Tôi Thích Tin Tức Tố Của Cậu

Chương 19: Liên hoan




Tối đó, Triệu Mẫn Quân xin phép nhà trường, tiết tự học buổi tối đưa các học sinh ra ngoài.

Nhất Trung toạ lạc trên đoạn đường phồn hoa ở Ninh Thành, cách vài cây số liền có thể gặp một trung tâm thương mại lớn. Khi đi mới biết, Triệu Mẫn Quân đã hẹn trước chỗ ngồi ở Haidilao, dù cho họ có đoạt được giải quán quân hay không, bữa ăn Haidilao này vẫn chẳng chạy đi đâu được.

“Đoạn Gia Diễn.” Trần Việt thấy Đoạn Gia Diễn với Tống Ý đang tìm chỗ ngồi, gọi cậu một tiếng, chỉ vào cái ghế trống cạnh mình: “Đến đây đến đây, ngồi chỗ này này.”

Bên trái Trần Việt là Lộ Tinh Từ, sau khi Đoạn Gia Diễn ngồi xuống, bên tay phải là cậu và Tống Ý.

Bàn bọn họ ngồi là bàn 12 chỗ ngồi, vừa vặn ngồi đủ. Lúc nhận thực đơn, Chu Hành Sâm muốn gọi 6 chai rượu, nữ sinh bên cạnh hắn ấy một tiếng.

“Không phải cô Triệu không cho uống rượu bia hả?”

“Suỵt ——-.” Chu Hành Sâm nhìn cô lắc đầu một cái: “Bí mật, cô đến bọn tôi sẽ giấu đi.”

“Cậu gọi làm gì, còn gọi tới 6 chai.” Trần Việt thuận miệng hỏi: “Chỉ với tửu lượng kia của cậu, cậu uống nổi không?”

“Không phải có Lộ ca sao?”

Lộ Tinh Từ cười cười: “Tôi không uống, cậu tự uống hết đi.”

Thấy hắn bắt đầu uống nước chanh tu tâm dưỡng tính, Chu Hành Sâm nhìn lướt qua, bàn bọn họ nam nữ mỗi bên một nửa, hắn cũng ngại mời nữ sinh uống rượu. Ánh mắt Chu Hành Sâm sáng lên: “Đoạn Gia Diễn, hai ta uống, cậu khẳng định có thể uống đúng không?”

Không kịp chuẩn bị đột nhiên bị gọi tên, Đoạn Gia Diễn ngước lên nhìn. Tống Ý bên cạnh nhìn cảnh này, không ngừng lại, cười nhạt: “Ờ, Tiểu Đoạn có thể uống.” Một chai liền gục.

Không chờ Đoạn Gia Diễn đáp lời, Chu Hành Sâm đã coi cậu thành niềm hi vọng duy nhất, chủ động rót cho Đoạn Gia Diễn một ly đầy.

“Tôi mời cậu.” Chu Hành Sâm nâng cốc thuỷ tinh: “Trước đó không thân quen, tôi còn thấy thái độ cậu sao lại khó chơi như vậy. Lúc đó bởi vì Kiều…..À không nói tới nữa, qua chuyện này tôi mới biết cậu là người thế nào, sau này cậu chính là bạn của tôi.”

“Cậu chưa uống đã bắt đầu nói lời thật lòng?” Đoạn Gia Diễn nhíu mày: “Nhịp điệu này của cậu tôi theo không kịp.”

Trên bàn vang lên một trận cười.

“……” Chu Hành Sâm giật khóe miệng: “Cậu có thể nói dễ nghe hơn chút được không?”

“Không thể.” Đoạn Gia Diễn đưa ly về phía trước, chủ động cụng ly với hắn: “Không có gì ghê gớm, trước đây tôi cũng không vừa mắt cậu.”

