Toàn Thế Giới Đồng Thời Phân Hoá

Chương 9




Chương 9: Khá đáng yêu

Sổ tay ghi thù của Triệu Dã Tức vốn ở trong điện thoại, vì phòng ngừa bị mất nên có thể đồng bộ trên máy tính bảng bất cứ lúc nào. Từ khi anh bắt đầu làm, đến nay đã ghi được hơn 80 điều. Điều thứ nhất được viết sau khi anh thi biện luận thua Lục Hoang Chi vào năm trước, giữa những hàng chữ đều tràn đầy sự phẫn nộ của anh.

【 Không nghĩ tới Lục Hoang Chi hóa ra là loại người này, đm mắt tôi mù thật rồi!!! Cậu ta còn không biết xấu hổ nói "cảm ơn", còn có vương pháp không? Còn có pháp luật không! 】

Triệu Dã Tức nhớ lại lần thi biện luận kia là tức vãi. Việc này không thể xóa, đây là nguyên nhân chủ chốt khiến anh và Lục Hoang Chi kết thù. Sau khi suy nghĩ kĩ càng, Triệu Dã Tức xóa một cái một cái cách đây không lâu: 【 Lục Hoang Chi hỏi tôi có bị thiểu năng trí tuệ không, tuy là bị tôi chửi lại rồi nhưng tôi vẫn còn rất giận. 】

Thứ hai tuần sau Triệu Dã Tức phải đến Viện nghiên cứu ABO báo danh. Cuối tuần, anh dọn dẹp nửa ngày, còn lừa Đào Kiều Sanh tới làm cu li, dọn vào chung cư mà viện nghiên cứu cung cấp cho nhân viên.

Bởi vì Đào Kiều Sanh không phải là nhân viên nên bị anh trai bảo an vạm vỡ chặn lại khai báo, rồi lại là kiểm tra soát người, lăn lộn nửa ngày mới được cho phép đi vào chung cư.

"Tớ có thể hiểu được" Đào Kiều Sanh xách vali của Triệu Dã Tức, nhẹ nhàng ưu nhã ra khỏi thang máy, thiếu điều thay quần áo là có thể trực tiếp phi đến sân bay luôn "Ở lại chỗ này đều là nhân tài đứng đầu, bảo an phải xử trí đúng đắn. Nhưng anh ta bảo tớ cởi giày có phải hơi quá mức rồi không."

"Ai làm cậu mang giày." Triệu Dã Tức đi theo phía sau hắn, gian nan ôm một thùng giấy to, phía trên thùng giấy còn chứa một cái thùng rác màu hồng. "Cậu cầm thùng rác giúp tớ" anh thở gấp nói, "Tớ không nhìn thấy đường."

Đào Kiều Sanh lắc lắc ngón tay, ngoài miệng cười hì hì: "Không được nha bé con, thùng rác sẽ hạ thấp giá trị mị lực của tớ."

"Chỗ này đâu có ai đâu, cậu mị lực cho ai xem!"

Đào Kiều Sanh đột nhiên điên lên, vội vã nắm lấy cánh tay Triệu Dã Tức. Triệu Dã Tức tức giận nói: "Cậu nắm nữa xem,có tin tớ ụp thùng rác lên đầu cậu luôn không."

Đào Kiều Sanh nhỏ giọng: "Là Lục Hoang Chi."

Lúc hai người nói chuyện, Lục Hoang Chi đã sắp chạy tới trước mặt Triệu Dã Tức, cậu hỏi: "Học trưởng cũng ở tầng này?"

Cậu này nhảm ghê, anh không ở tầng này thì đứng đây làm gì, đi dạo à. "Không," Triệu Dã Tức trào phúng, "Tôi ở sân thượng."

Thùng giấy đựng CPU máy tính, ôm lâu như vậy cánh tay của anh đã hơi run, nhưng anh vẫn cố ổn định, quyết không thể khiến Lục Hoang Chi nhìn ra.

Đào Kiều Sanh cười nói: "Lục giáo thảo muốn đi đâu thế?"

