Tình Nhân Đẳng Cấp Thế Giới

Chương 95: Quay về bangkok (2)




Ngày hôm sau là ngày rằm m lịch, Tô Vũ gặp bốn người quen cũ.

Cô đang đi trên đường như người mộng du thì đột nhiên Thẩm Họa lao đến, trùm bao vào đầu cô rồi đánh cô lia lịa. Nước mắt cô ta rơi đầy mặt, cô ta vừa đấm vừa măng Tô Vũ là yêu tinh hại người.

Đợi đến khi cô ta mắng mệt, tay cũng đã tê rần, Tô Vũ mới hỏi: “Cô còn1muốn đánh nữa không?” Thẩm Họa ngẩn người vài giây rồi bật cười khanh khách, sau đó dứt khoát bỏ đi. Cô ta còn nói rằng, hi vọng Tô Vũ cũng sẽ giống như cô ta vậy.

Mái tóc xinh xắn của Tô Vũ trở nên rối bù, cô đi đến salon làm tóc để nhà tạo mẫu tóc biến mái tóc cô đẹp trở lại trước khi đi gặp lại bạn cũ.

Nghe nói None được gả cho8một gia đình có điều kiện, cô ta đang dắt con mình đi trên đường thì gặp lại Tô Vũ. Cô ta ôm con mình, cười duyên hỏi Tô Vũ thấy con cô ta xinh không? Cô ta còn bảo cô nhìn mũi của con cô ta xem.

Con người trên thế gian này, một khi đã nhận định điều gì là tốt đẹp, thì khi chọn lựa bất cứ thứ gì đều không tự chủ mà chọn2lấy thứ giống với điều ấy. Tạ Khương Qua trong lòng Nona là điều tốt đẹp đó, chính vì vậy, cô ta đã chọn kết hôn với một người có mùi rất giống anh. Tô Vũ nhìn chằm chằm mũi của đứa trẻ kia: “Đây là đồ dỏm tồi tệ nhất mà tôi từng thấy đấy.” Bất ngờ là Nona không hề tức giận mà còn móc mỉa: “Tiếc quá, ngay cả đồ dỏm mà công chúa4hạt đậu của chúng ta cũng chẳng có nữa.”

“Cô chờ đi Nona, sang năm cô sẽ được gặp con của tôi và Khương Qua thôi. Và tất nhiên, con của chúng tôi đẹp hơn con cô gấp nghìn lần.”

Nona đã đi xa, trong bãi đậu xe chỉ còn vang vọng giọng nói của Tô Vũ.

Hoàng hôn buông xuống, Tô Vũ đến thăm mẹ Tạ Khương Qua. Năm tháng không hề để lại quá nhiều dấu vết trên thân thể của người phụ nữ xinh đẹp này. Bà ngồi trên chiếc ghế dựa khắc hoa màu trắng, bên trong chiếc áo khoác dài màu vàng nhạt là một chiếc váy màu xanh ngọc, có một cô gái trẻ tuổi đang nói chuyện cùng bà. Tô Vũ đứng cách mẹ Tạ chừng vài chục bước. Bà có một phần tám huyết thống Bồ Đào Nha và Đức, Khương Qua kế thừa sống mũi và chiếc cằm vô cùng tinh tế từ mẹ nên khi nhìn nghiêng, gương mặt của anh và mẹ mình có phần na ná nhau.

Tại sao cô lại đến đây ư? Bởi vì có quá nhớ anh, nỗi nhớ nhung này sau ngày dài chờ đợi vô ích càng lúc càng tuyệt vọng, cho nên cô quyết định đến đây. Tô Vũ đứng đó, thẫn thờ ngắm gương mặt nghiêng nghiêng của me Ta.

Dưới cái nhìn chăm chú của cô, mẹ Tạ quay đầu lại. Bà nở nụ cười trong sáng đơn thuần nhất với cô. Tô Vũ vô thức đi về phía trước, ngồi xuống bên người bà.

“Hôm nay Khương Qua có đến thăm dì không?” Bà gật đầu. “Mấy người kia chỉ nói xằng nói bậy thôi, Khương Qua không hề biến mất đúng không dì?”

