Tối Tiên Du

Chương 12: Thượng hạ Cửu Cung




Một trăm con hổ và một trăm con cừu hiển nhiên không thể cùng sinh tồn, sau khi hổ ăn cừu xong, cũng chỉ có thể tự giết lẫn nhau, cuối cùng diệt sạch. Một con hổ và một trăm con cừu có thể duy trì sinh tồn cộng đồng, cho nên mới nhảy ra vòng luân hồi, tu thành chính quả tất nhiên đã ít lại càng ít hơn, cho dù tu thành chính quả thì e rằng cũng không thể thoát khỏi vạn vật, mà vẫn ở trong vạn vật, chỉ có điều ngươi đã trở thành thủ lĩnh của vạn vật mà thôi.

Cổ Nham Cung chủ còn đang cãi nhau kịch liệt, còn những người khác thì lui sang một bên, không tham dự tranh luận vấn đề nhàm chán như vậy, Lâm Phiền hiếu kỳ hỏi thị nữ của Cung chủ:

- Tây Môn Soái là ai?

Nữ tử mặc áo vải thô trả lời:

- Tây Môn Soái này có lai lịch rất lớn, sau cuộc chiến tà đạo, ma quân trọng thương, ma giáo nguyên khí đại thương, tinh anh tổn thất hầu như không còn. Ma quân truyền ngôi vị cho một tên đệ tử có thiên phú cực cao, nhưng ma quân chỉ nhìn thấy thiên phú của hắn, lại không ngờ ma quân mới không xử lý sự vụ ma giáo, khiến cho Cửu Cung trong ma giáo phát sinh nội loạn, các trưởng lão đứng ra dẹp yên phân tranh, sau đó cho rằng ma quân mới không có khả năng lãnh đạo ma giáo, vì vậy Cung chủ thượng hạ Cửu Cung đều nhất trí đồng ý, hủy bỏ ma quân mới, một lần nữa chọn ra ma quân khác. Ma quân tất nhiên biết bọn họ tạo phãn, liền dẫn đầu thân tin đánh một trận với Cửu Cung, cuối cùng bại trận, dưới tình huống bất đắc dĩ phải thoái vị ẩn cư Tây châu. Mấy năm trước, Tây Môn Soái xuất hiện, hắn tự xưng là đệ tử thân truyền của ma quân trước, yêu cầu nhận lại vật của ma quân trước: Khấp Huyết kiếm. Khấp Huyết kiếm chính là một trong bốn đại Thần khí hộ giáo của ma giáo, không phải vật của ma quân trước, ma quân quả quyết cự tuyệt, không ngờ tên Tây Môn Soái dựa vào pháp môn ma quân trước lưu lại để đánh cắp Khấp Huyết kiếm, ma giáo lập tức tiến hành lùng bắt hắn, ở Tây châu không có chỗ dựa nào, cho nên chỉ có thể lang thang khắp nơi.

Lâm Phiền nghi vấn:

- Thần khí hộ giáo?

Bạch Mục cũng biết chuyện này, nói:

- Vân Thanh sơn chúng ta cũng có Thần khí hộ sơn: Tử Vân bình. Hô ứng tất cả pháp trận bố trí tại Vân Thanh sơn, thúc giục Tử Vân bình giống như thúc giục toàn bộ Vân Thanh sơn. Ngoại nhân muốn đi vào, trừ phi đánh diệt Tử Vân bình ra thì không còn phương pháp nào khác. Cô nương, theo ta được biết, Thần khí hộ giáo hoặc hộ sơn đều cần trận pháp duy trì, Khấp Huyết kiếm kia chỉ có ở ma sơn mới hữu dụng, nếu đổi là nơi khác, e rằng cũng không khác biệt gì phàm vật.

- Đúng, Khấp Huyết kiếm phát động, ngoại nhân tiến vào ma sơn sẽ chịu ngoại thương, sau đó chảy máu không ngừng, không cách nào chống lại, chỉ có thể rời khỏi ma sơn để trị liệu. Khấp Huyết kiếm rời khỏi ma sơn, không có trận pháp duy trì thì nó cũng vô dụng. Ma quân cũng rất nghi hoặc, vì cái gì mà ma quân trước lại cần Khấp Huyết kiếm, thế nhưng tìm khắp nơi cũng không ra tung tích của ma quân trước và Tây Môn Soái, không ngờ tặc tử này lại trốn tới Đông châu.

