Tổng Giám Đốc Giàu Có Là Chồng Tôi

Chương 15: 15: Con Nợ





Hàn Băng Nhi đi ra ngoài, vừa hay trên đường gặp được Đậu Đậu từ xe đưa đón của trường bước xuống.
Đậu Đậu người mặc đồng phục, lưng đeo túi xách.

Thấy Hàn Băng Nhi đi ra ngoài vẻ mặt còn có chút buồn bực, nó tiến đến trước mặt Hàn Băng Nhi, ngửa đầu quan sát cẩn thận, cuối cùng đưa ra kết luận: "Thím, thím đang không vui."
Không phải nghi hoặc, mà là khẳng định.
Trẻ nhỏ dường như đều có được khả năng này, chúng so với người trưởng thành đặc biệt mẫn cảm.
Hàn Băng Nhi không biết phải trả lời thằng bé thế nào.

Mặc cho ai vô duyên vô cớ bị mắng một hồi như vậy, tâm tình đều không thể tốt được.

Cô không muốn xảy ra xung đột chính diện với mẹ Lục, vì thế cô rời đi.

Cô không muốn nói dối Đậu Đậu, nhưng cũng không muốn kể chuyện đã xảy ra hôm nay cho một đứa trẻ nghe.
"Có một chút." Hàn Băng Nhi trả lời.
Đậu Đậu thở dài một hơi: "Con đều nhìn ra rồi."
Hàn Băng Nhi miễn cưỡng mỉm cười: "Con quan sát rất cẩn thận."
"Bỏ đi, dù sao bài tập cũng làm xong rồi." Đậu Đậu kéo quai đeo cặp sách: "Thím, con ở bên cạnh thím.

Thím yên tâm, bất kể thím nói gì con cũng sẽ không nói ra ngoài đâu."
"Con vẫn nên về nhà đi.

Thím ra ngoài đi dạo một lát."
Đậu Đậu trừng mắt: "Như vậy sao được! Nếu con để thím ra ngoài đi dạo một mình, chú tỉnh lại sẽ đánh con."
Lại nói, nó dù sao cũng là nam tử hán ở trong nhà.

Bình thường thím đối xử với nó tốt như vậy, nó đối với chuyện này sao có thể làm như nhìn cũng như thấy.
Nó ngừng một chút, biết thím mình dễ mềm lòng, liền bổ sung thêm một câu: "..

Cái kia, thật ra con muốn ăn KFC."
Hàn Băng Nhi nghe vậy dở khóc dở cười.
Hàn Băng Nhi đưa tay nhìn thoáng qua đồng hồ, nói: "Được rồi, thím đưa con đi ăn.

Nhưng mà thím vẫn phải nói với bà nội một tiếng, để bà không phải lo lắng."
Cứ như vậy, Hàn Băng Nhi dẫn Đậu Đậu thẳng hướng tiệm KFC mà đi.

Gần đây cũng có trung tâm mua sắm, từ nhà họ Lục đi bộ đến tiệm KFC chỉ hơn mười phút.


Hàn Băng Nhi nghĩ một hồi, vẫn là gửi cho mẹ Lục một tin nhắn, nói là gặp được Đậu Đậu nên dẫn nó đi ăn KFC, rất nhanh sẽ đưa nó trở về.
Khi họ đã đến tiệm KFC, tin nhắn đã gửi đi được hơn mười phút.

Lúc này Hàn Băng Nhi mới nhận lại được tin nhắn của mẹ Lục, chỉ có một từ "Được."
Hàn Băng Nhi lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Lúc xếp hàng gọi món, suy nghĩ của cô cũng trôi đi rất xa.
Quả nhiên chuyện ngày hôm nay đâu đâu cũng lộ ra sự cổ quái.
Cô cảm thấy lời nói và biểu hiện của mẹ Lục đều rất kỳ quái, cũng rất khác thường.

Ngược lại, nếu như mẹ Lục là đang trong cơn thịnh nộ, nếu như mẹ Lục cảm thấy cô có tâm tư khác, vậy thì bà sẽ đồng ý để cô thân cận với Đậu Đậu sao? Sẽ đồng ý để cô dẫn Đậu Đậu đi ăn KFC sao? Hiển nhiên là không thể nào.
Trong này nhất định là có chuyện gì đó.

Ít nhất những lời nói hôm nay của mẹ Lục, không chắc là những lời nói thật.

Vậy tại sao bà lại nói ra những lời như vậy?
Hàn Băng Nhi bưng khay thức ăn cùng Đậu Đậu ngồi ở góc tường dựa vào cửa sổ.

