Tổng Tài Lão Gia

Chương 7




- Christine Lan, tổng giám đốc gọi cô lên phòng tổng giám đốc chuyên dụng.

Gần đây Lam Vân Diễm thường xuyên nghe được câu này, nó tỏ vẻ gì? Tỏ vẻ cô bây giờ trong mắt công chúng đã trở thành hồ ly tinh, gặp được Tổng giám đốc của chung tất cả mọi người.

Làm sao lại biến thành cái bộ dáng này? Chuyện này do Diêm Nhược Thiên cho một lệnh chỉ đạo “Sau này phòng chuyên dụng tổng giám đốc sẽ do cô chịu trách nhiệm quét dọn.” Tiếp theo mỗi tối hắn sẽ gọi điện thoại cho Ngô tổ trưởng hạ một mệnh lệnh khác: “Mời Christine Lan lập tức qua phòng tổng giám đốc” . Từ đó cô trở thành hồ ly tinh, tội ác tày trời trong công chúng.

- Diêm Nhược Thiên, anh đừng ép người quá đáng.

Vừa xông vào phòng tổng giám đốc, Lam Vân Diễm không nhịn được nổi đóa, hơn nữa thấy hắn nhàn nhã ngồi chơi, tay cầm một ly rượu đỏ, cô càng tức giận điên lên.

- Sao lại bực bội vậy?

Nhếch khóe môi, hắn cười trông thật biến thái, hắn bây giờ hoàn toàn không có hình tượng của một tổng giám đốc, có lẽ đã chuyển qua giống mấy tên du côn. Mấy ngày qua đối chiến với nhau, cô càng sinh khí, hắn càng nhịn, nhìn cô tức giận vừa sinh động vừa mê người, thật sự là cảnh đẹp động lòng người.

- Anh phá hủy thanh danh của em, anh không chiếm được tiện nghi thì phá sao?

Xuất thủ nặng tay đả thương cô, đồng thời hắn cũng phải trả giá, đây chính là phản lực tác động ngược trở lại chỗ phát lực.

- Anh chỉ mời em lên uống café, có làm gì đâu mà em bảo là phá hủy thanh danh nhỉ.

Những lời này thật sự là đả kích tư tưởng người khác quá đi.

- Anh đang uống café đấy à?

- Anh uống rượu vang, em uống café.

Hắn đã đem toàn bộ đồ dùng pha café để trước mắt, đặt ly rượu trong tay xuống, chuẩn bị tự tay pha café cho cô.

- Em không muốn uống.

- Tới đây.

Hắn ngoắc ngoắc ngón tay, cô hừ một tiếng đáp lại. Không vội, hắn tiếp tục ngoắc ngón tay, lần này mang theo hơi thở nhè nhẹ cảnh cáo, hiện tại Lam Vân Diễm không phải là nữ nhân ngoan ngoãn như con búp bê ở nhà, nhưng hắn chưa từ bỏ ý định, một lần nữa ngoắc ngón tay, lúc này đã biến thành đe dọa, nếu như cô không đến cũng đừng nghĩ rời khỏi nơi này.

Lam Vân Diễm mặc dù không cam lòng yếu thế, nhưng bây giờ có thể làm gì đây? Hắn bây giờ không phải là ông xã “Diêm Nhược Thiên” của cô mà là “Diêm tổng giám đốc”, người mà cả Tập đoàn ẩm thực này nhất mực cung kính, cô chỉ có thể nhận mệnh đi tới, nhưng vẫn không chịu được ấm ức, khẽ lẩm bẩm: “Mình có phải người hầu đâu chứ.”

Thân thủ nhanh nhẹn, cô rơi vào ngực của hắn, đối với ngụy trang của cô, hắn thường nhăn mày biểu đạt bất mãn, tuy nhiên, ngã cũng không bỏ tay, bởi vì như thế cô sẽ khôi phục bộ dạng Christine Lan.

- Dạo này anh rảnh rỗi quá nhỉ?

- Chúng ta có thể chụp một tấm hình hay không? Tổng giám đốc cũng nữ nhân viên hẹn hò kín đáo, những bức hình này lưu truyền ra ngoài, chuyện xấu của chúng ta nhất định được bàn tán sôi nổi.

