Tiêu Dao Vương Tuyệt Sủng Hãn Phi

Chương 62: Có ai thử đi lên nữa




"Thương tiểu thư đến đây, Thương tiểu thư đến đây, mọi người mau tới." Thương Lung lung vừa vào bên trong sơn thôn, liền có người la lên, mọi người cũng ào ào xông tới, người người thần thái sáng láng nhìn nàng.

"Mọi người khỏe, gần đây trải qua thế nào rồi?" Thương Lung Tình thấy biểu cảm kích động của mọi người, trong lòng ấm áp, cảm thấy nơi này thực sự có cảm giác như nhà, để nàng cảm nhận được sự đầm ấm chưa bao giờ có.

"Tốt lắm!" Vừa nghe Thương Lung Tình chào hỏi bọn họ, mọi người càng thêm kích động, phải biết rằng chủ tử quan tâm trân trọng đối với hạ nhân là vô cùng ít. Mà nàng không chỉ có vật chất cung cấp tốt nhất cho bọn họ, không khiến cho bọn họ chịu nửa điểm ủy khuất, lại càng xem bọn họ thành thành người nhà ân cần thăm hỏi, như vậy có thể không làm cho bọn họ kích động, cảm động sao?

"Ừ, nếu ai có nhu cầu gì thì có thể đề xuất với Mục Tinh, ta sẽ tận lực thỏa mãn yêu cầu của các ngươi." Thương Lung Tình cười khẽ ra tiếng, ở trong lòng nàng, tuyệt không bạc đãi một thuộc hạ nào, đương nhiên cũng sẽ không dung túng người phản bội. Bỗng nhiên sắc mặt trở nên nghiêm khắc nói: "Đương nhiên, huấn luyện sẽ không nhàn hạ."

"Vâng, tiểu thư." Mọi người trăm miệng một lời. Người người vẻ mặt kích động ngẩng cao, mặc dù huấn luyện không thoải mái, rất vất vả, nhưng bọn họ lại thích thú, toàn lực ứng phó, không muốn cô phụ kỳ vọng của Thương Lung Tình đối với bọn họ.

"Ừ, hôm nay ta đến đây với mục đích chủ yếu là chọn ra một ngàn người đi huấn luyện đặc biệt, người khác cứ theo bình thường. Đương nhiên được chọn trúng là tốt, chọn không trúng cũng đừng nản chí, mặc kệ đứng trên vị trí nào, chỉ cần các ngươi không làm ra chuyện quá đáng có lỗi với đoàn đội, có lỗi với ta, thì ta tuyệt đối sẽ không bạc đãi các ngươi, đã hiểu rõ chưa?" Giọng nói Thương Lung Tình vang dội cường thế vang xa.

Toàn thân nàng tản mát ra khí thế ngạo nghễ bức nhân, khí phách tỏa ra, uy áp khiếp người, cái loại tự tin cùng cuồng vọng này, từ trong xương mà ra; trong con ngươi kia lạnh như băng mà kiên định, lại khuến cho người ta cảm thấy nàng đã phải trải qua rất nhiều trận chiến sonh tử.

"Vâng, thuộc hạ hiểu rõ, liều chết trung thành với Thương chủ tử." Tất cả ngốc lăng, không nghĩ tới chỉ một nữ tử nhưng lại có thể tản mát ra khí lực uy hiếp như thế. Lúc hoàn hồn trăm miệng một lời hô lớn, vẻ mặt hưng phấn trào dâng.

"Tốt lắm, hiện tại mỗi người đều có vị trí và cương vị riêng, tiếp tục huấn luyện." Thương Lung Tình vừa lòng gật gật đầu, giọng nói vang dội hữu lực quanh quẩn khắp sơn thôn.

"Mục Tinh, ngươi điều những người này ra, ta cho huấn luyện khác." Thương Lung Tình ngồi ở trên ghế chủ vị, cầm tư liệu cá nhân Mục Tinh cung cấp, lấy ra một ít danh sách, giao cho hắn, nhàn nhạt phân phó .

"Vâng, thuộc hạ lập tức đi ngay." Mục Tinh nhìn trên danh sách, hưng phấn đáp lời. Phải biết rằng, những người này cũng là do hắn vất vả huấn luyện ra, hiện thời có thể được nàng thưởng thức, cũng đáng giá để tự hào.

"Các vị, các ngươi đều là ta tự mình xem tư liệu mà chọn lựa xuất ra, ta sẽ một lần nữa an bày vị trí của các ngươi để có phương pháp huấn luyện thích hợp, các ngươi có dị nghị gì hay không?" Thương Lung Tình nhìn một loạt người xếp trước mặt, giọng nói hữu lực vang dội.

