Tôi Thích Tin Tức Tố Của Cậu

Chương 33: Đài kéo cờ




“Hiểu lầm rồi chủ nhiệm ơi.” Đoạn Gia Diễn vội vàng nói: “Em với cậu ấy là quan hệ bạn học bình thường thuần khiết, bọn em chỉ cùng đi chơi game thôi.”

Tưởng chủ nhiệm đã xác định hai người bọn họ yêu sớm, lúc này chỉ cảm thấy Đoạn Gia Diễn giấu đầu hở đuôi, lời giải thích làm sao có thể nghe lọt. Tưởng chủ nhiệm cười một tiếng: “Vậy em kia nói bạn trai em, là nói Khương Lâm à?”

Da đen không kịp chuẩn bị bị điểm danh, nghe vậy sợ đến mức lùi ra sau một bước.

“Không, em làm sao dám cướp người của ba em, không phải….Em không dám cùng với Đoạn Gia Diễn….Không không không!” Da đen điên cuồng lắc đầu, chính mình cũng bị cái giả thiết này doạ ngất xỉu.

Tưởng chủ nhiệm nhìn bộ dạng không tiền đồ của hắn, biết ngay tiếng gọi kia chỉ có thể là nói đến Lộ Tinh Từ. Đoạn Gia Diễn giờ này vẫn còn tự biện hộ cho mình: “Bọn họ giỡn, gọi đùa thôi.”

Chỉ nhìn vẻ mặt của cậu, có vẻ vô cùng chân thành.

Diễn y như thật vậy.

Tưởng chủ nhiệm lắc đầu trong lòng, thầm nghĩ đứa trẻ này tuổi còn nhỏ, vậy mà gặp việc gì cũng muốn trốn tránh: “Tôi nhìn thấy hai em lằng nhà lằng nhằng, đây gọi là đùa giỡn?”

Đoạn Gia Diễn liếc nhìn Lộ Tinh Từ.

Trong phút chốc, Lộ Tinh Từ thấy rõ ràng Đoạn Gia Diễn nháy mắt với hắn một cái, vẻ mặt cũng thay đổi.

Biểu tình lộ ra chút mềm mại, mang theo vẻ lấy lòng.

Lộ Tinh Từ chưa kịp phản ứng, đã thấy Đoạn Gia Diễn quay mặt sang nhìn thẳng Tưởng chủ nhiệm: “Đó là bởi vì cậu ấy lần đầu tiên bị tóm, quá sốt sắng, cậu ấy căng thẳng não sẽ không phản ứng kịp.”

Tưởng chủ nhiệm: “…..”

Lộ Tinh Từ nghiến răng, hận không thể lôi Đoạn Gia Diễn ra tẩn một trận. Hắn trầm mặc vài giây, vẫn thuận theo Đoạn Gia Diễn nói: “Là em…..tay em không điều khiển được.”

Vẻ mặt Tưởng chủ nhiệm lộ ra ý tứ sâu xa, nói với Lộ Tinh Từ: “Em xem, không phải chuyện lớn gì, em ấy đã vội vã rũ sạch quan hệ với em, tình yêu ở độ tuổi này của các em đều rất yếu đuối.”

Lộ Tinh Từ: “…..”

Đoạn Gia Diễn: “…..”

Đoạn Gia Diễn còn muốn nói gì đó, Tưởng chủ nhiệm không muốn nghe cậu tiếp tục cãi chày cãi cối, phất tay: “Mỗi người viết 3000 chữ kiểm điểm, thức tỉnh cho tốt. Ngày mai tôi gọi chủ nhiệm của hai em, để cô ấy xử lý việc yêu sớm này.”

Nói xong, Tưởng chủ nhiệm để 2 người đứng tại chỗ, tự mình đi vào nhà vệ sinh nam tóm người.

Tưởng chủ nhiệm quét sạch mấy quán cafe net gần trường trong một lần duy nhất, tổng cộng có hơn 30 học sinh bị bắt, toàn bộ bị kéo vào sân trường Nhất Trung chạy.

Giờ này đã gần 11 giờ. Vì để tiết kiệm thời gian, tất cả mọi người đều cùng chạy. Nghĩ đến phải chạy 10 vòng, Đoạn Gia Diễn cũng lười nghiêm túc, cậu với Lộ Tinh Từ chậm rãi chạy cùng đám người đang hoảng loạn.