Khả năng làm chuyện xấu của hắn quả nhiên hơn cô vài phần công lực.

- Anh có thể hạ mình như vậy sao?

Cô oán hận.

- Chồng em chưa bao giờ tự quảng cáo rằng mình là một chính nhân quân tử.

Hắn vui vẻ cúi đầu, cắn nhẹ gáy cô, Lam Vân Diễm kêu ái một tiếng, hắn hài lòng gật đầu.

- Dấu vết này lộ ra thì tin tức lại càng có sức thuyết phục.

- Diêm Nhược Thiên, anh…

Miệng phút chốc bị hắn ngăn lấy, lưỡi của hắn cùng cô dây dưa, đầu óc Lam Vân Diễm nhất thời trống rỗng, cả người run rẩy.

Trời ạ! Tại sao hắn có thể chịu đựng lâu như vậy không chạm vào cô? Cô có hương vị ngọt ngào mê người, huyết mạch hắn căng phồng, chỉ có ý muốn xé sạch y phục của cô, vùi thật sâu vào cơ thể nõn nà này… Không được, thời cơ chưa tới, hắn chỉ có thể tắm nước lạnh tiêu hỏa.

Buông cô ra, Diêm Nhược Thiên cố gắng đè nén dục vọng, ra vẻ nhẹ nhàng nói:

- Phu nhân nhà ta thật dễ dàng sinh khí.

- Em… Em sẽ không nhận thua!

Đây là lời khẳng định, mặc dù nhìn cô bây giờ tâm trạng nhộn nhạo nhưng đừng xem thường quyết định của cô.

Ha ha ha, thoạt nhìn cô rất dịu dàng nhưng chẳng biết từ lúc nào thê tử của hắn lại biến thành “cảm tử quân” thế này:

- Thôi hỏng rồi, từ điển của anh cũng không có hai chữ “thua cuộc”, làm sao bây giờ?

- Anh cho là em sợ anh sao? Anh muốn đấu với em, được, em đồng ý, cẩn thận anh chết trên tay em đấy!

Cô sinh khí cắn cổ hắn một cái. Hừ, xem cái hình tượng của anh sẽ đi về đâu.

Đáng tiếc, cô tính toán lầm rồi, Diêm Nhược Thiên hớn hở:

- Cả tập đoàn này có ai tin hai chúng ta có quan hệ trong sạch.

Khuôn mặt co giật, cô quả nhiên rất đầu heo!

- Trên người của anh lưu lại dấu vết của em, chính là minh chứng rõ ràng nhất quan hệ hai chúng ta.

Lam Vân Diễm hớ người, tại sao lại cắn hắn chứ? Xong rồi, căn cứ vào vết cắn kia thì danh hiệu Hồ ly tinh của cô lại tăng thêm một cấp, không còn là con hồ ly nữa mà là Dâm phụ, biết giấu mặt vào đâu bây giờ?

Khẽ vuốt ve gương mặt cô, hắn khẽ hắng giọng, âm thanh mang theo sự mị hoặc:

- Diễm Nhi, anh rất hi vọng cuộc đấu giữa hai vợ chồng chúng ta.

* * *

Hai vợ chồng đấu với nhau? Xem ra nam nhân này đầu óc có vấn đề rồi.

Hắn thật sự thay đổi, trước kia loại chuyện mất uy nghiêm thế này, hắn tuyệt đối không làm, nhưng hiện tại, hắn hận không thể khiến chiến sự diễn ra thêm phần ác liệt, đem thanh danh của hai người bị vùi dập tơi tả, quả thực không biết nên dùng lời nào để mô tả nữa!

Tình huống phát triển đến đây, cô không thể không chơi, nhưng đối mặt với người khác, cảm giác thật không thoải mái, rõ ràng danh chính ngôn thuận là phu nhân tổng giám đốc, tại sao lạ biến thành thân phận tình nhân bí mật… À không, điều này tuyệt đối không được lộ ra… Ai nha! Thôi, quan trọng lúc này là phải kiên trì chiến đấu với hắn.

