Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 373: 373: Em Rất Yêu Anh 2





Giống như đây là nụ hôn cuối cùng, lại giống như phải hút cô vào trong bụng, cho dù hôn đến môi cô sưng đỏ đau đớn, anh vẫn không khắc chế được cảm xúc mạnh mẽ của mình.
Hạ Tinh Thần nghẹn ngào, hai tay cô không kiềm chế được mà vòng qua cổ anh.

Lưu luyến kề sát anh, muốn gần thêm, gần thêm nữa.
Không biết hôn bao lâu, hôn đến khi khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đã đầy nước mắt, hôn đến mỗi một tấc trong lòng đều tràn ngập chua xót, môi của anh mới quyến luyến dời ra.
Bốn mắt nhìn nhau, trong mắt hai người che một tầng hơi nước mỏng.

Nhưng cách màn hơi nước đó, lại có thể nhìn thấy rõ đối phương như vậy.
Anh nặng nề hít thở, mãnh liệt không thôi, ôm lấy thân thể mảnh khảnh của cô.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Tinh Thần vùi vào cổ anh, lưu luyến hơi thở thuộc về anh, trong lòng cô vô cùng đau lòng, càng lúc càng đau.
“Dạ Kình…” Cô nhẹ nhàng gọi tên anh, hai chữ như một tiếng thở dài.
“Ừ.”
“… Em có từng nói với anh, em rất yêu anh chưa?” Cô lẩm bẩm, dè dặt, da mặt mỏng của cô, lúc này bày tỏ lại không có chút do dự.

Mỗi một chữ đều rất rõ ràng chân thật.
Môi của cô dán lên cổ anh, hít hít.

Mấy chữ kia, làm cho thân hình Bạch Dạ Kình chấn động, trong lòng hỗn loạn, cuồn cuộn tình cảm phức tạp.
“Chưa từng nói.” Anh mở miệng, hai cánh tay theo bản năng ôm chặt cô, dừng một chút, lại nói: “Nói lại lần nữa cho anh nghe.”
Hạ Tinh Thần đột nhiên cười lên.

Cười nhưng mắt lại ướt át.


Cô tựa vào vai anh, lắc đầu, giống như đang nũng nịu, cố gắng ung dung mở miệng: “Không nói nữa, nói những lời như vậy không đáng giá.

Em không nói anh nghe.”
Bạch Dạ Kình không ép cô, anh giữ ót cô, kéo cả người cô đến.

Hai người, ánh mắt đối diện nhau, một khắc kia, chóp mũi Hạ Tinh Thần chua xót, muốn khóc.
Hiển nhiên gần đây công việc rất cực khổ, trông anh rất mệt mỏi.
Nhưng những dân chúng đó chưa từng đau lòng vì anh…
“Nghe Thụy Cương nói, anh ở bên đó không được ngủ ngon.” Cô đau lòng giơ tay lên, ngón tay từ dưới mắt anh di chuyển qua, trong lòng càng đau xót hơn.

Sau khi cô và thằng bé đi, anh có thể ngủ thật ngon sao? Anh có thể chăm sóc tốt cho mình sao?
Không yên lòng.
Rất không yên lòng.
Nhưng, ngoại trừ tạm thời rời đi, cô không còn lựa chọn nào khác.
Nhìn cô, Bạch Dạ Kình gật đầu.

Chỉ là anh đã quen mỗi ngày đều có cô gái nhỏ ngủ bên cạnh mình, cho nên, không có cô, anh rất khó bảo đảm có thể ngủ ngon giấc.
Anh nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, ngón tay dài xuyên vào tóc cô, đôi mắt đen nhánh nhìn cô: “Về đến đó nghỉ ngơi một ngày cho khỏe, khoảng thời gian này, tạm thời nghỉ việc, sau này sẽ có cơ hội khác.

Đồng ý không?”
Hạ Tinh Thần không gật đầu, cô giữ lấy bàn tay đang nâng mặt mình, vùi mặt vào tay anh, cảm nhận nhiệt độ cơ thể của anh.
Trong lòng chua xót như vậy…
Đau đớn như vậy…
Cô không biết, sau này bọn họ còn có cơ hội ở chung một chỗ hay không.

Hôm nay, có quá nhiều biến cố.
“Thu nước mắt vào, không được phép khóc nữa.” Bạch Dạ Kình đưa ngón tay dài lau khóe mặt ướt át của cô: “Ngoan ngoãn ở Lương Thành, không cho phép xem tin tức.”
Cuối cùng, anh bổ sung thêm một câu: “Chờ anh đến đón hai người.”
Hạ Tinh Thần ngước mắt: “Vậy khi nào anh mới đến đón mẹ con em?”
Ánh mắt Bạch Dạ Kình thâm thúy, ngón cái quyến luyến vuốt ve gò má cô: “Còn chưa đi đã không nỡ?”
Là không nỡ…
Cũng là sợ…
Sợ lần chia ly này… Sẽ không có tương lai…
Chỉ mới nghĩ đến thôi, lòng cô đã đau như muốn nứt ra vậy.