Tiệm KFC dường như chỉ có đêm khuya mới không có nhiều người, giờ này có thể tìm được một chỗ ngồi là rất khó.
Đậu Đậu hưng phấn vô cùng.
Đối với một đứa trẻ mà nói, ăn KFC là một chuyện đáng để vui mừng.

Ít nhất vui vẻ hơn so với ăn cơm.
Đậu Đậu cơ hồ đã quên mất ý định ban đầu của bản thân khi muốn ở bên cạnh Hàn Băng Nhi.
Nó không lo lắng hỏi cô vì sao không vui.

Sau khi ăn mấy miếng khoai tây chiên, liền bắt đầu cùng Hàn Băng Nhi tán chuyện thú vị xảy ra ở nhà trẻ.

Nói rồi nói rồi, chủ đề liền đến hamburger và cánh gà ở trên tay: "Thím ơi, thím cũng thích ăn KFC chứ? Lúc thím nhỏ cũng có KFC chứ?"
Hàn Băng Nhi ngẩn ra, đôi tay còn nắm hamburger, nhìn đậu tương, ánh mắt mềm mại: "Thím còn nhớ lần đầu tiên ăn KFC, là năm thím mười lăm tuổi."
Đậu Đậu đã có bước đầu nhận thức về tuổi tác, nó năm nay 5 tuổi rưỡi, thím vậy mà mười lăm tuổi mới ăn KFC.
Nó không khỏi nói: "Cũng quá muộn rồi."
"Muộn cũng có cái tốt của muộn." Hàn Băng Nhi cười nói: "Bởi vì thím sẽ mãi mãi nhớ mùi vị của lần đó, còn có cảm giác lúc đó.

Không phải cũng rất tốt sao?"
KFC năm mười lăm tuổi, cô suốt đời cũng khó quên, sẽ luôn nhớ mãi.
Lúc đó cô tuổi còn nhỏ nhưng cũng biết nếu không có người chú trước mắt này giúp đỡ cô thì tương lai của cô..


Không, liền không có tương lai gì để nói nữa, cả người cô rét run, ý thức cô hỗn độn.

Chú để trợ lý của mình mua đồ ăn cho cô.

Cô đến giờ vẫn nhớ rõ cảm giác ấm nóng của chiếc hanburger kia khi cô cầm trong tay.
Người chú đó chính là ba Lục đã qua đời.
Trong khi Hàn Băng Nhi và Đậu Đậu ăn hamburger ở KFC thì nhà họ Lục cũng không bình tĩnh như vậy.

Mẹ Lục sắp xếp lại tâm tình, khuôn mặt cứng nhắc từ trong phòng ngủ chính đi ra.

Hồ hộ công nghe động tĩnh vội vàng đi lên đón: "Tôi thấy sắc trời không còn sớm nữa, Đậu Đậu vẫn chưa về, bà có cần gọi điện thoại cho nhà trẻ hỏi xem có phải là tắc đường không."
Mẹ Lục nghe đến tên cháu trai, thần tình dịu lại: "Tôi để hàng xóm trước đây đón Đậu Đậu rồi, muộn một chút Đậu Đậu sẽ về.
Hồ hộ công nghe lời này cũng không nghi ngờ, cô ta biết, mặc dù nhà họ Lục đã chuyển nhà rồi nhưng vẫn giữ liên lạc thường xuyên với hàng xóm trước đây.

Ông Vương kia ban ngày còn qua đây chăm sóc cho Lục Hạo Thiên.

Hai nhà thuộc về quan hệ qua lại hỗ trợ lẫn nhau, triệt để câu nói bà con xa không bằng láng giềng gần.

"Vậy..

có muốn ăn cơm không?" Hồ hộ công vẫn đang mặc tạp dề: "Còn xào thêm một món rau nữa là xong rồi."
Mẹ Lục lại vẻ mặt đau đầu ngồi ở trên sô pha, thở ngắn than dài: "Nào có nuốt nổi cơm nữa, Tiểu Hồ, hôm nay để cô xem trò cười rồi.

Hay là thế này, tôi cho cô nghỉ một ngày phép, đợi tôi đem cái cục diện rối rắm này xử lý xong rồi cô lại tới."
Hồ hộ công trong lòng vui vẻ, không nghĩ tới chính mình chia rẽ có thể thành công như vậy.
Cô ta biết, mẹ chồng không có khả năng sẽ hoàn toàn hài lòng về con dâu.

Người ngoài chỉ thoáng châm ngòi một chút, quan hệ mẹ chồng nàng dâu này liền không thể tốt đẹp.
Nghĩ đến món tiền sắp về tay, tâm tình cô ta cực kỳ phấn khích.

