Tình Địch Hắn Vừa Đẹp Lại Vừa Ngọt

Chương 3






Editor: Nổ
Hắn ma xui quỷ khiến cúi đầu.

Vẻ ngoài của Thẩm Tư Phi thật sự rất đẹp, ngũ quan tuấn tú, khuôn mặt trắng nõn, hai mắt nhắm, lông mày nhíu lại, mi mắt khẽ run, bởi vì thuốc ức chế có tác dụng mà bỗng nhiên cả người trở nên yếu ớt, lúc này đây nhìn anh thật an tĩnh và ngoan ngoãn, vô hại và cũng vô cùng ngây thơ.

Lúc cùng hắn tranh đấu, Thẩm Tư Phi sẽ dùng ánh mắt khiêu khích và phòng bị nhìn hắn, thế nhưng bây giờ là một bộ mặt nhu thuận và ôn hòa.

Hạ Tây Châu cảm thấy rất thú vị.

Ánh mắt của hắn khẽ nhúc nhích, nhìn thấy tuyến thể yếu ớt của Omega lộ ra, Hạ Tây Châu đột nhiên muốn đưa tay chạm vào nơi có thể bị đánh dấu trong truyền thuyết kia, là nơi mềm mại và mẫn cảm nhất của Omega.

Thậm chí hắn còn muốn cắn một ngụm, cắn thật mạnh, cho đến khi chảy ra dòng máu đỏ tươi, như vậy liệu có thể nhìn thấy một bộ mặt khác của sinh vật yếu đuối trước mặt này không.

Nhưng lại nhìn thấy dấu vết màu xanh trên cánh tay của Thẩm Tư Phi bị tay hắn nắm mà thành, ánh mắt Hạ Tây Châu hơi trầm xuống.

Khát vọng chinh phục của Alpha ẩn trong bản năng của cơ thể, đó như là điều tất nhiên.

Hắn đúng lúc nhìn thấy Thẩm Tư Phi mở mắt ra, hốc mắt hơi ẩm ướt, tròng mắt đẹp như sao trời, trong nháy mắt lộ ra sự ngây thơ cùng thần sắc mê mang.

Ngay sau đó hắn liền bị một nắm đấm đánh mạnh vào mặt.

Hạ đại tổng tài che lại khóe miệng lảo đảo lui về phía sau ba bước, giương mắt lạnh như băng nhìn về phía trước, quanh thân đều là sát khí.

Trước kia ở nước ngoài, hắn cùng với chú ba tranh quyền đoạt vị bị thương ở đùi, ngày hôm sau, hắn liền phế bỏ đi hai chân của đối phương.

Hắn chính là như vậy, có thù nhất định phải trả.

Thẩm Tư Phi vịn cửa xe từ bên trong đi ra, không hề có thành ý mà nói: "Thật xin lỗi, Hạ tổng, tôi nhìn không rõ đã ra tay."
Môi của Hạ Tây Châu bị rách, máu thấm ra, đau nhe răng trợn mắt, "Hóa ra thầy Thẩm cũng là người có thù phải trả."
Thẩm Tư Phi: "Tự vệ thôi, dù là ai khi mở mắt ra và đứng trước mặt mình là một người xa lạ, đều sẽ giật mình.

Huống chi tôi là một Omega, Hạ tổng là Alpha, tôi vẫn nên cảnh giác một chút."
Omega quả nhiên là phiền phức nhất, Hạ Tây Châu lau vết máu ở khóe miệng: "Lần này coi như tôi xui xẻo, Thầy Thẩm là giáo viên nhân dân, coi như tôi tích đức làm việc thiện.

Nói câu không dễ nghe, Omega gần tới thời kỳ đặc thù thì nên ngoan ngoãn ở nhà."

Hạ Tây Châu dừng một chút, vẻ mặt lạnh như băng, khẽ cau mày, "Đừng lúc nào cũng đem nồi* ném trên người Alpha".

*Đại khái là anh Châu nói bạn Thẩm đừng kiếm chuyện/mang rắc rối cho Alpha.

Hắn hiếm khi một hơi nói nhiều lời như vậy.

Thẩm Tư Phi lại tức giận đến mức không kịp kinh ngạc, quần áo anh bởi vì mồ hôi chảy ra mà dính ở trên người, cánh tay bị Hạ Tây Châu không hề nhẹ nhàng đâm một kim, bây giờ còn đang rỉ máu, anh nghiến răng nghiến lợi nói: "Sau này khi ra cửa tôi sẽ xem hoàng lịch, đảm bảo sẽ không đụng phải Hạ tổng".