"Tùy ý chủ tử sai phái." Mọi người vừa nghe, ào ào quỳ xuống đất, trăm miệng một lời. Tiếng nói vang dội quanh quẩn trong không khí. . .

"Tốt lắm, từ giờ trở đi, các ngươi tự bản thân lựa chọn, phía trước 5 trăm người, 5 người một tổ, mặt sau 5 trăm người, 10 người một tổ, cho các ngươi thời gian một khắc, tự phân tổ đứng ra." Thương Lung Tình khí phách nói, vẻ mặt tràn ngập tự tin cùng cuồng vọng, khí thế uy áp làm cho người ta không thể không phục.

"Vâng. . ." Mọi người tuy có chút tò mò, không rõ vì sao làm như vậy, nhưng cũng không ai thắc mắc hỏi gì. Theo lời của nàng, nhanh chóng di chuyển lựa chọn đội hữu đứng vững, chờ đợi nàng phân phó câu tiếp theo.

"Các vị, ta cần một tổ đội đoàn kết hữu ái, cộng đồng cùng tiến cùng lùi, nắm tay nhau cùng đi tới một đội ngũ, nhưng nếu như trên đường phát hiện ra có người cá biệt, ham mê ích lợi mà ích kỷ, bán đứng đội hữu, ta tuyệt sẽ không tha thứ dễ dàng. Hiện tại cho các ngươi lựa chọn cơ hội, nếu không thể trung thành và đoàn kết, có thể tự rời đi, ta tuyệt không ngăn cản, các ngươi rời đi cũng có thể kiếm một cuộc sống bình thường." Thương Lung Tình căn cứ vào quy tắc tự do thế kỷ 21, đặc công huấn luyện phương thức phải bảo mật, linh hoạt vận dụng ở trong mọi tình huống, vẻ mặt tràn ngập ngạo nghễ cùng tư thái cường thế.

Nhưng mà, toàn trường một mảnh tĩnh lặng, không người di chuyển, chỉ chốc lát, người người ngẩng đầu tò mò nhìn xem có ai rời đi hay không, phát hiện một người lùi bước cũng không có, hơn nữa vẻ mặt đều mang theo vẻ kích động nhìn Thương Lung Tình, vẻ mặt hưng phấn cùng hăng hái muốn thử sức mình.

"Tốt lắm, tin tưởng các ngươi đã lựa chọn ngốc ở trong này, vậy nhất định phải kiên trì đoàn kết hữu ái, cùng tiến cùng thối." nói xong, nàng đột nhiên khom người nhặt lên một cành cây dưới chân, "rắc" một tiếng bẻ gẫy, nhàn nhạt nói: "Lực lượng một người, cũng giống như một cành cây này, mặc dù cứng rắn, nhưng vẫn bị người khác bẻ gẫy dễ dàng, nhưng mà, nếu ghép 5 cành cây lại, các ngươi không xuất nội lực, một hơi có thể bẻ gãy sao?"

Mọi người hai mặt nhìn nhau, cảm thấy bất khả tư nghị, trong lòng vô cùng nghi hoặc, bằng khí lực bọn họ thật sự không thể bẻ gãy 5 cành cây hay sao? Lúc này, trong đội ngũ xuất hiện đủ loại biểu cảm, có tin tưởng, có nghi hoặc, có chất vấn, có muốn thử, có rối rắm.

Thương Lung Tình đương nhiên không bỏ qua biểu cảm mọi người, tay cầm lân mấy cành cây Mục Tinh nhặt được, lạnh nhạt nói với bọn họ: "Các ngươi ai không tin, có thể đi lên thử xem."

"Ta đến..." Ngay tại lúc mọi người còn đang trầm mặc, một giọng nói hùng hậu vang lên.

Chỉ thấy một nam tử thân hình cao lớn, cường tráng da ngăm đen, đi đến trước mặt Thương Lung Tình, đầu tiên nhận lấy một cành cây, "Rắc" một tiếng, bẻ gãy, nhưng mà, lại tiếp tục ghép 5 cành cây lại, cho dù có dùng sức như thế nào cũng không thể bẻ được, cuối cùng, mồ hôi đầy đầu cũng không có biện pháp bẻ gẫy. Vẻ mặt xấu hổ lau mồ hôi, nhẹ nhàng nói: "Bẻ không gãy..."

"Có ai muốn tiến lên thử nữa không" Thương Lung Tình nhàn nhạt nhìn hắn một cái, ánh mắt hướng về phía mọi người, giọng nói hữu lực thâm trầm.