Tình Muộn

Chương 4: Gặp gỡ tình đầu




Ngày mai là một quá trình. Trước khi ngày mai tới, đầu tiên bạn phải đi qua muôn ngàn dặm, sau đó ngày mai sẽ đến dưới chân bạn.

Sức mạnh của dư luận là vô cùng, sức hấp dẫn của tin đồn là vĩnh viễn – hiện tại Kỉ Hoa Ninh đã rất thấm thía sự sâu sắc của câu danh ngôn này.

Trở lại trường sau ngày nghỉ cuối tuần, cô mơ hồ nhận thấy không khí trong lớp học có gì đó không bình thường.

Những cái nhìn lén lút, tiếng xì xào to nhỏ, như ngấm ngầm ám chỉ đến cô. Kỉ Hoa Ninh cảm thấy chắc chắn rằng việc này có liên quan với chuyện hôm trước – Đấy, cô vừa quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt hai nữ sinh vội vàng lảng sang chỗ khác, chụm đầu thầm thì với nhau rồi cười phá lên.

Cô nhíu mày, sao mình lại trở thành chủ đề cho mọi người đàm tiếu?

Kỉ Hoa Ninh đoán ra vậy, nhưng việc này đi hỏi người khác thế nào cho khéo đây? Đến khi ăn trưa, rốt cuộc giữa những tiếng ồn ào trong nhà ăn, cô thoáng nghe được lời ai đó có nhắc tới mình.

- … “Kỉ Hoa Ninh ở lớp (7)? Thật không?”.

Tên cô đối với họ có vẻ rất nhạy cảm, cô chú ý lắng tai nghe tiếng của nữ sinh sau lưng, thấy Tần Di Gi­ang ngồi bên cạnh đang ngừng đũa ngó nghiêng.

- “Suỵt – nói nhỏ thôi. Tớ cũng chỉ nghe Ái Ái lớp (3) nói. Hôm đó tan học, Ứng Lệ Viện lớp (2) đến lớp (7) thổ lộ với Gi­ang Thiếu”.

Có một số nữ sinh mới nghe đến chuyện này, vội háo hức chạy đến.

“Gi­ang Thiếu? Gi­ang Viễn Ảnh? Kỉ Hoa Ninh mơ hồ nghĩ, lại nghe tiếng thì thào: “Gi­ang Thiếu đương nhiên là từ chối Ứng Lệ Viện, cô ấy buồn bã định bước đi, thì có một người xuất hiện”.

- “Người đó là Kỉ Hoa Ninh?” – Một nữ sinh che miệng hỏi nhỏ.

- “Chính là cô ấy! Gi­ang Thiếu đã muộn như thế còn chưa về, bởi vì còn ở lại chờ cô ấy. Ứng Lệ Viện đáng thương không biết, lại bộc bạch với người ta, cậu nói Gi­ang Thiếu sao mà cho cô ta vừa ý được?”.

Tần Di Gi­ang lấm lét nhìn Kỉ Hoa Ninh một cái, thấy cô vẫn không có biểu hiện gì, mới cầm đũa và cơm nhanh vào miệng.

Mấy nữ sinh xung quanh chợt “À” lên tỉnh ngộ, sau đó liền tranh nhau bình luận: “Thì ra Gi­ang Thiếu đã cùng với Kỉ Hoa Ninh rồi… Từ nay chỉ có thể biết an ủi mấy người bạn si mê cậu ấy của tớ thôi!”.

- “Chứ sao nữa? Đối thủ là Kỉ Hoa Ninh…”. Có người hấp tấp nói, âm thanh cố gắng hạ thấp xuống: “Hơn nữa, hai người họ đã xem như thành một đôi rồi”.

- “Một đôi của lớp (7)? Không khẳng định sớm quá đấy chứ? Mới hôm tập quân sự thôi mà. Kỉ Hoa Ninh chọn ai không chọn, lại chọn trúng ngay Gi­ang Thiếu, Gi­ang Thiếu chớp lấy thời cơ ra tay anh hùng cứu mỹ nhân, cho nên “ai kia” cũng động lòng muốn đem thân báo đáp…”. Cô ta khúc khích cười rồi nói tiếp: “Nhưng tin tức của chúng ta chậm mất một bước rồi, tớ nghe nói hôm trước có người thấy họ đứng hôn nhau ở bến xe buýt cuối đường 17”.