Đột nhiên một bóng người từ bên cạnh sát vào cậu.

“Đoạn Gia Diễn!”

Đoạn Gia Diễn quay đầu lại.

Một nam sinh có hơi quen mặt nói với cậu: “Chạy đua lại với tôi một lần nữa!”

“….”Đoạn Gia Diễn nhìn vị nam sinh tràn đầy nhiệt huyết này, dừng một chút: “Cậu là ai?”

Nam sinh không kịp chuẩn bị đột nhiên nghe thấy câu cậu là ai, vẻ mặt hơi nhăn nhó, cạn lời: “Tôi là Lâm Chính! Chính là cái người cùng thi chạy 3000 mét với cậu đó! Cậu thắng tôi!”

Đoạn Gia Diễn a một tiếng.

Nhớ lại.

Lúc chạy 3000 mét có một học sinh năng khiếu ban Thể Dục, lúc đó hai người bọn họ cùng tranh hạng 1, thiếu chút nữa cậu thua cái người này.

Da đen lúc này cũng chạy tới bên cạnh bọn họ, giải thích: “Lần trước Lâm ca thua cậu buồn bực một thời gian dài, cậu ta nói tự tôn của cậu ta đều bị cậu đạp dưới chân rồi.”

Đoạn Gia Diễn nhìn Lâm Chính một chút, sâu xa nói: “Đây là phạt chạy, cũng không phải thi đấu, cậu cảm thấy tôi sẽ chạy đua với cậu sao?”

“Tôi không biết, tôi chạy qua cậu là tôi thắng!” Lâm Chính vừa nói vừa tăng tốc: “Tối nay tôi muốn rửa sạch mọi nhục nhã.”

Đoạn Gia Diễn thầm nghĩ rửa sạch nhục nhã, có ấu trĩ quá không?

Nhìn thấy hắn càng lúc càng chạy xa, không biết tại sao, Đoạn Gia Diễn khó giải thích được có hơi khó chịu.

Càng lúc càng khó chịu.

Cậu đột nhiên tăng nhanh tốc độ: “Đứng lại! Đừng nghĩ cậu có thể thắng ông đây!”

Thấy Đoạn Gia Diễn thật sự chạy càng lúc càng nhanh, Lộ Tinh Từ ngẩn người, cũng chạy theo.

Da đen ê ê ê, thấy người tán ngẫu với mình đều chạy đi hết, ở phía sau vừa đuổi theo vừa gọi: “Ba! Ba chờ con một chút!”

Bốn người bọn họ rất nhanh đã kéo dài khoảng cách với mấy người khác, mấy người kia thấy bọn họ vốn đang chậm rãi thong thả, đột nhiên chạy như ma đuổi, cảm thấy chẳng hiểu gì sất.

“Làm gì vậy? Chạy nhanh như vậy lấy phần thường hả?”

“Da đen cậu chạy cái gì?”

Da đen vừa chạy vừa quay đầu lại: “Tôi đuổi theo ba tôi đây! Ba tôi…..ba tôi đang đuổi theo đối tượng của cậu ấy.”

“Ba cậu là ai? Cậu từ khi nào có thêm một người ba nữa vậy?”

Giọng da đen từ trong gió truyền đến: “Ba tôi là Lộ…Tinh…Từ…!”

Mấy nam sinh kia không nghe rõ hắn đang nói cái gì, tự não bổ: “Ê! Hình như chạy qua cậu ta là được làm ba cậu ta!”

“Đệt, thiệt không vậy? Tôi muốn làm ba cậu ta từ lâu rồi!”

“Thật đó, cậu nhìn Đoạn Gia Diễn với Lâm ca không phải đang chạy sao? Lộ Tinh Từ cũng chạy! Lộ Tinh Từ nguyện ý chạy nhất định là có chuyện tốt rồi!”

Câu này quá có sức thuyết phục. Có người ở bên cạnh bỏ thêm một câu: “Hình như chạy về đầu tiên còn có thể được chọn đối tượng?”

“Mơ cái gì____không phải, mấy cậu sao đều chạy hết vậy? Tôi không chạy bây giờ nhìn tôi rất kỳ quái đó.”

Người phía sau không hiểu sao mấy người phía trước lại chạy, từng người từng người chạy xa, theo bản năng đuổi theo, cuối cùng toàn bộ học sinh trên sân đều tăng nhanh tốc độ.

