Tôi Như Ánh Dương Rực Rỡ

Chương 8




Vừa bước đến cổng trường đã gặp phải Tư Tịnh, hiếm khi cậu ấy dùng đến giọng nói vô cùng mất hình tượng thục nữ của mình mà lớn tiếng gọi, lớn đến mức tôi nghĩ cậu ấy tưởng tôi bị điếc.

“Hi Quang.”

Tôi dừng xe lại, “Tư Tịnh.”

Cậu ấy thoáng nhìn luận văn trong tay tôi, “Đến nhận góp ý sửa chữa sao?”

“Ừm.”

“Luận văn thế nào?”

“Nát bét.”

“Quay về ký túc xá đi, mọi người cùng giúp cậu xem thế nào, dù sao cũng sắp tốt nghiệp rồi, thời gian mọi người ở cùng nhau cũng không còn nhiều mà”, cậu ấy thấy tôi không đi tiếp thì kéo lại nói, tặng tôi một vẻ mặt đoan trang, nói, “Bồ còn để ý chuyện kia sao? Chuyện đó đều là hiểu lầm mà, Dung Dung cũng không có ác ý, cậu đừng giận như thế mà.”

Trong đầu tôi xẹt qua một ý nghĩ, thật ra tôi vẫn không hiểu cậu ấy sao lại quan tâm chuyện giữa ba người chúng tôi, chuyện bắt đầu hay rồi đây.

Tôi hỏi cậu ấy: “Tư Tịnh, bồ thực sự nghĩ Dung Dung đối với mình không có ác ý gì sao?”

“Làm gì có ác ý chứ?” Cậu ấy cười nói.

“Có một lần, bồ và Dung Dung nói chuyện ở ký túc xá, thật ra lúc đó mình ở trong màn che nên mọi người không biết, mình nghe bồ hỏi Dung Dung, có sợ Trang Tự bị mình cướp mất không.”

Nụ cười của cô ấy cứng đờ.

“Bồ còn nhớ Dung Dung nói thế nào không —— bồ chẳng lẽ không nghĩ cậu ấy là đá thử vàng tốt nhất sao? Trong nhà có tiền có thế, người cũng không xấu xí, nếu như Trang Tự từ chối cái thang lên trời này, mình có thể tin tưởng cậu ấy sau này sẽ không thay lòng đổi dạ.”

Tôi bắt chước điệu bộ y hệt như Dung Dung, nói ra câu đó làm tôi ngẩn ngơ cả buổi trời mà kể lại, nhìn sắc mặt có chút xấu hổ của Tư Tịnh, cười cười nói: “Sau đó mình về Vô Tích.”

Tư Tịnh không nói được một lời nào nhìn tôi lên xe, không giữ lại nữa.

Tôi nghĩ qua cuộc nói chuyện đó rồi, Tư Tịnh sẽ không tiếp tục tìm cách hòa giải cho chúng tôi nữa. Quả nhiên, vài ngày tiếp theo điện thoại thật sự rất yên tĩnh.

Kỳ thực tôi cũng không suy nghĩ đến những việc này, dựa theo lời của thầy hướng dẫn, luận văn của tôi thật sự là phải viết lại toàn bộ rồi, tôi đau đầu vô cùng, chẳng biết bắt đầu từ đâu. Chỉ còn tự trách ban đầu lại chọn đề tài này, bây giờ hối hận cũng chẳng kịp.

Đang ngồi chống cằm đờ đẫn nhìn màn hình máy tính, điện thoại bỗng nhiên kêu lên, dãy số hiện lên giống như rất quen thuộc.

Tôi do dự một chút, nhấn nút nghe máy.

“Nhiếp Hi Quang?”

Tôi sửng sốt.

“Tôi là Trang Tự.”

Tôi biết là cậu mà. Tôi yên lặng suy nghĩ, nhưng lại cứng ngắc bình thản nói: “À, là cậu à.”

Sau đó không nói gì nữa.

Bên kia dừng một chút, hình như cũng mất tự nhiên như tôi: “Cậu xem email đi, tôi vừa gửi một cái email cho cậu.”

Thư xin lỗi? Thư khen ngợi? Sẽ không phải là thư tình chứ?