Vô cùng đau đớn…
“Nếu vậy, dứt khoát đừng đi đâu, hai mẹ con em hãy ngoan ngoãn ở bên cạnh anh.”
Cô lắc đầu.
Nặng nhẹ, cô phân rõ, không muốn gây thêm phiền phức khác cho anh.
“Thưa ngài.”

Vào thời khắc này, cửa được gõ từ bên ngoài.

Giọng nói của Lãnh Phi từ bên ngoài truyền đến.
Bạch Dạ Kình nắm chặt tay Hạ Tinh Thần, cất giọng hỏi: “Chuyện gì?”
“Cậu chủ đến.”
Hạ Tinh Thần vội vàng lau nước mắt.

Bạch Dạ Kình lên tiếng: “Cho nó vào.”
Ngay sau đó, cửa được mở ra, Hạ Đại Bạch đi vào.

Thằng bé vẫn ngây thơ như thường lệ, hoàn toàn không biết xảy ra chuyện gì, nhìn thấy hai người, thằng bé vô cùng vui vẻ.

Cười hì hì chạy đến chỗ bọn họ: “Tiểu Bạch, ba đã về rồi.”
“Ừ.”
Bạch Dạ Kình nhìn thằng bé, ánh mắt sâu kín, ngồi xổm xuống, ôm lấy con.
“Thân thể thế nào rồi?”
Thằng bé nhíu chặt chân mày nhỏ: “Vẫn hơi đau.”
“Không sao, sẽ có chú bác sĩ đi cùng con.

Có chuyện gì, nhớ nói với chú bác sĩ.”
Hai cánh tay nhỏ bé ôm cổ anh, nặng nề “Dạ.” một tiếng, sau đó, thằng bé nghiêng cái đầu nhỏ, mặt đầy tiếc nuối hỏi: “Tiểu Bạch, ba không đi thăm bà ngoại với mẹ và con sao?”
“…” Bạch Dạ Kình không lên tiếng, Hạ Tinh Thần đứng dựa vào anh, miễn cưỡng nở nụ cười, trả lời thằng bé: “Sau này có cơ hội Tiểu Bạch sẽ đi.

Bây giờ ba con bề bộn nhiều việc, không có thời gian đi cùng chúng ta.”
“A, vậy được.

Nhưng Tiểu Bạch, nếu con nhớ ba thì phải làm sao? Không gặp ba lâu như vậy, bây giờ lại phải đi, thật sự không nỡ.” Cái miệng nhỏ của Hạ Đại Bạch lẩm bẩm.
Thằng bé là một đứa nhỏ, trong lòng có tâm tình gì, không trăm chuyển ngàn xoay như người lớn, mà là nghĩ gì nói đó.


Nhưng hôm nay, vào giờ phút này, hai người lớn nghe được, lòng tràn đầy chua xót.
Cổ họng Bạch Dạ Kình khàn khàn cay đắng, anh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ của thằng bé, cuối cùng không nói được một chữ nào.
Hạ Tinh Thần biết trong lòng anh cũng không dễ chịu chút nào, cô nhìn vào mắt thằng bé, sờ đầu nhỏ: “Sẽ không ở quá lâu.”
“Ba sẽ đến đón hai mẹ con con.”
Những lời này giống như là trả lời thằng bé, nhưng lại nói với Hạ Tinh Thần.

Mỗi một chữ, đều rất nặng, giống như trịnh trọng cam kết.
Hạ Tinh Thần nhếch môi, thản nhiên cười một tiếng: “Hai mẹ con em sẽ chờ anh.”
“Thưa ngài, tàu cao tốc đã đến.” Mặc dù không nhẫn tâm, nhưng Lãnh Phi vẫn nhắc nhở.
Tay Bạch Dạ Kình buông xuôi bên người cũng căng thẳng hơn.
Rõ ràng chỉ là sự xa cách ngắn ngủi, nhưng cảm giác lần này, tệ hơn so với những lần trước đây.
Hạ Tinh Thần nhận lấy vé tàu từ trong tay Lãnh Phi, cô nhìn anh: “Vậy hai mẹ con em đi trước.”
Bạch Dạ Kình khẽ gật đầu.

Anh không thể ra khỏi phòng, bên ngoài nhiều ánh mắt như vậy, một khi anh xuất hiện ắt sẽ bị lấy làm chủ đề báo chí.
“Đưa họ lên xe.” Anh phân phó Thụy Cương.
Thụy Cương gật đầu: “Cô Hạ, đi theo tôi.”
Hạ Tinh Thần ôm thằng bé, từng bước từng bước đi ra ngoài.

Lần đầu tiên cô cảm thấy mỗi một bước chân đều trở nên nặng nề như vậy.

Cô quay đầu nhìn anh, anh từ đầu đến cuối vẫn đứng tại chỗ, không hề nhúc nhích, cứ như vậy đưa mắt nhìn bọn họ, nhìn bóng lưng bọn họ từng bước từng bước xa dần..



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.