Lục Hoang Chi xách túi đựng rác trên tay lên "Vứt rác."

Triệu Dã Tức nói: "Chỉ đi vứt rác thôi mà phải mặc đẹp như vậy?!"

"Mới vừa tắm xong, tùy tiện mặc một bộ quần áo đi ra thôi." Lục Hoang Chi nói "Đẹp?"

Triệu Dã Tức: "..."

Đào Kiều Sanh: "A này......"

Nhìn kỹ mới thấy, Lục Hoang Chi quả thật vô cùng qua loa. Tóc không sấy, vẫn còn đang ướt; mặc bộ quần áo cùng màu trong nhà rộng thùng thình, phối với đôi dép lê in chữ, trên tay còn cầm một cái túi đựng rác. Nếu cái outfit này mà mặc trên người bình thường thì chỉ có giá một tệ, nhưng ở trên người Lục Hoang Chi lập tức trở thành huyền thoại.

Lục Hoang Chi nhìn thùng rác hồng nhạt của Triệu Dã Tức, hỏi: "Cần giúp không?"

"Không cần" Triệu Dã Tức lạnh lùng nói, "Đi vứt rác của cậu đi."

Chung cư nhân viên tuy rằng không lớn, nhưng lại rất đầy đủ. Dưới tầng là nhà ăn, phòng khách, ban công; trên tầng là phòng ngủ và phòng tắm, đứng ở phòng khách ngẩng đầu lên là có thể thấy giường. Một đôi tình nhân hoặc một cặp vợ chồng ở thì vừa vặn, còn ở một người thì dư dả.

Đào Kiều Sanh nhìn đỏ cả mắt, ganh tị: "Trong viện các cậu còn thiếu người không?"

Triệu Dã Tức đặt thùng giấy trên mặt đất, đấm cánh tay nói: "Nghe nói nơi này phải sáng 9 tối 12." [1]

[1] Sáng 9 giờ làm, tối 12 giờ tan làm.

Đào Kiều Sanh không để bụng "Vẫn được mà, không khác gì với lập trình viên như tớ."

Dì quét dọn đã sớm quét dọn chung cư, chuyện đầu tiên Triệu Dã Tức dọn vào là lắp ráp máy tính cho xong. Đào Kiều Sanh không thèm hỗ trợ, đứng trên ban công nhìn ra đằng xa, tựa như con người đang suy xét về tương lai.

Một lát sau, hắn đi vào hỏi Triệu Dã Tức: "Bé con, chút nữa chúng ta đi ăn lẩu không?"

Triệu Dã Tức không ngẩng đầu lên "Cậu muốn ăn ở đâu."

"Ăn ở đây luôn." Đào Kiều Sanh nói "Cho cậu một tân gia ấm áp."

"Ok."

"Đúng rồi bé con, Lục Hoang Chi phân hoá à?"

Triệu Dã Tức gật gật đầu, "Alpha."

Đào Kiều Sanh kinh ngạc nói: "Chẳng lẽ cách nói trên mạng là sự thật? Xác suất phân hóa thành Alpha của trai đẹp lớn hơn người bình thường?"

"Trên mạng còn nói ăn tường trợ giúp sức khỏe, cậu ăn không?"

Lục Hoang Chi vứt rác xong đi về, cửa chung cư đối diện mở ra. Triệu Dã Tức nhón chân trước tủ quần áo, cố gắng để 4 bộ đồ lên tầng cùng của tủ.

Chiếc áo hoodie bị động tác của anh làm kéo lên, lộ ra một đoạn eo trắng nõn mảnh khảnh.

Lục Hoang Chi không khỏi nhìn thêm vài cái.

"Má, cái tủ quần áo thôi mà làm cao như vậy." Triệu Dã Tức oán giận nói, "Tiểu Kiều, cậu giúp tớ mang cái ghế..."

Triệu Dã Tức cảm giác có người đến gần anh. Hơi thở quen thuộc kia mang theo một chút hơi ẩm, tiếp tục lan đến gần.

Đồ vật trên tay bị lấy đi, người đứng phía sau anh dễ dàng đặt đồ vật lên chỗ mà tay anh sống chết với không tới. "Không cần cảm ơn."

