Tiểu Thư Nhà Ta Trọng Sinh

Chương 45




Chương 45: Kem

....

Tố Nhã bị xách một đường thẳng đến phòng của Trịnh Tuyết Như, đối với mấy ngày gần đây ba ngày thì đã có hai bữa đặt chân vô chỗ này rồi, Tố Nhã biểu thị nội tâm của cô đã triệt để bình tĩnh, kế tiếp nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì tuyệt đối cô sẽ bị ném tới trên giường.

Coi đi, lại bị ném lên nữa rồi này!

Tố Nhã bình tĩnh trở mình, thuận theo tự nhiên bò dậy khỏi giường, ngồi vào giữa chiếc giường đôi kia.

Yên lặng nhìn Trịnh Tuyết Như đang đứng trước mặt, lần thứ hai bất đắc dĩ thở dài từ tận nội tâm sâu thẳm. 

"Tuyết tỷ, chị…"

"Vì sao?"

"Hể?" Lập tức Tố Nhã bị nghẹn họng, mấy ngày nay đã trải qua 'điều giáo'  đương nhiên cô biết những lời này của Trịnh Tuyết Như là có ý gì.

Hoàn chỉnh một chút chính là: Tại sao em muốn tự chọn nữ nhân kia hả? 


Ừm, tại sao vậy ta? Lý do chỉ có cô mới biết, thế nhưng, lại không có cách nào nói ra khỏi miệng.

Tố Nhã cảm thấy thập phần phiền muộn, bởi vì cô loáng thoáng phát hiện, mấy ngày gần đây Trịnh Tuyết Như giống hệt như chương trình mười vạn câu hỏi vì sao, chỉ cần mình nói cái gì đó, làm chuyện gì đó, nàng sẽ luôn xách cô về phòng trước, sau đó hỏi 'vì sao', nếu không thì sẽ là 'làm sao vậy', cô thực sự không biết nên nói cái gì, thậm chí Trịnh Tuyết Như còn dứt khoát nhìn chằm chằm vào cô đến tận năm phút đồng hồ.

Nè nè nè, chị có biết là làm như vậy rất dễ khiến cho người khác suy nhược thần kinh hay không a? dẫn đến hiện tại em vừa nhìn thấy mặt của chị liền muốn chạy trốn rồi a!

Tố Nhã  nặn ra một nụ cười tự cho là rất dễ gần gũi kỳ thực lại rất nịnh nọt: "Ừm, tựa như em nói vậy đó, tìm một người đến trông xe, hơn nữa cô ta cũng coi như là một thành viên của chúng ta, mang đi ra ngoài làm chút nhiệm vụ để tượng trưng cũng tốt a, không phải sao?" Cô giả vờ ung dung nhún nhún vai.


Trịnh Tuyết Như không nói lời nào, mở to cặp mắt ngàn năm bất động kia, tập trung nhìn chăm chú vào cô, ót Tố Nhã phủ đầy mồ hôi, nhất thời nét cười trên mặt cũng trở nên cứng đờ.

Kéo căng kéo căng, Trịnh Tố Nhã, đừng để bản thân bị hù dọa!

Cô lặng lẽ an ủi mình, thẳng đến khi Trịnh Tuyết Như thu hồi tầm nhìn, quay đầu đi, cô mới khổ sở xoa xoa khuôn mặt gần như đã đông cứng của mình.

Mỗi lần đối thoại đều mệt như vậy, cô đã hoàn toàn không hiểu nổi lộ tuyến tư duy của đại tỷ rồi!

Cứ luôn cảm thấy hiện tại tư duy của Trịnh Tuyết Như phát tán giống hệt như một con ngựa hoang đã đứt cương, chạy nhanh như bay vậy a.

Khóe môi Trịnh Tuyết Như kéo ra một độ cong đẹp mắt không dễ phát hiện, nghiêng mắt liếc sang mỗ tiểu xuẩn manh đang ngồi trên giường tự mình khổ não, tâm tình hào hứng đến không thể ức chế.


Nếu như sau này vào mỗi buổi sáng mở mắt ra đều có thể nhìn thấy Tiểu Nhã thì tốt rồi!

Mỗ đại tỷ âm thầm nghĩ nghĩ, cho dù tạm thời còn chưa thể ăn được nhưng có vài phúc lợi vẫn không thể thiếu đâu, nên làm như thế nào đây nha?

