Tối "Manh" Xuyên Qua

Chương 19: Loại cảm xúc nào chi phối lý trí ?




Ba canh giờ qua đi

Cổ Tiếu Tiếu không biết đây là lần thứ bao nhiêu bị Tây Bằng Đinh Luân từ trong mơ hồ gọi hồn trở về, nàng giờ phút này cảm thấy toàn thân mỗi một đốt ngón tay đều cứng ngắc, lại nói làm người mẫu cũng không phải chuyện dễ làm gì, càng đừng nói là khỏa thân, trống trơn nằm một chỗ mấy tiếng đồng hồ, có bao nhiêu lạnh cùng xấu hổ a.

“Còn muốn họa bao lâu…” Cổ Tiếu Tiếu lần thứ bốn mươi bảy dò hỏi.

“Sắp” Tây Bằng Đinh Luân khuôn mặt bất biến đáp lại.

Cổ Tiếu Tiếu liếm liếm môi, “Ta khát …”

“Chờ chút” Tây Bằng Đinh Luân chỉ chuyên chú vào vẽ tranh, đối với yêu cầu của Cổ Tiếu Tiếu hòan toàn ngoảnh mặt làm ngơ.

“Ta muốn đi nhà vệ sinh một chút “

“Nhẫn nại đi”

“…” Cổ Tiếu Tiếu mí mắt hơi hơi hạ xuống, Tây Bằng Đinh Luân tức khắc mệnh lệnh “Đừng nhúc nhích”, Cổ Tiếu Tiếu thở cũng không dám thở mạnh bi ai giãy dụa trong lòng, nàng nghĩ đến một vấn đề ác liệt… Nhớ rõ xem qua một bộ truyện tranh: hoạ sĩ bắt người mẫu bế một con mèo không được nhúc nhích, vẽ tới mười mấy tiếng mới hoàn thành, người mẫu kích động tiêu sái tiến lên thì thấy, trên bức họa kia chỉ có con mèo! Người mẫu nháy mắt vỡ thành từng mảnh nhỏ, ai biết Tây Bằng Đinh Luân có phải hay không đang đùa giỡn nàng, biết đâu vẽ nửa ngày chỉ có mỗi vĩnh hằng chi tâm ở trên tranh!

“Ngươi xác định là đang họa ta sao?”

“Đương nhiên, ngươi có thể chính mình xem…” Tây Bằng Đinh Luân nhất thời sửng sốt, “Thật xin lỗi.”

“Không quan hệ, người mù chính là người mù, ta cũng không để ý, sớm đã thành thói quen” Cổ Tiếu Tiếu hơi hơi cười yếu ớt, Tây Bằng Đinh Luân đối việc nàng mù vẫn là tận lực tránh đề cập , từ điểm đó có thể hiểu hắn so với Tĩnh Huyền Phong còn biết tôn trọng người khác, Tĩnh Huyền Phong căn bản đã sớm đem ba chữ “Tiểu manh nhi” làm tên của nàng.

“Ngươi mù đã bao lâu?”

“Khoảng 7, 8 năm trước khi xuyên qua, sau xuyên qua một tháng” Cổ Tiếu Tiếu cố ý nhắc tới xuyên qua, nàng đang chờ Tây Bằng Đinh Luân mở miệng hỏi, dù sao ngươi một câu ta một lời nói chuyện phiếm cho qua thời gian.

“Không thể trị sao?” Tây Bằng Đinh Luân cẩn thận tỉ mỉ làm công tác kết thúc.

“Không thể đi, ta cũng không rõ ràng lắm” Cổ Tiếu Tiếu thất vọng mếu máo.

“Sau này Bản vương tìm người tới xem qua, có lẽ có thể chữa trị” Tây Bằng Đinh Luân cầm bút có chút do dự… Nàng trong hai tròng mắt vô thần không khỏi nhiễm một tia thản nhiên bất lực, đến tột cùng có nên vì Cổ Tiếu Tiếu vẽ một đôi mắt to hữu thần, hay là vẫn nên giữ nguyên hương vị đặc sắc này?

… Đang trong khi do dự , một chút ánh trăng xẹt qua đôi mắt Cổ Tiếu Tiếu, ánh sáng lộ ra một phần hồn nhiên cùng trong suốt, Tây Bằng Đinh Luân khóe miệng giương lên, đề bút đem cảnh tượng tuyệt vời này nháy mắt lưu lại…

“Ngươi có thể đứng dậy ” Tây Bằng Đinh Luân thưởng thức họa phẩm của chính mình, không khỏi vừa lòng cười cười.