Cậu vẫn luôn mạng bộ dạng hờ hững, người không biết còn thấy tên này sao lại thích ăn đòn như vậy, nhưng khó giải thích được có người vẫn muốn chạy tới trước mặt cậu cảm nhận cái khí chất này.

Chu Hành Sâm nhịn không được hỏi thêm một câu: “Hiện tại thì sao?”

“Cậu phải dựa vào tôi, tôi còn có thể không thích cậu được sao?”

Đoạn Gia Diễn mới vừa thả cốc bia xuống, đang muốn ngồi xuống, Chu Hành Sâm lại đổ đầy ly của cậu.

“Chỉ cần cậu không ghét bỏ tôi, chúng ta chính là anh em.” Chu Hành Sâm bị câu nói kia của cậu làm cho hơi kích động: “Đến, tiếp tục uống!”

Đoạn Gia Diễn: “…”

Cậu vốn nghĩ uống hết ly này, Chu Hành Sâm sẽ tìm người khác. Không ngờ Chu Hành Sâm coi cậu thành cứu tinh, hi vọng cậu uống cùng hắn hết sáu chai bia.

Thấy hắn nói đến mức như vầy, Đoạn Gia Diễn cũng không tiện từ chối. Hơn nữa nếu ở trước mặt nhiều người như vậy thừa nhận chính mình một chai liền gục, Đoạn Gia Diễn có chút không muốn nói ra.

Chu Hành Sâm trông mong nhìn cậu, Đoạn Gia Diễn cũng hết cách, chỉ có thể uống theo cậu ta.

Chu Hành Sâm vừa uống vừa nói: “Trước đây tôi cảm thấy, cậu là tên thích nhảy nhót lung tung, không biết điều mà đi khắp mọi nơi gây sự. May mà cậu không chọc vào Lộ ca, không thì hai chúng ta cũng không có cơ hội xoá tan hiềm khích.”

“…..” Đoạn Gia Diễn nhịn không được hỏi: “Có phải cậu ta say rồi không? Nói chuyện không dùng đầu óc?”

“Cậu ta là như vậy.” Lộ Tinh Từ vốn đang dùng muôi vớt đồ ăn, nghe đến đó, nói tiếp: “Vốn dĩ không thông minh.”

“Lộ Tinh Từ.”

“?”

“Tôi đột nhiên phát hiện, hình như cậu vừa vớt được miếng thịt bò béo tròn cuối cùng.”

“Làm sao?”

Đoạn Gia Diễn cầm chén đẩy về phía trước: “Tôi có thể trở thành người may mắn được ăn miếng thịt bò béo tròn cuối cùng này không?”

Lộ Tinh Từ nhìn sang.

Đoạn Gia Diễn vô cùng chờ đợi nhìn hắn.

Cùng đôi mắt màu hổ phách kia nhìn nhau năm, sáu giây, Lộ Tinh Từ đưa muôi đến gần cậu, để cậu tự chọn.

“Cậu xem, Lộ ca so với tưởng tượng của cậu dễ nói chuyện hơn nhiều.” Đoạn Gia Diễn có được món ăn mình muốn, vô cùng hài lòng: “Nào có kinh khủng như cậu nói.”

“Lộ ca!” Chu Hành Sâm gào khóc thảm thiết: “Tôi cũng muốn có loại phục vụ này!”

Lộ Tinh Từ nhẹ nhàng xì một tiếng: “Muốn ăn đòn ở đâu?”

Chu Hành Sâm: “…”

Đoạn Gia Diễn với Chu Hành Sâm uống đến khí thế bừng bừng, Trần Việt không chịu được cô đơn, cũng cùng bọn họ uống nửa chai. Có mấy nữ sinh cũng lục tục uống một ít.

Đột nhiên có nữ sinh hoảng loạn nói: “Cô Triệu đến! Các cậu mau cất bia đi!”

Mấy nam sinh đầu tiên ngơ ngác ‘a’ một tiếng, sau đó mới ý thức được có gì không đúng, lập tức mang hết bia giấu xuống dưới bàn.