Bịa đặt! Kỉ Hoa Ninh giận không thể ném ngay đôi đũa, trợn mắt phùng má như muốn “ăn tươi nuốt sống” đối phương. Chuyện hoang đường như thế này cô ta cũng dám mặt dày bịa ra, xét cho cùng cũng bởi thường ngày cô ấy ghen tức với Kỉ Hoa Ninh, nhưng lại không tìm được cơ hội nói xấu cô, lần này tranh thủ bám vào chuyện đó để hạ thấp uy tín của cô! Tần Di Gi­ang cũng xanh mặt, khẽ lắc tay Kỉ Hoa Ninh an ủi.

Đây là nhà ăn, không phải là nơi cãi vã. Hơn nữa, cô cũng không muốn đánh mất hình tượng học sinh “mẫu mực”, lớp phó học tập lớp (7) năm nhất, một trong ba “hoa khôi” của trường.

Thế là cô đành nuốt giận, chờ cho đám nữ sinh lắm điều kia đi hết, mới hậm hực đứng dậy về lớp.

Mấy hôm sau, Kỉ Hoa Ninh nhận ra chuyện này vẫn còn chưa kết thúc

Sau ngày cô ngẫu nhiên “phá đám” màn “tỏ tình” của Ứng Lệ Viện, “scan­dal” về mối quan hệ giữa cô với Gi­ang Viễn Ảnh lan truyền khắp trường, khiến hai người xấu hổ không thôi. Chuyện này dùng đầu gối để nghĩ cũng biết người tung tin là ai

Ứng – Lệ – Viện! Kỉ Hoa Ninh nghiến răng nói

Trong phòng học lớp (2), Ứng Lệ Viện đang ngồi đọc sách bỗng hắt hơi một cái. Cô xoa mũi, là ai nguyền rủa mình nhỉ? Không phải chứ, gần đây mình làm nhiều việc tốt, ví như tác thành cho kim đồng ngọc nữ rồi mà.

Ứng Lệ Viện không nhìn nhầm, hôm đó Gi­ang Viễn Ảnh chăm chú nhìn Kỉ Hoa Ninh đang vội vã thu xếp cặp sách.

Cô theo sau thấy bóng họ sánh bước bên nhau, lòng bỗng đau nhói, khoảnh khắc đó như lời tuyên bố ngọn lửa tình yêu mới nhen nhóm trong cô đã bị vùi dập. Nhưng mỗi ngày cô càng nhớ đến cậu ấy nhiều hơn, cô không muốn mình phải chấp nhận chịu đựng mãi như vậy.

Thế là cô đã chọn cách dựng chuyện.

Ứng Lệ Viện buông sách đang đọc xuống, uốn éo vươn mình một cái, giơ tay lên che mắt, đúng là trời đẹp thì nắng chói.

Sáng sớm, Kỉ Hoa Ninh vừa mới ngồi xuống, ngẩng đầu lên đã thấy Gi­ang Viễn Ảnh ôm cặp từ từ đi tới, bốn mắt gặp nhau.

- “Chào buổi sáng”. Gi­ang Viễn Ảnh mỉm cười, vẻ mặt rạng ngời như ánh bình minh.

- “… Chào cậu”. Cô lập tức cúi đầu xuống, giả bộ mở sách giáo khoa đọc.

Tạ Khải Đạt ngược lại mở miệng oang oang nói: “Viễn Ảnh, trận bóng tối hôm qua cậu có xem không? Đá dở ẹc, tớ chỉ muốn đập bể cái tivi cho rồi”

Lúc này, có tiếng bước chân “cộp, cộp, cộp” dừng lại bên cạnh Kỉ Hoa Ninh, không nhìn cũng biết đó là Tần Di Gi­ang đến. Quả nhiên, Kỉ Hoa Ninh thấy cô ấy hấp háy mắt cười với mình: “Tiểu Ninh, vở bài tập toán hôm qua…”.

Kỉ Hoa Ninh lườm mắt, rút vở bài tập toán của mình ra: “Nhớ thay đổi một số kết quả đấy, coi chừng giáo viên biết được”

- “Tớ biết rồi! Thank you, bé yêu!”.

Thanh âm mơn trớn khiến Kỉ Hoa Ninh cảm thấy ớn lạnh nguýt cô một cái, Tần Di Gi­ang “ha hả” cười lớn.

Tạ Khải Đạt vẫn còn thao thao bất tuyệt: “Mắt thủ môn lúc đó không biết để đâu, ngay cả quả bóng bên dưới cũng để cho lọt qua, tớ mà là huấn luyện viên chắc chắn sẽ mắng cho anh ta một trận…”.

Kỉ Hoa Ninh nghe Gi­ang Viễn Ảnh khẽ cười, cũng thêm vào mấy câu bình luận. Không hiểu sao, trong lòng cô bỗng thấy vui vui.