Cổ Tiếu Tiếu vừa nghe được động, vội vã duỗi người, mỏi mệt đánh cái ngáp, “Không dễ dàng, rốt cục tự do —— “

“A, vất vả ” Tây Bằng Đinh Luân đem một ly nước trái cây đưa cho nàng, Cổ Tiếu Tiếu ngẩng cổ một hơi uống hết, vui sướng đầm đìa nói, “Đừng khách khí, coi như ta bồi thường cắn ngươi một ngụm kia, không cần tiêm vắc-xin phòng bệnh “

Tây Bằng Đinh Luân không khỏi nhìn về phía cánh tay xử lý vết máu, thế này mới nhớ tới hành động đủ loại điên cuồng của nàng lúc trước, “Ngươi cũng thật đủ ngoan(độc) “

“Ta nghĩ ngươi định làm cái kia với ta, cho nên ta mới có điểm kích động, hiểu lầm hiểu lầm, ha ha” Cổ Tiếu Tiếu vừa giải thích vừa sờ vĩnh hằng chi tâm cẩn thận tháo ra, vạn nhất làm hỏng gia đại bảo thạch của người ta, một trăm nàng cũng đền không nổi, nhưng móc vòng cổ lại không cẩn thận vướng vào mấy sợi tóc, nàng hơi hơi nhíu mi xoay người, “Giúp ta gỡ một chút, bị mắc”

Tây Bằng Đinh Luân ứng thanh ngồi xuống, Cổ Tiếu Tiếu đem tóc vén qua một bên, cúi đầu để hắn gỡ, Tây Bằng Đinh Luân gỡ móc vòng cổ ra, nhưng có vài sợi tóc đã xoắn chặt vào, “Có lẽ phải hy sinh mấy sợi tóc của ngươi”

“Ân, túm đi, động tác phải nhanh a, nếu không sẽ rất đau ” Cổ Tiếu Tiếu vừa nói vừa nhe răng trợn mắt chuẩn bị thật tốt, Tây Bằng Đinh Luân vì tránh cho nàng quá mức đau đớn, một tay giữ lấy tóc nàng, một tay kia nháy mắt giật đứt, Cổ Tiếu Tiếu vẫn như cũ ngồi yên bất an chờ, không biết Tây Bằng Đinh Luân đã đem vĩnh hằng chi tâm để vào trong hộp.

Tây Bằng Đinh Luân đem vĩnh hằng chi tâm cẩn thận đặt vào trong tủ, khi trở lại, phát hiện Cổ Tiếu Tiếu như trước cúi đầu chờ đợi, hắn nhẹ giọng cười, “Nhìn ngươi vẫn là chưa ngồi đủ “

Cổ Tiếu Tiếu híp mắt, sờ ngực thấy vật kia không còn, nàng không tự chủ được xoa xoa mái tóc, trêu ghẹo nói, “Ngươi có phải thường xuyên giúp nữ tử tháo vòng cổ hay không nha, động tác thực thuần thục “

Tây Bằng Đinh Luân cười mà không nói, đi đến trước mặt nàng vươn tay, “Nếu Trấn Nam Vương phi không phản đối, bổn vương nguyện đưa ngươi trở về phòng “

Cổ Tiếu Tiếu đối Tây Bằng Đinh Luân đã thả lỏng cảnh giác, cũng vươn tay, Tây Bằng Đinh Luân tức khắc đón ý bắt lấy tay nàng, Cổ Tiếu Tiếu trí tạ cười nhảy người lên, lại không biết hai chân ngồi lâu mà bị mất cảm giác đến đứng không vững, nàng gót chân mềm nhũn nhất thời ngã về phía trước, Tây Bằng Đinh Luân vội bước lên đỡ nàng, Cổ Tiếu Tiếu trong lúc bối rối bắt được lưng quần hắn, vừa nghĩ sẽ đứng vững vàng, chỉ nghe “Tê kéo” một tiếng, đã đem quần đùi của hắn kéo xuống tận … Tây Bằng Đinh Luân theo bản năng lui lại mấy bước về phía sau, lại quên quần đùi vẫn còn vướng ở mắt cá chân, mà Cổ Tiếu Tiếu cùng lúc đó mất trọng tâm gục ở trong ngực Tây Bằng Đinh Luân, rắc rối nối tiếp nhau, cái trán Cổ Tiếu Tiếu cuối cùng đập mạnh vào cơ ngực kiên cố của Tây Bằng Đinh Luân——

“…” Tây Bằng Đinh Luân khóc không ra nước mắt nằm trên mặt đất, tư thế ngã này thật quá khó nhìn, hơn nữa hắn chỉ mặc mỗi một cái quần đùi.

