Tôi Mộng Giữa Ban Ngày

Chương 2



Nuôi trong nhà chú mèo sữa* nhỏ

(*) chỉ mèo con lúc mới sinh ra.

Về sau, Tưởng Hàn, cũng chính là cây lau nhà số một mỗi khi kể về lần đầu tiên nhìn thấy Lâm Ngữ Kinh, đều sẽ lộ ra một biểu cảm rất thần kỳ.

"Mặc chiếc váy nhỏ đứng ở đằng kia, ánh mắt thì sạch sẽ như trân châu trong suốt, vừa nhìn liền tưởng là bé cưng ngoan ngoãn đấy, quá là không ăn nhập với không khí xung quanh, " Tưởng Hàn lắc đầu, "Con mẹ nó tôi mà cũng có ngày nhìn lầm."

Nhưng giờ này khắc này, Lâm Ngữ Kinh ngay cả cậu ta gọi là cái gì cũng không biết, trong đầu toàn bộ đều viết tắt là cây lau nhà số một.

Cây lau nhà số một phản ứng rất nhanh, trong chớp mắt đã đưa thuốc lá ra xa trước khi gối ôm đập vào mặt, đưa tay đỡ một cái, cổ tay giữ lấy gối ôm xoay một vòng rồi ôm vào ngực mình, một lần nữa ngậm thuốc lá vào miệng, vẻ mặt trang nghiêm: "Hảo công phu."

Như hai kẻ đần.

Bộ đôi hai kẻ đần này hoàn toàn không phát giác được bộ dạng ngốc nghếch của mình, thấy người gọi không tỉnh, xoay đầu lại cười híp mắt phất phất tay, phối hợp với bím tóc bẩn thỉu cùng cánh tay đầy hình xăm, có loại dữ tợn không nói ra được: "Em gái, xấu hổ quá, lão đại của chúng tôi trạng thái tinh thần không tốt lắm."

"..."

Lâm Ngữ Kinh không biết người này vì cái gì mà ngay cả thể loại câu "Trạng thái tinh thần của cậu ấy không tốt lắm" cũng nói thành kiểu làm cho người ta cảm thấy như là "Cậu ấy có bệnh tâm thần", cô nhìn thoáng cánh tay hướng tới mình nhiệt tình vung vẫy của cậu ta, lại liếc qua - bờ mông - vị nằm trên ghế sô pha ngủ trông như chết rồi, đồng thời được gọi là anh trai giang hồ Thẩm Quyện đó.

Quên nói, lại còn rất vểnh lên.

Lâm Ngữ Kinh đối với hai người này đã có một phán đoán sơ bộ giản lược.

Không giống thẳng đâu nha.

Cô gật gật đầu, định nói không sao, tôi chỉ tùy tiện xem một chút thôi, anh để cậu ấy ngủ đi.

Kết quả lời còn chưa kịp nói ra miệng, đã nhìn thấy cây lau nhà số một một tay ôm gối ôm, tay kia phóng một cái tới mép ghế sô pha, cánh tay một lần nữa đâm lên vị lão ca nóng nảy đang ngủ đó.

Thẩm Quyện hôm qua cả đêm không ngủ, buổi sáng lại ra ngoài, vừa ngủ chưa được mấy tiếng, giữa lúc đang ngủ chưa đủ giấc, tâm trạng bất ổn cực đoan gắt gỏng mà mất tỉnh táo, lại bị người ta tập kích mông lần thứ hai.

Cậu bực bội lại âm u "đệch" một tiếng, cũng không ngủ nổi nữa, trở mình nằm ngửa trên ghế sô pha, đưa tay giật chăn trên mặt xuống.

Có một khoảnh khắc, Lâm Ngữ Kinh cho là mình sẽ nhìn thấy một đầu cây lau nhà số bốn.

Dù sao cũng là người một nhà mà, chính là phải chỉnh chỉnh tề tề, bím tóc bẩn cánh tay xăm hoa lớn, biểu tượng tình bạn, tượng trưng cho sự thân mật khăng khít.

Kết quả là mạng che mặt màu xám thẫm bị cậu giật xuống, anh trai giang hồ lộ ra bộ mặt thật, với ngoại hình bên trên mà nói một chút cũng không giang hồ, không thể nào thân mật với cơ hữu*.

(*) Cơ hữu (bạn bè cơ sở): thuật ngữ mạng, có nghĩa là mối quan hệ thân thiết giữa những người đàn ông, có nguồn gốc từ từ "gay".