Nhưng lần này cô thực sự mệt mỏi, chỉ muốn tìm chỗ núp…

- Có muốn một ly café không? Sắc mặt cậu tệ quá.

Lâm Dĩ Quân háo hức nghe tình hình, xem ra vẻ mặt đã phản lại chủ nhân rồi.

Nhìn thoáng qua cô ngoan ngoãn ngồi xuống, Lam Vân Diễm thật sự bội phục bạn tốt. Bất kể mình trốn ở chỗ nào nữ nhân này luôn có biện pháp tìm thấy.

- Cậu đúng là đồ không có lương tâm, tớ bị phiền hà quấy nhiễu sắp chết rồi, cậu còn vui vẻ vậy sao.

Lâm Dĩ Quân vô tội nháy mắt. Cuộc sống nhàm chán quá, có người nguyện ý cung cấp chuyện vui, cô làm sao kháng cự được?

Uống xong một ngụm café bạn tốt đưa cho, Lam Vân Diễm cười nói:

- Hiện tại tớ là một đống lửa, tốt nhất cậu tránh xa kẻo bị hun chết đấy, miễn cho tớ tội danh làm ô uế thanh danh của cậu.

- Thân là em gái họ của tổng giám đốc, nhiều người nịnh bợ tớ còn không kịp, ai dám nói gì.

Nghe vậy, Lam Vân Diễm buồn bực.

- Nếu cậu định đem thân phận của cậu công khai: phu nhân tổng giám đốc chạy đến tập đoàn chồng mình làm nhân viên vệ sinh, mọi người cùng lắm chỉ cho là đầu óc cậu không bình thường, sẽ không làm mất thể diện cậu, nhưng sự việc này lộ ra anh họ tớ không cười nổi đâu, mặt mũi anh ấy để vào đâu.

- Cậu xác định?

Thành thật mà nói, cô không dám chắc, Diêm Nhược Thiên cao ngạo là vậy, lỡ như… Thân hắn mang trọng trách lớn, luôn phải khống chế tâm tình, giữ gìn thanh danh thể diện, những thứ này quan trọng đối với hắn tựa như không khí để hô hấp vậy.

- Không phải sao?

– Tớ không biết, điều duy nhất có thể xác định là, tớ tuyệt đối không thể công khai thân phận, việc này không đơn thuần là để ý tới công chúng nói gì, mà là biểu đạt việc tớ nhận thua, phu nhân tổng giám đốc lại thích hợp với công việc vệ sinh? Mặc dù nếu tớ mặt dày thì cũng chẳng ai dám nói gì, có điều, sau này mọi người nhìn tớ sẽ gọi là Christine Lan hay phu nhân tổng giám đốc?

- Ây da, …Cái này thực sự có chút phiền toái.

Lâm Dĩ Quân gãi đầu.

- Đâu chỉ phiền toái, cái kia căn bản là một tai nạn, tớ lung túng không được tự nhiên, mọi người cũng không nên quá đáng, cho nên hiện tại không thể làm gì khác hơn là tiếp tục cùng anh ấy chơi loại trò chơi nhàm chán này, trừ phi tớ có biện pháp tìm được một phương pháp vẹn toàn cho cả hai bên.

Hắc hắc, Dĩ Quân nháy mắt với Vân Diễm.

- Thành thật mà nói, biểu hiện của anh họ tớ lần này rất tuấn tú sao?

Đưa mắt lên xem thường, Lam Vân Diễm dĩ nhiên không thể tán dương hắn đẹp trai đến mức làm cho cô tim đập thình thịch, bởi vì nghĩ đến đó thôi cô chẳng phải đã thua cuộc sao…

- Anh tớ có dùng thủ đoạn ác liệt hơn không nhỉ?

Lâm Dĩ Quân chỉ muốn xem cuộc vui, cô biết rõ tính anh họ, chắc là đã chuẩn bị hành động tiếp theo tốt lắm rồi.

