Tiểu Yêu Tinh Họa Thủy: Xem Trẫm Thu Phục Nàng

Chương 14: Tiểu ngưng sơ phát hỏa




Nghe nói yêu quái trên Lê Sơn thích các tiểu cô nương mỹ mạo khả ái, sử dụng thủ đoạn hèn hạ lừa gạt thiếu nữ hồn nhiên, đó là biến thành người trong ký ức của họ.

Mặc Ngưng Sơ nhìn "yêu quái" bị trói ở trên tàng cây, một lão già râu bạc thấp bé lùn tịt, bởi vì Lân Xuyên xuống tay quá nặng, một con mắt của lão bị bầm tím, áo bào trắng như đám mây bọc thân thể khô quắt, đôi mắt đang giận giữ trừng mắt nhìn hai người, lớn tiếng la hét "Ngươi, các ngươi thả ta ra."

Mặc Ngưng Sơ lanh trí chạy đến, lời nói nhỏ nhẹ dịu dàng. "Xin hỏi, lúc nãy là ngươi sử dụng ảo thuật với ta sao?"

Lão lùn râu bạc sửng sốt, nhìn gương mặt như hoa như ngọc đang tò mò nhìn chính mình, quần áo hồng nhạt bay phất phới, thật là một bức họa xinh đẹp, không tự chủ được gật đầu, không khí xung quanh trở nên mềm mại "Ta muốn mời ngươi đến nhà ta làm khách..."

Mặc Ngưng Sơ nở nụ cười, tới gần phía trước nhìn "Dã Sâm Sơn bá bá, vậy xin hỏi, ảo thuật sử dụng như thế nào?"

"Dã Sâm Sơn?" Râu bạc không phản ứng kịp.

"Bởi vì nhìn người lại giống như một cái sâm sơn càng già càng dẻo dai."

....Già!!!

Hắn hận nhất người khác nói hắn già.

Nguyệt thái dương của lão râu bạc nhảy thình thịch, thật muốn đem khe hở của cái miệng nhỏ xinh đẹp kia mở ra... Nhưng nàng ngây thơ nhìn mình như vậy, khuôn mặt trắng trẻo, mắt đen lúng liếng, bộ dáng khiêm tốn thỉnh giáo, lão râu bạc mềm lòng, tiểu cô nương đáng yêu biết bao nhiêu, thật khiến cho người ta thương hương tiếc ngọc.

Hắng giọng một cái, nói thật với nàng "Bên cạnh cầu gỗ có một loại cỏ, phần đuôi có lông tơ ngũ sắc, tên là Huyễn Sắc Bách Hợp, chỉ cần trong phút chốc ngây ngốc hít vào huyễn hương, ý thức trở nên mơ hồ, lại dùng ngôn ngữ và bát quái trận hỗ trợ, thì sẽ bị ảo giác mà lạc tâm trí."

Mặc Ngưng Sơ dừng lại một chút, chớp chớp mắt to long lanh "Thật sao?"

"Đương nhiên là thật" Lão lùn râu bạc thập phần tự hào, gương mặt hiền lành, hướng dẫn từng bước. "Môn thuật này không hề đơn giản, ta nghiên cứu năm năm mới thăng được một tầng cảnh giới, Tiểu cô nương nếu muốn học, vậy thì ở lại đây, ta dạy cho ngươi."

Muốn học thành ít nhất năm năm, có đứa bé xinh đẹp như vậy ở bên cạnh, thu hoạch rất lớn nha...

Vì thế Mặc Ngưng Sơ lanh lợi đáng yêu đứng lên, bởi vì đầu gối bị trầy, bước khập khiễng chạy đi, Lân Xuyên im lặng đứng một bên quan sát nàng, thấy nàng lấy tay áo che mũi, sau đó cẩn thận đào trong đất ra vài cọng cỏ, lại như thỏ con nhảy trở về, khóe miệng cong lên biểu hiện cảm xúc không rõ, dần dần lại thâm thúy.

Mặc Ngưng Sơ ngồi chồm hổm bên cạnh lão râu bạc, sau đó đem vài cọng cỏ có đuôi lông tơ màu sắc rực rỡ bày xung quanh hắn.

"Ngươi làm cái gì?" Lão râu bạc nhìn vị trí bày đặt này, càng nhìn càng cảm thấy quen thuộc.

Mặc Ngưng Sơ cực kỳ khờ dại. "Bài trận đó."

".... Trận gì?"

"Huyễn trận."

"..." Lão râu bạc chớp chớp mắt, ngẩn ra, sau đó cười ha hả "Tiểu cô nương thật buồn cười, tuy mặt mũi ngươi phi phàm, thiên tư hơn người, nhưng cũng đừng quá kiêu ngạo, cẩn thận vận dụng không thành, ngược lại bị phản phệ, cũng đừng khóc nha."

Vì thế không lâu sau, lão râu bạc cất tiếng kêu to bi thảm, hắn co lại thành một cục, rõ ràng ý thức đã cực kỳ hỗn loạn, khóc thét lên "Hu hu hu hu... ta không muốn, ta không muốn..."

Mặc Ngưng Sơ kéo râu của hắn, cười lên "Lần đầu tiên đã đau khổ vậy, nhịn chút đi..., còn có rất nhiều Sâm núi bà bà xếp hàng đó..."

Rút cục Lân Xuyên "....."