Tình Nhân Kỵ Sĩ Bá Đạo

Chương 4: Một đống ma hạch đáng giá




Lúc này Sát Nặc⋅ Nhã Địch Tư đang nhanh chóng đi về phía Ngự Thượng Tuyền ở tầng ba, mà Ngự Thượng Tuyền ……

Y phát hiện y bị lạc đường.

Cùng Thương Tuyệt tách ra không lâu, một người một hổ liền muốn đi đến thành trấn cách nơi này gần nhất, vốn là đi theo những vết chân còn lưu trên đường, theo lý mà nói, đây là con đường đúng, đường nhỏ cũng hiện ra ngày càng rõ ràng, nhưng bởi vì bọn họ có chút đói bụng, Nhuyễn đi tìm chút thức ăn, cho dù vẫn là thú con, nhưng bản năng loài thú cùng một ít kỹ xảo đã học qua, muốn tìm chút thực vật cũng dễ dàng, sau khi ăn uống no say, thời điểm chuẩn bị tiếp tục lên đường……

Bọn họ đồng thời choáng váng.

Đường, đường đâu?

Ngự Thượng Tuyền nản chí ôm Bạch Hổ ngồi dưới một thân cây, ngẩng đầu nhìn trời, hiện tại đã sắp giữa trưa, cũng là thời điểm nóng nhất trong ngày, mà bây giờ, các gia đình bình thường đã chuẩn bị ăn cơm trưa, nói cách khác, lúc này sẽ không có ai muốn tiến vào rừng……

Chải lông từng chút một cho tiểu Bạch Hổ, y nhổ phải trên người nó vài cọng lông mang theo chút ánh vàng, bất quá được nuôi nấng tốt lắm…… Nhìn xem bụng nhỏ đô đô, toàn thân là một lớp lông mềm mượt rậm rạp, người không biết có khi còn tưởng đây là một con cún tiểu Bạch đáng yêu.

Cúi đầu một hồi lâu, dù sao hiện tại cũng không có việc gì làm, chẳng bằng nhìn xem chiếc túi lão hổ cho mình có cái gì,

Cởi ra chiếc túi trên thắt lưng, mở ra, nhìn thoáng qua bên trong có chút vật cứng, va chạm vào nhau tạo ra âm thanh leng keng.

Nhìn qua có rất nhiều màu sắc, đem tiểu bạch hổ đang ở trên đùi ôm xuống, sau đó cẩn thận đem đồ vật trong túi đổ ra, nhưng chưa xem kỹ, trước hết là đem chiếc túi cất vào.

….. Nếu túi này mất, y cũng không có cái gì để đựng đâu. Y cũng không muốn đem quần áo cởi ra để đựng mấy thứ này……

Bây giờ mới rảnh để nhìn xem đồ vật vừa rồi, sau đó liền có chút ngây dại hỏi Nhuyễn bên cạnh, “…..Đây là cái gì?”

Vốn đang ở một bên lười biếng muốn ngủ, sau khi Nhuyễn nhìn thấy mấy vật này, ánh mắt màu lục tản ra đói khát, ‘ngao ô’ một tiếng, bới ra một vật rất tiên diễm liền bắt đầu nhai răng rắc.

Ngự Thượng Tuyền có chút ngốc ngồi nhìn bạch hổ ăn, cái vật nó đang ăn cùng với đồng sắt y thấy lúc trước có độ cứng giống nhau, tựa hồ còn ăn thực vui vẻ, trong lòng y nghi hoặc, chẳng lẽ vật này thật sự có thể ăn?

Ngự Thượng Tuyền chưa từng gặp qua việc này, nhìn Nhuyễn còn đang nhai răng rắc, không khỏi sinh ra cảm giác ‘cái này ăn ngon lắm’, sau đó…… Cũng lấy một cái bỏ vào miệng.

‘Rắc’ một tiếng.

Chân trước của Nhuyễn liền nhũn, suýt nữa không thể đứng được, còn Ngự Thượng Tuyền…… Ôm quai hàm của y khóc không ra nước mắt.

Đau đau đau đau đau…… Đau muốn chết!

Như thế nào lại cứng như vậy!

Nhéo hai lỗ tai tiểu bạch hổ, dùng sức kéo ra ngoài: “Ô ô…… Nhuyễn ngươi thật bại hoại, ngươi gạt người……”.

Đáng thương cho Bạch Hổ cái gì cũng không biết, không kịp phản ứng, bị Ngự Thượng Tuyền nhéo đau kêu ngao ngao, mà đây cũng là cảnh tượng Sát Nặc lần đầu tiên được gặp Ngự Thượng Tuyền được chứng kiến.

Thời điểm Ngự Thượng Tuyền cầm cái khối tiên diễm kia chuẩn bị đưa vào trong miệng, trên khuôn mặt mặt than vạn năm không khỏi có chút vặn vẹo, hắn nghĩ: Ngốc ngốc, vụng về, rất khả ái.

Ngự Thượng Tuyền: Nhuyễn hổn đán, cư nhiên lừa y! Răng của y a!……

Bạch Hổ: Ngao ngao, ngao ngao!! Bạch Hổ bị nhéo lỗ tai đau vẫn không biết đến tột cùng là chuyện gì đã xãy ra, chỉ cảm thấy chân mình nhũn một chút sau đó đã bị chủ nhân tiến hành hàng loạt các hành động ngược đãi.

Cho nên mới nói…… Không biết chính là phúc a……