Buổi sáng như vậy, cả bốn người. Không khí hài hòa thân mật, rộn ràng mà ấm áp.

Khung cảnh tràn ngập niềm vui.

Trong khi “scan­dal” về Kỉ Hoa Ninh dần dần lắng xuống, cô không thể ngờ rằng, mình lần nữa lại trở thành nhân vật chính trong một tin đồn khác.

Nạn nhân lần này chính là Lâm Tĩnh Lam.

Kể từ khi Lâm Tĩnh Lam giành được vị trí thứ ba nội dung chạy 3.000 mét ở hội thao, mang vinh quang về cho lớp, cậu nhanh chóng nổi tiếng khắp trường. Có điều các học sinh một mặt chú ý tới thiên tài này, mặt khác lại quan tâm hơn về cô gái xinh đẹp “hôn” cậu trên đường đua.

Các bạn học hầu hết hơn Lâm Tĩnh Lam ba tuổi, tâm tư tất nhiên cũng phức tạp hơn cậu một chút, nhưng nói chung vẫn còn chưa lớn hẳn. Kỉ Hoa Ninh khuôn mặt xinh xắn như búp bê, thế nào chẳng để lại ấn tượng mạnh mẽ trong lòng các nam sinh này, cô không lớn hơn họ bao nhiêu, thế là họ tới tấp “điều tra” từ chỗ Lâm Tĩnh Lam.

“… Chị Kỉ Hoa Ninh mà các cậu cũng không biết sao? Thật là phí phạm khi vào trường này!”. Lâm Tĩnh Lam còn chưa kịp nói, một nam sinh có tham gia trong cuộc thi đó đã lên tiếng chế giễu, giọng hùng hồn làm cho người khác không dám nghi ngờ.

- “Cái gì… là chị?”. Có mấy nam sinh nghe xong trên mặt lộ vẻ thất vọng, Lâm Tĩnh Lam liếc liếc họ, rồi lại chúi mũi vào sách.

- “He he, tớ cùng học một trường tiểu học với chị Kỉ Hoa Ninh đấy”. Cậu ta đắc ý nói tiếp: “Chị ấy hơn chúng ta ba lớp, hiện đang học năm nhất trường cấp ba Nhất Trung”

- “Nhất Trung! Một trong những trường chuyên của thành phố…”. Các học sinh khác xuýt xoa kêu lên.

- “Chị Kỉ Hoa Ninh rất hoàn hảo, học giỏi, xinh đẹp, lại rất hòa nhã dịu dàng…”. Nghe đến đây, lông mày Lâm Tĩnh Lam khẽ nhíu lại, “Chưa hết, chị ấy còn đa tài, chị ấy còn biết kéo đàn vi­olon…”.

- “Nhưng chị ấy vì sao lại thân với Lâm Tĩnh Lam?”. Tiếng một nam sinh khác cắt đứt mạch thao thao bất tuyệt của cậu, đánh đúng vào điểm trọng yếu nhất mà mọi người muốn biết.

- “Chuyện này, việc đó…”. Cậu ta trả lời ấp úng, chỉ đưa ánh mắt đem vấn đề này hỏi một tiểu nam sinh từ đầu đến cuối đều yên lặng, dường như không có mặt tại đây: “Cậu nói cho cậu ta biết vì sao đi?”.

Lâm Tĩnh Lam ngẩng mặt lên vẻ vô tội nhìn họ, một lát sau mới đáp: “Tớ không biết”.

Cậu đúng là không biết thật, Hoa Ninh vốn đã tự do tự tại khó đoán trước được, mà cậu cũng không muốn nhắc tới cô ấy nhiều. Lâm Tĩnh Lam lắc đầu, nhìn những đám mây đen ngoài cửa sổ, trông ảm đạm như ánh mắt của cậu vậy.

Từ nhỏ đến lớn, Kỉ Hoa Ninh đều là học sinh gương mẫu, con ngoan trò giỏi. Mọi người ca ngợi, tán dương cô hết mực, coi cô là tấm gương học tập cho mình. Nhưng nếu để nói đến một người bạn tri kỉ, thì cô thật sự không có ai. Cô không thích bộc lộ con người chân thật của mình trước mặt người khác, cũng rất khó để thật tâm đối với một ai – có lẽ đây cũng là một cách thể hiện sự kiêu ngạo của cô.

