Tiểu Tỷ Tỷ! Đừng Lười Biếng!

Chương 41: Ma Tôn Yêu Nghiệt Lại Yêu Đương 11






Ân Ly tỉnh lại trong một cơn đau đầu khá nặng.

Đôi mắt nặng trĩu cố gắng mở to ra.

Ân Ly nhìn không gian xung quanh.

Đù!Chết,chết.

Không được chửi bậy.

Mình là một đứa trẻ ngoan.

Nhưng đờ mờ,đây là chốn tục nhân nào đây!
Đây là một hang động khá tối,Ân Ly đang nằm trên giường đá.

Có đèn cháy bằng linh lực giúp hang động đỡ tối.

Ân Ly đi thẳng đến mỏi chân,mà vẫn chưa thấy đường cùng đâu.

Hình như ở đây,có ảo ảnh.


Nhưng,
Rốt cuộc là con chó nào đưa cô tới đây!
Không được.

Mô phật,mô phật.

Tâm tĩnh,tâm tĩnh.

Mẹ!Cẩu hệ thống,mi đi đâu rồi!
[Tỷ tỷ, tỷ gọi ta?].

Ân Ly nghe tiếng cẩu hệ thống,liền cười một nụ cười hắc hắc.

Lúc cần,không thấy mi đâu.

Mi bẫy ta?
[Tỷ tỷ, người ta có việc mà.

].

[Thẻ bình an đã hắc hoá, tỷ tỷ hãy cẩn thận.

]
Ân Ly lúc này thì đã bật cười ra thành tiếng.

"Hoá ra là tên chó chết này dám bắt cóc ta.

Mi biết?"
[Tỷ tỷ,là thẻ bình an thịnh thế mỹ nhan.

].

Nói xong lời này.

Bùm!
Bye bye tiểu tỷ tỷ,nó đi biển đây.

Tiếng bước chân mạnh từ một phía nào đó khiến Ân Ly nhíu mày.

Đúng lúc đó,một vòng tay mạnh mẽ luồn vào eo cô,cằm dựa vai cô,ôm cô thật chặt.


"Ân Ly,nàng có đói không?"
Liễm Thâm từ sau lưng,khẽ nói gần tai cô khiến tai Ân Ly có chút hơi ngứa,hơi ấm từ hơi thở của Liễm Thâm làm cô có chút không thoải mái.

Ân Ly nhưng cũng không vì thế mà mất tự nhiên,ngón tay bên cạnh giơ lên,chạm vào cằm Liễm Thâm.

Đôi mắt Ân Ly trở nên nguy hiểm và sắc bén.

Cô cười.

"Ngươi muốn nhốt ta nơi này?"
Ân Ly cười chứ thật chất trong lòng không cười.

Cô dùng tay ở dưới chuẩn bị phóng linh lực tấn công Liễm Thâm,nhưng lại có một lực lượng nào đó trong không khí ngăn cản cô.

Liễm Thâm vẫn một tay ôm lấy eo cô,tay Ân Ly đặt ở cằm anh,thì anh cúi đầu xuống,liếm ngón tay cô.

Cảm giác mát lạnh từ đầu lưỡi của Liễm Thâm khiến Ân Ly có chút run rẩy mà rụt tay lại.

Liễm Thâm từ trên cao nhìn thấy những biểu cảm đáng yêu của Ân Ly mà cười,tay không ngại mà cầm chắc tay Ân Ly.

"Không phải là nhốt,chỉ là muốn xây dựng tổ ấm của hai chúng ta,nàng và ta sẽ sống ở nơi này.

"
"Yên tâm,ta đã dùng ảo ảnh để không ai thấy nơi này,và đặc biệt ở đây chỉ có mình ta dùng được lực lượng.

"
Liễm Thâm cúi hẳn xuống,dúi mặt vào vai Ân Ly, ngửi mùi hương quen thuộc mà anh đã mơ,nhẹ nhàng giải thích.

Ân Ly thì đang cố gắng chịu đựng.

Đánh chết thẻ bình an thì sẽ bị kéo ngược.

Với lại,thẻ bình an thế này có chút hấp dẫn.

Lộn,nhầm.

Không được,không được sa đà với thẻ bình an.

Liễm Thâm thấy Ân Ly không chú ý đến anh,liền nhẹ nhàng mà kéo chút y phục của Ân Ly mà cắn một cái.


Ân Ly liền thấy đau mà đẩy Liễm Thâm ra,sờ lên vết cắn.

Thẻ bình an cầm tinh con chó à!
Liễm Thâm nhìn Ân Ly,quần áo có chút sộc sệch mà thấy có lỗi.

"Xin lỗi nàng,là ta không kiềm chế được.

"
Xin lỗi nàng,là ta không kiềm chế được.

Cứ như là lỗi của ta vậy.

Ân Ly rất bực tức,chơi đùa với người đã hắc hoá có chút kích thích,nhưng lại là thẻ bình an.

[Tỷ tỷ,ta không giúp được tỷ đâu.

]
Hệ thống nhìn Ân Ly và Liễm Thâm từ nãy giờ,mới lên tiếng.

"Nhưng hắn muốn nhốt ta!"
[Tỷ tỷ, phải làm cho thẻ bình an yêu đời, tỷ cứ ở lại đây chơi đi].

"Nhưng! "
[Với lại tỷ cũng không thiệt thòi nha, thẻ bình an còn là xử nam.

]
Và cứ thế,hệ thống đã dẫn dắt Ân Ly khỏi quỹ đạo đáng có.

####Hệ thống dạo này rất đen tối.

@@@cần khai sáng.