Bà lại gật đầu cái nữa.

Cô ngước nhìn bầu trời, nở nụ cười buồn thương, nhìn một lúc, ngay cả cô cũng bắt đầu tin tưởng câu trả lời của mẹ Tạ. Ánh tà dương dần biến mất, màn đêm dần bao phủ, trên sông Mekong loang lổ vệt nắng chiều đỏ sậm đặc trưng của tháng Năm. Rốt cuộc cô cũng đi đến nơi này, đây là nơi đã xuất hiện biết bao lần trong giấc mộng của cô, là nơi mà cô chỉ dám nghĩ chứ không dám đặt chân đến.

Tô Vũ đi trên con đê bằng đôi giày cao gót đính 720 viên kim cương mà Khương Qua tặng mình. Dường như nơi này chẳng hề thay đổi nhưng lại như đã thay đổi hoàn toàn. Mấy năm gần đây, kinh tế Thái Lan phát triển nhanh chóng, người dân không còn sống kiểu nhà nổi thế này nữa, giờ đây mấy ngôi nhà gỗ vắng tanh vắng ngắt, dưới màn đêm, không còn ánh đèn ấm áp hắt ra từ cửa sổ như trước kia.

Tô Vũ bước trên chiếc cầu gỗ nhỏ dẫn tới nhà của Khương Qua, cô sắp đến gõ cửa sổ nhà anh rồi.

Có điều, cô vẫn không dám. Khi những tia sáng cuối cùng biến mất hẳn, màn đêm thật sự đã đến, cô vẫn đứng im. Ngoài tiếng gió thổi vị vút và âm thanh cá bơi lội dưới nước, xung quanh cô gần như hoàn toàn tĩnh lặng.

Chỉ một lúc sau, mặt trăng tròn soi xuống mặt sông Mekong, ánh trăng tỏa sáng khắp nơi, nó còn chiếu rọi lên đôi giày cao gót đính 720 viên kim cương của cô, ánh sáng ấy mờ ảo như giấc mộng.

Tô Vũ như bị mê hoặc, đi về phía nhà Tạ Khương Qua, đôi giày cao gót lóc cóc trên hành lang, vạt váy bay bay trong gió đêm.

Bên ngoài ngôi nhà gỗ nhỏ là một hành lang rộng chưa đầy nửa mét, góc cuối cùng bên phải hành lang là nhà bếp nhỏ xíu của nhà Tạ Khương Qua. Trước đây, cô từng ngồi chờ anh nấu cơm ở nơi cách xa phòng bếp gần một mét để tránh ám mùi dầu khói, để có thể ngửi được hương thơm từ mì tôm và đu đủ, để ngắm bóng lưng xinh đẹp của anh.

Cô ngồi xuống nơi đó, chân buông thõng trên hành lang, đôi giày đính 720 viên kim cương để một bên, bên còn lại đặt một ly rượu rỗng. Cô nhìn sang bên phải, phòng bếp đổ nát chỉ nhỏ bằng khoảng bốn viên gạch men trong phòng tắm nhà cô không còn hương thơm của mì tôm và đu đủ. Không có mì tôm và đu đủ cũng không sao, cô chỉ cần Khương Qua của cô là đủ rồi, vậy mà... Cô quay phắt đầu sang, không có Tạ Khương Qua tuấn tú, không hề có!

Nước mắt cứ thể rơi xuống dòng sông Mekong, có lẽ nước mắt quá nhiều nên Tô Vũ dường như nghe thấy tiếng nước mắt rơi xuống mặt sông rõ mồn một.

“Tõm...“. m thanh ấy như vọng lại vào trong đầu cô, cơn gió từ sông Mekong thổi vào gương mặt cô thật dịu dàng và thâm tình, lưu luyến trên gương mặt cô mãi không chịu rời đi. Có truyền thuyết, dưới sông Mekong có rất nhiều linh hồn vì không thể rời bỏ được người thương còn sống ở nhân thế nên không chịu rời đi. “Khương Qua, là anh à?”

