Tình Đãng Liên Y

Chương 10: Ta muốn ngươi




Liên Y nằm trên giường,vẫn mừng rỡ cười toe toét, nghĩ đến mặt than Lãnh Nguyệt, bị nàng chỉnh chết, trong lòng có bao nhiêu sảng khoái . Nàng thậm chí chuẩn bị tốt lễ vật ngày mai chiêu đãi hắn , cứ vậy khóe miệng tươi cười , chậm rãi chìm vào giấc ngủ . Ngủ thẳng đến nửa đêm, bị tiếng đinh đinh đang đang bên ngoài đánh thức , thật khó chịu. Lại phát hiện trong phòng có người, trừ bỏ mình còn có hai nữ nhân, an vị trước giường nàng không xa.Hai người kia tựa hồ có chút tâm tình không yên, tâm tư đều đặt ở ngoài phòng.
Liên Y lúc này mới nghe rõ, ngoài phòng tiếng đinh đinh đang đang đánh thức nàng, rõ ràng là tiếng vũ khí chạm vào nhau. Ý nghĩ đầu tiên chính là, phụ vương phái người tới cứu nàng ! Nghĩ như vậy, nàng lập tức không yên , bên ngoài khẳng định đang đánh nhau nghiêng trời lệch đất , nàng phải ra xem nga. Này đều là đại nội cao thủ a, còn có bình thường không thấy người- Ảnh Vệ, nàng thật sự rất chờ mong, rất muốn đi xem. Nghĩ đến là làm- chính là đặc điểm của nàng. Ở trong quần lót lấy ra một viên thuốc đen. Nhẹ nhàng bóp nát, rồi mới sau sa trướng chậm rãi đi ra . Đây là viên thuôc kì quái nàng tự phối trí,, hai nữ tử không biết xảy ra chuyện gì, liền bùm một cái ngã trên bàn ngất đi
Liên Y cười tủm tỉm ở trên giường đứng lên.''Vừa Nghe Liền Đổ của ta uy lực không sai đi, hoàn hảo hoàn hảo a!" Nàng nhẹ nhàng mở một khe cửa , lặng lẽ ra bên ngoài xem. Oa! Thật lợi hại, bên ngoài là hai nhóm hắc y nhân đánh nhau chết đi sống lại, nhưng tiếp theo Liên Y liền buồn bực , bọn họ đều mặc đồ đen làm sao phân ra ai là địch ai là bạn,đánh nhầm người cùng nhà thì sao? Một lúc Liên Y cũng phát hiện bất đồng, một nhóm hắc y nhân trên áo có dấu hiệu quả cầu ngân tuyến, Liên Y nhìn có chút quen mắt, giống như ở trên người thị vệ của phụ vương nhìn qua, như vậy những người này quả nhiên tới cứu nàng .

Liên Y phát hiện, nhóm hắc y bên kia có vẻ cố sức chống cự, rõ ràng người bên nàng chiếm thượng phong. Nàng bắt đầu lớn mật đẩy cửa ra, lặng lẽ ra hẳn bên ngoài, chuẩn bị tìm hiểu kĩ càng, tìm một chỗ trốn chậm rãi xem. Cũng không nghĩ là nàng xem nhẹ năng lực của nhóm sát thủ. Nàng vừa mới bước ra khỏi cửa, liền có một bóng đen thon dài che trước mặt nàng, lạnh lùng nói, "Đi vào!" Dĩ nhiên là Lãnh Nguyệt, tuy rằng vẻ mặt của hắn rất lạnh, thanh âm lạnh hơn, nhưng là Liên Y cảm giác được, người này quan tâm đến nàng an nguy.

Lãnh Nguyệt chưa kịp đem nàng trở về, liền có hai hắc y nhân thừa thế tấn công, Lãnh Nguyệt phải rút kiếm đón nhận, vẫn không quên dùng ánh mắt đông lạnh liếc nàng. Liên Y khẽ run, vì chính mình nói sạo, 'Bên ngoài đều là người đến cứu ta, đi vào làm chi, thực nghĩ ta ngu ngốc a!' Liên Y đi đến hành lang , thầm nghĩ. Công phu cổ đại thật sự không sai, trong TV quá giả , đao còn chưa tới , người kia liền kêu thảm thiết ngã xuống, nghĩ khán giả xem đều là ngốc tử a. Hắc y nhân bên này rõ ràng không địch lại được Lãnh Nguyệt , một cái lại một cái ngã xuống, kết quả cuộc chiến thực rõ ràng . Liên Y đột nhiên phát hiện một gương mặt quen thuộc trong đám người, người kia đang đánh cùng Lãnh Nguyệt , Lãnh Nguyệt công phu cao như vậy, thế mà người kia có thể đánh ngang tay với hắn. Người kia chính là thống lĩnh ám vệ Ảnh Dạ, bởi vì Liên Y thường ở bên Phong Triệt, cho nên có thể nhận ra hắn.

