Tổng Giám Đốc, Em Mệt Rồi!

Chương 15: Đồng ý làm tình nhân của anh




- " Hàn Thiên, mẹ tôi không còn nhiều thời gian nữa".

Hàn Thiên dừng bước và nhìn cô, nụ cười nhàn nhạt xuất hiện trên môi.

- " Để tôi cho cô biết lý do mà mẹ cô phải chịu khổ như vậy, đó chính là từ trước đến nay cô chưa bao giờ ngoan ngoãn nghe lời. Cô dùng thân thể đã qua tay bao nhiêu gã đàn ông để leo lên giường của tôi, trước đây, tôi cảm thấy thân thể của cô cho dù có chơi bao nhiêu lần cũng chẳng thấy chán, nhưng hiện giờ, tôi phát ngán tận cổ. Bây giờ cô cầu xin tôi? Cô muốn làm gì cho tôi đây? Mua cô bao nhiêu lần nữa? xin lỗi, tôi ngại bẩn lắm".

Hạ Mộc Vân lau sạch nước mắt,cô gật đầu một cách khó khăn rồi bước từng bước tới bờ, đứng trước mặt Hàn Thiên, giọng cô vô lực đến đáng thương.

- "Hàn Thiên, nếu đã vậy tại sao anh còn làm khó tôi? "

Hàn Thiên cúi thấp người xuống, nhẹ nhàng đưa tay nâng cằm cô lên, giọng nói lạnh lùng.

- "Để cô bên cạnh, từ từ hành hạ, thật sự rất kích thích".

Hạ Mộc Vân mờ mịt nhìn hắn, cô đưa tay đẩy tay hắn ra khỏi cằm mình, đầu óc cô bây giờ rất choáng váng nhưng vẫn cố gắng nói to nhất có thể:

- "Hàn Thiên, tôi đã nói rồi, tôi không hề làm những chuyện nhục nhã như anh nói, Hàn Thiên, nếu không có anh thì tôi cũng không biến thành bộ dạng đáng thương, dơ bẩn bị anh cười chê, xúc phạm như vậy rồi"

Hàn Thiên đưa ngón tay thon dài vén nhẹ những sợi tóc rối trước mặt cô, giọng nói đầy uy quyền vang lên:

- "Nếu đã dám khẳng định như vậy thì chứng minh cho tôi thấy".

Hạ Mộc Vân ngước mắt lên nhìn hắn, cô nói rất rõ ràng:

- "Được rồi, là tôi sai, tôi xin anh tha thứ, tôi sẽ ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, trở thành tình nhân của anh. Anh không muốn tôi gặp anh Phàm thì tôi sẽ không bao giờ gặp anh ấy nữa, từ đây đến chết cũng sẽ không gặp lại"

Hàn Thiên hơi bất ngờ trước quyết định táo bạo của cô nhưng rất nhanh liền cảm thấy hài lòng cùng thoả mãn, gương mặt sắc lạnh cũng dịu bớt, hắn xoa xoa gương mặt tái nhợt của cô rồi đưa tay tới kéo tay cô.

- "Đây là do em tự chọn".

"Rầm"...

Cơ thể nhỏ bé của người con gái đã ngã xuống, đầu óc Hàn Thiên chấn động.

- "Mộc Vân, em tỉnh lại cho tôi...Chết tiệt.. em nghe tôi nói gì không?"

Hàn Thiên ôm ngang cơ thể nhỏ bé, yếu ớt của Hạ Mộc Vân lên, cô đã ngất lịm đi rồi, gương mặt nhợt nhạt đến mức không thể nhợt nhạt hơn.

Hai cô nữ sinh nãy giờ đứng đó, mặt mũi đã sớm tái mét, không ngờ Hàn tổng lại lo lắng cho cô ta đến vậy.

- ------------------------

Phòng ngủ của Hàn Thiên bây giờ căng thẳng đến đáng sợ. Trong phòng chỉ có vài người, Hạ Mộc Vân nằm im lặng trên giường, trên tay cô cắm vài ống truyền dịch, bộ dạng bây giờ của cô, tuy bệnh nặng nhưng vẫn cực kỳ xinh đẹp, cô ngủ say như một nàng công chúa.

Hàn Thiên khoác trên người một chiếc áo choàng tắm và ngồi trên sofa, tay chống bên huyệt thái dương, mắt vẫn thủy chung nhìn người con gái trên giường. Chợt hắn cất giọng lạnh lùng hỏi A Nam đang đứng nghiêm bên cạnh:

- "Đã tiến hành phẫu thuật chưa? "

A Nam cung kính đáp:

- "Đã được đưa vào phòng phẫu thuật được hơn nửa giờ đồng hồ rồi ạ".

Hàn Thiên gật đầu không nói gì, tiếp tục theo dõi tình trạng của Hạ Mộc Vân.

Bác sĩ Lâm sau khi thăm khám cho Hạ Mộc Vân xong, quay sang nói với Hàn Thiên:

- "Cô ấy bị sốt rất nặng, có điều...."

- "Có chuyện gì bác sĩ thì nói đi".

Bác sĩ ngồi xuống đối diện với Hàn Thiên, vẻ mặt ngưng trọng nói:

- " Không phải chứ Thiên, đừng nói là cháu ức hiếp cô ấy? Bác đã kiểm tra sơ qua, cô ấy vì bị kiệt sức do vũ lực gây ra và không được ăn uống tử tế nhiều ngày nên dẫn đến cơ thể suy nhược và phát sốt, như vậy nên mới bất tỉnh. Trước mắt bác đã kê thuốc cho cô ấy, nếu cháu không yên tâm thì đợi sau khi cô ấy tỉnh lại thì đưa cô ấy đến bệnh viện kiểm tra kỹ hơn".

Hàn Thiên cũng thấy nhẹ nhõm hẳn đi, hắn hỏi:

-

"Khi nào thì cô ấy có thể tỉnh lại vậy?"

Bác sĩ Lâm cười và trả lời:

- "Sớm nhất là ngày mai, còn muộn hơn có lẽ là ba ngày sau"

Hàn Thiên đứng lên, ưu nhã bước về phía giường, nhìn người con gái đang ngủ say, tay hắn từ từ đưa tới vuốt ve gò má vẫn còn tái nhợt của cô. Hắn nhớ đến những điều cô vừa nói:

"Ngoài anh ra tôi chưa từng ngủ với ai"; "lần đầu tiên của tôi cũng là cho anh"; " tôi không hề làm những chuyện nhục nhã như anh nói". Khóe môi bất giác Hàn Thiên mỉm cười, hắn vui vì cô sạch sẽ như vậy, vui vì cô chỉ biết đến người đàn ông duy nhất là anh.

- " Vân Nhi, đáng lẽ em nên nghe lời tôi sớm hơn......"

- " Em cứ ở đây, đến lúc tôi kết hôn với Châu Nhi, tôi sẽ tha cho em"