Tiểu Thanh Mai

Chương 16




Editor: Thùy Linh

“Ơ, sao anh lại đến đây?”

“Chưa xong à?” Lý An Nhiên tay để trong túi quần, nhìn Niệm Sơ đang cầm túi rác, bình tĩnh hỏi

“Em sắp xong rồi”, Niệm Sơ nhanh chóng vứt túi rác vào thùng, vội thu dọn cặp sách chạy lại

“Anh xem này, buổi chiều các bạn tổ chức sinh nhật cho em đấy nên nhiều quà lắm. Vui thật đấy!” Niệm Sơ giơ cái túi như vật quý trước mặt Lý An Nhiên, miệng ríu rít

“Quà em thích nhất là của Thông Thông tặng ý! Tập tranh mới nhất của Kim Ca!” Niệm Sơ lấy ra cuốn tập tranh quơ quơ

“Em tìm nhiều nơi rồi mà không còn đâu đấy!”

Lý An Nhiên bước chân dừng lại, ánh mắt xẹt qua quyển tập tranh mới tinh

“Đúng rồi”, Niệm Sơ chợt nhớ đến điều gì đó, ngửa đầu hỏi anh: “Anh An Nhiên năm nay tặng quà gì cho em thế?”

Lý An Nhiên mím môi, tầm mắt dời đi, khuôn mặt lạnh buốt, giọng nói như một ngọn gió đông lạnh, gào thét tới

“Năm nay không có quà.”

Niệm Sơ trên đường không dám nói chuyện, ngồi ngoan ngoãn ở phía sau xe đạp ôm cái túi, đôi mắt ủ rũ. Đến khi xuống xe, còn chưa từ bỏ ý định mà hỏi một câu

“Anh An Nhiên, năm nay thật sự không có quà sao?”

Lý An nhiên nhìn cô một cái, lạnh lùng phun ra hai chữ: “Không có.”

Niệm Sơ cảm thấy mất mát, yên lặng mà đi về nhà

Cửa phòng mở ra, cô tùy ý ném cặp sách sang một bên, sau đó bất lực nằm xuống giường thở dài, cuộn tròn trong chăn

Niệm Sơ ngây ngốc nhìn giá sách

Trên kia là thỏ bông, quà sinh nhật lúc sáu tuổi Lý An Nhiên tặng cho cô, bên cạnh là tấm ảnh được chụp lúc sinh nhật tám tuổi, vì lúc ấy cô được tặng một máy ảnh có thể in ảnh ra ngay lập tức

Ánh mắt di chuyển, trên tường treo một chiếc đàn ukulele tinh xảo, đó là quà sinh nhật năm trước

Niệm Sơ lúc ấy bị Đàm Nhã bắt học dương cầm, loại đàn có mấy cái phím đen trắng không có cảm tình, Lý An Nhiên liền tặng cô một chiếc ukulele đáng yêu

Chiếc đàn nhỏ nhắn nhưng có nhiều cách chơi đã ít phần làm Niệm Sơ thích thú, thêm cả việc Lý An Nhiên hay dạy cô, kết quả là Niệm Sơ có thể chơi một cách thành thạo

Nhìn vật mà nhớ người

Niệm Sơ thở dài, trở mình khổ sở dúi đầu vào trong chăn

Buổi tối, Đàm Nhã cố ý làm một bàn ăn ngon, còn gọi cả nhà Thư Gia bên cạnh. Hai nhà vô cùng náo nhiệt, ăn cơm cùng nói chuyện, chỉ có Niệm Sơ lại có chút buồn bực không vui

Thư Giai liếc mắt nhìn thấy Lý An Nhiên đang bình tĩnh gắp đồ ăn, bên cạnh là Niệm Sơ ỉu xìu nhìn chén cơm, suy nghĩ một lát rồi lên tiếng: “Niệm Niệm, sinh nhật này anh An Nhiên tặng con cái gì?”

