Tiên Ma Điển

Chương 43: Động thủ




Nghe câu hỏi của Lục Vân, Diệp Phi trong lòng vừa động, không nghĩ tới tâm tư Lục Vân tinh ý như vậy, chỉ vì một động tác rất nhỏ của Tuyên Liệt, hẳn là nhìn thấu ra cái gì.

Nghĩ tới đây, Diệp Phi nghiêm sắc mặt, nhẹ giọng nói: “Vô luận sư đệ nói gì, Lục Vân sư huynh cũng tin tưởng sao, bất quá, sư đệ cũng phải cảm tạ sư huynh giải vây giúp.”

“Ha ha, sư đệ khách khí, ta và ngươi vốn đồng môn, ta như thế nào để ngươi bị Tiêu Dao Cốc khi dễ, hơn nữa, ngươi cũng đừng đem sư huynh nghi hoặc, vô luận ngươi nói lấy được vật gì trên tường, sư huynh cũng sẽ đều tin tưởng.” Lục Vân thản nhiên cười nói, nhìn qua rất hào sảng.

Liếc mắt nhìn Lục Vân, Diệp Phi gật đầu một cái, nói: “Nếu sư huynh nói như thế, sư đệ liền nói thật, ở trên vách tường đó, thật ra cũng không có bảo vật gì. Chẳng qua là có một chút chữ viết đặc thù, xem có thể lấy xuống nhên cứu một chút không, đúng lúc bị người của Tiêu Dao Cốc nhìn thấy, thật ra là muốn tìm sư đệ phiền toái, muốn cướp bảo vật của ta mà thôi.”

Tuy nói mình cũng chưa kịp hiểu, thủ trát kia ghi lại cái gì, nhưng Diệp Phi thấy trong đó bí ẩn, mơ hồ khẳng định không phải là phàm vật, cho nên quyết định không nói cho bất cứ kẻ nào.

Ma Lục Vân nghe Diệp Phi nói, trong mắt tinh quang chợt lóe, sau đó khôi phục bình thường, mỉm cười nói: “Nga, sư đệ nói như thế, có chút không thành thực a, uổng phí sư huynh ta tin tưởng ngươi. Cũng được, nếu sư đệ không muốn nói, ta cũng không miễn cưỡng, ngươi nghỉ ngơi một chút, chúng ta tiếp tục lên đường, tránh cho lại gặp phải yêu thú kia.” Nói xong, Lục Vân hia mắt nhắm lại, ngồi tĩnh tọa điều tức.

Diệp Phi thấy vậy, cũng chỉ có thể âm thầm bất đắc dĩ, nhưng thần thức phóng ra ngoài, đề phòng yêu thú xuất hiện, dĩ nhiên, cũng phải phòng bị Lục sư huynh nhìn như không thèm để ý kia.

……………….

Lối ra Vạn Tiên Động, từng đại thân ảnh lục tục vọt ra, nhìn qua có chút chật vật, nhưng mỗi người đếu là Luyện Khí kỳ tầng tám tầng chin thực lực.

Người tới đưa người trong đội ngũ các thế lực, cũng không hỏi thăm cái gì, trên mặt cũng không có biểu tình, như lão tăng nhập định nhắm mắt ngồi.

Vèo vèo vèo, ba đạo nhân ảnh từ cửa Vạn Tiên Động lóe ra, chính là Tiêu Dao Cốc Tuyên Liệt đám người, chẳng qua là nhìn vô cùng chật vật, hướng đội ngũ Tiêu Dao Cốc đi tới.

“Lần này đúng là cửu tử nhất sinh, những người khác bị yêu thú kia tấn công, không biết có ai còn sống đi ra hay không, ai.” Nói xong, Tuyên Liệt lắc đầu một cái.

………..

Một tán cây bên trong Vạn Tiên Động, Diệp Phi đang khống chế một chuôi trường thương màu xám tro, đang đối chiến cùng một món pháp khí đối phiến dây dưa không dứt.

Sau mấy hiệp, trường thương linh quang chớp động, dáng vẻ có chút không địch lại.

“Lục Vân sư huynh, ngươi đây là có ý gì?” Đối diện là Lục Vân, Diệp Phi khẽ nhíu mày nói.

Mà Lục Vân nghe vậy, sắc mặt run lên, cwoif lạnh nói: “Hắc hắc, tiểu tử ngươi cũng đừng giả bộ ngu trước mặt ta, ta xuất thủ đôt ngột, lại có thể bị ngươi ngăn cản. Nếu không có tâm tư phòng bị, ngươi trong lòng hẳn là có bí mật, xem ra, ở trong cấm địa, hẳn là lấy được bảo vật đặc thù.

Xem ra ta còn là thành công, nếu không, ngươi cho rằng trong cấm địa, ta như thế nào giúp một đệ tử kí danh như ngươi, chẳng qua là sợ ngươi bị Tuyên Liệt đánh chết, bảo vật rơi vào trong tay người khác.