Nhưng đối với Tần Di Gi­ang – Cô không tự chủ được mà lại bị Tiểu Di(2) hấp dẫn. Nói về học tập, Tiểu Di chưa bao giờ là đối thủ của cô, nhưng cô ấy lại có một sức lôi cuốn đặc biệt, khiến người khác không thể cưỡng lại được. Nếu nói Kỉ Hoa Ninh làm cho người ta có cảm giác mát mẻ như gió xuân, thì cô ấy chính là hương hoa thơm nồng, khêu gợi sự chân thành thưởng thức của mỗi người một cách tự nhiên, không chút câu nệ.

Hai cô gái xinh đẹp như nhau, nhưng tính cách lại hoàn toàn khác biệt, đôi bạn tốt này có thể bổ sung hoàn thiện lẫn nhau. Họ lại ngồi cùng một bàn, ngày ngày nói chuyện trao đổi, cùng đi qua những năm tháng cấp ba tươi đẹp.

Môn sinh vật hôm nay làm thực nghiệm, hai người một nhóm, phải giải phẫu chuột bạch để hiểu được cấu tạo cơ thể của nó. Đa số các nữ sinh đều không dám mổ chuột bạch, Kỉ Hoa Ninh và Tần Di Gi­ang cũng ngồi im trước bàn, nhìn con chuột bạch trắng phau mắt đen láy như hai giọt nước đang hấp háy không ngừng, bốn chân giãy giụa hòng thoát khỏi cuộc “mổ xẻ” này.

Kỉ Hoa Ninh nhăn mặt: “Cái này xem sách cũng được mà, chúng ta lại chẳng phải nhà khoa học, ai nỡ ra tay giết nó?”.

Tần Di Gi­ang chậc lưỡi nói: “Nhưng nếu không mổ nó, thì sao có thể nhớ rõ được? Nhưng, tớ cũng chẳng muốn làm”.

Thế rồi hai người họ giấu giấu giếm giếm lén cầm con chuột bạch, chuyển qua chỗ nhóm của Gi­ang Viễn Ảnh. Chỉ thấy cậu ấy đang chuyên chú với dao mổ trên tay, mấy lọn tóc mềm rủ xuống trước trán hơi che mắt cũng chẳng thể làm cậu mất tập trung. Những bộ phận bên trong con chuột bạch nhỏ trên bàn đã hiện rõ ra trước mắt mọi người, so với hình minh họa trong sách giáo khoa càng sinh động hơn. Tạ Khải Đạt cầm sách giáo khoa đứng bên cạnh “ái chà” kêu lên: “Không hổ là con nhà bác sĩ, thao tác mới nhanh gọn chính xác làm sao, cậu không phải đều dùng dao nĩa ăn đồ Tây cả đấy chứ?”.

Gi­ang Viễn Ảnh mổ con chuột bạch xong xuôi rồi mới ngẩng đầu lên, vẻ mặt nghiêm túc khiến mọi người không ai dám cười đùa nữa: “Đây là làm thực nghiệm, thái độ phải nghiêm túc một chút”.

Tần Di Gi­ang ghé sát tai Kỉ Hoa Ninh nói: “Bình thường nhìn không ra, cậu ấy nghiêm nghị lạnh lùng như thế”.

Kỉ Hoa Ninh thấy Gi­ang Viễn Ảnh rửa tay rồi cầm bút viết báo cáo quan sát, không gây nên một tiếng động nào.

Mấy hôm sau mọi người háo hức chờ đón hội diễn văn hóa nghệ thuật truyền thống một năm tổ chức một lần của nhà trường. Đây là một trong những hoạt động phong phú chào mừng các tân học sinh năm nhất, ai cũng muốn tham gia trổ tài. Kỉ Hoa Ninh đăng kí thi hùng biện, Tần Di Gi­ang đã học nhảy từ trước nên đăng kí thi nhảy.

Kết quả đều rất tốt đẹp, Kỉ Hoa Ninh với phong độ tuyệt vời, ăn nói lưu loát đã giành được giải nhất – phần thưởng là một chiếc máy ghi âm màu xanh lam tinh xảo. Cuộc thi hùng biện vừa kết thúc, cô liền chạy vội qua nhà tập thể dục, vì phần thi nhảy của Tiểu Di cũng sắp bắt đầu rồi.

Do đây chỉ là thi đấu cấp trường, nên đòi hỏi cũng không quá khắt khe, ban giám khảo là giáo viên âm nhạc và một số khách mời bên ngoài, thành phần các tuyển thủ tham gia cũng rất thoải mái.