Thư Giai nhớ rõ sinh nhật nào Niệm Sơ cũng đem quà Lý An Nhiên tặng đi khoe khắp nơi. Có thể nói, con trai bà thật sự có tình ý đối với cô gái nhỏ này, quà năm nào cũng là những đồ mà Niệm Sơ thích nhất

Chính Thư Giai còn không được tặng quà như thế

Thư Giai đột nhiên cảm thấy tổn thương

Lời nói vừa dứt, hai người đồng thời dừng lại động tác. Niệm Sơ trộm nhìn Lý An Nhiên, nhẹ nhàng mấp môi không dám lên tiếng, Lý An Nhiên sắc mặt không thay đổi, ngữ khí điềm đạm

“Con chưa kịp đưa cho em”

“À..” Thư Giai lập tức hiểu rõ, nhìn Niệm Sơ đầy trêu chọc: “Khó trách từ nãy đến giờ Niệm Sơ buồn bực như thế”

“Con không có…” Niệm Sơ ngượng ngùng cúi đầu xuống ăn cơm vừa e dè nhìn Lý An Nhiên, ánh mắt sợ hãi như một con vật nhỏ đáng thương

Nhưng bên trong mắt lấp lánh, không che giấu được niềm vui sướng

Lý An Nhiên vừa lúc đưa mắt qua, bắt gặp được đôi mắt nhỏ, trong lòng lập tức mềm nhũn

Anh cố gắng kiềm chế không để lộ ra sắc mặt ấm áp, sự dịu dàng trong mắt anh

Niệm Sơ thấy Lý An Nhiên vẫn lặng yên như cũ, thất vọng mếu máo

Cơm nước xong về nhà, Niệm Sơ đi theo anh ra đến cửa, mắt to long lánh không chút nào che giấu được sự chờ đợi, đôi mắt đen nhánh cứ như vậy nghiêm túc nhìn anh

Lý An Nhiên rốt cuộc cũng khong chống cự được

“Để anh vào phòng lấy cho em.” Anh hơi nghiêng đầu, cố gắng kiềm chế cảm xúc

“Thật sao? Tốt quá!”, Niệm Sơ kích động thiếu chút nữa là nhảy dựng lên

Trên môi không nhịn được mà mỉm cười. Lý An Nhiên lập tức đi nhanh, nhưng bị người bên cạnh nắm lấy tay, vừa mềm mại, ấm áp nắm chặt lấy ngón áp út của anh

“Anh An Nhiên đi nhanh quá, đợi em với.”

Hoàn toàn sụp đổ

Lý An Nhiên trái tim mềm nhũn đưa cô gái nhỏ vào phòng

Bóng cây đen nhánh lay động trên bức tường, còn chưa thấy rõ thì ánh đèn trong phòng đã được bật lên, Lý An Nhiên mở khóa, trong phòng đèn sáng trưng

Lúc Niệm Sơ buông lỏng ngón tay của anh ra, vội đè nén cảm giác mất mát xuống, Lý An Nhiên cầm cái hộp đóng gói tinh xảo từ trên bàn đưa tới Niệm Sơ

“Sinh nhật vui vẻ, Niệm Niệm.”

“Cảm ơn anh!”

Niệm Sơ nhận lấy, gấp gáp mở ra. Bên trong cái hộp màu hồng nhạt là bộ màu nước mới nhất, cô kêu khẽ một tiếng, trong mắt đều là vui sướng

“Làm sao anh biết em đang định mua cái này?” Niệm Sơ nhịn không được mà hỏi, đây là bộ màu nước mà cô đã muốn mua từ lâu, chỉ tiếc là giá quá đắt, Đàm Nhã lại giữ tiền mừng tuổi của cô nên không mua được

“Không phải em đã nhắc tới nó nhiều lần sao.” Lý An Nhiên bình tĩnh trả lời

Niệm Sơ nhớ lại, hình như là có lải nhải vài lần, nhưng lần nào anh cũng đang bận việc, cô còn cho rằng là anh không nghe

“Được rồi”, Niệm Sơ ngửa đầu cười vô cùng ngọt ngào, “Cảm ơn anh An Nhiên, em thích lắm!”

Sinh nhật Niệm Sơ qua đi thì kì thi cuối cùng cũng đến, ngay sau đó là Tết Âm Lịch. Như mọi năm trước, đêm 30 ăn cơm xong liền ra ngoài xem pháo hoa, sáng ngủ dậy thì đi chúc tết, thăm người thân.

Kỳ nghỉ đông thật ngắn ngủi, chớp mắt một cái liền hết Tết. Ngày khai giảng, không khí vẫn lạnh như cũ. Niệm Sơ mặc áo ấm màu nâu nhạt, choàng khăn quàng cổ, còn đội một chiếc mũ len màu đỏ

Lý An Nhiên ra cửa nhìn thấy cô liền cười nơi khóe miệng

“Anh đang cười gì vậy?”