Nếu không thì hiện tại trùng tu phòng của Tiểu Nhã một chút, buộc em ấy dọn ra ngoài đi!

Quyết định thế đi, số phận sắp tới phải ở chung với đại tỷ của Tố Nhã cứ như vậy liền bị Trịnh Tuyết Như khoái trá quyết định.

Mà Tố Nhã còn đang ngồi ở trên giường âm thầm nghĩ kế hoạch, ngẩng đầu lên một cái liền thấy đại tỷ nhà mình lấy một cây kem mình thích ăn nhất từ trong tủ lạnh ra, ánh mắt lập tức phát sáng, toàn bộ kế hoạch tiểu đệ gì gì đó đều bị quẳng đến 8 thước mất rồi.

Bên này Trịnh Tuyết Như vừa quay đầu lại liền thấy Tiểu Nhã nhà mình biến thân thành tiểu cún con đang mở to đôi mắt lóng la lóng lánh liều mạng ngoắc đuôi với mình, một bộ đợi người đút cho ăn.
Nhất thời tâm tình của Trịnh Tuyết Như thẳng tắp tăng vọt.

Tố Nhã rất cao hứng, Tố Nhã rất vui vẻ, Tố Nhã rất hạnh phúc.

Đối với chuyện đã mạt thế còn có thể ăn được kem cây mình thích nhất và vân vân, tràn đầy cảm giác hạnh phúc nồng nặc a.

Quản tại sao đại tỷ lại có mấy thứ này nha, dù sao hiện tại cô có ăn là được rồi.

Đây cũng lí do chủ yếu nhất vì sao mỗi lần cô bị Trịnh Tuyết Như xách vào phòng sẽ không ầm ĩ không gây chuyện đó, cần gì phải quản đến chuyện sau khi vào phòng phải đối mặt với thứ gì chứ, chỉ cần cuối cùng cô đều có thể nhận được đồ ăn vặt hoặc thức uống lạnh làm phần thưởng (?) là được.

Che mặt, thế này có khác gì cô bé thú nuôi đâu chứ! Cưng sa ngã rồi đó!

————————————————— đây là phân cách tuyến của phòng ăn ——————————————————
Dưới ánh mắt u ám của Trịnh Tuyết Như, sau khi Tố Nhã ăn cơm tối xong liền trở về phòng của mình.

Nhiệm vụ ngày mai quan trọng hơn, cô sớm rửa mặt tẩy rửa một phen, sau đó an tĩnh chìm vào giấc ngủ.

Đến khi trong phòng vang lên tiếng hít thở đầy quy luật, bỗng nhiên không gian trong phòng có hơi vặn vẹo một chút, một thân ảnh màu đen lặng yên không tiếng động xuất hiện cách giường ngủ một khoảng không xa.

Đầu tiên là bóng đen thi triển cái gì đó, chỉ thấy một bức màn màu xanh dương chậm rãi bao bọc lấy cả người của Tố Nhã, thiếu nữ không phát giác được, vẫn ngủ thập phần thâm trầm như trước.

Lúc này bóng đen mới chậm rãi đi tới bên giường, ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào, chiếu lên khuôn mặt tinh mỹ của bóng đen kia, không ngờ đâu đó chính là đội trưởng Trịnh Tuyết Như.
Trịnh Tuyết Như như thế này, cứ coi như là để người quen của nàng thấy được, cho dù là đối phương tự chọc mù hai mắt cũng đều không thể nào tin được, cái người mặt lãnh tâm lãnh sức lực còn vượt xa nam nhân này vậy mà cũng sẽ có một mặt ôn nhu như thế a?

Chỉ thấy nàng thuần thục cởϊ áσ khoác ra, chậm rãi nghiêng người nằm xuống mép giường, thận trọng ôm lấy thiên hạ đang nằm giữa giường vào lòng.

Thẳng đến khi cọ lên mái tóc của thiếu nữ, nàng mới hài lòng mà ngửi ngửi, sau đó thở ra một hơi thật sâu.

Tiểu Nhã…

_____

Đôi lời : Các ngươi định thi ngành gì nha? Ta định hai ba năm nữa thi khối B nè :3 Đại học Y Cần Thơ thẳng tiếnnn