Triệu Mẫn Quân đem hết náo loạn ở bàn này thu vào mắt, lúc đi tới, cố ý dùng ánh mắt quan sát nhìn mỗi người một cái.

Mọi người bị nhìn mà chột dạ trong lòng, Đoạn Gia Diễn cũng căng thẳng ngồi thẳng lưng.

Triệu Mẫn Quân đột nhiên hỏi: “Đoạn Gia Diễn, bên chân em là cái gì vậy?”

Đoạn Gia Diễn giãy chết: “Cô ơi, em có thể nói đây là bình nước khoáng được đóng gói giống bia không?”

Triệu Mẫn Quân nhàn nhạt nói: “Không thể.”

Chu Hành Sâm ngồi xích lên phía được, đang muốn ôm đồm hết mọi tội lỗi, trực tiếp đối diện với trận mưa to gió lớn. Biểu tình căng thẳng của Triệu Mẫn Quân dần giãn ra, cười cười:

“Các em không kính cô?”

Tất cả mọi người đều ngẩn ra.

Bầu không khí nhiệt liệt trở lại.

“Cô Triệu, em mời cô.”

“Mau mau mau, các cậu mau lấy cho cô cái cốc.”

“Cô Triệu!” Đoạn Gia Diễn đột nhiên rống một tiếng: “Em thích cô!”

“…”

“Ha ha ha ha ha ha ha ha!” Trần Việt cười sắp chết: “Được nha! Nói rất hay!”

“Cô, em cũng thích cô!” Có nữ sinh uống hơi nhiều, đánh bạo nói: “Cô đối với bọn em quá tốt. Chưa từng có giáo viên nào viết lời phê nhiều như vậy trên bài văn của em, còn cổ vũ em nữa… hức hức hức…”

Thấy cô khóc, nữ sinh bên cạnh mỉm cười vỗ vỗ cánh tay cô.

“Thật không công bằng.” Đoạn Gia Diễn mờ mịt nháy mắt một cái: “Tại sao một lời phê em cũng không có.”

“Em nộp là bài viết văn sao?” Triệu Mẫn Quân bất đắc dĩ nói: “Giả sử cô muốn viết lời phê cho em, cô nên viết chỗ nào?”

Đoạn Gia Diễn ngơ ngác à một tiếng, bởi vì cồn, đầu óc cậu lộn qua lộn lại. Triệu Mẫn Quân cụng vào ly cậu: “Thi tháng lần trước có tiến bộ rất lớn, sau này nên dụng tâm học tập một chút.”

Trước khi đi, Triệu Mẫn Quân nhìn bàn bọn họ, tuy rằng chưa có ai say, nhưng có vài người đã bắt đầu nóng máu, Triệu Mẫn Quân thấp giọng dặn Lộ Tinh Từ: “Em nhìn mấy bạn một chút, đừng để các bạn uống quá nhiều.”

Lộ Tinh Từ vâng một tiếng.

Đoạn Gia Diễn uống bia không thể hiện trên mặt, tuy đã uống đến hơi lâng lâng, nhưng chỉ nhìn bề ngoài, không rõ được tình hình của cậu thế nào.

Tống Ý lo lắng nhắc nhở cậu: “Tiểu Đoạn, cậu kiềm chế một chút. Đừng để say.”

Đoạn Gia Diễn sớm đã say rồi, lúc này nghe thấy chữ say, bỗng nhiên đặt ly đang nâng trên tay xuống: “Ông uống say rồi! Không uống nữa!”

Tống Ý: “…”

Chu Hành Sâm: “Cậu đùa ai đó? Cậu nhìn vô còn bình thường hơn cả tôi, đến cả mình say hay không cũng biết.”

Đoạn Gia Diễn: “Tôi một chai liền gục, cậu nói tôi có say hay không?”

