Tiên Phong Đạo Thê

Chương 28: Tỷ thí




Trời tờ mờ sáng, lúc ta chạy vòng vòng ngang qua Lưu Ly cung, đúng lúc gặp Đinh Đang đang luyện kiếm trước cửa. Tiểu cô nương này dùng một cây kiếm gỗ đào, nhưng mà mặc dù là một cây kiếm gỗ, cũng bị nàng ấy múa đến thật sự có khí thế, mơ hồ khó phân rõ ra hình và ảnh, xẹt phá làn sương mù thành nhiều mảnh.

Mặc dù ta không là hiểu lắm, chỉ nhìn một cách đơn thuần khí thế nàng ấy cầm kiếm, cũng cảm thấy kiếm pháp này rất bất phàm, cho nên lúc đi ngang qua, hai mắt nhìn nhiều một chút.

Nào ngờ đang quay đầu vừa nhìn như vậy, liền nhìn thấy Đinh Đang kia ‘vèo’ một cái nhảy đến phía trước ta, dùng kiếm gỗ đào kia chỉ vào ta, "Nghe nói ngươi mới qua một thiên kiếp nhỏ?"

Đầu tiên ta đưa tay đẩy kiếm gỗ đào của nàng ấy hơi hơi lệch sang bên cạnh một chút, sau đó mới khẽ nhếch cằm gật gật đầu.

Qua thiên kiếp liền có thể vào tiên tịch, bây giờ ta đã là một tiên nhân chân chính.

"Nghe nói thiên kiếp của ngươi là do Viêm Hoàng Thần Quân che chở cho ngươi, còn bản thân ngươi thì tránh ở dưới sàng ?" Ngữ khí của Đinh Đang không tốt, nâng cằm nhìn ta, gương mặt tròn trịa giống một cái bánh bao thịt.

Ta chỉ đơn giả bĩu môi, chậm rãi lắc đầu nói: "Không đúng, ta đang ở trong chăn!"

Đinh Đang lập tức giậm chân, còn thè lưỡi về hướng ta, "Uổng công ngươi lớn như vậy, có biết xấu hổ hay không!"

Ta suy nghĩ, lúc trước sư phụ nguyện ý che chắn thay cho ta, trong lòng ta đều ngọt như mật, vì sao phải xấu hổ? Nghĩ vậy, ta lại rất chân thành mà lắc đầu.

Lúc này, tiểu Đinh Đang giậm chân .

"Chưa từng thấy qua người nào mất thể diện như ngươi vậy, tỷ thí ba tháng sau, xem ta đánh ngươi như thế nào!" Nàng ấy phùng má dáng vẻ vô cùng dữ tợn, thế nhưng vì còn nhỏ, nhìn thế nào cũng giống chiếc bánh bao đang bốc khói, làm cho người ta nhịn không được muốn bóp.

Đương nhiên, đây chỉ là ý tưởng, tiểu Đinh Đang này chính là một trái ớt nhỏ, ít chọc vào thì tốt hơn.

A, đúng rồi, nàng ấy vừa mới nói tỷ thí cái gì? Chưa từng nghe nói qua à.

Ta vạn phần tò mò, đương nhiên vẻ mặt tươi cười, hỏi kỹ.

Đinh Đang hất đầu lên, "Hừ! Tháng sáu hàng năm đều sẽ có tỷ thí tiên pháp giữa các tiên nhân cùng cấp bậc. Đến lúc đó Viêm Hoàng Thần Quân cũng không thể nhúng tay, ngươi vẫn nên tu luyện cho tốt, để tránh bị đánh cho răng rơi đầy đất!" Sau khi nói xong, nàng ấy còn quơ quơ nắm tay, "Đến lúc đó cũng đừng trách ta không tôn kính người lớn hơn mình!"

Ách...