Thậm chí thoạt nhìn có lẽ cũng không lớn hơn cô bao nhiêu, vẫn là một thiếu niên giang hồ.

Thiếu niên giang hồ mái tóc ngắn đen nhánh được cắt tỉa gọn gàng, một tay chống lên tấm đệm ghế sô pha ngồi dậy, cúi thấp đầu, cánh tay buông trên đầu gối, ống tay áo cuốn lên, lộ ra một đoạn cổ tay trắng nhạt gầy gò.

Cậu chậm chạp ngẩng đầu, mắt đen kịt, là loại mắt hẹp dài hơi xếch, lúc này mí mắt rũ xuống, tỏa ra khí chất "Lão tử không có nhiều kiên nhẫn".

Trì hoãn đại khái hơn mười giây để hồi thần, cậu mới híp mắt nhìn qua.

Có lẽ là vừa mới hồi phục xong tâm trạng khi rời giường, cũng không nóng nảy chuyển sang giận chó đánh mèo đến Lâm Ngữ Kinh, chỉ nhíu mày ngáp một cái, đứng lên: "Xăm hình?"

Trong thanh âm mang theo sự khàn khàn lúc chưa tỉnh ngủ, còn có một chút giọng mũi.

Lâm Ngữ Kinh thuận miệng đáp một tiếng: "Ừm."

"Chỗ nào." Thẩm Quyện xoay người sang chỗ khác, cầm tấm thảm vừa mới che trên đầu lên, tiện tay khoác lên chỗ tựa ghế sô pha.

Từ phía sau nhìn thấy hai cái đùi thẳng tắp, dài đến mức làm người ta muốn huýt gió, bộ đồ màu đen bị ép tới có chút nhăn, bên trong mép lưng quần, lộ ra một đoạn dây lưng.

Ánh mắt Lâm Ngữ không khống chế được liếc về thứ đã bị tập kích hai lần kia, cặp mông nhìn thực sự rất đẹp, vô thức thấp giọng bậc thốt ra: "Bờ mông này..."

Ngữ khí tựa như tán thưởng, tựa như thở dài.

Không khí yên tĩnh rồi.

Cây lau nhà số một số hai số ba một lần nữa bị nhấn nút tạm dừng, máy móc ngẩng đầu.

Thẩm Quyện quay đầu nhìn cô, vẻ mặt buồn ngủ thản nhiên.

Lâm Ngữ Kinh cảm thấy âm thanh của mình rất nhỏ đấy, chính là âm lượng lầm bầm lầu bầu, có điều trong căn phòng yên tĩnh này, cư nhiên phát ra có chút rõ ràng, một giây sau khi cô nói ra khỏi miệng liền hồi phục tinh thần, trong thoáng chốc khi đối phương xoay người đã cấp tốc phản ứng, lúc bốn mắt nhìn nhau thậm chí đã điều chỉnh tốt biểu cảm, nháy mắt đã an tĩnh mà vô tội nhìn anh, tựa hồ còn mang theo chút ngượng ngùng: "Xăm ngay tại đó ——" cô dừng một chút, bộ dạng mười phần xin lỗi, "Có thể chứ?"

Thẩm Quyện nhướng mày: "Có thể."

Nhìn thấy chưa!

Đã nhìn thấy chưa! Bình tĩnh biết bao!

Không hổ là anh trai giang hồ đã trải sự đời!

Chẳng phải chỉ là xăm cái mông thôi sao!

Người ta sóng to gió lớn gì chưa từng thấy qua!!

Sự trâu bò này nếu như đã phát động, thì dù có đi tong xuống dưới cũng phải theo, Lâm Ngữ Kinh quyết định chắc chắn, bắt đầu lật xem tập hình xăm cùng các loại bút máy bản thảo bừa bãi lộn xộn trên bàn gỗ dài sát tường, giả vờ nghiên cứu tìm xem cái hoa văn nào thì tốt.

Dù sao vị anh trai giang hồ nóng nảy này đã tỉnh, cô còn dùng "Tôi chỉ tùy tiện xem một chút thôi, cậu tiếp tục ngủ đi" làm người ta oán giận quay về thì có thể sẽ bị đánh.

"Ôi, " Lâm Ngữ Kinh bốc lấy tờ giấy bên trên vẽ hình chú mèo Poko* cực kì xấu kia lên, không hiểu vì sao trong một đống tác phẩm cao cấp tinh xảo này lại ló ra loại tác phẩm nhồi nhét lẫn lộn của trẻ em dưới mười tuổi thế này, "Con A mộng này thật đáng yêu nha."