“Vầy là được rồi, rất có sức sống, rất thanh xuân!” Tưởng chủ nhiệm thấy bọn họ không còn chán chường như lúc nãy, vô cùng vui mừng: “Tất cả chạy nhanh một chút, các em nhanh một chút, tôi cũng không cần tăng ca!”

Mặc dù Đoạn Gia Diễn có tâm thi đấu với Lâm Chính, nhưng càng về sau, thể lực của cậu càng không theo kịp.

Lúc chạy 3000 mét, cậu còn có thể dựa vào lực bộc phát kiên cường chống đỡ đến cuối tăng tốc. Mà loại vận động thể lực đơn thuần này, đối với Đoạn Gia Diễn vẫn có hơi miễn cưỡng. Cậu không giống học sinh năng khiếu Lâm Chính bọn họ, lúc thường đều sẽ cố ý luyện tập mấy vòng.

Lúc còn lại vòng cuối cùng, Đoạn Gia Diễn thật sự không còn đủ sức, cậu bắt đầu từ từ thả chậm tốc độ, đi vòng quanh sân luyện tập.

Lộ Tinh Từ vốn chạy ở đằng trước, thấy cậu chậm lại, cũng chậm lại.

Da đen chạy qua bọn họ: “Ba, ba không chạy nữa hả?”

Lộ Tinh Từ đáp một tiếng: “Còn một vòng, không chạy.”

Cuối cùng chạy về điểm xuất phát, Đoạn Gia Diễn nhìn thấy Lâm Chính đã đứng ở đó.

Hắn là người đầu tiên chạy xong 10 vòng, trời cuối thu se lạnh, trên mặt mọi người đều là mồ hôi, hiển nhiên cũng mệt đến ngất ngứ.

Nhìn thấy cậu, Lâm Chính chỉ chỉ chính mình: “Lần này tôi thắng.”

“Được, cậu thắng.” Đoạn Gia Diễn nhìn bộ dạng kiệt sức của hắn, cười cười: “Cậu giỏi.”

Lục tục, những người khác cũng chạy về.

Nghe thấy đoạn đối thoại của bọn họ, không biết ai nói câu: “Chạy nửa ngày, thì ra là mấy cậu thi đấu hả?”

Mấy nam sinh bên cạnh cũng vừa lau mồ hôi vừa nói: “Tôi còn tưởng chạy trước có thể làm ba của da đen, thất vọng ghê.”

Da đen nghe được, quay sang mắng một tiếng: “Tôi có thể tuỳ tiện gọi ba hả? Ai muốn làm ba tôi? Đến đến đến, đến đây cho ông xem coi có đẹp trai hơn ba Lộ không?”

Mấy nam sinh vừa đẩy vừa cười, đột nhiên có người hít một hơi, nghi ngờ hỏi: “Thơm quá?”

Da đen cũng ngửi thấy mùi hương này, vận động cường độ cao như vậy, tin tức tố của mỗi người đều sẽ tiết ra một chút. Mà thứ mùi hương này quá đặc biệt, khác hoàn toàn với mùi mồ hôi của mấy nam sinh xung quanh, như là hương vị sương mù sạch sẽ.

Hắn có chút không tin nổi nhìn Đoạn Gia Diễn, người này mới vừa giơ tay vẩy vẩy tóc mái hơi ẩm ướt của mình, lộ ra một đoạn cổ tay gầy gò trắng nõn. Theo động tác của cậu, tin tức tố Omega tựa hương hoa hoà quyện vào không khí.

Ở đây ngoại trừ Alpha thì chính là Beta, tin tức tố trong veo như thế, chỉ có thể là từ người cậu.

Lâm Chính đứng bên cạnh Đoạn Gia Diễn cũng ngửi thấy mùi này, mặt khó giải thích được có hơi đỏ: “Cái kia, cậu có phải là….” Nên dùng một chút thuốc ngăn mùi tin tức tố? 

Đoạn Gia Diễn nghi hoặc liếc mắt nhìn hắn.

Lâm Chính nghiêng đầu qua chỗ khác: “Cậu đừng nhìn tôi!”

Đoạn Gia Diễn: “????”

Mấy nam sinh vốn đang cãi nhau cũng từ từ yên tĩnh lại. Mọi người lần đầu tiên thấy rõ, dù Đoạn Gia Diễn có là lão đại Nhất Trung đi chăng nữa, cậu cũng chỉ là một Omega.