Hạ Tây Châu đóng cửa xe: "Thế thì không còn gì tốt hơn."
Hắn thấy Thẩm Tư Phi che lại tay cánh tay đi về nhà, anh hơi gầy, nhưng không phải là gầy yếu, hai chân thon dài, bóng lưng cũng đẹp mắt.

Hạ Tây Châu đột nhiên có ý muốn hỏi địa chỉ của đối phương.

Hạ Tây Châu đem xe đỗ dưới tầng hầm của tiểu khu, bên trong ánh đèn tối tăm và không khí ẩm ướt, trong xe vẫn còn phảng phất một tầng mùi cực kỳ thơm.

Hạ Tây Châu giơ bàn tay đã nắm cổ tay gầy guộc ấy, hắn không dùng bao nhiêu sức lực, nhưng làn da của Thẩm Tư Phi dường như lại cực kỳ yếu ớt và mẫn cảm, sờ một cái đã để lại một dấu xanh tím.

Hắn cúi đầu, ngửi mùi tin tức tố vị sữa còn lưu lại trên đầu ngón tay mình.

Như trong ký ức của hắn, lần đầu tiên được thưởng thức mùi vị của sữa.

...!
Hạ Tây Châu bị bắt cóc khi còn rất nhỏ, mặc dù sau đó người ta xác nhận rằng đó một âm mưu được tính toán trước, nhưng hắn cuối cùng vẫn cùng gia đình mình chia cách.

Trong tay bọn buôn người, hắn phải chịu khổ nhiều năm, mãi đến khi được cha của Trần Kim đón về.

Trong viện phúc lợi trợ cấp thiếu thốn, rất nghèo, hắn là người ngoài mới đến, lại không có giấy tờ gì chứng minh thân phận, sẽ không được phân phát thực phẩm và vật dụng, thậm chí đến cả cháo nóng và bánh mì cũng không thể ăn được.

Nhưng có người đã cho hắn ly sữa.

Tinh khiết và thơm ngon, thậm chí còn ngon hơn cả loại sữa hảo hạng ở tầng lớp thượng lưu.

Ký ức lúc nhỏ của hắn đã sớm phai nhạt, đã quên mùi vị sữa mình uống khi còn bé, chỉ nhớ rõ mùi vị của ly sữa này.

Sau này hắn nhận được ý tốt của Trần gia.


Viện trưởng Trần, cũng là cha của Trần Kim, là một người tốt bụng, ông đã nhận nuôi hắn, sau đó còn chu cấp tiền học phí cho hắn đi học, thậm chí là đi du học, chính phủ sẽ không cung cấp cho họ, viện trưởng Trần không nói hai lời mà chuẩn bị chu đáo cho hắn.

Phần ân tình này, hắn vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.

Hạ Tây Châu lần này về nước là để chấn chỉnh công việc nội bộ của công ty, quan trọng hơn là hắn chi một khoản tài chính lớn để giúp đỡ cho viện phúc lợi, sau đó muốn tiếp tục theo đuổi Trần Kim.

Hắn leo lên được vị trí như này hôm nay, có vô số người muốn biết sở thích của hắn.

Có người đưa cho hắn Beta, cho rằng Beta là an toàn và thích hợp làm tình nhân, cũng có người đưa Omega, bởi vì sinh vật này, với thể chất đặc biệt, luôn được coi là thứ tốt nhất trong số những thứ tốt.

Mà Hạ Tây Châu chỉ muốn một Beta ôn nhu, săn sóc, hiểu ý.

Cho đến bây giờ, Trần Kim là sự lựa chọn tốt nhất.

Omega phiền phức, chưa bao giờ nằm trong kế hoạch của hắn.

...!
Thẩm Tư Phi sau khi bước vào thang máy, thuốc ức chế đã phát huy tác dụng, anh khôi phục lại trạng thái bình thường.

Tuy nhiên, trên đường đi, vẫn gặp phải Alpha đi theo anh một đoạn đường, cuối cùng phát hiện anh đã tiêm thuốc ức chế, trong lòng có chút thất vọng, còn đặc biệt đáng khinh mà huýt sáo với anh.