Là anh từ biển Caribbean trở về sông Mekong phải không? Anh đi đoạn đường dài không có điểm dừng như thể, chắc là tốn nhiều sức lực lắm, Khương Qua, anh có mệt lắm không? Cô đưa tay cầm lấy giày cao gót bên cạnh, giơ lên cao, cô nhắm mắt lại: “Khương Qua, nếu anh có ở đây, vậy anh mau đón lấy đôi giày này đi!” Nói rồi, cô buông tay ra. Đôi giày rơi xuống sông phát ra tiếng vang lanh lảnh.

Ha ha, Khương Qua không đón được rồi. Cũng đúng, anh không đón được là phải, chắc chắn trước kia tên khốn kiếp Tạ Khương Qua này không biết ở Đông Nam Á có tục lệ, bên nam tặng giày cho bên nữ là điềm xấu. Có lẽ giờ anh đã biết rồi nên không chịu đón lấy đôi giày này cũng đúng thôi. Khương Qua, anh nhìn đi, em đã vứt giày anh tặng em rồi, điềm xấu coi như bị phá hủy. Khương Qua, anh trở về đi.

Tô Vũ mở mắt. Đôi giày cao gót rơi xuống mặt sông tạo ra mấy vòng sóng tròn. Dưới ánh trăng, các vòng sóng biến ra rất nhiều mặt trăng.

Trên mặt sông Mekong có một lớp sương mù thật mỏng, bị ánh trăng nhuộm thành một lớp màu trắng sữa, khiến cả dãy nhà gỗ xây trên nước như trong cảnh mộng.

Tô Vũ nhìn mấy ngôi nhà gỗ chìm trong sương mù, luôn cảm thấy như còn thiếu thứ gì đó. Nếu có ai đó thắp đèn mấy ngôi nhà gỗ lên thì tốt quá, sẽ giống hệt như trước đây vậy. Tổ Vũ nhắm mắt lại: “Khương Qua, nếu anh ở đây, anh hãy làm cho mấy chiếc đèn kia sáng lên đi.” Xung quanh vẫn yên lặng như tờ. Không biết qua bao lâu, cô lại mở mắt ra. Ngay lập tức, nước mắt cô tuôn trào như vỡ để.

Trong màn sương mù, gần mười ánh đèn dần được bật lên sáng rực, soi tỏ chân trời màu bạc.

Khương Qua trở về rồi! Trong đêm đen, anh sẽ cầm lấy chiếc chăn rơi trên đất đắp lại lên người cô, dùng khăn lau sạch nước mắt trên mặt cô, những chuyện này đều là những việc anh đã từng làm.

Cô thật ngốc! Cho nên... Cô đứng lên, đi đến trước cửa sổ nhà Tạ Khương Qua, dừng lại, khẽ cúi người xuống rồi gõ cửa: “Khương Quan em vào đây.” Năm tháng trôi qua, hôm nay dưới ánh trăng tròn, Tô Vũ lại lén lút từ bò qua cửa sổ vào phòng Tạ Khương Qua, trèo lên giường anh.

Khi vừa chạm vào cái gối cứng ngắc, sờ đến tấm chăn làm từ loại vải vô cùng thô ráp, còn có chiếc giường nhỏ đến không thể nhỏ hơn được nữa, chỉ cần hơi nhúc nhích cũng tiếng phát ra tiếng kẽo kẹt từ ván giường, Tô Vũ cảm thấy thời gian như bị đảo lộn mất rồi.

Những năm tháng dài đằng đẵng kia như thể chỉ trôi qua trong chớp mắt, tưởng chừng một giây trước thôi, đôi nam nữ kia vẫn đang chìm trong bóng đêm, tiếng thở dốc của hai người vang lên liên tiếp trong không gian nhỏ hẹp.

Cô tháo bông tai ra, bò lên giường anh, dựa vào tấm ván gỗ, gối đầu lên chiếc gối cứng, buông xõa mái tóc xoăn dài trên gối. Chẳng cần đoán cô cũng biết rằng, lúc này mình duyên dáng nhường nào, quyến rũ ra sao. “Khương Qua, đây là lần cuối cùng em chơi trò trốn tìm này với anh. Nếu anh không đến tìm em, em sẽ gả cho người đàn ông khác đấy. Khương Qua, nghe đây, em đếm đến ba, anh phải xuất hiện.”