Chu Hành Sâm: “… Vậy trước đó cậu giả vờ giả vịt như vậy làm gì? Tôi uống muốn ói đến nơi! Không phải là tại thấy cậu uống tôi mới uống hả hả?”

Đoạn Gia Diễn so với hắn còn bạo hơn: “Không phải cậu theo tôi móc tim móc phổi ra à, tôi không uống với cậu, chẳng phải tôi là đứa không tim không phổi rồi sao?”

Đoạn Gia Diễn nói mãi không sao đột nhiên vỗ bàn một cái: “Tôi mà là loại người như vậy hả?! Xem thường ai đó?”

“…” Chu Hành Sâm thật sự bị lí luận của cậu doạ sợ: “Cậu ngốc rồi à?”

Đoạn Gia Diễn không để ý tới hắn, Chu Hành Sâm thấy da cậu cậu vẫn trắng nõn như thường ngày, thật sự nhìn không ra là đã say.

“Say thật à?” Chu Hành Sâm đưa tay ra quơ quơ trước mặt cậu thăm dò: “Có nhận ra tôi không?”

“Nhận ra chứ, tên thô lỗ.” Đoạn Gia Diễn nhịn không được đẩy tay hắn ra: “Lỗ tai mềm*, còn sợ vợ, cậu nói xem sau này địa vị trong gia đình của cậu thấp đến mức nào?”

(*Lỗ tai mềm thường dùng để miêu tả người yếu đuối và có trái tim mềm yếu, đại loại là nói người dễ mềm lòng.)

“Ha ha ha ha ha ha!” Đêm nay Trần Việt bị chọc cười sắp điên tới nơi, không nghĩ tới Đoạn Gia Diễn khi say lại nói ra những lời sắc bén như vậy. Hắn vội vàng chỉ chỉ vào mình: “Tôi tôi tôi, Đoạn chỉ đạo, cậu nhận ra tôi không?”

“Cậu là người có thể chặn họng những tên hay lải nhải.” Đoạn Gia Diễn híp mắt, “Có thị lực tốt, giỏi ba phải, chỉ cần sống tốt một chút, vào bộ Ngoại Giao dễ như nằm mơ.”

Trần Việt bị cậu nói thành như vậy cũng không giận, nhìn một vòng, ra hiệu Đoạn Gia Diễn nhìn Lộ Tinh Từ: “Người này thì sao? Cậu biết là ai không?”

“Người này.” Đoạn Gia Diễn mơ hồ nhìn hướng bên kia nói: “Của tôi…..”

“Cái gì của cậu?”

Không biết ai cười nói: “Cậu? Làm sao có thể là của cậu?”

Đoạn Gia Diễn a một tiếng, giọng nói hàm hồ.

“Thuốc…”

“Cậu muốn*?” Tống Ý cũng nháo theo: “Cậu muốn cái gì? Tiểu Đoạn cậu nói rõ đi, nếu không ngày mai cậu với lớp trưởng sẽ không trong sạch đâu.”

“Thì chính là thuốc* thôi.” Đoạn Gia Diễn không hiểu ra sao: “Còn có thể là gì chứ?”

(*Thuốc药  và Muốn要 đều phát âm làYào [là đồng âm khác nghĩa], chỗ này mọi người hiểu sai ý ĐGD nên ai cũng cười hết trơn.)

“Trời ạ ha ha ha ha ha ha ha!”

“Lộ Cẩu cậu nhìn kìa, cậu ấy nói muốn cậu đó ha ha ha ha ha ha.”

“Không được, Đoạn ca, cái này cậu không thể muốn đâu, hai người các cậu ai muốn ai còn chưa nói rõ được nha ____”

“Mấy người các cậu.” Lộ Tinh Từ bỗng nhiên nâng mắt, nhàn nhạt nở nụ cười: “Nói đủ chưa?”

“…”

Trước lúc hắn nói chuyện mọi người rõ ràng còn đang cười, đến giờ lại không ai dám tiếp tục đùa giỡn nữa.

