Tiêu Diêu Vương Bổn Kỷ

Chương 24: Thượng hạ chi tranh




Không biết làm cách nào về tới Khai Nguyên phủ, ta trốn trong phòng, ngồi trên giường, siết chặt đầu gối, ý nghĩ một trận hỗn loạn. Thật sự không thể tin phụ hoàng là người vô tình như vậy, chính là, làm người không thể khờ dại, làm hoàng tử cũng phải thực hiện nghĩa vụ.

Nhưng tâm lý ta lại nhịn không được phát lạnh, có lẽ ta sai lầm rồi, không nên yêu phụ hoàng, không nên trở lại kinh thành, không nên đối thứ tình cảm như vậy còn hy vọng. Ta chưa từng có thứ cảm giác vô y vô trợ như bây giờ, chưa từng thống khổ, cũng chưa từng ủy khuất đến vậy. Ta biết không ai có nghĩa vụ đối tốt với người khác, khả ta vẫn thấy ủy khuất! Ta cúi đầu, nước mắt không nhịn được chảy xuống.

“Ngươi sao vậy? Vì cái gì khóc?” Thanh âm Lãnh Vũ đột nhiên từ bên trên truyền xuống, giống như có điểm kinh hoàng. Tay hắn nâng cằm ta, tay kia có điểm giúp ta lau lệ, chính là lau thế nào cũng không sạch. Ta nhào vào lòng hắn, gắt gao ôm, ô ô khóc, giờ khắc này, ta thật sự cần một nơi để nương tựa.

Khóc khóc, lòng ta bỗng sinh cảm giác cam chịu, nếu phụ hoàng không để ý ta, ta còn giữ phần tình yêu vô vọng này làm gì? Từ nay về sau, cứ quên phụ hoàng đi! Khiến Phượng Thiên Linh này vĩnh viễn biến mất! Ta ngẩng đầu, thật sâu hôn Lãnh Vũ. Cho dù nước mắt không ngừng chảy, tim như bị dao cắt, ta vẫn không thay đổi quyết định.

Lãnh Vũ sửng sốt một chút, lập tức đẩy ta ra, thanh âm bất ổn hỏi: “Ngươi rốt cuộc như thế nào…”

Ta không để hắn nói, trực tiếp đem đầu lưỡi luồn vào miệng hắn, quấn lấy hắn, l**m qua môi trên. Hắn cả người chấn động, lập tức ôm chặt ta, tay phải đỡ gáy ta, gắt gao siết trụ đầu lưỡi, dùng răng nanh nhẹ nhàng cắn. Ta nhất thời cảm giác máu huyết toàn thân tập trung đến não bộ, tim đập càng mãnh liệt.

Một hồi lâu, hắn mới buông, ta ghé vào vai hắn thở dốc, hắn không nặng nhẹ cắn vành tai ta, khi không lại dùng đầu lưỡi l**m, sau đó hôn lên cổ, dùng sức m*t. Ta đầu óc trống rỗng, đắm chìm trong cuồng triều d*c tình, hơi hơi ngẩng đầu, thở hổn hển, nghênh đón nụ hôn hắn.

Bất tri bất giác, hắn vạch y phục ta, ngậm lấy khỏa châu nổi bên ngực phải, hơi dùng lực, bàn tay vuốt ve yêu đồn, một tay còn lại vỗ về xương bả vai. Lập tức, t**h d*c của ta hoàn toàn bị hắn khơi mào, nhịn không được rên rỉ, hai tay ôm đầu hắn, càng thêm sát, hạ thân bắt đầu ngạnh. Môi hắn ở trước ngực ta l**m lộng vài cái lại chuyển sang xương quai xanh, một bên dùng răng cắn nhẹ, một bên thoát y phục chính mình.

Ta đột nhiên có chút thận trọng, nếu cứ như vậy, người nằm dưới sẽ là ta. Tuy rằng ở dưới không sao, ta không câu nệ gì lòng tự trọng đại nam nhân hay những thứ linh tinh, nhưng nghe nói sẽ rất đau, ngày mai còn phải vào triều, tổng không thể mới làm quan vài ngày đã xin nghỉ. Trái nghĩ lại phải nghĩ, ta cảm thấy nếu là Lãnh Vũ có lẽ sẽ tốt hơn.