Alpha quả nhiên là sinh vật đáng ghét nhất trên đời! Không quản được cái móng heo của mình.

Kiêu ngạo, đáng khinh, phóng đãng...!Ngay cả Thẩm Tư Phi mặc dù là một giáo viên dạy toán cấp ba, cũng có thể đem hàng tá từ ngữ xấu để hình dung.

Trước cũng là bởi vì Hạ Tây Châu làm cho thuốc ức chế của anh sớm mất đi tác dụng, nếu không anh cũng sẽ không xấu hổ và chật vật như thế này.

Thẩm Tư Phi dự định đi mua một bình phun sương che lấp tin tức tố khác, tuy rằng phải thực hiện một số thủ tục rắc rối nhất định, nhưng lần đầu tiên trong đời gặp phải tình huống xấu hổ vì thuốc ức chế mất đi tác dụng, anh không thể không chuẩn bị cẩn thận.

Từ khi ra ở riêng, anh vẫn luôn sống một mình, sinh hoạt dựa vào tiền lương dạy học.

Độc thân không có gì không tốt, nó còn đặc biệt tự do.


Căn hộ nhỏ gọn gàng sạch sẽ, Thẩm Tư Phi mắc bệnh sạch sẽ, căn nhà sạch sẽ đến mức cả Trần Kim cũng cảm thấy xấu hổ, y cười và nói rằng anh là một người đàn ông tốt của gia đình, không biết ai có thể lấy được anh đây.

Người đàn ông tốt của gia đình Thẩm Tư Phi nấu mì gói, ngồi khoanh chân trước bàn trà và ăn.

Không phải anh không biết nấu cơm.

Chỉ là không có cách nào làm, làm một bàn đồ ăn mà không ai cùng ăn thì thật lãng phí.

Thẩm Tư Phi thi đại học, chọn chuyên ngành giáo viên, sau khi tốt nghiệp cao học, anh đến trường trung học trọng điểm của thành phố S dạy học, năm nay dạy lớp 12.

Phúc lợi của giáo viên nhân dân rất tốt, nhưng dạy lớp 12 quá mệt mỏi, Thẩm Tư Phi tối nào cũng chuẩn bị bài, sau đó ôm điện thoại di động và máy tính chơi hai trò chơi, đành phải tắm rửa đi ngủ.

Anh không ngờ rằng Hướng Hưng Mẫn ở lớp mình lại là em họ của Hạ Tây Châu, anh cũng có chút ngạc nhiên.

Hạ Tây Châu người này vừa đơn độc lại hung ác, tàn nhẫn như một con sói.

Trước khi nhận tổ quy tông, Thẩm Tư Phi cho rằng trong nhà của người kia đã xảy ra biến cố, không còn ai cả.

Thẩm Tư Phi chuẩn bị tốt thuốc ức chế, chợt nhớ tới thời điểm Hạ Tây Châu đến viện phúc lợi, viện trưởng Trần hỏi hắn có nhớ tên của mình không.

Rốt cuộc, người kia đã mất hết giấy tờ tùy thân, biển người mênh mông, trong thời gian ngắn thật sự là khó tìm được cha mẹ hắn.

Cậu bé chỉ biết lắc đầu, chốc lát mới viết lên lòng bàn tay viện trưởng Trần vài nét xiêu xiêu vẹo vẹo.

Viện trưởng Trần cau mày: "Xuyên? Vậy được, trước hết cứ gọi là Thẩm Xuyên đi."
Thu hồi lại ký ức, Thẩm Tư Phi có chút buồn cười, Hạ Tây Châu ba chữ cùng với chữ Thẩm Xuyên có chỗ nào giống nhau, viện trưởng Trần làm sao nhìn ra là họ "Thẩm"? Tất nhiên là nói bừa thôi.

Anh tắm rửa sạch sẽ rồi đi ra, giơ lên cánh tay, cánh tay trái vẫn luôn đau nhức bởi vì động tác thô lỗ của Hạ Tây Châu, tắm rửa xong mới thấy, miệng vết thương chằng chịt vết xanh tím, trông rất gớm ghiếc.

Thẩm Tư Phi tức giận nhớ lại, muốn đấm ai đó lần nữa.

...!
Hạ Tây Châu hắt hơi một cái.