Sau khi dứt lời, cô kéo chăn lên che kín mặt mình.

Xung quanh rất yên tĩnh, cô bắt đầu đếm.

Một, hai, ba... Chữ “ba” được kéo dài. Sau khi kéo dài âm cuối đến hết hơi, Tô Vũ nhắm mắt lại, nín thở chờ đợi.

Nghe kĩ thì có tiếng bước chân, đúng là tiếng bước chân, nhịp bước quá đỗi quen thuộc, tràn đầy tình yêu nồng cháy.

Tiếng bước chân đã cách cô rất gần rồi.

Làm sao đây, hình như cô không thể ngăn nước mắt rơi được mất rồi, cho dù cô đã nhắm mắt, chúng vẫn len theo khóe mắt, trào ra thành dòng.

Ai đó kéo rèm vải thật khẽ nhưng cô vẫn có thể nghe thấy, nghe thấy một cách rõ ràng. Rốt cuộc tiếng bước chân cũng dừng lại, chỉ cách Tô Vũ trong gang tấc.

Cô không dám lộn xộn, chỉ sợ một tiếng động thật nhỏ cũng dọa Khương Qua bỏ chạy. Tiếng Khương Qua cởi áo khoác sột soạt vang lên, âm thanh ấy tuyệt vời không gì sánh bằng.

Có bàn tay khẽ sờ soạng trên đầu cô, ngón tay nhẹ nhàng nắm lấy góc chăn rồi thì khẽ vén lên, chủ nhân của bàn tay kia lập tức chui vào trong chăn. Mọi chuyện tốt đẹp đã diễn ra rồi. Cô hít thật sâu, tham lam hít hà mùi hương mà cô vô cùng yêu thích.

Giường gỗ phải chứa thêm sức nặng của một người nên sắp không chịu nổi nữa, hơn nữa nó quá nhỏ nên Tạ Khương Qua đè lên người cô. Đến khi anh tìm được tư thể thoải mái, âm thanh kẽo kẹt mới nhỏ dần. Anh vừa nằm xuống, tay đã vội vàng sờ soạng trên người cô. Thế nhưng khi cô đặt tay lên tay anh, anh lập tức dừng lại.

“Sao lại mặc quần áo, bình thường không mặc kia mà?” Giọng nói này đã khắc sâu vào tận xương tủy Tô Vũ, là giọng nói mà cô mong mỏi biết bao. Mỗi lần cô bò lên giường anh đều không mặc quần áo, Khương Qua thích nhất là cô trần trụi. Tô Vũ vội vàng ngồi dậy, vẫn rúc đầu trong chăn, cam đoan: “Khương Qua, anh chờ một chút, em lập tức cởi quần áo ngay, cho em mười giây thôi, em cởi quần áo nhanh lãm.”

Tuy rằng cô cởi đồ rất nhanh nhưng không thể chỉ trong mười giây được. Trước hết cô cởi quần lót ren của

mình xuống, kéo khóa váy xuống, thuận thế cởi luôn cả áo ngực. Mấy động tác này vô cùng trơn tru, ai ngờ váy dài lại bị mắc kẹt ở đầu cô, Tô Vũ luống cuống đến mức sắp bật khóc, mười giây đã qua lâu rồi, chắc dáng vẻ này của cô xấu xí lắm đây.

Tô Vũ ra sức cởi món đồ chết tiệt kia ra, càng sợ lại càng loạn. Anh khẽ thở dài, hai tay kéo tay cô ra, sau đó kéo khóa váy ra hết, chiếc váy dễ dàng được lấy khỏi đầu cô, trùm chiếc chăn thô ráp bao lấy hai người. Hóa ra ban nãy, trong lúc quá bối rối, cô chỉ kéo nửa khóa mà thôi.

Tô Vũ áp sát thân thể không mảnh vải che thân kia vào người Tạ Khương Qua, vùi mặt trong lòng anh: “Khương Qua, em rất vui vì anh đã tìm được em.