Tin tức này, ta nhất thời không có tâm tình, ngay cả việc chạy bộ ta cũng phớt lờ, cuối cùng trở lại chỗ của Lão Quân, đã là buổi trưa. Chuyện này, làm lão nhân kia giận đến phát hỏa .

"Miêu Miêu, ngày đầu tiên thì đã lười biếng như vậy, da ngứa rồi à!" Hắn canh giữ ở cửa, thấy ta lộ diện, liền xách một cọng roi vọt lại.

Ta sợ tới mức cả người run lên, nơm nớp lo sợ đưa tay quơ ra ngoài, "Lão Quân, Lão Quân, đừng đánh mặt được không?"

Tiểu Bạch Long quấn trên cổ tay ta mấy ngày hôm trước ngủ tới trời đất tối đen cũng chưa từng tỉnh dậy, giờ phút này đột nhiên ngẩng đầu lên một cái, ta cho rằng nó lại muốn cắn Thái Thượng Lão Quân, lúc này đành nắm chặt lấy đầu nó, "Tiểu Bạch, đừng cắn bậy!"

Tuy rằng Thái Thượng Lão Quân thoạt nhìn làn da mỏng không đến mức gãy răng, nhưng Lão Quân một loại lão nhân gia. Nếu lỡ cắn rồi xảy ra chuyện gì không hay, ta không thể đảm đương nổi trách nhiệm.

Kết quả ta vừa mới nới tay, nó lại chạy trốn ra ngoài, ghé sát vào trước ngực Thái Thượng Lão Quân, không động đậy .

Khóe miệng Thái Thượng Lão Quân giật giật một chút, ánh mắt nhìn ta không hề thân thiện, trong lòng ta hoảng sợ, đưa tay đến kéo Tiểu Bạch Long, nào ngờ móng vuốt của nó níu chặt quần áo của Thái Thượng Lão Quân, kéo thế nào cũng không kéo ra được, ta còn muốn dùng lại thêm vài phần sức lực, chỉ thấy Lão Quân đưa tay ra đập ta, "Nha đầu chết tiệt kia, áo choàng cũng bị ngươi kéo đến rách rồi!"

Ta lập tức rụt tay về, cười mỉa nói: "Lão Quân Lão Quân, Tiểu Bạch thích người đó!"

"Nói dóc! Chẳng qua là nó ngửi thấy hương dược trên người ta, muốn chiếm một chút tiện nghi!" Râu của Thái Thượng Lão Quân run lên, dồn khí đan điền thét một tiếng, "Đan dược trong lò kia của ta đang cần một con tiểu bạch xà làm thuốc dẫn, vốn đang rất cấp bách, không nghĩ tới lại có bạch long đưa lên cửa, có lẽ là ông trời giúp ta rồi! Công hiệu của thuốc này khẳng định còn lớn hơn nữa, ha ha!"

Vừa dứt lời, cả người Tiểu Bạch run lên, ‘vèo’ một cái lại nhảy về trên người ta, bò qua hai lượt trên người ta, đầu tiên là trốn trong vạt áo, sau lại cảm thấy không an toàn đi đến trong tay áo ta, cuối cùng...

Nó thế nhưng chui vào trong búi tóc của ta, ta trấn an hồi lâu nó mới từ trên đầu xuống quấn trên cổ tay ta, ta thở dài, ngẩng đầu lại nhìn Thái Thượng Lão Quân, lại phát hiện lúc này đôi mắt của hắn đang híp lại, cười đến rất là thoải mái.

"Quên đi, cũng không đùa với ngươi, phòng luyện đan của ta thiếu một nha đầu nhóm lửa, trước hết ngươi đi coi lửa đi!"

Ta vội vàng trả lời, đi được hai bước, lại đột nhiên nhớ tới chuyện tỷ thí kia, quay đầu hỏi, "Lão Quân, người có biết tỷ thí tháng sáu không?"