Trước khi mở hộp inbox, trong đầu tôi hiện lên đủ loại suy đoán, nhưng tuyệt đối không nghĩ đến, vậy mà lại là luận văn.

Tôi xem qua bản word nhận được, dòng tiêu đề bằng font to in đậm chính là nguyên nhân cho phiền não của tôi mấy ngày nay —— phân tích các thế lực độc quyền trong nền kinh tế mạng.

Điện thoại còn chưa cúp, Trang Tự đầu bên kia nói: “Luận văn là tôi viết lại, hoàn toàn không giống với bản của tôi, cậu có thể trực tiếp dùng luôn, không có vấn đề gì. “

Tôi đã hoàn toàn không biết mình nên trả lời thế nào.

Tức giận hay mừng rỡ hình như đều không thích hợp, mà tim càng lúc đập càng nhanh làm tôi thấy khó chịu.

Anh không chờ đến lúc tôi trả lời, qua loa nói: “Cứ vậy đi . . . tôi cúp đây, có gì cứ tìm tôi.”

Sau đó treo máy.

Tôi ngồi ngây ngốc một lúc, mới nhớ đến xem bài luận văn. Danh tiếng quốc bảo của đại học toàn quốc của Trang tự quả nhiên không hề giả, luận văn trật tự rõ ràng, luận cứ đầy đủ, không hề giống bài của tôi, để đủ số từ, đông một câu tây một câu, hoàn toàn không ăn rơ với nhau.

Thế nhưng… anh vì sao lại viết cho tôi?

Trang Tự con người này, tính tình rất thanh ngạo. Có người kể năm ngoái có một đàn anh năm tư muốn nhờ anh viết luận văn giúp, ra giá những năm nghìn, anh không hề do dự mà từ chối. Dung Dung vẫn luôn nói anh thật thanh cao, nhưng mà bây giờ, anh lại phá nguyên tắc giúp tôi viết luận văn, thậm chí còn rất rõ ràng nói rằng tôi có thể dùng luôn.

Tôi dí sát mặt vào màn hình, thì thào tự nói: “Chẳng lẽ, người vừa nói chuyện với mình là người ngoài hành tinh. . .”

Được rồi, tôi thừa nhận, kinh ngạc cũng có, rồi xấu hổ vì viết luận văn quá dở cũng cũng có, nhưng sau hết, trong lòng dâng lên chính là một cảm giác ngọt ngào, giống như đột nhiên cùng người đó gần thêm một chút, như cùng nhau mờ ám biết được bí mật động trời gì đó vậy.

Tôi trượt trượt con chuột nhanh chóng xem hết bài luận văn. Trong đầu suy nghĩ lung tung, cái này là thay lời xin lỗi sao? Hay là. . .

Trong đầu xẹt lên một cái, bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ, bàn tay đặt lên con chuột dừng lại, trong nhất thời giống như bị điểm huyệt mà bất động, vui sướng vừa được một lúc lại biến mất sạch sẽ.

Hay là. . . anh thay mặt Dung Dung xin lỗi?

Tôi nhìn chằm chằm luận văn, càng nghĩ càng thấy có khả năng. Hiểu lầm được giải quyết rồi, Tiểu Phượng gọi cho tôi vài cuộc điện thoại để xin lỗi, Tư Tịnh, A Phân bọn họ đều đã có gọi điện cho tôi, nhưng hôm đó người chỉ trích tôi nhiều nhất là Dung Dung đến cả một câu cũng không có.

Hơn nữa, Trang Tự không phải là ghét tôi sao. Sao lại vì việc tôi bị oan là viết luận văn giúp tôi.

Nhưng mà… chỉ có cách này giải thích mới hợp lý thôi.

Tôi mờ mịt đóng hộp thư. May là nãy giờ toàn những ý nghĩ trong lòng, không ai biết, không sợ bị chê cười.

Nằm trên giường một lúc, tôi cầm lấy điện thoại di động, suy nghĩ vài lời kịch, nhấn nút gọi số khi nãy, dự tính sẽ lịch sự mà trả lại luận văn.

