Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút

Chương 352




Chương 352:

 

Tô Mẫn Mẫn suy nghĩ một chút, cuối cùng trả lời: “m, cũng không biết tại sao, tớ luôn cảm thấy bầu không khí trong nhà cậu rất kỳ quái, nhất là quản gia đó… Ừm, tớ không biết phải nói như thế nào. Để tớ nói cho cậu nghe.

 

Hôm nay, khi cậu và bố cậu đang nói chuyện trên lầu, tớ .

 

vốn dĩ muốn vào toilet ở tầng dưới. Kết quả là người quản .

 

gia đó đang nói chuyện với Diễm ca ca của cậu. Cũng Ị không biết nói gì. Họ nhìn thấy tớ đi qua liền không nói nữa. Nhìn có vẻ lén la lén lút…”

 

“Vậy sao?”

 

Nghe xong, Cố Manh Manh không khỏi nhướng mày: “Là bởi vì chuyện này nên cậu cảm thấy kỳ quái?”

 

“Không.” Tô Mẫn Mẫn lắc đầu.

 

Cô ấy suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Dù sao thì tớ cũng nghĩ nó rất kỳ lạ, nhưng cụ thể là gì thì tớ không nói ra được. Ừm, trực giác!”

 

Có Manh Manh rất bắt lực.

 

“Chỉ là trực giác của cậu, có đáng tin không?”

 

“Tại sao không đáng tin?” Tô Mẫn Mẫn vừa nghe lời này.

 

liền mở to mắt, nói: “Trực giác của tớ luôn chính xác. Đây là sự thật mà mọi người đều công nhận!

 

Cố Manh Manh lười tranh luận với cô ấy.

 

Cô chán nản nói: “Tớ thực sự mong rằng bố sẽ sớm khỏi bệnh!”

 

Tô Mẫn Mẫn nghe vậy thì ngay lập tức trở nên yên lặng.

 

“Bác trai bị bệnh gì vậy?”

 

Cô áy hỏi dò.

 

Cố Manh Manh trả lời: “Bác sĩ nói đó là do làm việc quá sức”.

 

*Có khả năng khoẻ lại không?” Tô Mẫn Mẫn tiếp tục hỏi.

 

Có Manh Manh thở dài, “Có thể, nhưng không lớn lắm.”

 

“Manh Manh…”

 

Tô Mẫn Mẫn nắm lấy tay cô nói: “Cậu đừng lo lắng quá, bác trai là người tốt như vậy, nhất định sẽ khỏi bệnh!”

 

“Ừm!”

 

Có Manh Manh gật đầu.

 

Cuối cùng, cô cố gắng nói điều gì đó vui vẻ: “Lát nữa về đến nhà, tớ sẽ nâu mì cho cậu, được không?”

 

Tô Mẫn Mẫn kinh ngạc: “Ôi, cậu còn biết nấu mì?”

 

“Tất nhiên!”

 

Cố Manh Manh gật đầu.

 

Cô tiếp tục: “Hơn nữa còn không tệ nhé. Muốn ăn không?”

 

“Tôn kính không bằng tuân lệnh!”

 

Tô Mẫn Mẫn mỉm cười.

 

Cố Manh Manh gật đầu nói: “Ok. Vậy lát nữa chúng ta về đến nhà tớ sẽ nấu cho cậu ngay!”

 

Tô Mẫn Mẫn nhìn cô chằm chằm một hồi, sau đó đột nhiên nói thật, có đôi khi tớ ghen tị với cậu. Thật sự, bây giờ: xã hội này phức tạp như vậy, nhưng cậu sống rất đơn giản.”

 

“Hả, là sao?”

 

Cố Manh Manh không hiểu lắm.

 

Tô Mẫn Mẫn lắc đầu nói: “Không có gì.” Ngừng một chút, cô lại chuyên đê tài: “A, đúng rôi. Tớ hình như chưa bao giờ nghe cậu kể về chuyện của cậu và anh hai. Này, hai người lúc trước sao quen nhau vậy?”

 

“Cậu không biết sao2”

 

Có Manh Manh rất ngạc nhiên.

 

Tô Mẫn Mẫn ngắn người: “Tớ nên biết cái gì?”

 

Có Manh Manh im lặng, không nói gì.

 

Tô Mẫn Mẫn nhìn cô, hỏi: “Manh Manh, sao cậu không nói nữa?”

 

Cố Manh Manh cười khổ: “Cậu không biết sao? Thực ra, cuộc hôn nhân của tớ và Lục Tư Thần… Bọn tớ, bọn tớ thực ra là quan hệ liên hôn giữa hai nhà.

 

“Tớ biết cái này.”

 

Tô Mẫn Mẫn gật đầu.