(*) Bộ phim hoạt hình chuyển thể từ manga của Fujiko F. Fujio, phát sóng ở Việt Nam với tên gọi Chú mèo máy Rocky.

Thẩm Quyện đã đi tới, soàn soạt mà kéo rèm một phát, nơi góc khuất đặt ghế sô pha cho người nghỉ ngơi đó hình như là một khu làm việc được tách biệt với bên ngoài, anh đi đến bên cạnh cô liếc qua một cái: "Hello Kitty."

"Hả?"

"Đó là một Hello Kitty."

"..."

Lâm Ngữ Kinh cẩn thận nhìn một lúc, a, có lỗ tai.

Thôi được rồi, xin chào Kitty.

Cô khô khan mà cười hai tiếng: "Đây là người bạn nhỏ trong nhà vẽ sao?"

Thẩm Quyện lại ngáp một cái, thanh âm rất êm tai, vẫn là giọng mũi nghe có phần mệt mỏi: "Tôi vẽ đấy."

"..."

Huynh đệ cậu đừng gạt tôi nha?

Cậu nói cho tôi biết cái bức tranh này thật sự là của chuyên gia xăm mình vẽ sao?

Lâm Ngữ Kinh trầm mặc vài giây, quyết định thay đổi khía cạnh: "Cái kia, xăm hình ở vị trí khác nhau, cũng sẽ có cái gì mà khác dạng với điều cần lưu ý của từng chỗ khác nhau phải không?"

Vấn đề này hợp tình hợp lý, tóm lại sẽ không phạm sai lầm.

"Đau đớn, bảo dưỡng, đều không giống nhau, " Thẩm Quyện đứng tựa vào tường, thần sắc thờ ơ kéo dài âm thanh, "Nếu cái cô muốn là thư từ bút pháp hay thủy mệnh, vậy vẫn có biện pháp."

"Ở đâu đau nhất?"

"Vùng da mỏng."

"Oh, " tiểu cô nương rụt cổ lại, nhìn có vẻ như rất sợ, "Vậy chỗ nào tương đối không đau?"

Thẩm Quyện cũng đã nhìn ra, vị bằng hữu kia chính là thấy cậu tỉnh, cũng không tiện đuổi cậu về, đành cưỡng ép tìm vài lời tùy tiện hỏi hỏi thôi, liền dứt khoát ngay cả máy vi tính cũng không định mở lên.

Anh dừng một chút, nhìn chằm chằm cô trong chốc lát, mới như cười như không nói: "Chính là ngay ở chỗ cô muốn xăm đấy."

Lâm Ngữ Kinh: "..."

*

Lâm Ngữ Kinh ba hoa tám chuyện cùng Thẩm Quyện đối đáp năm phút đồng hồ, vắt hết óc đem mọi vấn đề về hình xăm mà đầu có thể nghĩ đến tất cả hỏi luôn một lần, xấp xỉ một lát nhìn thấy thời gian không sai biệt lắm, mới cực kì nhẹ nhàng thở ra.

Đến cuối cùng, hai người đã không còn bất cứ thứ gì để đối thoại rồi, Thẩm Quyện phải dựa vào bức tường lười biếng mà đứng đấy, Lâm Ngữ Kinh có thể cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo của cậu ta.

Cô cũng lười để ý.

Lúc đi ra cây lau nhà số một còn nhét tờ danh thiếp của studio cho cô, khiến cô phải cân nhắc khả năng có thể trở lại đây.

Toàn bộ quá trình Thẩm Quyện đều duy trì một tư thế kia, đứng giống như không xương vậy, vẫn là một bộ dạng buồn ngủ mắt mở không ra như cũ.

Tưởng Hàn vừa mới chuẩn bị đóng cửa, quay đầu lại trông thấy cậu ngáp, vỗ vỗ khung cửa: "Đêm qua có phải cậu đi ăn trộm không đấy. Có sấm à?"

Thẩm Quyện lười nhác ngồi vào ghế sô pha bên cạnh, tiện tay vơ cái phi tiêu trên bàn, vừa nheo nửa mắt mà ngáp một cái vừa hướng tới bảng phi tiêu màu đen bên kia tường ném qua: "Cuộc sống không dễ."

Phi tiêu nhỏ màu xanh làm bằng nhựa plastic, toàn thân đều tràn ngập cẩu thả, phần đuôi miếng nhựa plastic còn gắn cọng lông, "Viu" một phát, bay qua nửa cái phòng vững vàng mà đâm vào bảng phi tiêu.