Lam Vân Diễm không có khí lực trả lời, bởi vì… cô lo lắng. Cô biết Diêm Nhược Thiên là người có thói quen ra lệnh cho người khác, chuyện gì cũng muốn mọi người dựa vào hắn, khẳng định rằng hắn sẽ có rất nhiều mưu mô thủ đoạn. Nếu như nói được mà làm không được, chẳng phải là hạ thấp uy nghiêm của hắn? Cho nên, chưa đạt được mục tiêu đảm báo hắn tuyệt đối không dừng tay.

Chuông điện thoại đòi mạng lại réo, đúng 5h, cô có thể bịt tai hay là nhấn phím im lặng đây? Cả hai cách đều không được vì giờ vẫn còn đang trong giờ làm việc, không nhận điện thoại chắc chắn sẽ bị kỷ luật, ồn ào thế đủ rồi, thêm một scandal nữa cô không đỡ nổi, Vân Diễm nhấn nút nghe:

- Xin hỏi tổ trưởng có chuyện gì không?

- Christine Lan, tổng giám đốc gọi cô lên phòng chuyên dụng tổng giám đốc.

- Em có thể không đi một mình được không…

Cô nói khẽ.

- Một mình cô đi gặp tổng giám đốc…

Không cho cô cơ hội lên tiếng, Ngô tổ trưởng cúp máy. Tút tút tút…

- Chúc cậu có một đêm lãng mạng.

Lâm Dĩ Quân giật cốc café trong tay cô rồi quay đi.

Haiz, hai người bọn họ, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, phần lớn thời gian trừng mắt nhìn nhau, thỉnh thoảng nói vài câu đầy mùi thuốc súng, lãng mạn? Lãng mạn chắc bị dọa chết khiếp chạy rồi.

Thở dài một hơi, lòng tràn đầy ý nghĩ không muốn đi tới phòng tổng giám đốc, khi cô thấy bên trong lờ mờ ánh nến dịu dàng, trên bàn bày rượu vang và vài món ăn, cô không khỏi kinh ngạc, ngây ngốc đứng im một chỗ. Chuyện gì thế này?

- Merry Christmas.

Diêm Nhược Thiên kéo ghế giúp cô.

Cô nghĩ ra, hôm nay là đêm giáng sinh, mấy ngày qua nơi này ngập tràn không khí giáng sinh, bởi vì hắn làm cho tâm hồn không yên, cô căn bản không có chú ý hôm nay là ngày gì.

Ngày này hai năm trước chính là ngày bọn họ quen biết nhau, mặc dù hắn chưa bao giờ quan tâm ngày kỉ niệm, nhưng cô thì khác, vào đêm này hai năm trước, cô như bị hắn bỏ bùa mê, từ đó vì nam nhân này hao tổn tinh thần… Được rồi, hôm nay hòa bình!

Bữa ăn tối Noel này thật là tuyệt, bọn họ mỗi người cầm ly rượu đỏ của mình đi tới tường kính phía trước, nhìn xuống thành phố đèn xe nhộn nhịp.

- Nhắm mắt lại.

Hắn vươn tay trái ra che mắt cô.

Lông mày nhảy lên, cô hỏi hắn muốn làm cái gì, bất quá cũng nhắm mắt lại, cô không muốn lãng phí buổi tối tuyệt vời này.

- Anh chưa nói mở mắt ra thì không được nhìn lén đâu nhé.

Lấy đi ly rượu trên tay cô, sau đó thả ly rượu trên tay hắn xuống bàn, Diêm Nhược Thiên đứng sau Vân Diễm, đem quà giáng sinh chẩn bị trước đó đeo lên cổ cô.

- Đây là cái gì?

Cô không đợi hắn nói mở mắt đã hé nhìn, cúi đầu nhìn vật trước ngực, là sợi dây chuyền có khảm viên kim cương lớn, nhìn kỹ sẽ thấy bên trong khắc hai chữ J&C, cô hiểu được hai chữ cái này biểu hiện cho cái gì, J là chữ cái viết tắt của Jeremy, C là chữ cái viết tắt của Christine, là tên tiếng Anh của hai người bọn họ.

- Quà này của anh, có thích không?