Mùi hương dễ chịu, là một Omega rất xinh đẹp.

Đoạn Gia Diễn cũng ý thức được không đúng, vừa định nói chuyện, đột nhiên, cậu được một cái áo đồng phục học sinh khoác lên người.

Chủ nhân của cái áo đồng phục này lôi cổ áo lên, để cả nửa người cậu đều bọc trong cái áo đồng phục kia.

Lúc bọn họ chạy đều cởi hết áo khoác, mọi người tiện tay móc áo khoác lên lưới sắt bên cạnh vạch xuất phát, không biết từ lúc nào, Lộ Tinh Từ cầm cái áo đồng phục của mình tới.

Tin tức tố thuộc về Alpha bao quanh Đoạn Gia Diễn, vị trong veo trong không khí cũng bị áp chế xuống.

Trong tình huống không có thuốc ngăn mùi tin tức tố, có thể dùng tin tức tố Alpha để áp chế tin tức tố Omega, từ đó có thể ngăn mùi tin tức tố hiệu quả.

Lộ Tinh Từ che đồng phục học sinh lên người cậu xong, duỗi tay ôm ngang vai cậu: “Đi thôi.”

Biết hắn đang giúp mình ngăn mùi tin tức tố, Đoạn Gia Diễn gật gật đầu.

Da đen phản ứng đầu tiên: “Ba Lộ! Đoạn Gia Diễn! Thứ hai gặp ở đài kéo cờ!” 

Đoạn Gia Diễn phất phất tay với hắn.

Chờ bọn họ đi xa, mấy nam sinh mới vừa rồi còn yên tĩnh tranh nhau mà nói: 

“Cái kia, mùi hương của lão đại cũng thật dễ ngửi.”

“Dễ ngửi cậu cũng dám theo đuổi hả?”

“Không dám không dám.” Nam sinh đó sợ hết hồn: “Tôi không muốn bị cậu ấy ném lên tường.”

“Cho nên giáo thảo giỏi thật nha, người thế này cũng dám ôm.”

“Ba tôi đương nhiên là giỏi rồi.”



Tưởng chủ nhiệm nói được làm được, hiệu suất cũng cực kì cao.

Sáng sớm ngày thứ hai, Triệu Mẫn Quân gọi Đoạn Gia Diễn với Lộ Tinh Từ lên văn phòng.

Giờ này đang là tiết tự học buổi sáng, bên trong phòng làm việc chỉ có Triệu Mẫn Quân với một giáo viên khác. Thường ngày tiết tự học sáng là thời gian để Đoạn Gia Diễn ngủ bù, lúc này cậu đang trước bàn làm việc của Triệu Mẫn Quân, cả người có hơi mơ màng.

“Hai em….” Triệu Mẫn Quân do dự một chút, chọn một câu nói tương đối ôn hoà: “Tối hôm qua chạy đi chơi net?”

Đoạn Gia Diễn gật đầu, Lộ Tinh Từ cũng gật đầu.

“Sắp thi tháng rồi, cũng nên thu liễm lại một chút.” Cô nói, cũng không muốn nhắc đến vấn đề này quá nhiều. Một người là chơi internet đã thành thói quen, cô không quản được, một người khác là ngẫu nhiễn buông lỏng một chút, cô không cần quản. Triệu Mẫn Quân hắng giọng, đi thẳng vào vấn đề chính: “Nghe Tưởng chủ nhiệm nói, hai em có khuynh hướng yêu sớm?”

Đoạn Gia Diễn thấy cô đi thẳng vào vấn đề chính, người không còn mơ màng nữa, tinh thần phấn chấn bắt đầu rửa sạch oan khuất: “Oan uổng quá cô Triệu, Tưởng chủ nhiệm không biết tính em, cô còn không biết hả? Em sẽ thích Lộ Tinh Từ? Em có thể thích cậu ta cái gì? Cô xem em với cậu ấy đứng chung một chỗ___”

Cậu nói nói, dựa vào Lộ Tinh Từ bên cạnh, kéo gần khoảng cách giữa hai người.

“Cô xem này.” Cậu chỉ chỉ chính mình: “Hai người bọn em đứng cùng nhau, có phải là khắp toàn thân từ trên xuống dưới đều viết ba chữ không tương xứng không?”