Vì thế, ta thừa dịp hắn thoát y phục, đột nhiên dùng sức hôn trụ điểm đỏ trước ngực hắn, nha tiêm nhẹ nhàng ma động, khiến hắn cả người run rẩy, hô hấp càng loạn. Thừa dịp hắn trầm túy, ta hung hăng đem hắn đặt dưới thân, môi không nhịn được ở trên người hắn điểm hỏa, một tay đặt ở thắt lưng dùng sức chà xát, một tay trực tiếp cầm hạ thân nóng rực của hắn, nhẹ nhàng lộng qua.

Hắn gắt gao ôm chặt ta, làn da trắng nõn thản nhiên hiện vài vết hồng nhạt, miệng phát ra những tiếng rên rỉ gợi cảm liêu nhân, dẫn ta một trận ý loạn tình mê. Đột nhiên, huyệt đạo bị điểm, ta cả người tê rền, lập tức ngã xuống. Tình thế phản lại, hắn trở mình, đem ta đặt dưới thân, trong mắt lóe lên không biết là nộ hỏa hay tình hỏa, hung tợn nhìn chằm chằm ta. Thật lâu chưa thấy qua biểu tình phẫn nộ như vậy, khiến ta hoài niệm.

“Cái kia… ngày mai ta phải vào triều, cho nên mới…” Ta có điểm nhát gan giải thích, bị hắn trừng liền không dám nói tiếp.

Hắn thản nhiên không lên tiếng, đem ta lật ngược lại, lưng hướng về phía trước, ta nghĩ hắn sẽ giống như lần trước đánh mông ta, vội vàng nói: “Đừng đánh mông ta! Ta về sau không dám!”

Hắn không đánh ta, chính là đẩy mái tóc dài của ta sang bên, môi nhất nhất hôn qua gáy, hai vai, lưng, thắt lưng, thường thường hôn còn khẽ cắn vài cái. Tay hắn luồn đến trước người, một bên vỗ về bộ ngực, một bên bắt lấy hạ thân đã muốn ngạnh, rất nhanh trước sau lộng.

Dục hỏa ta vừa có điểm tắt bỗng “tạch” một cái nhảy lên, hơn nữa ngày càng nhiều, không còn điểm suy xét, miệng không ngừng tuôn ra rên rỉ. Chẳng bao lâu sau, ta đạt đến cao trào, vô lực bắn, thân thể lập tức nhuyễn xuống. Ta nhắm mắt, muốn động cũng không thể động.

Hắn đem thứ ta bắn bôi ở hậu huyệt, ngón tay chung quanh tìm kiếm, sau đó đi vào. Ta cảm thấy không đau, nhưng rất không thoải mái, hơn nữa có chút không tự nhiên. Hắn duỗi tiếp ngón thứ hai, không ngừng khuếch trương, một ngón không cẩn thận đảo qua vài chỗ, khiến ta không tự chủ liền run lên, d*c v*ng có xu thế thức tỉnh. Hắn tìm được nơi đó, ngón tay nhẹ nhàng bóp nắn hai cái, ta nhịn không được rên một tiếng.

Hắn rút ngón tay ra, đem nơi đó đặt tại hậu huyệt, một chút liền tiến vào. Ta nhất thời cảm giác một trận đau nhức, phía sau như bị xé rách, nhịn không được kêu lên, nghĩ muốn thối lui, chính là không thể động. Hắn hôn điểm mẫn cảm sau lưng ta, không ngừng muốn ta thoải mái. Ta nhịn không được định mắng hắn, hắn có bản lĩnh thử nằm dưới xem có thoải mái không!

Trong chốc lát, phía sau không còn đau, ta xấu ý không nhắc nhở hắn, để hắn tiếp tục chịu đựng. Nhưng hắn đúng là không nhịn được, bắt đầu trừu động, không ngừng va chạm địa phương mẫn cảm. Dục hỏa của ta rất nhanh bị thiêu đốt, máu trong người sôi trào, miệng không nhịn được rên rỉ, phía trước chậm chậm ngạnh.

Tay hắn cầm lấy địa phương phát trướng, lộng càng lúc càng mạnh, va chạm càng lúc càng nhanh. Cảm giác được hắn hô hấp dồn dập, tim đập kịch liệt, những cái ôm đầy hỏa nhiệt, còn có những đợt vừa sâu vừa nặng, cơ thể ta càng lúc càng phấn khởi, càng lúc càng kích động, ta nhịn không được kêu tên hắn, muốn hắn mau một chút.