Tiếp điện thoại là bạn cùng phòng của Trang Tự, “Cậu tìm Trang Tự à, chờ một chút.”

Một lúc sau người nọ lại nghe điện thoại, “Cậu có việc gấp sao? Nếu không thì tối nay hãy gọi lại đi, Trang Tự đang ngủ, gọi hai tiếng cũng không dậy.”

“Bây giờ đang ngủ?”, giờ đang là lúc ăn tối mà.

“Đúng vậy”, đầu bên kia trả lời: “Cậu ấy gần đây không biết làm tư liệu gì mà đã thức trắng mấy đêm rồi. . . Haiz! Cậu ấy hình như thức rồi, để tôi đi gọi.”

Thức đêm vài ngày? Tôi sợ run, là bởi vì … luận văn này sao?

Từ lần trước vô tình gặp ở văn phòng, cũng chỉ mới mấy ngày thôi, dùng thời gian ngắn như thế, viết lại cùng một chủ đề luận văn nhưng lại không hề giống nội dung, cho dù có là Trang Tự cũng không hề dễ dàng gì.

Chẳng biết vì sao bỗng nhiên cảm thấy mềm lòng. Trong lòng yên lặng suy nghĩ, anh không trực tiếp thì cũng là gián tiếp đưa cho tôi mà. Nhưng càng nghĩ càng thấy khó chịu, đại khái là vì ghen tỵ với Dung Dung có Trang Tự làm cho những việc này. Trong lúc cảm thấy bản thân đang tâm trạng lẫn lộn phức tạp. tôi bắt đầu thấy hối hận đã gọi cuộc điện thoại này.

Thế nhưng chưa kịp ngắt điện thoại, bên kia Trang Tự đã nghe máy.

“A lô”, trong giọng nói có chút ngái ngủ.

“À… Tôi…”, trong lòng bị khuấy động, mấy lời kịch đã chuẩn bị toàn bộ quên sạch, “Tôi. . . chuyện đó. . .”

Bên kia yên tĩnh một hồi, hỏi: “Nhiếp Hi Quang?”

“Ừm là tôi…”

“Luận văn có vấn đề gì sao?”

“Không, không có.”

Sau đó lại trầm mặc.

“Nếu có vấn đề gì có thể hỏi tôi.”

“Ừm, được. . . Vậy. . .tạm biệt”, lần này chưa đợi anh trả lời, tôi nhanh chóng treo điện thoại.

Tôi nghĩ Trang Tự ở đầu bên kia điện thoại đang rất mờ mịt, hoàn toàn không hiểu tôi gọi cú điện thoại nói mấy lời vô nghĩa đó để làm gì.

Luận văn tôi đương nhiên sẽ không chép lại y nguyên, tôi đọc kỹ luận văn anh gửi một lần, để ý một vài điểm chính, sau đó dùng mấy phần công phu trước đây, cùng với tư liệu đã tìm được chỉnh sửa viết lại, chỉ có một vài điểm tương đồng, điểm khác nhau là so với bản cũ của tôi thì hay hơn hẳn.

Có đôi khi những lúc bận rộn đột nhiên sực nhớ, nhớ đến anh có nói nếu có việc gì có thể tìm anh. Anh nói hai lần rồi, đều không phải do khách sáo. Nếu thực sự tìm anh, có lẽ anh cũng sẽ kiên trì giải thích, giống như lúc trước đây anh làm gia sư cho em họ, mục đích của tôi trước đây khi chọn cùng đề tài với anh có thể thực hiện được rồi.

Chỉ là hiện tại, da mặt tôi có dày hơn nữa cũng chẳng nghĩ đến việc đó. Anh đã rõ ràng thể hiện ra như thế, đã xác định lòng mình rồi mà.

Đem luận văn đến cho thầy hướng dẫn, thầy rõ ràng đã vui vẻ hơn rất nhiều, chỉ sơ qua vài chỗ cần sửa nữa. Luận văn trên cơ bản đã hoàn thành.

Bản thảo lần ba của luận văn được duyệt, cũng vừa đến lúc phải biện hộ.Thời gian cũng đến tháng năm rồi. Chỉ nửa tháng nữa, tôi sẽ chính thức tốt nghiệp.