Bởi vì tư thế của hai người, tuyến thể Triệu Dã Tức tuy vẫn chưa ohats triển hết, nhưng lại có thể chính xác bắt được mùi hương của Lục Hoang Chi.

Lục Hoang Chi có mùi trái cây, ngửi vào vừa thanh mát vừa thoải mái làm eo của anh mềm nhũn.

Từ từ, chuyện này không đúng lắm. Lục Hoang Chi dễ ngửi thì dễ ngửi, anh mềm eo cái gì chứ?

"Vẫn phải cảm ơn." Giọng Đào Kiều Sanh vang lên, "Lục giáo thảo, lát nữa tụi tôi muốn ăn lẩu, cậu có muốn ăn chung không?"

Lục Hoang Chi sảng khoái đáp ứng: "Được."

Triệu Dã Tức lấy lại tinh thần, xoay người nói: "Cậu chưa rửa tay mà đã chạm vào ga giường của tôi?"

"Rửa rồi." Lục Hoang Chi dùng mu bàn tay chạm chạm lên mặt Triệu Dã Tức "Anh có thể kiểm tra xem."

Tay Lục Hoang Chi vẫn chưa hoàn toàn khô, Triệu Dã Tức bị lạnh phải giật nảy một cái, cặp lông mi mảnh dài run rẩy. Anh đẩy tay Lục Hoang Chi ra, vành tai hơi đỏ "Cậu cách xa tôi một chút, tôi dị ứng với nam nhân thúi."

Lục Hoang Chi nhíu mày, "Tôi thúi với anh?"

Đào Kiều Sanh đứng một bên xem diễn kịch, vẻ mặt vi diệu. Hai người nọ, nhìn vẻ ngoài có vẻ đối chọi gay gắt, trên thực tế... đm cái này là tán tỉnh đúng không!

"Này" Đào Kiều Sanh nói, "Các cậu cứ tiếp tục, tớ đi mua lẩu với đồ ăn."

"Đừng đi, cậu đi xong về lại phải cởi giày trước mặt bảo an." Triệu Dã Tức cầm lấy áo khoác, "Tớ đi, các cậu có muốn ăn gì không?"

Đào Kiều Sanh nói: "Thịt bò cuộn, tôm lột, mực ống, da đậu hũ cuộn rau thơm..."

Lục Hoang Chi nói: "Coca đi."

Triệu Dã Tức ra ngoài, mở wechat tìm thấy lịch sử trò chuyện lần trước của anh Lục Hoang Chi. Lục Hoang Chi gửi báo cáo kiểm tra đo lường cho anh, trong đó hàng chiều cao đứng đầu tiên, lúc ấy anh đang suy sụp nên chưa xem kỹ.

【 Chiều cao: 187.8cm】

A, không phải cao hơn 15cm thôi, bốn bỏ năm lên có thể xem nhẹ bất cứ thứ gì.

Đào Kiều Sanh lần đầu tiên ở chung với Lục Hoang Chi. Sau khi hai người ở trên ban công tùy ý hàn huyên vài câu, Đào Kiều Sanh càng cảm thấy trên người Lục Hoang Chi không có nửa chút tật xấu. Lớn lên đẹp trai, dáng người dẹp, nghiên cứu sinh năm ba đã có thể vào Viện nghiên cứu ABO đủ để chứng minh tài hoa của cậu ta, EQ cũng cao nữa. Một nam thần hoàn mỹ như vậy, sao lại trở thành đối thủ một mất một còn với bé con nhà hắn chứ.

"Lục giáo thảo, tôi có thể hỏi một chuyện nhỉ không?" Đào Kiều Sanh nói, "Bé con nói cậu thích nhằm vào nó, tại sao vậy? Bé con của chúng ta không đáng yêu sao?"

Lục Hoang Chi nghĩ nghĩ: "Tôi có hả?"

"Cậu không có sao?"

"Cho dù có thì cũng là cả hai cùng nhằm vào nhau." Lục Hoang Chi nhếch khoé môi "Ví dụ như bây giờ."