Diêm Nhược Thiên ôm lấy cô từ phía sau, hắn chưa bao giờ mua quà, trước giờ quà tặng đối phương hay bất kỳ ai cũng là do thư ký của hắn chuẩn bị, nhưng lần này, hắn muốn tự tay chọn quà cho cô, vắt óc suy nghĩ, sau đó nhờ sự trợ giúp của Lôi Tân Dương và Lục Hão Doãn mới chọn được thứ này.

Sao có thể không thích đây? Mắt cô long lanh nước, lần đầu tiên cô cảm nhận được giữa hai người có mối liên quan, cô là vợ hắn!

- Em chưa chuẩn bị quà giáng sinh cho anh…

- Em có mà…

- Sao em không biết?

Cô khó hiểu.

- Là em!

Oanh! Nhiệt khí xông thẳng vào gáy, cô vừa thẹn vừa sợ .

- Em… Sao em lại biến thành quà được?

- Đối với anh, em là món quà đáng giá nhất.

Sức nóng trong mắt Diêm Nhược Thiên đủ để thiêu hủy của tập đoàn mất, lý trí của cô làm sao có thể không bại trận đây?

Giờ khắc này, không còn thứ gì quan trọng nữa, hai cặp môi bất giác gắn chặt với nhau…

Hai tay ôm cổ của hắn, hai chân Lam Vân Diễm quấn quanh lưng hắn, khát vọng của cô không thua kém hắn, hai người nhanh chóng cởi bỏ y phục đối phương, hai thân thể quấn chặt lấy nhau, đến khi ngã lên giường trong phòng nghỉ tổng giám đốc thì đã sớm trần như nhộng.

- Tiểu yêu tinh, sao hành hạ anh lâu như vậy chứ?

Diêm Nhược Thiên không chút ôn nhu ra sức cướp đoạt tiện nghi của Vân Diễm. Hắn vuốt ve gương mặt cô, dần dần chạy xuống cổ, xương quai xanh, đôi tay không an phận dần mò mẫm xuống đôi gò bồng đảo căng tròn, tìm lấy hai đỉnh hồng đã vươn lên mà xoa bóp…

Đây là lần đầu tiên Nhiễm Nhược Thiên quan sát kỹ vợ mình, cô thật kiều diễm, cả người mềm mại, hắn không kìm chế được dục hỏa đang bốc lên, nhanh chóng tiến vào cô, dây dưa hồi lâu cuối cùng cả hai cùng nhau lên tới đỉnh điểm của hoan ái.

Liếc nhìn đồng hồ, bữa sáng đã được mang đến, hắn kéo chăn lên cho vợ mình, ngoài hai cánh tay ra, những thứ khác tuyệt đối không được phép lộ ra ngoài, sau đó khoác áo ngủ bằng lụa ra khỏi phòng.

Khi hắn mở cửa phòng, đúng lúc nhân viên phục vụ đẩy đồ ăn sáng đến.

- Chúc tổng giám đốc buổi sáng tốt lành.

Nhân viên phục vụ cung kính cúi người, không dám nhìn thẳng vào hắn, sau đó không nhịn được liếc trộm, cho tới bây giờ chưa khi nào thấy tổng giám đốc khêu gợi như vậy.

- Tảo An, thu dọn sạch sẽ đồ ăn tối qua đi.

- Vâng.

Nhân viên phục vụ đẩy xe thức ăn tới bên cạnh bàn, thu dọn bữa tối sạch sẽ, sau đó bày đồ ăn sáng lên, đây vốn là công việc đơn giản nhưng… Quần áo rơi vung vãi ở cửa phòng khiến cho tầm mắt của Tảo An tò mò hơi di động, bắt được cảnh xuân trong phòng ngủ tổng giám đốc. A!!! Thiếu chút nữa thì làm rớt mấy cái đĩa. Không tin được, thì ra lời đồn đại là thật, nhân viên nữ bò lên giường tổng giám đốc…

- Cô phục vụ quá chậm.

Diêm Nhược Thiên đi tới nói có vẻ không vui, sau đó đóng cửa phòng ngủ lại.

- Thật xin lỗi tôi lập tức làm xong đây.

Ngay lập tức dẹp bỏ ý nghĩ kia, nhân viên phục vụ chuyên tâm, ba phút sau đã làm xong, thấp giọng cáo lui, cô muốn nhanh chóng đem chuyện này bà tám với mọi người trong tập đoàn!