Theo sau, ta rốt cuộc bắn ra, ý nghĩ một trận trống rỗng, thân thể hư thoát mềm oặt ngã trên giường, tùy nghi hứng lấy lực đạo của hắn. Hắn rất nhanh trừu động, run nhè nhẹ bắn vào cơ thể ta, sau đó ôm ta, nằm xuống. Ta hiện tại rất mệt, cũng không so đo với việc d*c v*ng hắn vẫn nằm trong cơ thể, cứ như vậy tiến nhập mộng đẹp.

Sáng hôm sau, thái dương lên cao, ta tỉnh dậy, Lãnh Vũ không có bên cạnh, trên giường đã được thu dọn. Tối qua hết thảy đều là hư ảo, tựa như giấc mộng, ta bỗng có cảm giác bị vứt bỏ. Ta thở dài một hơi, tiếp tục nằm xuống, nghĩ muốn đem cảm giác đó vứt đi. Thật là, rõ ràng đối hắn không tình cảm! Chính là một hồi tình ái vừa rồi, cùng lắm thì coi như không có gì, như thế nào lại có chút ngớ ngẩn của nữ nhân?

“Tỉnh rồi sao? Ăn chút gì đi!” Lãnh Vũ đi tới, hạ nhân phía sau đem một ít thức ăn đặt trên bàn.

Ta không biết nên nói gì, như thế nào hạ nhân nhà ta để hắn sai sử còn tự nhiên hơn ta? Ta là chủ nhân như thế nào không có quyết đoán? Trong lúc nhất thời, cảm giác ban nãy tan đi sạch sẽ.

“Nguy rồi, ta quên lâm triều!” Ta đột nhiên nghĩ tới.

“Đã phái người thay ngươi cáo bệnh.” Lãnh Vũ nói.

“A nha nha, Lãnh Vũ thật đúng hiền thê lương mẫu! Có thể có được người vợ hiền như ngươi, ta thật tam sinh hữu hạnh [1] a!” Ta một bên không đứng đắn nói, một bên nhe răng trợn mắt ngồi dậy, nơi đó đau như hỏa thiêu.

“Ăn cơm.” Lãnh Vũ bưng tới một chén cháo đặt vào tay ta, sau đó phất tay cho hạ nhân mang đồ ăn triệt đi.

“Thật nhỏ mọn! Chỉ đùa một chút cũng không chịu! Một chút hài hước cũng không có! Không thú vị!” Ta liếc bát cháo, một chút cũng không ăn, liền đặt xuống, không thèm quản hắn hiểu hay không hài hước, cứ thế mắng.

“Ăn!” Thanh âm hắn tràn ngập lãnh ý, đem bát cháo đặt vào tay ta.

Ta nhất thời phát hỏa, hung hăng nện xuống đất, khẩu bất trạch ngôn [2] nói: “Ngươi dựa vào cái gì quản ta? Ngươi cho là ngươi lên giường cùng ta thì ta là người của ngươi sao?” Lời này vừa dứt miệng, ta lập tức hối hận, quả thật rất đả thương người. Lòng ta một trận đau đớn, vì nó sẽ khiến hắn rời đi, nhưng ta lại không muốn thế, tất cả chỉ vì chút tự tôn nhàm chán kia.

Hắn trong mắt hiện lên một nỗi quang mang thống khổ, sau đó không mang theo tia cảm tình nhìn ta, lạnh lùng nói: “Cáo từ!”

Ta nhìn bóng dáng hắn đi khỏi, tim như bị dao cắt, nước mắt không nhịn được liền rơi. Kỳ thật ta đối hắn không phải không có cảm tình, thậm chí có thể nói ta thích hắn, rất rất thích. Chỉ là, nếu ta ôm tình yêu với phụ hoàng mà ở cùng hắn, lợi dụng sự ấm áp hắn mang đến cho ta, ta chính là tự phỉ nhổ mình.

Thực xin lỗi, thực xin lỗi, thực xin lỗi… Lòng ta một lần lại một lần ân hận, mỉm cười rơi lệ nhìn hắn bước đi, thẳng cho đến lúc tầm mắt không còn trông thấy gì…



[1] Tam sinh hữu hạnh: phúc đức ba đời

[2] Khẩu bất trạch ngôn: nói không lựa lời