Lãnh Nguyệt cũng biết ưu thế đã mất, sau khi ngăn chặn kiếm của Ảnh Dạ, lập tức thả ra đạn tín hiệu, tựa hồ thông tri mọi người rút lui . Cũng không nghĩ, có mấy cái sát thủ sau khi nhìn thấy đạn tín hiệu, chẳng những không rút lui , ngược lại rút kiếm hướng đến Liên Y . Liên Y trong đầu liền toát ra một câu, 'Không có chuyện gì là chắc chắn 100%' . Hiện tại Liên Y có chút hối hận, vừa rồi tại sao không nghe lời Lãnh Nguyệt , nếu ở trong phòng thì thật tốt. Nhưng là, trước mắt nàng đã tránh cũng không thoát, đại khái có bẩy,tám sát thủ hướng nàng đâm tới, không bị biến thành tổ ong vò vẽ là tốt rồi, ít nhất cam đoan xác chết đầy đủ .
Đang đánh nhau trên không Lãnh Nguyệt cùng Ảnh Dạ, đều phát hiện ra biến hóa, hai người nhìn nhau một chút, rồi đồng thời bay đến bên này, cho dù bọn hắn có nhanh hơn nữa, cũng không thể đồng thời giải quyết hết tám sát thủ, Lãnh Nguyệt không lưu tình nâng kiếm chém giết một người, không phải người cùng một nhà sao? Ảnh Dạ vung kiếm lên, cùng lúc này giải quyết xong một người, thậm chí còn không nhịn được hướng Liên Y hô, "Công chúa chạy mau!" Chạy thế nào a? Liên Y giờ phút này mắt trợn trắng. Thấy đồng thời theo ba phương hướng sát thủ lao tới, Liên Y nhắm mắt lại, hy vọng không quá đau. Lãnh Nguyệt cùng Ảnh Dạ công phu rất cao, giết người rất lợi hại, nhưng giờ hai người đều vô lực nhìn, tiểu công chúa nhắm chặt mắt, bộ dáng chờ chết, bọn họ tới không kịp.
Liên Y lẳng lặng nhắm mắt, chờ đau nhức như dự kiến. Đột nhiên một cánh tay lao đến, trong nháy mắt, xuất hiện một bóng đen, đã đem Liên Y ôm vào trong ngực. Liên Y chỉ cảm thấy một trận gió, đã bị cánh tay bế lên, rơi vào một cái ôm dị thường ấm áp, rồi bay lên trên không. Tại sống chết trước mắt, nàng ngửi thấy một mùi hương vô cùng quen thuộc - hương hoa quế. Tựa hồ thật lâu thật lâu trước kia, đã từng như vậy, khi đó nàng mê mang không biết , cũng là một cái ôm ấm áp như này, cho nàng cảm giác an toàn. Liên Y theo bản năng trợn mắt nhìn người nọ, đêm đen nhiễm một tầng sương mù,nam tử này giống như đạp trăng mà đến, mày kiếm nhíu nhíu, đôi mắt phượng đen tuyền chứa đầy ánh sáng, so với sao còn ý vị hơn,gợi cảm mà mê người, như có như không nụ cười nhẹ.
Tâm nàng rối loạn. Thời khắc này, nàng biết, nàng xong rồi.Tầm mắt của nàng vô pháp rời khỏi hắn, tâm chưa bao giờ như này không khống chế được. Thế giới của nàng một khắc kia, chỉ còn một mình hắn. Đời trước cũng như đời này, Liên Y chưa bao giờ không khống chế được cảm giác như vậy, nàng chỉ biết trong lòng có một quyết định, ai cũng không dao động được quyết định. Đó chính là, mặc kệ người này là ai vậy, nàng Phong Liên Y muốn hắn ! Hắn đem nàng ôm trong ngực, mặt khác một bàn tay cầm kiếm, nàng thậm chí không thấy rõ, vừa rồi hình như còn năm người, đã không tiếng động ngã xuống đất. Hắn gia nhập làm cho cuộc chiến nhanh chóng chấm dứt, cho dù trong lòng còn ôm một người, hắn vẫn như bình thường, hắn võ công rốt cuộc cao bao nhiêu, không ai biết được. Chính là nháy mắt, bên Lãnh Nguyệt chỉ còn lại bốn người , hơn nữa đã bị bao vây.