Ngươi bây giờ nếu mà giao ra đây, sư huynh ta ngược lại có thể tha cho ngươi, sau này trở lại tông môn, ta cũng sẽ chiếu cố cho ngươi a.”

Nghe lời của Lục Vân, Diệp Phi không khỏi cười thầm, Lục Vân quả nhiên là tâm tư kín đáo âm hiểm, nguyên lai là từ lúc trong cấm địa gặp nhau, liền đã tính toán mình.

Nghĩ tới đây, Diệp Phi nghiêm sắc mặt nói: “Coi như ta đem tất cả pháp khí giao ra đây, chẳng lẽ sư huynh còn có thể bỏ qua cho ta sao? Chẳng lẽ ngươi không sợ trở về trong tông môn, ta đem việc này nói cho người khác biết sao.”

“Hừ, nếu ta ra tay, ngươi cho rằng, còn có thể trở lại trong tông môn hay sao?” Lục Vân lạnh lẽo nói.

“bành” một tiếng!

Giữa không trung, đối phiến chợt lóe hàn quang, đem trường thương màu xám đánh bay, ngay sau đó, chính là hướng Diệp Phi chém tới, đến lúc này Lục Vân cũng lười nói nhảm cái gì.

Thấy vậy, Diệp Phi vỗ tay bên hông, hai đạo ánh sáng chợt lóe ra, trong khoảnh khắc hiện ra hai thanh chủy thủ, theo hắn động một chút, hướng đối phiến ngăn cản.

Ngay sau đó, một đạo pháp quyết đánh ra, dưới chân bạch quang chợt lóe, thân hình mơ hồ hướng Lục Vân bay tới, trong tay mơ hồ xuất hiện một đạo hàn mang, tựu hồ là một thanh loan đao.

“Hừ, lại dám cùng ta cận chiến, nếu muốn chết nhanh, sư huynh ta thành toàn cho ngươi.” Lục Vân híp mắt, cười lạnh trong lòng nói.

Bá một tiếng, trong tay đột nhiên xuất hiện một thanh trường kiếm, hướng Diệp Phi thân ảnh đâm tới.

Đang đang đang!

Mấy âm thanh va chạm bộc phát ra, liên tiếp tóe lửa ra xung quanh, sau một khắc, Lục Vân thân hình chuyển một cái, hướng sau lưng một kiếm đâm tới.

Bành, ngăn cản Diệp Phi đột nhiên xuất thủ ở đằng sau, Lục Vân nhanh chóng khua ra mấy kiếm, Diệp Phi vô luận là như thế nào công kích, đều là không thể nào đột phá phòng ngự của Lục Vân, hắn cũng không cần lá chăn bảo vệ, liền có thể ngăn cản công kích của Diệp Phi.

Vèo một tiếng!

Lục Vân thân hình chợt lóe, hướng nơi xa đột nhiên nhảy đi, trong miệng quát lạnh: “Hừ, tốc độ ngược lại không tệ, chỉ tiếc là pháp thuật hay kiếm pháp, đều không thể cùng ta so sánh.”

Dừng một chút, Lục Vân tiếp tục nói: “Công kích như vậy, ngươi làm sao có thể cùng ta đối kháng?” Ngoài miệng nói vậy, nhưng Lục Vân cũng không dừng lại chút nào,Diệp Phi công kích quá mức sắc bén, nhất là kia thân pháp cực nhanh.

Vỗ tay bên hông một cái, một đạo linh phù xuất hiện trong tay, Lục Vân đánh ra mấy đạo pháp quyết, hướng trược ngực dán lên, xung quanh thân sáng lên một tầng hào quang.

Diệp Phi động tác cũng không có ngừng, chém xuống màn sáng kia, bành bành bành, từng trận bạo phát ra âm thanh, Diệp Phi quán chú pháp lực vào pháp khí, cũng không thể phá màn hào quang kia, cái này không khỏi làm hắn biến sắc.

“Hắc hắc, không cần lãng phí khí lực, đừng nói là ngươi, cho dù là Luyện Khí kỳ tầng chín, cũng không thể phá cái này hộ thể linh quang, linh phù này nhưng là sư tôn tự mình đưa cho ta. Hộ thể linh quang chỉ có tu sĩ Trúc Cơ kỳ mới có, chẳng lẽ ngươi cho rằng có thể phá vỡ? hắc hắc, bây giờ ta phải thật tốt giáo huấn ngươi một phen.”

Nghe lời Lục Vân nói, Diệp Phi không khỏi trong lòng cả kinh, đạo hộ thể linh quang này, lấy thực lực bây giờ cửa mình, thật đúng là không cách nào phá vỡ, trong lòng hắn không khỏi có chút khẩn trương.

Âm Công Tử