Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc

Chương 4: Nhất định phải tìm được cô!




Dạ Âu Thần không nói hết nhưng Thẩm Cửu lại biết lời nói đó mang theo sự uy hiếp trắng trợn. Cô có chút tức giận, bởi vì anh nên cô phải từ chức, cả ngày còn phải đi theo mông anh.

Hai người vốn đã nói không liên quan đến nhau, hiện tại lại ép buộc dính lấy nhau nên Thẩm Cửu cũng không vui.

Nhưng cô chưa nói cái gì, hiện tại tình cảnh của cô quá xấu hổ.

Không ai nói gì đi đến ngoài cửa lớn, có người đưa Dạ Âu Thần ngồi trên xe lăn lên xe chuyên dụng, Thẩm Cửu bản năng muốn khom lưng lên xe thì không ngờ Lang An lại đưa tay ngăn cản cô.

“Cô Thẩm, đây là xe chuyên dụng của cậu Dạ chúng tôi.”

Thẩm Cửu dừng lại: “Có ý gì?”

Dạ Âu Thần quay đầu nhìn cô, đôi mắt bình tĩnh sâu thẳm mang theo sự cười nhạo: “Cô muốn làm trợ lý củ tôi thì chưa đủ tư cách.”

Thẩm Cửu nghe thế thì sắc mặt thay đổi: “Anh có ý gì? Vậy vì sao lúc nãy anh đồng ý với ông nội?”

Dạ Âu Thần không hề trả lời cô, thu hồi ánh mắt lạnh băng, Lang An không thay đổi sắc mặt chuẩn bị đóng cửa xe thì Thẩm Cửu đưa tay ngăn cản hỏi Dạ Âu Thần: “Anh di rồi, tôi làm sao bây giờ? Ông nội…”

Nhắc tới ông cụ Dạ thì trong mắt Dạ Âu Thần lóe lên ánh mắt, anh nheo mắt lại, nguy hiểm nhìn chằm chằm cô.

“Lang An, nói đường đi cho cô ta, để cô ta tự đến đó.”

Thẩm Cửu: “…”

Sao lại có có người độc ác như vậy?

Lang An không thay đổi sắc mặt thông báo đường đi cho cô, sau đó lạnh nhạt đóng cửa xe lại.

“Cô Thẩm, chúc cô may mắn.”

Anh ta nói những lời này xong thì chiếc xe nghênh ngang rời đi.

Thẩm Cửu đứng ở cổng trong gió, bảo vệ thấy vậy thì thương hại nhìn cô.

Thẩm Cửu thấy những ánh mắt thương hại đó thì trong lòng lập tức lại khó chịu.

Cô nắm chặt tay lại. Tự đi thì tự đi. Trên xe.

“Cậu Dạ, anh đối xử với cô ấy như thế có phải hơi quá đáng hay không?”

Dạ Âu Thần nhíu mày, hơi thở lạnh lẽo trên người toát ra: “Vậy cậu xuống xe đi với cô ta?”

Lang An thay đổi sắc mặt: “Coi như tôi chưa nói gì.”

Dạ Âu Thần hừ lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn qua kính chiếu hậu thấy bóng dáng nhỏ nhắn xinh đẹp đứng ở cửa, nhưng anh chỉ liếc mắt một cái rồi thu hồi ánh mắt, một lát sau anh nghĩ đến cái gì thì môi mỏng khẽ động đậy.

“Tôi nói cậu tìm người phụ nữ kia, đã có tin tức chưa?”

Nhắc tới chuyện này, Lang An lấy tay che miệng ho nhẹ một tiếng: “Cậu Dạ, con đường kia không có máy giám sát, đúng lúc ngày đó trời mưa rất to, đêm quá tối nên không nhìn rõ người qua đường. Nhưng anh cho tôi thêm một chút thời gian, tôi tin mình có thể điều tra rõ ràng.”

Lang An cũng rất buồn bực, bình thường cậu Dạ giao việc gì thì anh ta có thể làm rất tốt.

