Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc

Chương 85: Có phải nay thế này mai thế khác không, điều tra một chút là biết




Uổng cho cô còn sợ Dạ Âu Thần hiểu lầm nên liền chạy tới.

Không nghĩ tới anh lại trực tiếp nói với Dạ Y Viễn nếu anh ta muốn thì có thể tìm ông nội nói muốn cô di.

Nghĩ tới đây, Thẩm Cửu tức giận trực tiếp đẩy cửa bước vào.

“Dạ Âu Thần, anh xem tôi là cái gì? Thùng rác hay là đồ chơi? Tiện tay là có thể vứt đi sao?”

Giọng phụ nữ đột nhiên xuất hiện khiến ba người đàn ông sững sốt, sau đó đồng thời nhìn về phía cửa.

Thẩm Cửu đầy cửa bước vào, trên người cô mặc áo khoác màu lam nhạt, trước khi đi nữ giúp việc đã cầm ra khoác

cho cô, Thẩm Cửu cảm thấy lúc đó mình phải tới công ty, không thể mặc đồ ngủ đi đi?

Cho nên liền nhận, áo khoác màu lam rất phù hợp với khí chất nhã nhặn của cô, càng thêm tôn lên làn da trắng nõn của cô. Đọc full tại truyen88.net

Vì sắc mặt tái nhợt, lại không quá khó coi, ngược lại nhìn còn có vẻ đẹp bệnh tật.

Dạ Âu Thần không ngờ tới cô sẽ xuất hiện ở đây, nhất thời có chút kinh dị, nhưng sau khi ánh mắt tiếp xúc tới áo khoác màu lam trên người cô, ánh mắt anh lập tức trở nên sắc bén.

Người phụ nữ đáng chết này!

Anh mua một đống quần áo đặt trong tủ cho cô, trước giờ cô chưa từng liếc mắt một cái, thậm chí vì vậy mà tự mình đi mua đồ mới mặc, nhưng bây giờ…cô lại mặc đồ mới tới trước mặt anh lắc lư?

Ha, Dạ Y Viễn mua cho cô?

“Em dâu, sao em lại tới?” Dạ Y Viễn thấy cô xuất hiện ở đây bèn nhanh chóng bước tới: “Không sao rồi chứ?”

Vì trước đó cô khóc, vành mắt cô vẫn hơi đỏ, so với lạnh lùng của Dạ Âu Thần, thái độ của Dạ Y Viễn có thể nói là đưa than trong ngày đông, cô cười với anh ta, hạ thấp giọng.

“Cảm ơn anh cả, em không sao rồi.”

Một màn này rơi vào trong mắt Dạ Âu Thần càng thêm trào phúng, anh lãnh đạm nhếch môi: “Cô xem Dạ Âu Thần tôi chết rồi sao? Đến đây!”

Nghe vậy, Thẩm Cửu khựng lại, nhìn về phía anh.

Nhưng cô không nhúc nhích, Dạ Y Viễn nhíu mày: “Em dâu?”

“Anh cả, anh đi trước đi, em không sao.” Thẩm Cửu gật đầu với anh ta, ý bảo anh

ta rời đi, Dạ Y Viễn có chút không yên tâm: “Anh ở lại đây đi? Còn có thể giải thích vài câu giúp em.”

“Không cần, càng giải thích càng phiền.”

“Vậy được rồi, anh đi trước.”

Dạ Y Viễn rời đi rồi, Thẩm Cửu mới nhìn về phía Dạ Âu Thần.

Lang An cảm thấy nhiệt độ xung quanh thấp đến kinh người, bèn dùng ánh mắt ra hiệu với Thẩm Cửu, Thẩm Cửu mím môi, vẫn là bước tới vài bước giải thích với Dạ Âu Thần.

“Dạ Âu Thần, cho dù anh không muốn lấy tôi, nhưng chúng ta đã giao dịch rồi, anh nên tuân thủ lời hứa không phải sao?”

“Tuân thủ lời hứa?” Dạ Âu Thần híp mắt nguy hiểm nhìn cô, bờ môi mỏng nhếch lên: “Thân là mợ hai nhà họ Dạ, có phải cô

cảm thấy câu tam đáp tứ rất bình thường? Trước đây có phải tôi từng nói với cô, kêu cô đừng chọc tới người nhà họ Dạ không?”

Thân thể Lang An lặng lẽ lùi ra xa, thấy Dạ Âu Thần không có gì bất thường, bèn nhanh chóng chạy thoát khỏi hiện trường.

Anh ta đi rồi, Thẩm Cửu và Dạ Âu Thần bèn càng thêm dễ nói chuyện.

“Đúng, anh từng nói, nhưng tôi cũng tuân thủ rồi.”

Dạ Âu Thần di chuyển xe lăn, thân thể cao lớn lại gần cô, khí thế cũng áp tới.



“Tuân thủ rồi?” Anh vươn tay ra, nhanh chóng bắt lấy cánh tay thon thả trắng nõn của cô, Thẩm Cửu kinh ngạc, mở to mắt bị anh kéo vào lòng, còn không đợi cô phản ứng lại, bàn tay to của anh đã kéo gấu áo cô lên: “Áo này là Dạ Y Viễn mua giúp cô?”