"Đương nhiên, gần đây cầu đan dược nhiều như vậy, còn không phải bởi vì chuyện tỷ thí, mệt chết cái bộ xương già nua của ta!" Thái Thượng Lão Quân hơi ngừng lại, "Ngươi đừng có chủ ý với phòng luyện đan của ta đó!"

"Ta cũng phải tỷ thí sao?" Ta không yên mở miệng, đã thấy mày của Lão Quân dựng lên, "Đây chính là cơ hội tăng tu vi khó có được, lại nói, tiểu tiên như các ngươi, nếu có thể đoạt được hạng nhất, liền có thể tự do ra vào Thiên môn, liền có cơ hội đi đến thế gian giáng ma trừ yêu che chở dân chúng một phương."

"À!" Ta không có hứng thú mấy, sau khi nói lời cảm tạ thì xoay người đi về hướng phòng luyện đan, chỉ là trong lòng nói thầm, vì sao sư phụ chưa từng nhắc đến với ta chuyện này? Là không muốn khiến cho ta có áp lực trong lòng, hay là thập phần tin tưởng thực lực bây giờ của ta? Lại hoặc là, người kỳ thực vốn đã quên có chuyện như vậy?

Được rồi, ta suy nghĩ, hẳn là nguyên nhân thứ ba, chuyện này thật sự là rất thảm.

Phòng luyện đan của Thái Thượng Lão Quân tổng cộng có chín lò đan.

Chính giữa phòng có một cái đỉnh lớn bằng đồng, phía dưới ‘đôm đốp đôm đốp’ lửa cháy hừng hực đang thiêu đốt, làm toàn bộ phòng đều nhuộm thành màu đỏ chói lọi. Tuy nói như thế, trong phòng lại không nóng, bằng không tiểu tiên đồng kia cũng sẽ không thể dựa vào đỉnh lớn mà ngủ say sưa, bên cạnh còn lại là tám lò đan nhỏ nữa, lúc này chỉ có một cái có đun lửa phía dưới.

Chân của cái đỉnh cao hơn người rất nhiều, liếc mắt nhìn nó một cái liền cảm thấy áp lực to lớn, do vậy ta chỉ ngắm hai mắt, liền đi đến bên cạnh cái lò luyện đan nhỏ, mà lúc này tiểu tiên đồng nằm sắp kia đã ngẩng đầu dậy, giọng nói còn mơ hồ chưa tỉnh ngủ: "Mới tới a! Thế nào mà bây giờ mới đến, chờ ngươi cũng chờ đến ngủ luôn!"

Ách...

"Ngại quá!" Ta có phần áy náy, sau khi xin lỗi chỉ vào cái lò luyện đan nhỏ nói, "Nơi này luyện đan dược gì, thơm thật?"

"À, đó là sư phụ lão nhân gia hắn chưng thịt chó cách thủy, Hao Thiên Khuyển cắn bị thương tam sư huynh, sư phụ ăn đồng bào của nó cho hả giận đấy!"

Ta: "..."

Tiểu tiên đồng tên là Thụ Địch, hắn giao cho ta một chiếc quạt hương bồ cùng một cái túi càn khôn, trong gói đồ có Hắc Thiết Mộc vừa to vừa nặng, sau khi bảo ta phải cam đoan trong lò lửa phải cháy hết ba cây Hắc Thiết Mộc, thì bỏ chạy khỏi phòng luyện đan.

Ta ngồi ở bên cạnh cái đỉnh bằng đồng có lúc quạt gió có lúc không, Hắc Thiết Mộc kia cực kì chịu lửa, quăng đi vào một cây cháy ít nhất hai canh giờ, khó trách Thụ Địch lại ngủ gà ngủ gật, ngồi một lát sau thì cảm thấy thật sự nhàm chán, ta lấy ra cọng lông chim của sư phụ từ trong ống tay áo ra, đưa qua lại hai ba cái trước đám lửa.

Cọng lông chim này, so với ngọn lửa cháy trong bếp lò, càng sáng chói xinh đẹp hơn.