Diệp Vô Song hỏi:

- Cái gì gọi là thượng hạ Cửu Cung?

Thật ra nàng muốn hỏi, nghe nói địa vị Cung chủ ma giáo và tông chủ Vân Thanh sơn cũng không khác gì, chẳng qua vị Cung chủ này cũng yếu quá đi.

Nữ tử áo vải thô giải thích:

- Tổ sư khai phái ma giáo là Lãnh Ngạo Thiên có chín tên đệ tử, Tây châu vốn là nơi tà nhân tụ tập, Lãnh Ngạo Thiên cùng chín tên đệ tử đuổi tà nhân đến tuyệt địa mênh mông thành mập ma giáo trên ma sơn. Hạ Cửu Cung chính là người nhà của chín vị đệ tử, người có tư chất thượng thừa, ưu tiên thượng Cửu Cung thu nhận sử dụng, cũng giống như gia tộc ngàn năm và phàm nhân vậy.

Hạ cửu cung là nơi tập trung gia quyến, ma giáo giống như Vân Thanh môn, không cấm kết hôn sinh con, hài tử sinh ra nếu tư chất quá kém, vậy thì ở lại hạ Cửu Cung, không được vào thượng Cửu Cung. Đều biết pháp môn cương thân kiện thể, dân số càng lúc càng đông, cho nên phải có Cung chủ quản lý những người này. Thượng Cửu Cung do chín tên đệ tử của Lãnh Ngạo Thiên tạo nên, pháp luật và kỷ luật sâm nghiêm, thu đồ đệ nghiêm khắc, người người tranh thượng, thiên tư thấp kém căn bản không thể thích ứng. Cho nên thượng hạ Cửu Cung đều có Cung chủ, nhưng Cung chủ giữa hai bên thì hoàn toàn không giống.

Đệ tử Vân Thanh môn sinh con, tư chất kém thì dựa theo ý nguyện cá nhân, hoặc là cách sơn nhập phàm, hoặc là đến Thiên Phong cốc, tu luyện một vài pháp môn cường thân kiện thể. Thiên Phong cốc cũng giống như hạ Cửu Cung của ma giáo, sức chiến đấu kém, chủ yếu phụ trách thủ hộ sơn môn, mua sắm nhu yếu phẩm sinh hoạt và tạp vật ở bên ngoài.

Lâm Phiền vẫn còn tâm tư với túi càn khôn, nhẫn càn khôn, đây là thứ tốt, đáng tiếc thứ này cả đời một chủ, chủ vong vật chết. Lâm Phiền thầm nghĩ, nếu như mình gặp phải một con linh thú ngàn năm, mà bản thân lại có năng lực giết chết linh thú, vậy mình có động thủ không? Ngoại trừ linh thú ra, yêu thú cũng có thể. Nhưng yêu thú ngàn năm tuyệt đối không phải là tồn tại mà Lâm Phiền có thể chống lại. Hơn nữa yêu thú có nội đan, lúc không địch lại, một chiêu cuối cùng đều là tự bạo nội đan, đồng quy vu tận với đối thủ, nội đan còn bạo thì da khẳng định cũng không thể dùng. Trên văn hiến có ghi lại điều này, cho nên dựa vào da yêu thú để chế tạo túi càn khôn là chuyện vô cùng không thực tế.

Bên này nói chuyện phiếm, bên kia cãi vã, Cổ Nham hôm nay dường như còn nói nhiều hơn hai ngày qua rất nhiều, Lâm Phiền sớm biết sẽ biện luận không có kết quả như vậy, nếu như biện luận có kết quả thì đã sớm có điều khoản trên minh ước rồi.