Chỉ có chuyện này là anh ta không điều

tra được.

Quả nhiên hơi thở của Dạ Âu Thần lạnh lùng hơn, lông mày nhu lại: “Một tháng, nếu có người sắp đặt thì có lẽ người phụ nữ kia đã mang thai.”

Lang An kinh ngạc, một người phụ nữ không biết họ tên, không biết ngoại hình thế nào lại mang thai con của cậu Dạ? Chuyện này không phải đùa giỡn, vẻ mặt Lang An nghiêm túc hơn.

“Tôi hiểu rồi, tôi sẽ sắp xếp người chú ý ở bệnh viện.”

Dạ Âu Thần che giấu ánh mắt.

Anh chưa từng chạm qua phụ nữ, buổi tối hôm đó là người phụ nữ đầu tiên!

Cho nên anh nhất định phải tìm được cô

Thẩm Cửu vất vả tới tập đoàn Dạ Thị trong nửa tiếng.

Đáng tiếc sau khi cô đến tập đoàn Dạ

Thị thì bị chặn ở bên ngoài, bởi vì không hẹn trước cho nên không thể đi vào.

Ở Mạc Thành, sự tồn tại của tập đoàn Dạ Thị giống như một góc bầu trời chống cả Mạc Thành.

Tập đoàn Dạ Thị độc quyền nên đưa kinh tế của Mạc Thành phát triển theo, mười lãm năm trước Mạc Thành chỉ là một thành phố nhỏ không ai biết đến, hiện tại nó lại đứng đầu.

Một tập đoàn lớn như vậy, muốn tùy tiện ra vào là chuyện không dễ dàng như vậy.

“Thật ngại quá, có thể làm phiền cô báo với Dạ Âu Thần một chút được không, tôi thật sự là trợ lý mới của anh ta.”

Lễ tân khinh bỉ nhìn cô một cái.

“Cô bịa chuyện gì vậy? Dạ Tổng chưa bao giờ cần trợ lý, toàn bộ công ty đều biết chuyện này, cô muốn quyến rũ đàn



ông thì cũng phải điều tra kỹ một chút.”

Thẩm Cửu nghe vậy thì hơi kinh ngạc, sợ là Dạ Âu Thần đã nghĩ đến rồi, cho dù cô thật sự đến đây thì cũng không vào được công ty.

“Cô mau đi đi, loại người giống như cô thì còn chưa đủ tư cách làm nhân viên bình thường như chúng tôi, còn mơ mộng làm trợ lý của Dạ Tổng.”

Ánh mắt của lễ tân càng xem thường, mấy người bên cạnh cũng cười nhạo theo.

“Trời ơi, cô nhìn cô ta mặc cái gì vậy, còn dám nói mình là trợ lý, ngay cả đồ công sở cũng không có, mặc cả đồ vỉa hè đến đây.”

“Đúng là thế giới rộng lớn, không có gì là không có.”

“Nếu cô không di thì chúng tôi sẽ gọi bảo vệ.”

Bọn họ châm chọc làm cho Thẩm Cửu

đỏ mặt lên, cắn môi cụp mắt nhìn váy trên người mình.

Nói không sai, lúc cô đi dạo chợ đêm đã mua chiếc váy này ở một cửa hàng vỉa hè, lúc ấy tiền lương mỗi tháng không đủ chỉ tiêu nên Thẩm Cửu vẫn luôn ăn mặc rất tiết kiệm.

Nhưng nhiều năm như vậy, cô vẫn luôn cho rằng mình trôi qua rất vui vẻ.

Hôm nay những người này cười nhạo trước mặt mình nên Thẩm Cửu nhất thời cảm thấy khó chịu.

“Cô đi đi, trở về thay quần áo, trang điểm một chút rồi đến ~” Mọi người dùng ánh mắt trào phúng nhìn cô, Thẩm Cửu càng thêm xấu hổ, cắn môi mờ mịt không biết làm sao, đúng lúc này một giọng nói nhẹ nhàng vang lên sau lưng cách đó không xa.