Tưởng Hàn liếc một cái, khoảng cách khá xa, chạy tới hai bước mới thấy rõ, phi tiêu nhỏ vừa vừa vặn vặn đáp xuống hồng tâm nhỏ xíu màu đỏ, nửa chút cũng không sai lệch.

"Quyện gia của chúng ta vẫn là trâu bò, " Tưởng Hàn không phải lần đầu tiên nhìn thấy, vẫn cảm thấy khen thế nào cũng không đủ, cách khá xa, ánh sáng lại tối, tại vị trí đó của cậu thậm chí cũng không thấy rõ hồng tâm đang ở đâu. Tưởng Hàn xoay người quay lại đóng kỹ cửa xong, đi tới nằm sấp xuống nhỏ giọng nói: "Em gái vừa rồi á, có chút đẹp mắt nha."

Thẩm Quyện nhìn cậu một cái, không nói gì.

"Thì, cái loại này bên trong rõ là tiểu tiên nữ nhiệt tình, cậu hiểu không, bên ngoài lại còn giả bộ lạnh lùng, thật đúng là thần tiên."

Ánh mắt Thẩm Quyện dừng trên không trung, trong đầu bỗng nhiên hiện ra hình dáng vị tiểu tiên nữ vừa rồi.

Là ưa nhìn, chân vừa mịn vừa thẳng, làn da trắng đến nảy sinh cảm giác trong suốt.

Chính là trống rỗng, trong mắt cái gì cũng không có.

Có lẽ lúc nhìn cậu so với lúc nhìn tảng đá trên mặt đất cũng không có gì khác nhau, trống rỗng thế đấy, mắt trái viết "Không để ý" mắt phải viết "Tùy tiện đi", hợp lại chính là "Tôi là ai" "Tôi đang ở đâu" "Tôi rốt cuộc đang làm cái gì".

Một tâm trạng mười phần mờ mịt, thiếu nữ tang thương chán chường vô cùng mơ hồ.

Tóm lại, thoạt nhìn thật sự không giống thần tiên đến vậy.

Hai phút sau, Thẩm Quyện một lần nữa hạ thấp tầm mắt, tâm tình cũng không cao: "Cậu không phải chỉ thích phong cách gợi cảm hư hỏng thôi sao."

"Cái gì gọi là tôi chỉ thích phong cách gợi cảm hư hỏng?" Tưởng Hàn vẻ mặt nghiêm túc gỡ đuôi sam bẩn của mình ra, "Tôi thưởng thức hết thảy phong cách bổ mắt của thiếu nữ xinh đẹp, như vừa rồi đó, cũng thật đáng yêu, như một người bạn nhỏ lén lút làm chuyện xấu sợ bị người ta phát hiện, tôi có thể nghe ra toàn bộ sự khẩn trương của cô ấy lúc đến hỏi chuyện đấy."

Thẩm Quyện nâng mày rồi hạ mày, từ chối cho ý kiến.

Tưởng Hàn càng nói càng cảm thấy hối hận rồi: "Sao lúc nãy tôi không nghĩ tới việc ra tay nhỉ, sao tôi lại cho danh thiếp studio chứ, có lẽ tôi nên trực tiếp đưa thêm cái phương thức liên lạc cá nhân gì đó ah, đơn thuần ngoan ngoãn nhiều như vậy, như nuôi trong nhà chú mèo sữa nhỏ."

Thẩm Quyện ngẩng đầu liếc mắt nhìn cậu ta, cảm thấy có chút buồn cười lặp lại: "Ngoan?" Ánh mắt rơi vào mảnh giấy in Hello Kitty cực kì xấu đang nằm thẳng thớm trên bàn gỗ kia, "Dù là mèo sữa nhỏ, cậu thực sự ra tay, cô ta cũng có thể khiến cậu xương cốt không còn."

Tưởng Hàn hoàn toàn cảm thấy cậu chính là có thành kiến với con gái nhà người ta, bởi vì cô đến quấy rầy đại gia ngủ bù, cậu ta khẽ dựa ra bên cạnh: "Loại tiểu tiên nữ kinh nghiệm sống chưa nhiều này, Hàn ca đây bắt đầu trêu chọc là sợ hãi ngay thôi."

"A, " Thẩm Quyện chân dài duỗi thẳng người ra phía trước, ngón trỏ gõ nhẹ lên mép bàn hai cái, lười biếng nói, "Cậu trêu đi."

Hết chương 2.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

"Cậu trêu một cái thử xem." Quyện gia rút ra đại đao dài năm mươi thước bình tĩnh mà nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.