn Yến biểu muội đâu ?

Thiếu niên tuổi ngòai đôi mươi chân diện sang sủa chạy đến nói :

-Chúng ta kiếm chỗ nào đấy nói chuyện đã !

Tào Mạnh Cường gật đầu :

-Nhưng ta chỉ rỗi một lúc thôi !

Thiếu niên cùng Tào Mạnh Cường bước vào một gian quán bên đường rồi gọi hai chén trà . Mạnh Cường hỏi :

-Rốt cục là có chuyện gì ?

Thiếu niên cười :

-Yến biểu muội bảo đệ về đây nói với sư huynh là không phải chờ đón người dưới này nữa . Chưởng môn nhân của Bốn đại môn phái Quan Ngoại và Triêu Dương phái còn bận mấy chuyện cá nhân , khi nào giải quyết xong Yến biểu muội sẽ đưa họ cùng hồi sơn !

Tào Mạnh Cường trầm ngâm :

-Không hiểu là có chuyện gì mà khiến họ chậm hành trình đây ?

Thiếu niên lắc đầu :

-Cái đấy tiểu đệ cũng không rõ !

Hai người rời khỏi quán nước rồi ngự kiếm lên Thu Phong Sơn . Thu Nhược Tuyền đang đánh cờ cùng Nhất Tiêu Chân nhân trong khách phòng thì thấy Mạnh Cường bước vào . Lão nheo mắt hỏi :

-Tại sao không đi tiếp đón khách nhân mà vào đây ?

Tào Mạnh Cường cúi đầu chào hai người rồi đem lời Yến Phi Phi ra thuật lại . Thu Nhược Tuyền nghe xong khẽ đăm chiêu nói :

-Vậy con hãy ra hậu sơn xem tình hình chuẩn bị đến đâu rồi !