Sự xuất hiện của Tiểu Di trên sàn nhảy khiến mọi người đều phải xuýt xoa: Mái tóc dài đen mượt được búi lên cao, chiếc áo trắng tinh bó sát người, váy xòe màu hồng rực rỡ. Cơ thể thiếu nữ mười bảy đã tương đối nảy nở, lại thêm bộ y phục lấp lánh lung linh làm cho các nữ sinh cùng tuổi ghen tỵ không thôi.

Vũ điệu của cô không phải là nhảy cổ điển, cũng không phải là múa dân tộc, càng không phải là nhảy hip-​hop, mà là một màn múa hiện đại rất trừu tượng. Loại vũ đạo này đối với học sinh mà nói rất khó nắm bắt, lại rất khó định nghĩa, hoàn toàn do điệu múa thể hiện ra. Gập eo, lắc mông, ngửa cổ, xoạc chân, xoay tròn, nhón gót, Kỉ Hoa Ninh dần dần hiểu được ý cô ấy muốn biểu đạt ở đây là một đứa bé bị vây hãm, trình tự diễn tiến như hoảng hốt, vùng vẫy, lại như cây con mới được tái sinh.

Lời hết, nhạc dừng, động tác cuối cùng cô ấy biểu hiện ra là: Nửa ngồi nửa đứng lặng lẽ nhìn lên bầu trời, bước chân như muốn bay nhảy về phía trước bao la – Ngày mai là một quá trình. Trước khi ngày mai tới, đầu tiên bạn phải đi qua muôn ngàn dặm, sau đó ngày mai sẽ đến dưới chân bạn. Trong nhà thi đấu một tràng vỗ tay vang lên. Có người hiểu được ý nghĩa, có người chưa hiểu chỉ miễn cưỡng hoan hô theo mọi người. Kỉ Hoa Ninh bị vũ điệu của Tiểu Di lôi cuốn, vỗ đến rát cả tay.

- “Tiểu Di, hay quá!”. Tần Di Gi­ang trán đẫm mồ hôi, nhận lấy bình nước Kỉ Hoa Ninh đưa tới, hai người giơ tay lên trời đập “bép” một cái. Ban giám khảo chụm đầu vào nhau, thảo luận đánh giá về màn trình diễn vừa rồi. Lát sau, điểm của Tiểu Di được công bố, một điểm số vừa phải, không cao không thấp, trong nhà thi đấu “ồ” lên tiếc nuối. Có lẽ nhiều người cho rằng, đáng ra cô phải được điểm cao nhất, ví dụ như Kỉ Hoa Ninh đang hầm hầm tức tối.

- “Kể ra, tớ đã thể hiện được ý tưởng của mình, tớ rất hài lòng với màn trình bày này”. Ngược lại, Tiểu Di vẫn vui vẻ như thường.

Ban giám khảo đánh giá cao điệu nhảy của Tiểu Di, có chiều sâu và sức thu hút, nhưng trang phục thì quá “hở hang”, không phù hợp với văn hóa học đường vốn trong sáng, về kỹ thuật cũng còn mắc một số lỗi nhất định. Tần Di Gi­ang lưng áo ướt đẫm mồ hôi, thở hổn hển cúi chào cảm ơn khán giả và ban giám khảo.

Xếp vị trí thứ ba, cũng là một sự khích lệ tương đối cho cô ấy. Kết thúc một ngày thi đấu, Kỉ Hoa Ninh cùng Tần Di Gi­ang rời trường về nhà, vừa đi vừa nói cười vui vẻ, Kỉ Hoa Ninh cảm giác sau lưng mình hình như có ai đó, cô quay đầu lại, thì thấy một nam sinh xa lạ đang đạp xe đạp mờ ám theo sau họ, nam sinh đó thấy mình đã bị phát hiện, cũng không tỏ ra hốt hoảng gì.

- “Tiểu Di, hình như có người đi theo chúng ta, làm thế nào bây giờ?”.

Tần Di Gi­ang vừa ngoảnh lại nhìn, lập tức quay đầu ghé sát tai Kỉ Hoa Ninh nhỏ giọng nói: “Lại là cậu ta!”.

- “Cậu biết cậu ta?”.

- “Không biết, nhưng gần đây cậu ta hay bám theo tớ, nếu không gửi thư thì cũng “bám đuôi” về tận nhà, tớ đã sớm nói với cậu ta không thích rồi, cậu ta đừng có làm thế nữa. Nên bây giờ chỉ thấy cậu ta đi theo xa xa thôi”.

Kỉ Hoa Ninh gật đầu: “Loại người này tớ cũng từng gặp qua, muốn xử lý triệt để… xem tớ này”.