Khẽ cười một tiếng, Diêm Nhược Thiên quay vào trong phòng, nhìn người nằm trên giường, nhẹ giọng rủ rỉ. “Đừng trách anh quá tiểu nhân, nếu như không làm chút thủ đoạn nhỏ, làm sao vợ yêu biết điều đi vào khuôn khổ?”

Thật ra thì cô có thể chống đỡ đến bây giờ đã là ngoài dự liệu của hắn, bị mọi người nhìn ngó, công việc bị chèn ép, hiểu lầm nối tiếp hiểu lầm, người bình thường sớm đã gục, ai mà nghĩ được cô ấy lại có nghĩ lực kinh người như vậy.

Hắn vẫn mong đợi không nên đi bước này, nhưng không ngờ cô cố chấp như vậy, hại hắn phải dùng thủ đoạn này.

Ngồi ở mép giường, hắn nhẹ nhàng lay cánh tay cô.

- Diễm nhi, bữa sáng tới rồi, em đi tắm dùng điểm tâm đi rồi hãy ngủ tiếp.

Một hồi lâu, Lam Vân Diễm ngái ngủ lẩm bẩm:

- Em không ăn đâu, em mệt quá.

Dĩ nhiên hắn biết cô mệt thế nào, tối hôm qua bọn họ chiến đấu hăng hái trên giường một phen, đã lâu không có làm chuyện tình này, cả hai người bị bỏ đói gặp nhau như nắng hạn gặp mưa rào, sau một hồi hành hạ cái giường liền chuyển vào trong phòng tắm, diễn lại một màn kinh thiên động địa… Rời phòng tắm còn đầy mùi hoan ái, tiến vào giường, chưa thấy thỏa mãn, lại kịch liệt vận động ư ư a a thêm lần nữa, sau đó lại tiến vào phòng tắm… cuối cùng cô không trụ nổi mà ngủ thiếp đi trong bồn tắm…

Nếu không phải vì cô yếu ớt không chịu nổi một kích, hắn tuyệt đối sẽ không thu tay lại, ai bảo cô hại hắn vườn không nhà trống lâu như vậy, đương nhiên là có nghĩa vụ bồi bổ lại hắn những tháng ngay cô đơn tịch mịch.

- Ngoan, bữa ăn sáng để nguội ăn không tốt, hay không tắm nữa, em ăn luôn nhé.

- Em không ăn.

Cô rốt cuộc mở mắt, bộ dạng ngái ngủ thực khả ái.

Không thể kháng cự sức hấp dẫn, Diêm Nhược Thiên cúi đầu hôn lên môi cô, trước kia đều là cô dậy trước, chuẩn bị quần áo đi làm cho hắn, hắn chưa từng nhìn thấy cô như lúc này.

- Sáng sớm đã ầm ĩ thế…

Cô hờn dỗi giụi đầu vào gối.

- Nếu em không dậy ăn điểm tâm, anh liền đem em thành bữa sáng đấy.

Lần này cô kéo chăn che kín đầu của mình, đầu óc đột nhiên minh mẫn, chuyện phát sinh tối hôm qua hiện rõ từng ly từng tý, mặc dù là vợ chồng mau hai năm rồi, nhưng hôm qua là lần đầu tiên bọn họ như vậy, kịch liệt điên cuồng, một lần lại một lần thét chói tai, một lần lại một lần trèo lên đỉnh núi dục vọng, một lần lại một lần vui thích cung khóc trong lúc thoải mái…Trời ạ! Thật thẹn thùng quá đi!

- Anh đếm đến mười, em mà không dậy, anh không khách khí nhé. Một, hai, ba…

Lam Vân Diễm bật dậy, thẹn thùng nói:

- Anh đứng đây, em làm sao mặc đồ được?

- Bên ngực trái em có một nốt ruồi, phía mông phải có một cái bớt, em bị anh ăn từ đầu đến chân, trên người em có chỗ nào anh chưa nhìn qua, sợ cái gì?

Giọng hắn mỗi lúc một thấp, lại khàn khàn, bộ dạng cô quả thực hấp dẫn hắn quá đi, sắp chảy nước miếng tới nơi rồi.