Trần Việt ho khan một tiếng: “Có nữ sinh ở đây, các cậu thu liễm một chút.”

Nữ sinh trong bàn đang nghe đến cao hứng, đột nhiên bị điểm danh hơi bối rối, một nữ sinh trong đó hưng phấn lắc đầu: “Không có gì không có gì, con trai các cậu đều như vậy, bọn tôi hiểu mà.”

Bọn họ yên tĩnh lại chốc lát, mấy bàn khác cũng gần như ăn xong hết rồi.

Triệu Mẫn Quân tính tiền xong, bắt bọn họ xếp hàng rời đi.

Trần Việt đỡ Chu Hành Sâm, cơn say của Chu Hành Sâm lúc này mới đến, một mình Trần Việt suýt nữa thì không đỡ nổi hắn. Sợ bị Triệu Mẫn Quân nhìn thấy, bọn họ đi ở cuối hàng.

Tống Ý vốn muốn đỡ Đoạn Gia Diễn, không nghĩ tới vừa mới vỗ vỗ vai cậu một cái, Đoạn Gia Diễn theo phản xạ liền tung một trảo, thiếu chút nữa đem tay Tống Ý bẻ gãy.

Tống Ý hét thảm một tiếng, nam sinh bên cạnh thấy thế, muốn tiến lên giúp, lại bị Đoạn Gia Diễn kéo lại vặn một cái.

“Đệt!” Nam sinh kia sợ ngây người, thiếu chút nữa bật thốt lên một tiếng đỉnh thật: “Say rồi còn phản ứng nhanh như thế? Này, cái này phải làm sao đây?”

“Còn có thể làm sao.” Lộ Tinh Từ nhàn nhạt nói: “Trói lại.”

“…”

“Đoạn Gia Diễn.” Hắn đứng lên. Túm lấy Đoạn Gia Diễn phía trước, hình tượng sinh động mà uy hiếp: “Cậu mà kéo tôi, tôi đưa đầu cậu xuống biển câu cá.”

Lần uy hiếp này gần như chẳng có tác dụng gì, Lộ Tinh Từ vừa dứt lời, Đoạn Gia Diễn ngay lập bày ra tư thế muốn chạy tới kéo hắn.

Lộ Tinh Từ chế trụ tay cậu, Tống Ý còn tưởng sẽ nhìn thấy một hình ảnh đẫm máu là lớp trưởng đem đầu Đoạn Gia Diễn xuống biển câu cá, nhưng nam sinh thân hình cao lớn kia chỉ hừm một tiếng, nhấc cái tay kia lên, khoát lên vai mình.

Đồng thời cánh tay còn lại vòng qua eo Đoạn Gia Diễn, nắm lấy tay kia của cậu, hoàn toàn ngăn được khả năng làm xằng làm bậy của Đoạn Gia Diễn.

Nhìn Đoạn Gia Diễn bị giam toàn bộ trong lồng ngực Lộ Tinh Từ, cái tay bị tóm vẫn chưa từ bỏ ý định mà giãy giụa, Tống Ý có chút lo lắng: “Như thế có được không?”

Lộ Tinh Từ cũng chẳng biết có được hay không, thẳng thắn hỏi cậu: “Cậu giãy như vậy làm gì? “

Đoạn Gia Diễn hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Cậu buông ra.”

Lộ Tinh Từ cũng thấy cậu giãy giụa như vậy đi xuống cũng không có vấn đề gì, chần chờ buông lỏng tay. Không nghĩ tới, vừa buông ra, Đoạn Gia Diễn đột nhiên khoát tay lên bả vai hắn, vô cùng hài lòng cọ cọ.

Một bên cọ một bên hỏi: “Phải về rồi sao?”

Tống Ý và mấy người khác trợn mắt ngoác mồm, Lộ Tinh Từ đột nhiên lý giải được hành vi của cậu là tại sao, gật gật đầu: “Phải về.”