Bị Niệm Sơ bắt gặp, cô trừng mắt đầy chất vấn, vì tức giận mà gò má phồng lên, bên trên là mũ len đỏ, giống như búp bê sứ đáng yêu

Lý An Nhiên không kìm lòng được mà duỗi tay nhéo mặt cô một cái, lực tay không khống chế nên trên gương mặt trắng nõn hiện lên vài vệt đỏ. Lý An Nhiên lại giơ tay nhẹ nhàng xoa xoa.

“A!” Niệm Sơ tức giận kêu một tiếng, nhìn anh. Lý An Nhiên cười khẽ, đưa tay lên nghịch trên đầu cô.

“Mũ rất đẹp, nhưng sao lại bịt kín mít thế kia..”

“Lạnh mà!” Niệm Sơ tức giận trả lời, giây tiếp theo bị Lý An Nhiên ôm lấy bả vai vào lòng ngực, âm thanh trầm thấp hơi khàn khàn từ đỉnh đầu truyền đến

“Không sao, vẫn đáng yêu.”

“Lạnh thật mà!” Niệm Sơ kháng nghị nhưng trong đáy mắt nhè nhẹ ý cười

Tết Âm Lịch ngày đó, cô cùng Đàm Nhã đi dạo phố mua được chiếc mũ len đỏ này. Trở về nhà liền rạo rực khoe với anh, đội mũ quay hai vòng rồi đến truớc mặt anh đắc ý hỏi

“Thế nào?” Có phải em rất đáng yêu không?”

Lý An Nhiên lúc ấy cười rất vui vẻ, gật đầu phụ họa, về sau đều nhân việc này mà trêu chọc cô

——Siêu đáng yêu

Học kỳ mới bắt đầu, mọi việc đều không thay đổi. Mỗi ngày vẫn là đi học rồi tan học, tan học rồi về nhà. Chỉ là vào thứ bảy lúc đến lớp học vẽ, Niệm Sơ được Tề Minh thông báo bức tranh năm ngoái cô vẽ đã được gửi dự thi, hơn nữa còn đạt được giải nhì

Ngoại trừ giấy khen và huy chương, còn được vé tham gia thi vẽ toàn tỉnh, đề tài tự do, thời gian nộp là ba tháng sau

Bất ngờ thì bất ngờ, thời gian rảnh rỗi của Niệm Sơ toàn bộ đều dùng để tập vẽ, chỉ tiếc lần nào nộp bài cũng bị Tề Minh đánh giá

“Quá bình thường”

“Không có gì mới mẻ”

“Trình độ này có khi chỉ được giải ba, còn không được dự thi toàn quốc”

“A…” Niệm Sơ buồn rầu kêu một tiếng, duỗi tay xé bức vẽ trước mặt, tiếp theo bực tức vò lại một cục rồi ném trên mặt đất

Nhìn vào phòng còn thấy những cục giấy tròn, nét vẽ còn in lên sàn gỗ

Niệm Sơ thở dài, buông bút vẽ, đi vào phòng tắm rửa sạch tay đi xuống lầu rồi tìm Lý An Nhiên bên cạnh

Thư Giai bận rộn ở trong phòng bếp, nghe được tiếng động còn chưa kịp chào hỏi Niệm Sơ đã biến mất ở cầu thang, bà vội kêu Niệm Sơ lại

“An Nhiên đã ra ngoài mua đồ giúp dì rồi, lát nữa trở về liền. Niệm Niệm chờ một chút nhé.”

Niệm Sơ đẩy cửa phòng ra, trong phòng không có một bóng người, cô quay lại dạ với Thư Giai một tiếng, tiếp theo chán nản ngồi xuống giường

Chán muốn chết, di động cũng không mang theo. Niệm Sơ nhìn quanh phòng, ánh mắt đảo qua cảnh vật quen thuộc rồi cuối cùng ngừng lại ở trên kệ sách

Cô nghĩ ngợi rồi đứng dậy đi qua

Lật vài trang tạp chí, bên cạnh là kệ sách lớn. Từ nhỏ đến lớn Niệm Sơ đã quen thuộc với cảnh Lý An Nhiên ngồi bên cạnh nghiêm túc lật từng trang sách

Thời gian trôi đi, lúc trước giá sách còn mới tinh trống trải, bây giờ đã trở nên cũ kĩ

Niệm Sơ tầm mắt nhìn qua từng dãy sách, vô tình nhìn thấy một cuốn, ánh mắt chợt dừng lại.
Lời của Linh: Sorry mọi người, tuần trước mình bận quá nên không up được truyện TvT