Viện trưởng Trần rót trà nóng, nói: "Thời tiết tháng ba vẫn có chút lạnh, Tiểu Hạ vẫn nên chú ý giữ ấm, tránh để bị cảm."
Hạ Tây Châu thu lại khí thế lạnh lùng, tỏ ra cung kính lễ phép, tiếp nhận chén trà, nói: "Cháu thân thể vẫn khỏe.

Viện trưởng gân cốt so với năm xưa vẫn rất khỏe mạnh."
Viện trưởng Trần ý cười nơi khóe mắt càng đậm, nếp nhăn lại càng rõ ràng, trên tóc mai còn có những sợi tóc bạc, chắc chắn là già hơn trước.


Khuôn mặt thiện lương của ông, tính tình điềm đạm lại hiền hoà, nói: "Ta tiếp nhận cậu dưới danh nghĩa Hạ gia quyên góp, chỉ là Tiểu Hạ, viện phúc lợi cũng không làm được gì cho cậu.

Số tiền này quá lớn, ta không dám nhận."
Hạ Tây Châu nói: "Năm đó lúc cháu không có chỗ để về, ngài tiếp nhận cháu, cháu mới có chỗ dung thân.

Nói nghiêm trọng chút, cháu mới có thể sống sót.

Viện phúc lợi cùng Trần gia, đều là ân nhân của cháu.

Quyên góp, đơn thuần là bởi vì cháu muốn báo đáp lòng tốt này.

Đây là việc cháu nên làm, xin ngài nhận nó."
Viện trưởng Trần gật gật đầu và nói với vẻ hài lòng: "Nhìn cậu lớn như vậy, cũng vẫn như thế rất hiểu chuyện, ta rất vui."
Sau khi nói chuyện được một lúc, cha Trần đưa Hạ Tây Châu ra cửa, nói: "Hạ tổng nói muốn đi bệnh viện, làm phiền cậu có thể mang tài liệu hôm nay cho Trần Kim không, nó tính tình hấp tấp, luôn quên đồ.

Nó hiện tại..."
Hạ Tây Châu gật đầu, "Viện trưởng, cháu biết cậu ấy ở đâu."
Viện trưởng Trần cười híp mắt: "Thế thì quá tốt, hai anh em các cậu cũng đã lâu không gặp.

Ta hôm nay xin nghỉ một ngày, mời cậu ăn cơm đón gió tẩy trần, đúng rồi, còn có tiểu Thẩm, nó hiện tại làm giáo viên rồi, cậu biết chưa? Này, đợi chút nữa đi...!Người trẻ tuổi, làm sao mà đều vội vã như vậy."
...!
Bệnh viện.

Bác sĩ lật xem hồ sơ bệnh án trên bàn, "Nói cách khác, hôm qua đột nhiên xuất hiện dấu hiệu phát tình? Suýt chút nữa phát tình?"
Bác sĩ thở dài: "Theo luật và quy định có liên quan, Omega tốt nhất nên kết hôn trước 26 tuổi, để vượt qua thời kì phát tình khi thuốc ức chế mất đi tác dụng sau 26 tuổi, nếu không chính phủ sẽ tiến hành cưỡng chế kết hôn*.

Thẩm tiên sinh, anh có biết điều này không?"
*bắt buộc kết hôn
Thẩm Tư Phi bình tĩnh gật đầu: "Tôi biết."
Bác sĩ càng bất đắc dĩ: "Omega sẽ bắt đầu thời kỳ phát tình sau khi trưởng thành hoàn toàn ở tuổi 18, thuốc ức chế hiệu quả cao có thể ức chế và trì hoãn kỳ phát tình, nhưng chất ức chế cuối cùng cũng sẽ mất đi tác dụng ở tuổi 26.

Thẩm tiên sinh, đất nước và công nghệ đã cho anh 8 năm, anh vẫn chưa tìm được người bạn đời có thể đồng hành cùng mình suốt cuộc đời?"
Thẩm Tư Phi xem như đương nhiên mà nói: "Giáo viên nhân dân, không rảnh yêu đương."
"..." Bác sĩ mỉm cười, "Độc thân không phải bệnh.

Thể chất của anh không có vấn đề gì, nói cách khác, Thẩm tiên sinh, thuốc ức chế sẽ sớm hết tác dụng đối với anh."
_________________
Nổ: Bạn Thẩm không rảnh yêu đương chỉ yêu đơn phương người ta thôi =)))))
Mai lại có tiếp chương 4 nha mọi người ơi ^^.