“Được, chúng ta về thôi.” Đoạn Gia Diễn nói xong, có lẽ vẫn còn sót lại một chút xấu hổ, nhỏ giọng ghé vào lỗ tai hắn nói thầm: “Cậu đừng bỏ đi, tôi muốn ôm cậu.”

“Tôi không đi.” Lộ Tinh Từ dừng một chút, thấp giọng nói: “Cậu thành thật một chút.”

Bọn họ ra khỏi trung tâm thương mại, đi ở cuối hàng.

Đã hơn chín giờ, ánh trăng mùa thu hòa tan vào trong gió đêm, ánh đèn trên phố như thêu như dệt.

Lộ Tinh Từ sợ cậu đứng không vững, thỉnh thoảng sẽ dìu cậu một chút.

Cố tình cái tên bám dính trên người hắn lại chẳng có chút cảm kích nào, lúc hô hấp phả toàn bộ hơi thở vào sườn cổ hắn. Đoạn Gia Diễn có chút nghi hoặc dừng lại một chút, lại nhắc đến vấn đề lúc nãy: “Thế nào mới gọi là thành thật?”

“Yên lặng mà đi về phía trước gọi là thành thật.”

“Vậy cả đời này tôi không thể thành thật được rồi.” Đoạn Gia Diễn vô cùng tự mình biết mình: “Tôi thích hung hăng hung hăng hung hăng.”

“Kiếp trước cậu là cái máy hung hăng?”

“Làm sao cậu biết!” Đoạn Gia Diễn vô cùng phấn chấn vỗ hắn một cái: “Cậu thật thông minh nha Lộ Tinh Từ!”

“…”

“Này.”

Đoạn Gia Diễn nằm ngoài lên lưng Lộ Tinh Từ, hai tay quấn quanh cổ hắn. Lộ Tinh Từ cao hơn cậu gần nửa cái đầu, lúc bước đi Đoạn Gia Diễn không thể không kiễng chân lên một chút. Cậu nhẹ nhàng hít một cái: “Sao trên người cậu lại thơm như vậy?”

Đoạn Gia Diễn vừa nói, vừa ôm ấp ý đồ đưa mũi đến cổ Lộ Tinh Từ hít hít.

Nơi đó có tuyến thể Alpha, càng đến gần, mùi cây cỏ thanh nhạt lại thêm nồng nàn hơn.

Cậu đã say gần như đánh mất lý trí, chỉ cảm thấy mùi hương này khiến cậu cực kỳ yêu thích. Người có mùi này, khiến trong lòng cậu vô thức sinh ra cảm giác ỷ lại.

Muốn đến gần hắn, muốn ôm lấy hắn.

Cậu trông thật giống một kẻ bị bệnh.

Mà rõ ràng đối với cậu, người này chính là thuốc.

Đoạn Gia Diễn nhìn chằm chằm khối da này, nói mớ: “Nơi này hình như còn thơm hơn…”

Lộ Tinh Từ có thể cảm nhận được sợi tóc của cậu như có như không xẹt qua cổ mình, tóc Đoạn Gia Diễn rất mềm. Màu sắc cũng sáng. Chẳng hề giống tình tính chủ nhân nó chút nào.

Giờ khắc này sợi tóc mềm mại kia đang vui sướng cọ đi cọ lại trên lưng hắn, chẳng mấy chốc nữa sẽ cọ lên tuyến thể của hắn.

Lộ Tinh Từ không nhịn được nữa, hắn nghiêng đầu, đưa tay ra, giữ lấy đầu Đoạn Gia Diễn, mạnh mẽ xoay đầu cậu qua một bên ——.

Bốn mắt nhìn nhau.

Nam sinh nhàn nhạt lên tiếng: “Không ai dạy cậu, đừng như chó con ngửi cổ người khác sao?”

“Chỉ có người dạy tôi, nếu thích cổ của ai, phải cắn lên như một người đàn ông đích thực.”