Sắc mặt Thẩm Cửu thay đổi, cắn chặt môi dưới.

“Quần áo tôi mua cho cô cô không mặc? Chạy đi mặc đồ người đàn ông khác mua?”

Dạ Âu Thần cười lạnh: “Đây chính là tuân thủ của cô? Phụ nữ như cô, ly hôn rồi thì vội tìm người úp sọt, tìm thấy rồi còn không thỏa mãn, còn muốn tìm thêm vài người? Có phải như vậy kiếm được nhiều tiền hơn không?”

Sắc mặt Thẩm Cửu trắng bệch: “Tôi và anh cả không phải như anh nghĩ!”

“Anh cả?” Dạ Âu Thần kéo gấu áo cô lên cao hơn, giọng điệu càng thêm trào phúng: “Kêu thật thân thiết, lúc trên giường cô cũng kêu anh ta như vậy sao?”

Nghe vậy, Thẩm Cửu bất giác nắm cổ áo anh: “Anh đừng ngậm máu phun người.”

“Rốt cuộc là tôi ngậm máu phun người, hay là cô đứng núi này trông núi nọ, để tôi kiểm tra một chút là biết rồi.”

Dứt lời, đôi tay nóng bỏng thò vào gấu áo cô, hướng lên trên bao lại nơi vềnh lên nào đó.

“A, buông ra!” Mặt Thẩm Cửu nóng lên, tai cũng không nhịn được đỏ bừng, vừa nãy cô còn kéo cổ áo Dạ Âu Thần, lúc này đổi thành kéo tay anh, nhưng sức lực của cô nào bằng anh, cô càng kéo, động tác của Dạ Âu Thần càng tùy ý.

Động tác trên tay anh càng thêm ra sức, Thẩm Cửu đau đến ưm ra tiếng, gò má vốn trắng nõn cũng vì vậy mà đỏ bừng, khiến người ta nhìn liền rất muốn bắt nạt.

Thế là Dạ Âu Thần trực tiếp xấn tới, khom người hung hăng đoạt lấy bờ môi mềm mịn của cô.

“Ô.” Thẩm Cửu còn đang ra sức đấu tranh với anh, không nghĩ tới anh lại hôn

tới, một tay anh giam cầm eo cô, khiến cô không thể nhúc nhích.

Nụ hôn này mang theo hương vị hung ác, Thẩm Cửu bị anh hôn đến mức môi tê dại, lại thêm động tác trên tay anh, Thẩm Cửu nhanh chóng giơ tay đầu hàng, toàn thân như vũng nước mềm nhũn trong lòng anh.

Dạ Âu Thần ra tay rất nặng, bản thân anh cũng có thể cảm nhận được.

Nhưng anh chính là tức giận, tức giận người phụ nữ này lại vào lúc anh hôn cô, cô lại giơ tay lên lau.

Nghĩ vậy, Dạ Âu Thần thu lại môi lưỡi mình, giọng khàn khàn: “Cô không phải ghét bỏ tôi sao? Tôi hôm nay để cô biết, kết cục của việc ghét bỏ tôi.”

Dứt lời, còn không đợi cô phản ứng lại, Dạ Âu Thần đã lại lần nữa đoạt lấy bờ môi cô, Thẩm Cửu mất đi năng lực phản kháng, ỡm ờ mềm nhũn thân thể.

Bỗng nhiên, đùi truyền tới lạnh lẽo, ánh mắt Thẩm Cửu lướt xuống dưới, phát hiện gấu váy lại bị Dạ Âu Thần kéo lên, cô sợ hãi xém chút thét chói tai.

Tên lưu manh này rốt cuộc muốn làm gì?

Nhưng vừa mở miệng thì tất cả hô hấp đều bị Dạ Âu Thần nuốt xuống.

Anh không chút cố ky cảm nhận của cô, động tác trên tay và trên miệng cực kỳ tùy ý, hơn nữa rất thô lỗ.

Thẩm Cửu thút thít ra tiếng, vẫn không từ bỏ đẩy anh.

Cô cắn anh, anh đau lùi lại, môi hai người tràn ra tia máu, ánh mắt Dạ Âu Thần hung ác, trực tiếp xé nát váy cô.

“Tôi kêu cô mặc đồ của người khác.” Xoạc!

Váy vừa mặc rách bươm trong tay anh, Thẩm Cửu mở to mắt, không thể tin nhìn

người trước mặt.

“Đồ anh ta mua tốt hơn tôi mua?” Dạ Âu Thần giống như kẻ điên, xé xong váy lại xé áo khoác của cô, tóm lại là muốn xé nát hết quần áo Dạ Y Viễn mua trên người cô.

Anh hoàn toàn không biết, hành vi lúc này của mình đã bạo lộ suy nghĩ trong lòng anh.

Thẩm Cửu ban đầu còn sợ anh tức giận, sau đó thấy anh vì một bộ quần áo lại bỗng nhiên nổi giận như vậy, nhất thời lại cảm thấy…hình như anh đang ghen với Dạ Y Viễn.

Vừa nghĩ tới như vậy, Thẩm Cửu…

Bỗng nhiên liền không tức giận nữa.