Nửa canh giờ sau, hai bên biện luận dường như cũng cảm giác được điều này, đình chỉ biện luận, Cung chủ vốn định tới Vân Thanh sơn tạm lánh, chờ đợi cao thủ ma giáo tới hộ tống mình trở về Tây chây, bây giờ một bụng đầy tức giận, cũng không muốn đi Vân Thanh sơn nữa, nhưng lại lo lắng Tây Môn Soái âm hồn bất tán. Cổ Nham là người thành thực, biện luận thì biện luận, nhưng vẫn hỏi thăm có cần bọn họ hộ tống về Vân Thanh sơn hay không. Cung chủ thuận thế xuống thang, nói:

- Không cần các ngươi hộ tống, tự chúng ta có thể đi.



Sớm ngày thứ hai, khách nhân trong tiệm và lão bản tĩnh dậy, vẫn không biết chuyện gì xảy ra, thế nhưng tối qua đánh nhau kịch liệt, xung quanh đều để lại dấu vết, đặc biệt là chỗ gian phòng Lâm Phiền bị Tây Môn Soái đánh sập một mảng lớn. Cổ Nham cảm thấy xấu hổ, muốn giải thích cho lão bản tiểu điếm hiểu, Lâm Phiền thông hiểu tục vụ, đưa cho lão bản một mảnh vàng lá để tu sửa, đồng thời nói:

- Nếu ngươi muốn hỏi, ta sẽ thu vàng lá lại.

Lão bản lập tức câm miệng, mặc kệ tối qua ngươi làm gì, có mảnh vàng lá này, ngươi hủy cả cái khách điếm này cũng được.

Bốn người một đêm mệt nhọc, cũng không phi hành, tới bến đò ở Đại Độ Khẩu, đi thuyền đến Tiểu Đông châu.

Bạch Mục hỏi:

- Lâm Phiền, Chính Nhất Tông các ngươi còn có vàng lá?

Vân Thanh sơn cũng không có mấy chỗ có tiền.

Lâm Phiền lấy ra một lá bùa, niệm một cái, sau đó phù chú biến thành vàng lá, Lâm Phiền ném vàng vào dòng sông, nói:

- Yên tâm đi, ta đã dùng chướng nhãn pháp trên hai lượng bạc, như vậy cũng đủ cho lão bản tiểu điếm tu sửa rồi.

Bạch Mục nghi hoặc, hỏi:

- Vậy ngươi trực tiếp đưa hai lượng bạc cho hắn không được sao?

Lâm Phiền lắc đầu, nói:

- Ta cho hai lượng, hắn tất sẽ muốn bốn lượng. Ta cho bốn lượng, hắn tất muốn tám lượng. Ta cho hắn vàng lá thì hắn không thể muốn hai mảnh vàng lá được.

Bạch Mục thoáng suy nghĩ, nói:

- Thì ra là thế, bởi vì vàng lá có thể đổi được rất nhiều bạc nên lão bản không dám khinh ngươi, cho nên hắn mới thu vàng lá. Nếu không phải vàng lá, lão bản chắc chắn sẽ lừa chúng ta, yêu cầu một số tiền bồi thường lớn. Chướng nhãn pháp này mặc dù lừa gạt lão bản tiểu điếm, nhưng cũng giúp chúng ta dễ dàng thoát thân, lão bản tiểu điếm không bị tổn thất gì, đây cũng tính là thiện pháp. Nói cách khác, không phải lừa gạt nào cũng đều xấu.

- Ồ…

Lâm Phiền nhíu mày gật đầu, hỏi:

- Ngươi có thể nghĩ được như vậy?

Đồng thời, nghe thấy tiếng rống lớn của lão bản tiểu điếm:

- Đám lỗ mũi trâu trời đánh, dám dùng vàng lá lừa gạt ta…

Bạch Mục hoàn toàn không hề lo lắng, người làm buôn bán, làm sao có thể tiếp nhận sự thực rằng vàng lá chỉ là hai lượng bạc? Lâm Phiền đương nhiên biết rõ điều này, hắn chỉ muốn bản thân thoải mái, lại không muốn lừa người khác, ngươi muốn gạt bọn ta thì không có cửa đâu.