Vừa dứt lời, Kỉ Hoa Ninh vỗ lên vai Tần Di Gi­ang, cố ý nói to để cho người đằng sau có thể nghe được rằng: “Tiểu Di này, hội thao hôm nay ở trường có một nam sinh lớp (2) được lắm, họ Dương, cậu có muốn làm quen không?”.

Tần Di Gi­ang thấy cô nháy nháy mắt, liền hiểu ra nói: “Tớ chẳng thèm! Con trai ở trường có gì hay? Chán òm! Tớ à, nếu muốn tìm, phải tìm người lớn hơn tớ năm tuổi, sự nghiệp thành đạt, còn không thì quên đi!”.

Nếu nói về ngoại hình thì cậu ta có thể miễn cưỡng, thành tích cũng có thể nổi trội, nhưng tuổi tác thì chẳng có cách gì thay đổi được. Thấy một cô gái chỉ biết coi trọng tiền tài mà không biết đến tâm hồn người khác như vậy, cậu ta có vẻ rất tự ái. Lúc hai người rẽ vào đường khác thử quay lại nhìn thì không thấy cậu ta nữa.

- “Thành công!” Hai cô gái cùng nhìn nhau cười. Nét thanh xuân tươi tắn rạng ngời, so với ánh nắng chiều còn có phần rực rỡ hơn. Vẻ ngây thơ hồn nhiên trong sáng, tựa như một bản nhạc dịu êm, nhẹ nhàng bay bổng, từ từ hòa lên khúc ca đón chào ngày mới.

Kết thúc kỳ nghỉ đông, Kỉ Hoa Ninh đã học được một nửa học kỳ năm thứ nhất. Cùng với sự gắn kết thân mật hơn giữa các học sinh, các hoạt động ngoại khóa của nhà trường cũng ngày càng phong phú, mà hoạt động gần đây nhất thu hút sự quan tâm của mọi người, chính là giải đấu bóng rổ toàn trường sắp tới.

Nam sinh thích chơi bóng rổ ở các lớp rất nhiều, sự tập luyện chăm chỉ của họ cũng lôi cuốn lòng nhiệt tình của các nữ sinh, cả lớp với tinh thần tập thể cao chưa từng có, thể hiện sự đoàn kết vô cùng.

Đến ngày khai mạc, Kỉ Hoa Ninh và Tần Di Gi­ang đã đi từ rất sớm để chiếm chỗ ở hàng ghế đầu tiên trong nhà thi đấu. Các chỗ ngồi xung quanh “hoa khôi” trường, tất nhiên rất nhanh cũng bị chen kín. Giữa đám đông học sinh, hai người họ nổi bật lên như hai đóa hoa, nụ cười rạng rỡ thu hút sự chú ý của mọi người.

Tiếng còi vang lên, trận đấu lập tức bắt đầu. Chịu trách nhiệm ném bóng là Tạ Khải Đạt thân hình cao lớn. Chỉ thấy cậu nhảy cao hơn đối phương đến nửa cái đầu, dễ dàng chuyền bóng sang cho đồng đội tấn công.

- “Hay quá -” Hai cô gái cùng mọi người xung quanh “ồ” lên hoan hô.

Kỉ Hoa Ninh từ trước tới nay không thích bóng rổ lắm, nhưng thân là cán bộ lớp nên cô đành phải đến xem họ tập luyện mấy lần, dần dần cô bị sự say mê của họ cuốn hút. Lúc này, ánh mắt cô tập trung dõi theo một dáng người cao kều, tốc độ của cậu ấy rất nhanh, dẫn bóng chuẩn xác, tư thế tuyệt đẹp.

- “Đẹp lắm! Gi­ang Viễn Ảnh”. Một nam sinh sau lưng cô hét lớn, giọng như chọc thẳng vào tai.

Cô nhìn người con trai trên sân, nụ cười mỉm trên môi thật thánh thiện, giữa bầu không khí náo nhiệt trong nhà thi đấu, tựa như một bông hoa lan nhẹ nhàng hé nở. Đội lớp họ chơi rất hay, mỗi lần ném bóng đều ăn điểm, luôn luôn chiếm ưu thế, khiến cho đối thủ là lớp (5) năm hai không còn giữ được bình tĩnh.

Tích tắc, đội lớp (7) năm nhất mắc sai lầm, bóng bị đối phương cướp được, chuyền đến trong tay một cầu thủ cao lớn. Chỉ thấy cậu ta gấp rút chạy đến vạch ba, hai tay vung cao, chỉ cần một điểm này nữa là sẽ san bằng tỉ số.