Khương Qua, anh không biết em nhớ anh thế nào đâu, anh có nhớ em không?”

Biết anh vừa gật đầu, cô hài lòng cười tươi.

“Khương Qua, anh nói chuyện đi...”

“Tô Vũ.” Giọng nói kia truyền đến từ đỉnh đầu cô.

“Em ở đây!” Cô sung sướng đáp lại. “Em không muốn nhìn anh sao?”

Đúng rồi, cô phải nhìn dáng vẻ của anh chứ. Cô quấn lấy góc chăn trên tay mình, chờ đến khi chăn được vén lên khỏi gáy hai người, cô mở mắt. Ánh trăng bên ngoài trùng hợp rọi vào bên trong phòng, chiếu lên mặt anh loang loáng như khi chiếu trên mặt nước vậy. Cô vươn tay, chạm vào đường nét trên mặt anh, Khương Qua của cô không thay đổi chút nào cả. Thật kỳ quái, sao lại ấm thế: Không phải là lạnh như băng sao? Có điều chuyện này chẳng còn quan trọng nữa rồi. Quan trọng là, anh là Khương Qua của cô, anh đã đến bên cô rồi.

Tô Vũ nhắm mắt lại: “Khương Qua, hôn em đi.”

Một nụ hôn nhẹ nhàng như gửi gắm toàn bộ nhớ nhung qua năm tháng dài đằng đẵng, mãi đến khi anh hôn đến nước mắt của cô, nụ hôn dần trở nên mãnh liệt hơn, đến mức cô sắp ngạt thở, anh mới thả cô ra.

Anh thở hổn hển, hơi thở nóng hổi lưu luyến trên gương mặt cô.

Hẳn anh đang khát vọng thân thể của cô đúng không? Anh rất thích vùi mình vào bên trong cô! Nhưng anh không dám! Chắc anh sợ đem đến cho cô những chuyện không hay.

Cô vươn tay, cởi từng nút áo sơ mi của anh, sau đó nằm lại lên giường, kéo tay anh: “Khương Qua, muốn em đi.”

Anh ngồi trên giường gỗ, vẫn không nhúc nhích.

Cô kéo tay anh đặt lên bụng mình, dần dần hạ thấp xuống dưới, tận tình chỉ dẫn ngón tay anh đến nơi mềm mại kia, để ngón tay anh đi vào một chút, để anh cảm nhận được bên trong cô.

“Muốn em đi, Khương Qua.”

Lồng ngực anh lên xuống kịch liệt, anh cúi người, chống một tay trên ván giường, giọng khàn khàn: “Tô Vũ, lát nữa anh sẽ nói chuyện với em sau.”

Cô gật đầu.

Thân thể anh bao trùm trên thân thể cô, anh dùng tay còn lại cởi dây nịt của mình ra.

Tô Vũ bỗng giữ lấy bàn tay vội vã của anh: “Khương Qua, để em.” Tiểu Tạ rất thích trò này, ví dụ như, để cô giúp anh cởi quần áo hay để cô dùng tay chỉ dẫn anh tiến vào. Cô cởi dây nịt, kéo quần anh xuống, dỡ bỏ cả lớp che chắn cuối cùng trên người anh. Nơi đó đã sớm gươm súng sẵn sàng, tay cô vừa chạm vào, nó lập tức... Cô không muốn để nó rời đi bèn dứt khoát cầm lấy, cảm nhận từng cử động nho nhỏ của nó trong tay mình. “Khương Qua, anh bỏ tay anh ra trước đã.” Cô khe khẽ rên rỉ, ngón tay anh vẫn còn đang ở bên trong cô. Gió từ sông Mekong bên ngoài thổi vào, thẩm thấu qua từng lỗ chân lông trên người cô, khiến hơi rượu bên trong cơ thể cô như dần bốc hơi.

Cô dùng tay nắm lấy nó. Hiển nhiên, thứ kia càng trở nên nóng hơn bao giờ hết.

“Tô Vũ, đưa nó vào đi.” Anh dụ dỗ, hơi thở nóng nóng phả vào mặt cô vô cùng chân thật.