Trong chốc lát không khống chế được biểu tình trên khuôn mặt, thế là cả người liền trở nên mâu thuẫn.

Ngoài miệng thì nói những lời tốt đẹp khuyên nhủ người khác nhưng..

trên mặt lại là vui mừng ra mặt.


Mẹ Lục phảng phất hồn nhiên chưa phát giác.
"Có nhà nào mà không cãi nhau.

Tôi thấy con dâu của bà là một người tốt, nếu không sao có thể cam tâm tình nguyện chăm sóc con trai của bà, đúng không? Bà vẫn là đi khuyên cô ấy trở về, cho cô ấy một cái bậc thang, rốt cuộc gia hòa vạn sự hưng."
Mẹ Lục cười lạnh, hình như hụt hơi, hô hấp cũng trở nên dồn dập lên: "Nó tốt ở chỗ nào, cam tâm tình nguyện chỗ nào? Việc xấu trong nhà không nên lộ ra ngoài.

Tiểu Hồ, những cái khác tôi không tiện nói với cô, nhưng nó thật sự không phải là người tốt."
Hồ hộ công lại nói: "Vậy thím không sợ cô ấy đi rồi sẽ không bao giờquay lại nữa? Cãi gì thĩ cãi, vẫn là không nên cãi đến tan rã."
Mẹ Lục không để ý lắm xua xua tay: "Yên tâm, nó đi không được, làm gì có chuyện dễ dàng như vậy.

Nó nếu mà không ngốc ở cái nhà này bảy, tám năm thì đừng mơ mà đi được! Tôi dù sao cũng lớn tuổi rồi, cũng làm việc không nổi nữa rồi, phải để nó ở cái nhà này làm trâu làm ngựa, đợi cháu trai tôi lớn rồi thì không còn việc của nó nữa."
Hồ hộ công nhìn dáng vẻ không cho lời cô ta nói là đúng của mẹ Lục, trong lòng nghĩ, đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, mẹ Lục thật là tàn nhẫn.
Nhưng mà cũng không có quan hệ gì với cô ta, mục đích của cô ta đã đạt được rồi, phải nhanh chóng gặp người kia để lấy số tiền còn lại.

Nội dung cuộc nói chuyện của cô ta và mẹ Lục đều được ghi âm lại, cái này là để cô ta bàn giao lại kết quả công tác.

Dưới sự kiên trì của mẹ Lục, cô ta đơn giản thu dọn đồ đạc, nghỉ phép trước hạn.

Lúc cô ta rời đi, nện bước nhẹ nhàng, trong lòng đều là nghĩ đến số tiền mấy vạn còn lại kia, cũng không chú ý đến mẹ Lục vẻ mặt đạm nhiên đứng ở bên cửa nhìn bóng lưng cô ta rời đi.
Hồ hộ công phá lệ ngăn cản một chiếc xe taxi chuẩn bị đi tìm Chương Kiến, ở trong điện thoại bọn họ đã hẹn xong địa điểm gặp mặt.
Lúc này, một chiếc xe hơi màu đen không chút thu hút, lén lút đi theo sau chiếc xe taxi.
Sau khi Đậu Đậu ăn xong hamburger, Hàn Băng Nhi liền đưa thằng bé về nhà.

Bây giờ trời rất nhanh tối, gió lạnh thấu xương.

Dự báo thời tiết còn nói hôm nay sẽ có tuyết rơi nhẹ, người đi trên đường cũng ít hơn nhiều.

Hàn Băng Nhi đem Đậu Đậu bao bọc lại kín mít.

Khi đi ngang qua tiểu khu cô đã ở trước đây, Hàn Băng Nhi vô thức dừng lại bước chân.

Cô đã nói với bảo vệ Lưu rồi, đợi khi nào chủ nhân của chiếc xe kia trở lại sẽ liên lạc với cô.
Lần này chủ nhân chiếc xe kia đi công tác thời gian hơi dài.

Bảo vệ Lưu biết cô muốn xem nhật ký hành trình, lúc đầu còn rất nhiệt tình, bây giờ cũng khuyên cô không nên ôm hy vọng quá lớn.

Chung quy lại bây giờ có rất nhiều nhật ký hành trình sau khi xe tắt máy thì không tiếp tục ghi hình lại nữa.

Ai biết được nhật ký hành trình của chiếc xe này cũng như vậy hay không.
Hàn Băng Nhi cũng biết không nên quá lạc quan, nhưng bây giờ ngoại trừ cái nhật ký hành trình này ra cũng không còn cách nào khác để thìm ra thêm manh mối.