“…”‘

“Tôi có thể cắn cậu không?”

“Cậu có thể cắn lưỡi tự sát.”

“…”

Lộ Tinh Từ thấy cậu hiếm khi chịu an phận, dừng một chút: “Khi cậu tỉnh, cậu có nhớ chính mình đã làm gì hay không?”

“Không nhớ rõ.” Đoạn Gia Diễn xì một tiếng: “Tại sao tôi phải nhớ kỹ thời điểm tôi mất mặt nhất?”

“…” Lộ Tinh Từ trầm mặc chốc lát, đột nhiên cười nhẹ: “Cậu rất có khả năng nắm bắt cơ hội giải sầu.”

Tên này nằm trên lưng hắn quá sốt ruột, đi ngang qua Trần Việt với Chu Hành Sâm bên cạnh, Lộ Tinh Từ cũng không muốn bắt chuyện.

Chu Hành Sâm sắp chết đến nơi kinh sợ bật dậy, nhìn thấy Lộ Tinh Từ cõng Đoạn Gia Diễn trên lưng, trong nhất thời không biết rõ tình hình, theo bản năng cho là Đoạn Gia Diễn xảy ra chuyện: “Bạn tốt của tôi bị trói, tôi muốn đi cứu cậu ấy!”

“Há, cậu cứu.” Ngữ khí Trần Việt bằng phẳng không gợn sóng: “Cậu một chút nữa thấy người đỡ cậu ấy là ai, cậu đừng quay lại đây khóc.”

“…Tôi hình như cảm thấy, người đỡ cậu ấy là người tốt giống như ba tôi.”

“…Say rồi mới có chút tiền đồ này?”

Sắp về đến Nhất Trung, Đoạn Gia Diễn an tĩnh rất lâu bắt đầu giãy giụa lung tung. Một bên nói thầm tôi biết cái gì rồi, một bên lại bay nhảy lung tung trên lưng Lộ Tinh Từ

Lộ Tinh Từ bất đắc dĩ: “Lại làm sao?”

“Cậu đưa tay cho tôi.”

Lộ Tinh Từ bị cậu nháo đến hết cách, chỉ có thể tùy tiện đưa tay trái tới.

“Không phải tay này, là tay kia cơ.”

Chờ Lộ Tinh Từ đưa tay phải ra, Đoạn Gia Diễn đột nhiên dùng sức kéo cánh tay hắn ra sau, khí lực lớn đến kinh người.

Hắn bị kéo hơi nhíu nhíu mày, quay đầu lại, muốn hỏi cậu sao lại giống hệt quỷ đói chộp lấy tay phải hắn.

Đoạn Gia Diễn cụp mắt, cúi xuống sát chỗ bị thương.

Vết thương ở đó đã lành, không còn chảy máu, chỉ còn lại một vết đỏ nhạt.

Tin tức tố trong máu vô cùng nồng nàn, càng đến gần chỗ bị thương của Lộ Tinh Từ, thần sắc Đoạn Gia Diễn càng hoảng hốt, cậu không tự chủ được nuốt nước miếng.

Hầu kết lăn.

Chờ Lộ Tinh Từ phản ứng lại, đôi môi Đoạn Gia Diễn đã đặt lên vết thương của hắn.

Đôi môi dán trên cánh tay mềm mại đến khó mà tin nổi. Lộ Tinh Từ ngẩn ra, không ngăn kịp Đoạn Gia Diễn không kiêng kỵ duỗi ra đầu lưỡi.

Liếm liếm.

Đầu lưỡi xẹt qua vết thương, cái người đang dán sát người hắn còn vô tri vô giác nở nụ cười.

“Cái này, thật ngon.”

“…”

“Nhưng mà ít quá. Ông chủ, có thể cho thêm không?”

“Say đến mất trí.” Lộ Tinh Từ thấp giọng mắng một câu.

Tác giả có lời muốn nói: Là tôi thích được say.