Trái tim cô loạn nhịp, rung động hơn bao giờ hết. Thấy cô chậm chạp, người đang nằm trên người cô không hài lòng, anh thúc hông một cái để bày tỏ bất mãn. “Khương Qua...” Miệng cô run run, “Không phải anh bơi từ biển Caribbean đến đây chứ?” “Sao công chúa hạt đậu lại ngốc nghếch như vậy.” Anh thở dài, “Dĩ nhiên là không rồi.” “Khương... Qua...” Lần này đến giọng cô cũng run lên: “Anh... anh... là người thật.” Nỗi căng thẳng khiến tay cô vô thức nắm chặt hơn. Thế là Tạ Khương Qua lại buồn bực hừ khẽ, anh nghiến răng nghiến lợi nhắc nhở: “Tô Vũ, thứ em đang cầm cũng là đồ thật đó, còn chưa rõ à? Sau khi bị kích thích, thứ đặc thù trên thân thể đàn ông sẽ trong trạng thái thư giãn trong khoảng thời gian ngắn, tiếp theo nhanh chóng được bơm máu vào tĩnh mạch trong không gian tương tự như miếng bọt biển, đến khi nào đạt đến áp lực nhất định mới dừng lại. Khi đẩy máu, không gian tựa miếng bọt biển kia làm thế đặc thù trên thân thể đàn ông khởi động, khiến nó cứng lên và dài ra.”

“Đây chính là quá trình cương cứng của đồ thật đó!” Anh kéo dài giọng. “Công chúa hạt đậu, em nghĩ một người chết có thể làm như thế này được à?”

Khóe môi Tô Vũ rần rật liên hồi, song cô không thốt nổi tiếng nào. “Ban nãy định nói cho em biết, nhưng em cứ ngốc nghếch cởi hết đồ ra, lại còn ngây thơ nói muốn anh nữa chú.

Vì vậy công chúa hạt đậu à, em phải chịu trách nhiệm với những gì do em gây ra. Bây giờ, ngay lập tức, buông tay em ra, nếu không thứ đồ thật kia sắp nổ tung ra đấy.”

Cô nhanh chóng thả tay ra.

Trong lúc còn giật mình, chân cô đã bị mở ra, anh hùng hổ xông đến như muốn trừng phạt, chôn sâu vào trong, lấp đầy cơ thể cô. Lần này, những giọt nước mắt của Tô Vũ mang niềm vui sướng tột cùng, là giọt nước mắt vốn tưởng đã mất đi nay lại tìm lại được, là nước mắt của hạnh phúc lớn lao.

Khi Tạ Khương Qua định rút ra, cô ôm chặt lấy anh theo bản năng. Cô muốn anh không bao giờ rời đi nữa, cô muốn hai người mãi mãi hòa vào làm một.

“Khương Qua, đừng mà!” Anh gục trên vai cô, thở hổn hển, anh nói một cách khó khăn: “Tô Vũ, em cho anh động đậy đi, không động đậy anh khó chịu lắm.”

Đúng đúng, không động đậy anh khó chịu lắm, nhưng mà... ánh trăng đẹp quá, với lại ban nãy cô còn uống chút rượu, nên bây giờ cô không buông tay, đã vậy đôi chân còn quấn lên người anh.

“Khương Qua, anh là thật phải không?”

Giọt mồ hôi to như hạt đậu nhỏ lên người cô, anh thở hổn hển, hít một hơi rồi vỗ mạnh một cái vào đùi cô, phát ra tiếng vang lanh lảnh.

“Đau không?”

“Đau, đau lắm.”

Cô không nhịn được nở nụ cười, Tạ Khương Qua cúi đầu đặt môi lên môi cô, cô buông tay ra, luồn qua nách anh, ôm chặt lấy vai anh.

Sau màn mây mưa, Tô Vũ chẳng còn đủ sức để nghe Tạ Khương Qua nói rõ lý do với mình nữa. Chỉ cần anh trở về là tốt rồi, tốt lắm rồi.

Tô Vũ tựa vào người anh, ngủ say sưa quên hết mọi thứ.