Tổng Giám Đốc Cặn Bã, Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Chương 34: Không cách nào che giấu được sự hấp dẫn




Xuống cầu vượt, phải đi gần 20' nữa, cuối cùng đã tới Câu Lạc Bộ Bóng Bàn.

"Có thể dừng xe ở chỗ phía trước đó" Nhan Như Y chỉ vào một cửa sổ của một ngôi nhà ba tầng. Đó là một Câu Lạc Bộ không có vẻ gì là đặc biệt lắm, vừa nhìn chính là nhằm vào túi tiền của lớp nhà giàu mới nổi.

Chiếc Mercedes vững vàng dừng lại, bọn họ mở cửa xuống xe!

Nhan Như Y nhìn anh ta đi về phía cửa chính.

"Này,vào giờ này chắc không có người chơi đâu!"

"Không sao!" Anh ta không mặn không nhạt trả lời.

Cô đứng yên tại cửa xe. “Nhưng bóng bàn là phải hai người đánh mới được, anh đi một mình thì đánh với ai?"

"Có thể tôi cũng sẽ gặp được người giống tôi, đi một mình đấy?" Anh ta buông lỏng bả vai, lạc quan nói.

Nhìn anh ta cô dơn đi một mình, cô không đành lòng nói: “Thôi, để tôi chơi cùng anh!”

Nhan Như Y thấy mình thật đáng giận, anh ta có gì đáng thương đâu mà mình phải chơi bóng cùng anh ta chứ?

Hoắc Doãn Văn khóe miệng cười, chờ cô đi tới!

"Anh biết chơi bóng bàn à, tôi thật nghi ngờ đấy? Nhan Như Y đi đến bên cạnh anh ta nhăn sống mũi, giọng nói có phần xem thường

"Làm sao cô biết tôi không biết chơi?" Hoắc Doãn Văn không phục, hỏi ngược lại cô.

"Ừ thì những người có tiền giống như anh thì không bao giờ chơi môn thể thao bình dân này. Các anh thường thích: đánh golf, tennis, bi –a ,… ,

"Ha ha, một lát nữa chúng ta sẽ phân thắng bại nhé. Tôi sẽ dùng sự thật chứng minh suy nghĩ của cô là sai lầm!” Hoắc Doãn Văn khiêu chiến.

"Tốt, chúng ta phân thắng bại đi ...! Tôi sẽ cho anh tơi bời hoa lá, không còn mảnh giáp nào!" Nhan Như Y cười đắc ý.

So tài với những môn thể thao khác, có thể cô sẽ do dự! Nhưng đối với bóng bàn thì, hắc hắc, dĩ nhiên là cô không có thực lực đối phó với tuyển thủ Quốc gia, nhưng mà đối phó với nhũng tay chơi nghiệp dư thì cô chưa từng thua bao giờ!

"Cô gái nhỏ, cô đừng vội vui mừng sớm, nếu không lát nữa thua sẽ rất khó coi đó! Anh ta đi phía sau cô lên tiếng cảnh báo.

Cô cố ý khi dễ anh ta nói."Thôi đi, áo, vợt và bóng đều không có mà cón muốn thắng tôi, thật là mất mặt quá !"

"A ——" Anh bi cô chọc cười, tiếng cười rất vui vẻ!

Tầm mắt của Như Ý không khỏi bị tiếng cười dễ nghe ấy hấp dẫn, không ngờ anh ta đang cười, trên gương mặt đang cười đó có một lúm đông tiền thật sâu! Rất đẹp, vì anh ta đang cười nên trông anh ta bình dị, gần gũi hơn rất nhiều!

Tiến vào Câu Lạc Bộ, Hoắc Doãn Văn chỉ vào khu bán đồ thể thao "Cô có muốn chọn cho mình một bộ không?”

"Không cần, anh tự chọn cho mình đi, tôi để đồ bên trong rồi!" Nhan Như Y chỉ chỉ phương hướng nơi thay đồ "Tôi đi thay quần áo trước, gặp anh sau nhé!"

Nói xong, cô xoay người đi vào phòng thay quần áo

10’sau, Nhan Như Y đi ra, trên người mặc quần áo thể thao màu trắng hồng.

Đã thay xong quần áo, Hoắc Doãn Văn đang đứng ở phòng thay quần áo phía trước chờ cô.