“Xảy ra chuyện gì?”

Thẩm Cửu quay đầu lại, đụng phải một đôi mắt dịu dàng.

“Phó tổng giám đốc.” “Phó tổng giám đốc Dạ!” Là Dạ Y Viễn, anh cả Dạ Âu Thần.

Thẩm Cửu nhìn thấy anh ta thì có chút bất ngờ.

Dạ Y Viễn đi đến trước mặt cô, giọng dịu dàng nói: “Em đến tìm Âu Thần?”

Thẩm Cửu gật đầu, hiện tại anh ta thấy được dáng vẻ xấu hổ của cô nên nhất định cũng xem thường cô đúng không? Thẩm Cửu nghĩ vậy thì ngón chân muốn cuộn lại cả lên.

“Tôi xin lỗi, tôi…” Cô cụp mắt xuống, theo bản năng xin lỗi. “Hình như tôi đã mang đến phiền toái cho công ty của các anh rồi…”

“Không sao.” Dạ Y Viễn nắm lấy tay cô: “Tôi đưa em lên đó.”

Dạ Y Viễn vừa nắm tay cô thì nhóm nhân viên xung quanh phát ra tiếng kinh ngạc, khó tin nhìn cảnh này.

Mấy em gái lễ tân không nhịn được xệ mặt cười xuống luôn rồi, vốn cho rằng cô chỉ là một người bình thường, cho nên cười nhạo cô, không ngờ cô và Dạ Y Viễn lại quen biết nhau.

Chẳng lẽ… Cô thật sự là trợ lý mới của tổng giám đốc sao?

Trong thang máy, Thẩm Cửu vẫn lo lắng, cô cúi đầu nhìn Dạ Y Viễn nắm lấy tay mình thì trái tim lập tức đập sai nhịp, cô nhanh chóng rút tay lại, di chuyển qua bên cạnh hai bước giữ khoảng cách với Dạ Y Viễn.

Dạ Y Viễn không hề lúng túng, khuôn mặt anh tuấn hiện lên ý cười nhàn nhạt.

Thẩm Cửu lén quan sát anh ta.

Làn da của anh ta rất trắng, khuôn mặt dịu dàng, độ dày môi vừa phải, trên mặt luôn mang theo nụ cười, áo sơ mi màu trắng không hề có nếp nhăn.

Thật sự nhìn thế nào cũng thấy thoải mái…

Cô nhìn đến ngây người, cửa thang máy mở ra.

Hai người đã tới rồi.

“Căn phòng cuối cùng bên phải là phòng làm việc của Âu Thần, tôi còn có việc khác nên không đi với em qua đó được, em có thể tự tìm được không?”

Thẩm Cửu nghe vậy thì nhanh chóng gật đầu: “Ừ, cảm ơn anh cả.”

“Không cần khách sáo.”

Thang máy đóng lại ở trước mặt cô, xung quanh khôi phục sự yên tĩnh.

Thẩm Cửu hít sâu một hơi, đi dọc theo con đường.

Rốt cuộc Thẩm Cửu nhìn thấy cửa phòng làm việc thì đưa tay chuẩn bị gõ cửa, cánh cửa tự nhiên mở ra, một vật thể không biết là gì bị đẩy ra.

Thẩm Cửu tránh không kịp nên bị đụng phải, mông ngã xuống sàn nhà.

Vật thể không biết là gì kia cũng ngã xuống với cô. “Á!!! Dạ Âu Thần, sao anh lại có thể đối

xử với tôi như vậy

Lúc này Thẩm Cửu mới phát hiện người đụng phải mình là một người phụ nữ trang điểm đậm, quần áo không ngay ngắn, sau khi cô ta ngã xuống thì nhanh chóng bò dậy chỉ vào người bên trong tức giận mắng.

Dáng người cao lớn của Dạ Âu Thần ngồi trên xe lăn, đôi mắt đen nhánh đáng sợ, trên người tỏa ra khí thế mạnh mẽ, môi mỏng hé mở.