Bóng bị ném đi theo một đường cong, đáng tiếc đập vào mép rổ, sau đó đổi hướng bay ra ngoài.

- “Coi chừng!”, Tạ Khải Đạt vừa hô to, Kỉ Hoa Ninh đã thấy quả bỏng màu cam lao đến phi thẳng vào mặt.

Cô lập tức theo phản xạ giơ tay lên đỡ. Chỉ nghe bên cạnh vang lên một tiếng “A” – đau đớn!

Ngoảnh sang bên trái, thấy Tần Di Gi­ang đã ngã lăn xuống, bóng đập trúng giữa trán cô ấy, một dòng máu đỏ từ mũi chảy ra.

- “Tiểu Di!”, Kỉ Hoa Ninh hoảng hốt kêu lên, vội vàng ngồi xuống đỡ cô. Chỉ thấy mắt Tần Di Gi­ang nhắm chặt, miệng khẽ rên rỉ, có vẻ rất đau.

- “Có làm sao không?” Mấy người ngồi quanh đứng cả dậy hỏi, cậu con trai cao lớn vừa ném bóng sững sờ đứng như trời trồng, mình… mình lại ném trúng “hoa khôi” sao?

Trong lúc hỗn loạn, Gi­ang Viễn Ảnh chạy đến lách người chen vào, vừa nhìn thấy Tần Di Gi­ang đã thầm than không xong rồi. Cậu vốn con nhà bác sĩ, bố mẹ đều là những người nổi tiếng trong ngành y, dĩ nhiên cậu cũng hiểu biết một chút về lĩnh vực này. Thấy Tần Di Gi­ang như vậy, rất có thể bị chấn thương ở đầu rồi.

- “Cô ấy phải được đưa vào bệnh viện gấp, không thể chậm trễ”. Cậu đanh giọng nói, hai tay vòng qua thân thể Tần Di Gi­ang đã mềm oặt, gắng sức nâng lên, chạy về phía trước: “Mọi người nhường đường, nhường đường”.

Kỉ Hoa Ninh chỉ biết nhìn chằm chằm theo bóng lưng cậu đang ôm Tần Di Gi­ang chạy đi, bên tai cảm thấy ong ong.

Đội bóng thiếu mất Gi­ang Viễn Ảnh vẫn tiếp tục thi đấu, kết quả hơn đối phương sáu điểm, giành được chiến thắng, thuận lợi tiến vào vòng trong.

Tần Di Gi­ang quả nhiên bị chấn thương nhẹ ở đầu, phải nhập viện theo dõi mất hai ngày.

Sự kiện “Công chúa Tường vi” bị bóng văng trúng làm bị thương trong trận thi đấu bóng rổ nhanh chóng lan truyền, càng hấp dẫn người ta ở chỗ Gi­ang Thiếu lại lần thứ hai ra tay anh hùng cứu mỹ nhân, khiến cho vô số nam sinh phải ghen tỵ.

“Tại sao mỗi lần cứu giúp “hoa khôi” đều là cậu ấy, 88,8% “hoa khôi” của trường đã được cậu ấy cứu giúp rồi!”. Họ đều thở than như thế.

Kỉ Hoa Ninh sau khi tan học lập tức chạy đến bệnh viện, liên tiếp trong hai ngày liền. Khi mới được đưa vào đây, Tần Di Gi­ang còn bị nôn, sau đó được điều trị nên không có gì đáng ngại nữa, bác sĩ bèn cho cô xuất viện về nhà tĩnh dưỡng. Ngắm gương mặt trắng trẻo dễ thương của cô bạn thân, trong đầu cô luôn thấp thoáng hiện lên hình ảnh Gi­ang Viễn Ảnh bế cô ấy chạy, cô lắc lắc đầu, nhưng cũng không xua đuổi được hình ảnh đó đi, khiến cô cảm thấy mê mê hoặc hoặc.

Ba ngày sau, Tần Di Gi­ang hồi phục đi học trở lại. Tạ Khải Đạt khều khều vai Kỉ Hoa Ninh: “Tiểu Ninh, đây là bánh sữa bố tớ đi công tác mang về, tớ nhớ… lúc trước cậu nói cậu thích ăn bánh này”. Cậu không có ý tứ gì cả cứ oang oang nói, Tần Di Gi­ang thấy thế trêu: “Tạ Khải Đạt, cậu thiên vị nhé, sao chỉ cho mỗi Tiểu Ninh? Tớ nhớ tớ cũng có nói với cậu là thích ăn mà?”.