Liên Y phục hồi tinh thần, mới nhìn bốn người bị vây có Lãnh Nguyệt. Hắn võ công cao như vậy, bị vây khốn là vì vừa rồi lưu lại cứu nàng. Liên Y quay sang nhìn người của chính mình,mở miệng vì Lãnh Nguyệt cầu tình. Há mồm mới phát hiện,trước mặt người vừa đến, thanh âm của mình liền run run "Thả bọn họ đi." Cặp mắt phượng đen bóng mắt lẳng lặng nhìn nàng, Liên Y phát hiện dưới ánh mắt kia, mình quên cả hô hấp . Cuối cùng, người nọ khóe miệng hơi hơi nhếch lên, hắn thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng"Thả người."
Ám vệ thế nhưng đều ngoan ngoãn thu hồi binh khí, thậm chí ngay cả Ảnh Dạ cũng không nói lời nào, đem kiếm thu lại. Mấy người kia nhanh chóng thoát đi, Lãnh Nguyệt ở lại cuối cùng, nhịn không được quay đầu liếc Liên Y một cái. Liên Y hướng hắn cười thực ngọt, còn cùng hắn phất tay chào."Lãnh Nguyệt ca ca, tái kiến!" Bọn họ dù sao cũng ở chung hai ngày, nếu không có Lãnh Nguyệt giải buồn, nàng sớm bị buồn chết, hơn nữa Lãnh Nguyệt đối nàng rất tốt .

Người kia vẫn ôm Liên Y, hoàn toàn không nghĩ buông nàng ra. Ngược lại là hướng Ảnh Dạ gật đầu một cái, ôm Liên Y rời khỏi sơn trang. Liên Y nhịn không được lại kinh ngạc, cao thủ như Lãnh Nguyệt, tốc độ cũng không nhanh như vậy, người này võ công rốt cuộc đạt tới cảnh giới gì. Tựa hồ cảm thấy Liên Y vẫn ngây ngốc nhìn hắn, "Liên Y đừng sợ. Ta mang ngươi về nhà." Hắn thanh âm nhẹ nhàng trên đầu nàng vang lên, làm cho nàng hơi chút bình tĩnh tâm lại khẩn trương. Liên Y ngẩng đầu nhìn hắn hỏi, "Ngươi là ai?"
Người này nhất định rất ít cười, cho nên nhìn hắn hơi hơi nhếch khóe miệng, Liên Y cảm thấy tâm tình của hắn tựa hồ thực sự vui vẻ. Hắn vươn tay đặt tại cổ nàng, lấy ra khối ngọc tuyết trắng. Cười nhẹ nhẹ nói "Lễ vật còn tại đây, cũng không nhớ rõ ta ?" , Nhìn hắn cười nhẹ nhàng như gió mùa xuân, Liên Y tâm thật mạnh nhảy lên. Rồi giây tiếp theo, lòng của nàng đã bị nụ cười như gió xuân của hắn hòa tan , ấm áp cùng mềm mại. Liên Y nắm lấy tay hắn, đem cả người vùi trong lòng hắn, ngửi mùi hoa quế tự nhiên nhẹ nhàng, nàng lần đầu tiên mở miệng kêu tên của hắn, "Khiếu ca ca." Phong Khiếu ánh mắt cũng trở nên nhu hòa, bên môi nụ cười nhẹ lại tươi hơn một chút.

Một đêm không ngủ lại tìm được đường sống trong chỗ chết, Liên Y cuối cùng nhịn không được tựa vào đầu vai Phong Khiếu ngủ. Phong Khiếu nhìn Liên Y ngủ say, rồi theo bản năng đem nàng ôm chặt hơn một chút, thay nàng chắn chút gió lạnh. Đêm trăng mông lung, gió đêm nhẹ phẩy, bóng cây rung rung, một bóng dáng màu đen tốc độ cực nhanh xuyên qua rừng cây,ngọn cây bị mượn lực lên xuống lại không chút sứt mẻ.