Tổng Giám Đốc, Đừng Tới Đây!

Chương 6: Mỗi người đều có rất nhiều mặt




Edit: V.O

"Aiz, bà mau thả tôi ra! Đừng chùi nước mũi lên váy tôi." Cố Niệm la.

"Bà già, nhanh bỏ Niệm Niệm ra!"

"Lúc trước bà lấy tiền làm nhục Niệm Niệm nhà tôi, sao không biết mình đã làm sai?"

"Nếu Niệm Niệm nhà tôi thật là nhân viên làm công bình thường ở quán trà sữa, còn không biết sẽ bị mấy người ăn hiếp như thế nào nữa!"

...

Đám bạn xấu lại mồm năm miệng mười nói tiếp.

"Cố tiểu thư, cầu xin cô, tôi biết sai rồi! Tôi dập đầu với cô!" Mẹ Chu Hi nói.

Cố Niệm vòng tay lại, cúi đầu nhìn người quỳ trên mặt đất, nói: "Bà không cần nói xin lỗi tôi! Tôi biết, bây giờ ngoài mặt bà đang xin lỗi tôi, bà nói bà biết sai rồi, nhưng thực ra, trong lòng lại hận tôi đến chết. Người như bà, tôi cũng thấy nhiều rồi, nâng cao đạp thấp. Nếu thật có một ngày, Cố Niệm tôi thất thế, chắc chắn bà là người đầu tiên chạy đến, muốn giẫm chết tôi."

Nói tới đây, Cố Niệm ngẩng đầu, đứng thẳng, từ trên cao nhìn xuống, cười nhạo   một tiếng: "Cho nên, tôi cũng không phải kẻ ngốc, còn chuyên để lại tai họa về sau cho mình."

Nói xong, cũng không quay đầu, đi thẳng về phía xe thể thao.

"Đi thôi đi thôi!"

Đám bạn xấu kêu gọi nhau bỏ đi.

Để lại mẹ Chu Hi ngồi dưới đất, mặt lúc xanh lúc đỏ.

...

Chuyện xảy ra bên này, lại truyền vào trong lỗ tai Bạch Thận Ngôn không sót một chữ.

Y nhìn chiếc xe thể thao màu hồng kia, kiêu ngạo nổ ga, rít gào mà đi.

Mày, hơi hơi nhíu một chút.

Lần đầu tiên nhìn thấy, cảm thấy cô là kẻ quần là áo lượt có tính cách quái đản, nhàm chán đến cực điểm.

Lúc này nhìn thấy, dieendaanleequuydoon – V.O, lại cảm thấy cô không phải ngực to não trái nho như vẻ ngoài, mà là cô gái lòng dạ hẹp hòi, làm việc không chừa lối thoát.

Mà cuộc đời này của y, ghét nhất là phụ nữ ác tâm.

...

Tối hôm đó, đám Cố Niệm và Tiếu Tử Du chơi ở câu lạc bộ SN suốt đêm.

Ngày kế, Cố Niệm vỗ đầu nặng nề, thức dậy từ trên ghế sofa.

Trong không khí, tràn ngập mùi cồn và nôn.

Trên sàn phòng, đầy người nằm ngủ ngổn ngang.

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, trong bụng Cố Niệm lại cuồn cuộn, đẩy người trước mặt ra, nghiêng ngả chao đảo đi ra ban công.

Trong nháy mắt gió thổi tới, như là thổi tan tất cả nặng nề ở phía trước.

Cô tựa lên vòng bảo vệ, ánh mắt mê ly nhìn phương xa.

Giờ phút này, cô chán cuộc sống như vậy.

Ngợp trong vàng son, cực kỳ xa hoa, bị tiền tài và xa xỉ vờn quanh, cho tới bây giờ không cần lo lắng vấn đề tiền, trải qua cuộc sống xa xỉ mà rất nhiều người tha thiết ước mơ.

Nhưng mà, rất nhiều người chỉ nhìn thấy một mặt quang vinh chói lọi của cô, chỉ nhìn thấy một mặt cô tùy hứng làm bậy, nhưng có ai lại có thể nhìn thấy, trái tim trống rỗng, hư vô này của cô?

Cô muốn thay đổi sao?

Không, cô chỉ có thể như vậy.

Bởi vì, đây là cuộc sống người kia hi vọng cô trải qua.

Cũng chỉ có như vậy, cô, mới có thể nhận được sự yêu thích giả dối này.

...

Vài ngày sau, Cố Niệm uống đến say mèm trong tiệc sinh nhật của đám bạn xấu.

Đỗ Thiên Mỹ ném Cố Niệm trên sofa ở đại sảnh, cảnh cáo cô: "Cậu đợi ở đây, đừng nhúc nhích, mình đi xem những người khác xuống dưới chưa."

"Đi đi, đi đi..."

Cố Niệm lớn miệng, vẫy tay.

Đỗ Thiên Mỹ nhìn cô một cái, xoay người bỏ đi.

Cố Niệm mắt say lờ đờ mê ly dựa lên ghế sofa.

Hai mắt cô trống rỗng nhìn chằm chằm một hướng khác, trong đầu đã là một đống nhão nhoét.

Đột nhiên, vài người đi ra từ trong thang máy.

Cố Niệm từ từ quay đầu, thấy được một khuôn mặt cực kỳ tuấn tú.

"A, đẹp, trai đẹp..."

Cố Niệm lắc la lắc lư đứng dậy khỏi ghế sofa, bổ nhào qua phía người kia.