Tạ Khải Đạt mặt đỏ rần rần, Kỉ Hoa Ninh nhanh chóng nhận lấy rồi nói “cảm ơn”, ánh mắt lại liếc về phía Gi­ang Viễn Ảnh. Bất chợt, cô bắt gặp Tiểu Di cũng nhìn cậu ấy, vẻ rất bẽn lẽn.

Qua mấy hôm, Gi­ang Viễn Ảnh bỗng nhiên hỏi Tần Di Gi­ang: “Cậu gần đây có bị đau đầu nữa không?”.

Tần Di Gi­ang ánh mắt đầy cảm kích: “Trước khi đi ngủ tớ có hơi choáng một chút, nhưng cũng không thường xuyên lắm”.

Gi­ang Viễn Ảnh cúi xuống mở cặp lấy ra một gói giấy màu trắng, nói: “Hôm qua bố tớ đi công tác Nhật Bản về, tớ kể cho bố nghe trường hợp của cậu, bố tớ nói loại thuốc này có thể có ích với cơn đau đầu của cậu, hơn nữa cũng không để lại tác dụng phụ, cậu cầm về uống thử xem”.

Tần Di Gi­ang vẻ mặt mừng rỡ, sáng ngời như ánh mặt trời, ngoan ngoãn đón lấy gói thuốc nhỏ trong tay cậu, cúi đầu đáp “cảm ơn”, phảng phất giống như một Kỉ Hoa Ninh thứ hai vậy. Mà “người cùng bàn” của cô đang lặng lẽ quan sát tất cả chuyện này, một cảm giác lạ lùng dâng trào lên trong lòng cô.

Có điều gì đó đang âm thầm thay đổi một cách vô thức.

Tan học, Kỉ Hoa Ninh bước nhanh trên đường về nhà. Khi còn cách ngôi nhà màu trắng thân thuộc không xa, cô bỗng nhiên đi tránh qua một bên con ngõ hẻm tối tăm, lấy tay bịt cả miệng lẫn mũi.

Vốn đây là nơi xử lý chất thải. Kỉ Hoa Ninh giơ tay lên ném, một gói gì đó trong tay bay ra tạo thành một đường cong hoàn mỹ rơi xuống cống. Sau đó cô phủi phủi tay, nhảy “phốc” qua trở về con đường lúc nãy.

- “Chị lại vứt quà của người ta tặng chị à?”. Một thanh âm non nớt vang lên phía sau. Cô ngoảnh lại, thấy một tiểu nam sinh mặc đồng phục màu xanh lam đang lắc đầu nhìn cô.

Kỉ Hoa Ninh nhún nhún vai, hờ hững nói: “Đồ không rõ xuất xứ, ai mà dám ăn dám uống chứ. Nếu không nhận thì làm mất mặt người ta, như thế không hay, tốt nhất là để hai bên đều vui vẻ”.

Trên khuôn mặt nhỏ của Lâm Tĩnh Lam hiện lên vẻ không đồng tình: “Người ta thật lòng với chị, chị lại nỡ lừa dối họ”.

Những việc thế này, cậu không phải mới bắt gặp một hai lần. Từ nhỏ tới lớn, cô ấy đều thuộc dạng người nói một đằng làm một nẻo. Có lẽ chỉ có cậu mới thấy được điều đó.

Cô bắt đầu hơi khó chịu: “Vậy những gì chị nhận, em sẽ giúp chị giải quyết?”. Trước đây có người tặng quà cho cô, cô đã nhẹ nhàng từ chối, kết quả hôm sau xuất hiện một số thứ linh tinh ghê tởm trong ngăn kéo, trên bàn của cô, thậm chí cả trên bục giảng lớp, làm cho cô chịu nhiều rắc rối. Thế là từ đó bất kỳ ai tặng quà, cô đều vui vẻ nhận lấy, giữ hình tượng tốt đẹp thân thiện của mình.

Không ngờ Lâm Tĩnh Lam lại vẫn kiên quyết: “Chị làm thế không được, chị…”.

Kỉ Hoa Ninh liếc nhìn xung quanh không thấy ai, liền xăm xăm bước tới, sắp đến gần mới đẩy cậu bé chỉ cao đến vai cô đi về phía trước: “Em có biết em rất lắm chuyện không, y như một ông già suốt ngày lải nhải. Nói mau, hôm nay tìm chị làm gì?”.

Tiểu Lam này, bên ngoài xem ra vừa thông minh vừa… xinh đẹp, trên thực tế lại rất bảo thủ và cố chấp, cứng đầu cứng cổ.

Lời cậu đáp đã dần dần bay xa theo gió, mơ hồ vang vọng trong không gi­an.