Quan trọng nhất là, có thể do trải nghiệm từ những năm tháng đầu đời của cô đã tạo cho cô thói quen đem mọi chuyện nghĩ theo hướng tiêu cực, cũng theo thói quen nghĩ người khác quá xấu.


Cô luôn cảm thấy đèn trong hành lang bị hỏng là do có người động tay động chân, hơn nữa còn là hướng vào nhà họ Lục mà làm.

Có một nhân tố không xác định như vậy, cô làm sao có thể buông lỏng, thuyết phục bản thân đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn?
Hơn nữa, cô đang hoài nghi chuyện này có liên quan đến Hàn Hi Văn.
Nhà họ Lục trải qua chuyện đó cũng tính là bình tĩnh.

Nếu thật sự là có người làm, thủ đoạn như vậy..

quá dễ dàng làm cô liên tưởng đến Hàn Hi Văn.
Đương nhiên, trước mắt cũng chỉ là ở giai đoạn hoài nghi, không có bằng chứng xác thật.
Hàn Băng Nhi dẫn theo Đậu Đậu chân trước mới vào cửa, chân sau mẹ Lục đã từ trong phòng đi ra.

Bà mặt không biểu tình nói với Nguyễn Tố: "Con vào đây, mẹ có lời muốn nói với con."
Nói xong, bà lại nhìn Đậu Đậu, âm thanh mềm mại hơn chút: "Con về phòng mình đọc sách, làm bài tập đi."
Đậu Đậu tuy rằng có ý kiến, tuy rằng rất muốn nói mình đã làm xong bài tập rồi, nhưng vẫn là rụt rụt cổ, như con chim cút nhỏ trở về phòng.

Lúc đóng cửa còn không quên nháy mắt với Hàn Băng Nhi, đại khái là chúc cô lên đường bình an.
Hàn Băng Nhi theo mẹ Lục đi vào phòng ngủ chính.
Mẹ Lục ngồi xuống giường, Hàn Băng Nhi đứng bên cạnh, hai người đều không nói gì.
Một hồi trầm mặc trôi qua, mẹ Lục chủ động mở miệng, trên mặt bà phá lệ nhiều hơn một loại biểu tình mệt mỏi, giọng điệu cũng tang thương rất nhiều: "Con có thể đi, mẹ không phải là lão hồ đồ.

Con không mắc nợ nhà họ Lục, không cần phải ở lại nơi này làm chậm trễ thanh xuân."
Sự việc lần này, mẹ Lục cũng muốn thuận thế mà làm.
Mấy tháng nay chung sống, Hàn Băng Nhi đã vì cái nhà này mà làm bao nhiêu việc, bà đều nhìn thấy hết.

Ngược lại bà cũng không đến mức bị chút tài vặt của người ngoài làm mê hoặc cả hai mắt.

Nhưng trong lòng bà cũng cho rằng, Hàn Băng Nhi không mắc nợ nhà họ Lục, cô căn bản không cần phải như vậy.
"Con không phải là một người mềm yếu, mẹ nghĩ, con có thể thay thế Hàn Hi Văn đến cái nhà này, hơn phân nửa cũng không phải là vì ba mẹ con." Mẹ Lục cười: "Mẹ chỉ là vẫn chưa nghĩ thông, con là vì cái gì, là cái gì có thể khiến cho con cam tâm tình nguyện trông giữ già trẻ một nhà này.

Nhưng mà chuyện đó cũng không quan trọng, bất kể con là xuất phát từ nguyên nhân gì, đều dừng ở đây đi.

Con có cuộc sống của chính mình, không cần phải lãng phí."
Bà những năm này cũng coi như là đã trải qua bao nhiêu thăng trầm, mưa mưa gió gió.

Sắp già rồi, ngược lại lòng cũng mềm hơn nhiều.
Vốn dĩ bà nên lạnh giọng tàn khốc đuổi Hàn Băng Nhi đi, nhưng không biết vì sao, khi nhìn đến đôi mắt sạch sẽ kia, một vài lời lại không thể nói ra được, ngược lại lại nhẹ nhàng mà khuyên cô rời đi.
Hôm nay lúc mẹ Lục răn dạy cô như vậy, nói những lời khó nghe như vậy, Hàn Băng Nhi cũng không khóc.

Nhưng một khắc này, hốc mắt cô đỏ rồi.
"Con nợ."
Hàn Băng Nhi nhẹ giọng nói: "Nếu mẹ còn hứng thú, có thể nghe con kể một đoạn chuyện cũ không? Có lẽ đợi mẹ nghe xong rồi, sẽ biết tại sao con muốn ở lại nơi này.".