Triệu Mẫn Quân: “….”

Đoạn Gia Diễn giải thích tuy rằng linh ra tinh tinh, mà mấy câu này đều biểu hiện rất thành khẩn. Dạy Đoạn Gia Diễn hơn một năm, cô cũng biết Đoạn Gia Diễn không phải là người dám làm không dám nhận. Hơn nữa cô cũng cảm thấy đầu óc Tưởng chủ nhiệm cũng có chút trục trặc, có lẽ trong này có chút hiểu lầm gì đó.

Ánh mắt Triệu Mẫn Quân chuyển sang người bên cạnh: “Lộ Tinh Từ thì sao? Có gì muốn nói không?”

Lúc ánh mắt của cô xẹt qua, Lộ Tinh Từ hình như có hơi thất thần.

Lông mày nam sinh hơi nhíu, tâm tình có vẻ như không quá tốt, nghe thấy cô gọi tên của mình, Lộ Tinh Từ liếc nhìn Đoạn Gia Diễn trước.

Sau đó nhàn nhạt nói: “Tưởng chủ nhiệm hiểu lầm, cậu ấy không thích em.”

Thấy hai học sinh đều biểu hiện rất tự nhiên, hơn nữa ấn tượng cũ đối với hai người bọn họ, Triệu Mẫn Quân gật gật đầu.

“Đều đi về trước đi. Sau này ít chơi game lại. Sức người có hạn, đều đã lớp 11, bản thân phải hiểu được trọng tâm sinh hoạt của mình.”

Lễ chào cờ thứ hai.

Theo yêu cầu của Tưởng chủ nhiệm, Đoạn Gia Diễn, Lộ Tinh Từ, với da đen là ba học sinh đại diện, lần lượt lên đài đọc kiểm điểm.

Da đen lên đầu tiên, sau đó là Đoạn Gia Diễn, cuối cùng là Lộ Tinh Từ.

Trong lúc Đoạn Gia Diễn đang bước lên đài đọc kiểm điểm, da đen thấy ánh mắt Lộ Tinh Từ vẫn luôn nhìn đài kéo cờ, hắng giọng một cái, nhỏ giọng nói: “Ba Lộ, con hỏi ngài chuyện này.”

Lộ Tinh Từ nhìn đài kéo cờ, có hơi mất tập trung: “Cậu nói đi.”

“Cậu với Đoạn Gia Diễn….”  Hắn do dự một chút: “Mấy lời đồn đại này, đến cùng là thật hay giả?”

Lộ Tinh Từ không có trực tiếp trả lời da đen, mà ngước mắt nhìn qua: “Hỏi cái này làm gì?”

Giọng hắn không cao không thấp, cảm xúc trong mắt cũng rất nhạt. Nhìn ánh mắt của hắn, da đen có hơi sốt sắng: “Có người nhờ tôi hỏi một chút, không có ý gì khác.”

Lộ Tinh Từ lặp lại lời hắn một lần, nở nụ cười: “Không có ý gì khác?”

Nụ cười kia vừa nhẹ lại vừa mỏng, da đen dù là loại người dãi nắng dầm mưa, thường xuyên nhìn thấy hình ảnh đao kiếm máu me trong xã hội thanh niên, cũng phản xạ có điều kiện lùi về sau một bước.

Da đen thầm nói tôi đây chỉ hỏi thăm một tí, ngài sao lại đáng sợ như thế. Bộ dáng Lộ Tinh Từ như vậy, da đen cũng biết không lay động được hắn, chỉ có thể thành thật nói: “Có, có chút hảo cảm với cậu ấy. Ngài yên tâm, bạn tôi là người rõ ràng, chỉ cần giữa các cậu là quan hệ đó, bạn tôi chắc chắn không tới quấy rầy hai người cậu….Ba Lộ! Ngài đừng nở nụ cười đó với tôi a ba Lộ! Tôi sợ lắm đó!”

Đoạn Gia Diễn lúc này đã đọc xong kiểm điểm, cậu đi xuống từ trên đài kéo cờ, đưa mic cho Lộ Tinh Từ.

Lộ Tinh Từ nhìn da đen cứ muốn nói lại thôi, hơi nhíu mày.

Sau đó không nói gì, đi lên đài.

Lúc hắn bước lên, ở dưới có người không biết nhìn thấy hắn, còn tưởng là học sinh đại biểu lên đọc tổng kết cả tuần.