Cổ Tiếu Tiếu thống khổ ngẩng lên, “Thực xin lỗi, chân bị tê rần” nàng hai chân như trước vô lực, đành cố bò từ trên người Tây Bằng Đinh Luân xuống dưới, mà nàng chưa từng phát hiện là, đùi chính mình vừa vặn đang cọ ở trên bộ vị mẫn cảm □ thuộc loại nam tính không chịu được “Ma sát”□ của Tây Bằng Đinh Luân…

Tây Bằng Đinh Luân vì vậy nên thân thể truyền đến một trận khô nóng… Hắn đột nhiên đứng dậy đem Cổ Tiếu Tiếu đặt nằm lên giường bên cạnh, Cổ Tiếu Tiếu phản ứng không kịp, không khỏi khẽ kêu một tiếng, hai chân gấp khúc rơi trên mặt đất, mà lưng lại vẫn tựa ở trên thành giường, bỗng một bờ môi ôn nhu dán lên môi chính mình… Nàng kinh ngạc đã quên giãy dụa, khớp hàm bị mở ra khiến đầu lưỡi Tây Bằng Đinh Luân thuận lợi xâm nhập, hắn một đôi tay tham nhập vào trong váy của nàng, không kiêng nể gì ở giữa bắp đùi nàng vuốt ve, mà nàng làn da tinh tế mềm mại không xương, không khỏi lại khơi dậy dục vọng nam nhân vài phần , Cổ Tiếu Tiếu sợ tới mức rớt xuống nước mắt, loạn đánh trên vai hắn, cả giận nói, “Ngươi có phải nam nhân hay không a, cư nhiên lật lọng? !”

“Chính là vì là nam nhân” Tây Bằng Đinh Luân lại hàm trụ môi của nàng, biết rõ không thể xâm phạm thân thể Trấn Nam Vương phi, nhưng giờ đây dục vọng khống chế lý trí hắn, động tác trong tay chính là dừng không được ——

“Ô ô, ngươi này không chỉ nuốt lời mà còn là đại sắc lang…” Cổ Tiếu Tiếu bị hắn cường thế, quần áo đã bị xé rách vất loạn khắp nơi, Cổ Tiếu Tiếu rốt cục hiểu được nam nhân chính là dã thú, mặc kệ ngươi có phải nữ nhân kết hôn hay không, chỉ cần thỏa mãn dục vọng bọn họ, ngay cả vợ hoàng đế đều dám chiếm lấy.

Tây Bằng Đinh Luân đè nàng nằm trên giường, đối mặt với tiếng khóc bất lực của nàng tựa hồ gọi về một tia lý trí, cùng lúc đó, ngoài cửa truyền đến từng đợt đập cửa dồn dập, Cổ Tiếu Tiếu thấy hắn động tác chần chờ một lát, cấp bách từ dưới thân hắn chui ra, nghiêng ngả lảo đảo cuộn mình ở góc tường tránh né ——

“Chuyện gì?” Tây Bằng Đinh Luân lấy lại bình tĩnh, nhìn về phía Trấn Nam Vương phi đang thất hồn lạc phách, hắn không khỏi đột nhiên rút về một tia thần trí… đôi mắt nhiễm thượng một tầng áy náy, chính mình lực khắc chế luôn luôn tốt lắm, đêm nay lại là làm sao vậy?

“Quốc vương, ngài… Đã ngủ chưa?” Từ khi Cổ Tiếu Tiếu tiến vào phòng Tây Bằng Đinh Luân một khắc kia, Hồng Hạnh vẫn bất an đứng ở cửa bồi hồi, thời điểm nghe tới tiềng ồn ào nhỏ vụn, nàng liền không cần nghĩ ngợi vội vã gõ cửa, về phần lý do gõ cửa còn chưa kịp nghĩ tới.

“Hồng Hạnh cứu… Ngô…” tiếng la Cổ Tiếu Tiếu bị một bàn tay to che lại, nàng phẫn hận đấm đá, Tây Bằng Đinh Luân trầm trầm khí, dường như không có việc gì đáp lại, “Có việc ngày mai lại bàn, ngươi sớm nghỉ ngơi một chút đi “

“Ân…” Hồng Hạnh cô đơn ứng thanh, nàng không có quyền ngăn cản việc gì, người bên trong lại không muốn nàng tiến vào.

Đợi tiếng bước chân Hồng Hạnh biến mất ở hành lang yên lặng, Tây Bằng Đinh Luân mới thở nhẹ buông tay ra, Cổ Tiếu Tiếu vội hút mấy khẩu dưỡng khí, lại tiếp tục ngửa cổ muốn kêu cứu, nhưng một tiếng chưa phát ra lại bị che miệng lại… Tây Bằng Đinh Luân hơi hơi nhíu mi, bất đắc dĩ nói, “Thực xin lỗi, mới vừa rồi là ta xúc động , ta buông tay ra, ngươi đừng hô có được không?”