Đào Kiều Sanh nhìn theo tầm mắt Lục Hoang Chi. Thấy được Triệu Dã Tức đang đi ra khỏi một cửa hàng tiện lợi, một tay xách túi chứa đầy nguyên liệu nấu ăn, một tay cầm chai coca, liều mạng lắc nó, nhìn giống như thằng động kinh.

Đào Kiều Sanh thật sự không muốn nhìn, hắn bị Triệu Dã Tức ngu ngốc muốn khóc.

Bé con à, cậu nói coi lúc cậu làm chuyện xấu có thể cẩn thận một chút không hả, bị bắt tại trận luôn rồi kìa.

Lục Hoang Chi lấy điện thoại quay lại một màn này, nói với Đào Kiều Sanh: "Không thể trách tôi được."

Đào Kiều Sanh nói: "Có nhân tất có quả. Nếu không phải lúc trước cậu thi biện luận thắng cậu ấy, cậu ấy cũng không đến mức như vậy."

Lục Hoang Chi dừng một chút, "Thi biện luận?"

"Lần thi năm trước đó." Đào Kiều Sanh nhớ lại "Trước lần đó, bé con còn khen cậu lớn lên đẹp trai. Sau khi thi biện luận năm đó, cậu ấy liền bắt đầu nói mắt cậu ấy bị mù rồi. Thật ra nó không phải loại người không chịu nhận thua như vậy, cũng không biết sao mà lần đó lại không giống thế."

Lục Hoang Chi nhẹ cau mày, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, lộ ra vẻ mặt hiểu rõ, thấp giọng cười cười: "Khá đáng yêu."

Đào Kiều Sanh cho rằng bản thân nghe nhầm "Cái gì cái gì?"

Lục Hoang Chi nói: "Anh ấy có nói cho anh đề tài biện luận lần đó là gì không?"

"Không có, nhưng là nhất định là các cậu nói về việc gì đó rất chuyên nghiêm túc." Đào Kiều Sanh nói, "Đúng không?"

Lục Hoang Chi cười nói: "Anh hỏi anh ấy đi."

Triệu Dã Tức xách theo một đống đồ trở lại chung cư, trên mặt không có chút chột dạ vừa làm chuyện xấu nào. "Tiểu Kiều, cậu lấy bếp điện từ ra nấu nước. Lục Hoang Chi, coca của cậu."

Đào Kiều Sanh liều mạng đưa mắt ra hiệu với Triệu Dã Tức. Triệu Dã Tức không hiểu: "Mắt cậu bị giật?"

Đào Kiều Sanh nói: "Đột nhiên tớ cũng muốn uống coca, nếu không cho tớ chai này..."

Triệu Dã Tức vội nói: "Không được!"

"Không cần." Lục Hoang Chi sâu xa nói "Cảm ơn Triệu học trưởng."

Triệu Dã Tức bày vẻ trấn định: "Không có gì."

Đào Kiều Sanh yên lặng xoay người. Hình ảnh kế tiếp quá đẹp, hắn không dám nhìn.

Triệu Dã Tức lấy từng thứ nguyên liệu nấu ăn từ trong túi ra, liếc mắt nhìn Lục Hoang Chi cầm lấy chai coca mà anh đã lắc dữ dội.

—— Sắp đến rồi!

Tay cầm chai coca của Lục Hoang Chi tương đối thấp, ngay lúc vừa vặn chai coca ra, bọt khí lập tức phun ra ngoài. Lục Hoang Chi không hoảng tí nào, trên mặt không vặn vẹo như Triệu Dã Tức chờ mong, cũng không luống cuống tay chân, coca bình tĩnh phun lên trên áo cậu ta.

Triệu Dã Tức: "???" Tại sao vẫn đẹp trai?

"Quần áo dơ rồi." Lục Hoang Chi chậm rãi nói, "Anh giúp tôi giặt đi, học trưởng?"

Triệu Dã Tức lạnh lùng nói: "Sao cậu không đi ngủ luôn đi, trong mơ có hết."