Chờ lúc hắn vừa mở miệng, toàn trường đều bị hấp dẫn.

“Em không nên trốn học chơi game, cũng không nên cùng với bạn học Đoạn Gia Diễn lớp 11 yêu sớm.”

Đoạn Gia Diễn đột nhiên không kịp chuẩn bị nghe thấy tên của mình, ngẩng đầu lên một chút.

Lộ Tinh Từ vẫn còn đang đọc, giọng nói bình thản bình tĩnh, thái độ nhận sai vô cùng đoan chính: “Cũng như Tưởng chủ nhiệm nói, tình yêu ở độ tuổi này của bọn em rất yếu đuối, hơi gặp phải một chút ngăn trở, cậu ấy đã rũ sạch mọi quan hệ với em ngay lập tức, em không trách cậu ấy, có trách thì chỉ trách chút tình cảm này không thấy được ánh sáng. Thân là học sinh lớp 11, em không đặt tâm tư học tập lên làm đầu, bị những chuyện như thế này ảnh hưởng, em cảm thấy vô cùng hối hận….”

Rõ ràng từng câu đều thuật lại từ trong miệng Tưởng chủ nhiệm.

Rõ ràng là kiểm điểm đứng đắn như thế.

Nhưng lúc đọc lên khó giải thích được lại là một loại thổ lộ công khai.

Trần Việt cười ra tiếng trước tiên: “Ha ha ha ha ha! Cậu ta buồn cười quá đi mất, ai lại đang lúc đọc kiểm điểm nói ra cái này? Không ngại mất mặt hả?”

Chu Hành Sâm cũng cười sắp chết: “Không được, không thể trách Lộ ca, cậu ta lần đầu tiên viết kiểm điểm, không có kinh nghiệm.”

Không giống với những người biết chuyện là bọn họ, những người không biết vừa nghe nội dung bản kiểm điểm này, thêm vào scandal lúc trước của hai người, chỉ cảm thấy Lộ Tinh Từ đang biến đổi bản điểm kiểm thành bản tuyên bố chủ quyền.

Đoạn Gia Diễn nghe thấy mấy nam sinh bên Ban 9 nói thầm.

“Trời đất ơi, đây là đọc kiểm điểm hay là show ân ái?”

Đoạn Gia Diễn quét mắt qua mấy nam sinh bên cạnh, mấy nam sinh chỉ cảm thấy sau lưng lạnh lẽo, nhìn thấy cậu, lập tức im miệng.

Lộ Tinh Từ còn đang đứng trên đài đọc kiểm điểm, lúc nghe thấy hắn đọc đến chỗ không nên cùng cậu ấy lằng nhà lằng nhằng, cũng không nên cùng cậu ấy gọi loạn xưng hô, Đoạn Gia Diễn cũng không nhịn cười được.

Vừa cười vừa mắng một tiếng thô tục.

Ai lại viết kiểm điểm thành thật như vầy? Liệt kê toàn bộ từng sai lầm một, có ngốc không thế?

Đợi lúc Lộ Tinh Từ đọc xong kiểm điểm, đi về Ban 10, Chu Hành Sâm nhìn thấy hắn đi xuống dưới, vội vàng vỗ vai hắn.

“Lộ ca, kiểm điểm của cậu, để tôi chiêm ngưỡng kiểm điểm của cậu một chút.”

Trần Việt cũng ở bên cạnh cười, chờ Lộ Tinh Từ đưa kiểm điểm cho Chu Hành Sâm, Trần Việt cũng chạy đến gần xem.

Chữ viết cả bản kiểm điểm này đều rất khoẻ, rất đẹp, cực kì dễ đọc.

Chu Hành Sâm nhanh chóng quét mắt nhìn hai lần, cũng không nhìn thấy đoạn nào liên quan đến yêu sớm. Chờ lúc hắn nhìn lần thứ ba, mới dám khẳng định đoạn kia là Lộ Tinh Từ vừa thêm vào.

Chu Hành Sâm có hơi hoang mang.

Cố ý thêm đoạn này làm gì?

Cho vui?

Ngược lại Trần Việt nhìn bản kiểm điểm này, quay ra nhìn Lộ Tinh Từ, lộ ra vẻ mặt vi diệu.

Tác giả có lời muốn nói: Lộ Cẩu của chúng ta quá dễ sợ