“…” Cổ Tiếu Tiếu tâm không cam lòng không nguyện gật gật đầu, Tây Bằng Đinh Luân lúc này mới rảnh tay, hắn ngồi ở bên cạnh Cổ Tiếu Tiếu, thấy nàng bộ dáng chật vật không chịu nổi, trong mắt lại nhiễm thượng một tầng hối lỗi. Cổ Tiếu Tiếu vơ loạn quần áo, duỗi chân một cước đá ra, mà vừa vặn đá vào xương bánh chè của Tây Bằng Đinh Luân, “Ách…” Nàng nhất thời ăn đau ôm ngón chân… Mà một bàn tay to lại đang hạ xuống xoa xoa chân nàng, còn cười châm chọc, Cổ Tiếu Tiếu tức giận đến loạn đánh lên người hắn, không khỏi rớt xuống mấy giọt nước mắt ủy khuất nói, “Ngươi không biết là chính mình thực quá đáng sao? !”

Tây Bằng Đinh Luân tùy ý để nàng bạo lực phát tiết bất mãn, thành khẩn gật gật đầu, “Là thực quá đáng, thật có lỗi Trấn Nam Vương phi, ngày sau tuyệt không phát sinh chuyện tương tự nữa, bổn vương thiệt tình thành ý hướng Trấn Nam Vương phi xin lỗi “

“Ngươi còn biết ta là Trấn Nam Vương phi sao? Ngươi còn dám phi lễ ta, ta liền! … Tóm lại ngoại trừ Tĩnh Huyền Phong ta tuyệt không cho phép bản thân cùng nam nhân bên ngoài phát sinh quan hệ thể xác!” Cổ Tiếu Tiếu trịnh trọng cảnh cáo.

“Ngươi thực thương hắn” Tây Bằng Đinh Luân ngắt lời.

Cổ Tiếu Tiếu giật mình, “Ta là thê tử của Tĩnh Huyền Phong, nếu gả cho hắn sẽ trung thành với hắn” nói xong lời này, kỳ thật Cổ Tiếu Tiếu chính mình cũng rất giật mình , địa vị tên cầm thú không bằng kia từ khi nào ở trong lòng mình thẳng tắp thăng tiến?

Tây Bằng Đinh Luân cũng không lên tiếng sửa sang lại quần áo thực tốt, áo trong rộng thùng thình ẩn ẩn lộ ra cơ ngực hoàn mỹ, hắn vừa quay lại thấy Cổ Tiếu Tiếu tội nghiệp tránh ở góc tường, tóc đen xõa như thác nước, hỗn độn phân tán ở trước ngực, hốc mắt đỏ bừng, môi hơi hơi sưng tấy, thấy thế nào cũng đều giống như nữ tử vừa gặp rủi ro, mà ở trong trí nhớ, hắn chưa bao giờ bắt buộc người nào, chính mình sao lại rơi vào hoàn cảnh “Dục hỏa đốt người” không chịu nổi? Hắn không khỏi nhẹ giọng cười, “Bổn vương gọi thị nữ của ngươi lại đây “

“Không cần!” Cổ Tiếu Tiếu ngẩng đầu lớn tiếng ngăn lại, “Ta hiện tại quần áo không chỉnh, không thể cứ như vậy đi ra ngoài, vì tránh cho lời đồn đãi chuyện nhảm rơi vào trong Vân thành, ngươi giúp ta lấy một bộ xiêm y đi!” Nàng chỉ biết một cái đạo lý —— trên đời tai vách có ở khắp nơi, mà nàng vốn đã bị tiêm nhiễm bởi mấy mẩu chuyện buôn dưa trên Internet “Độc hại”, rồi nhàn thoại của bọn tỷ muội việc hồng hạnh nhà ai lại ra tường, ai chửa hoang, ai bị bắt gian tại giường, ai lại mất công đi lo lắng loại sự tình này sẽ phát sinh ở trên người mình a, đã nói cổ đại truyền thông không đủ phát triển, nhưng cũng không thể để miệng đời tùy ý dèm pha.

“Thực cẩn thận” Tây Bằng Đinh Luân nhẹ nhàng bâng quơ tất cả, trong mắt xẹt qua một tia bất đắc dĩ… quốc vương vốn ổn trọng của Tây Long Quốc trong một khắc mất bình tĩnh đã trở thành đồ vô sỉ cường bạo không thành.