Cô vừa thẹn vừa giận cầm lấy gối ném hắn.

- Anh là đồ đại sắc lang, mau đi ra ngoài cho em.

- Được rồi, được rồi, anh đi đây.

Không đi ra ngoài hắn sẽ biến thành dã thú mất, trải qua một đêm kích tình như vậy, cô cần phải hồi phục sức đã.

Sau khi rửa mặt, thưởng qua bữa sáng, Lam Vân Diễm đột nhiên nghĩ đến một chuyện rất quan trọng.

- Hiện tại mấy giờ rồi?

- Không biết, hơn mười một giờ hoặc là mười hai giờ gì đó.

Diêm Nhược Thiên nhún vai trả lời.

- Trời ạ! Đi làm. . .

Cô kinh hoảng nhảy lên, luống cuống tay chân đi ra ngoài.

- Anh đề nghị em trước tiên thay áo tắm trên người đi, bằng không người trong tập đoàn sẽ bị em hù dọa chạy mất, các đồng nghiệp đã bị em làm cho suy tim mất rồi.

Hắn dù bận vẫn ung dung thưởng thức bộ dạng hỗn loạn của cô.

Trời ạ! Cô tại sao có thể gây họa lớn như vậy? Oán giận nhìn hắn liếc mắt, Lam Vân Diễm hoảng hốt chạy về phòng chuẩn bị, bất quá, khi cô mặc xong xuôi đồng phục vào, chạy tới trước mặt Ngô tổ trưởng trình diện thì đã quá giờ làm việc từ lâu.

* * *

Thế giới của cô đã tới ngày tận cùng chưa?

Lam Vân Diễm không nhịn được đập đầu vào tấm ván gỗ, cô thà chết chưa giờ sao dám gặp ai!

Hai tay che mặt, đầu óc không khỏi hiện lên một màn trưa qua.

Cô chật vật chạy tới trước mặt Ngô tổ trưởng.

- Tổ trưởng, thật xin lỗi, em ngủ quên.

Khom người chào, mặc dù cô là người bị hại, nhưng nếu muốn cho tổng giám đốc lão gia nhận tội, cô thà chết còn hơn.

Ngô tổ trưởng lạnh lùng nhìn cô một cái, nhàn nhạt cho hai chữ:

- Được rồi.

- Em không có ý lười biếng đâu.

- Được rồi, không cần nói nữa, coi như cô đi công tác về.

- Công tác?

Cô thật sự ngu ngốc mất rồi, không có cách nào biện giải, đại não hoàn toàn không kịp phản ứng.

- Theo tổng giám đốc ăn cơm, lại cùng tổng giám đốc lên… Haiz, tôi nghĩ đây có thể cho là đi “công tác.”

Ngô tổ trưởng chán ghét nhìn những nếp nhăn trên y phục cô.

Lam Vân nhìn qua gương, cô biết bộ dạng mình hẳn là rất lôi thôi, nhưng là, nếu như không phải vội vàng trình diện, cô đã có thể chỉnh trang lại y phục …Tổ trưởng vừa nói gì? Theo tổng giám đóc ăn cơm, lại theo tổng giám đốc… chữ chưa nói kia chẳng phải là “giường” sao?

Cô mở to mắt, tổ trưởng tại sao nói như thế nói điều này? Không sai, mặc dù đây là sự thật, nhưng cũng không cần thiết định tội cô như vậy, giống như vừa chính mặt nhìn thấy cô bò từ giường tổng giám đốc xuống vậy.

Hắng giọng một cái, cô giúp mình rửa lại tội danh:

- Tổ trưởng, em cùng tổng giám đốc không phải là quan hệ như chị nghĩ đâu…Quan hệ, ây … chúng em chỉ là bạn tốt…Đúng, bạn tốt, hai năm trước chúng em quen biết nhau.

Cô hoàn toàn không biết, càng tô càng đen sao?

- Cô không cần giải thích, hiện tại tất cả mọi người trong tập đoàn đều biết quan hệ giữa cô và tổng giám đốc như thế nào.

Hả, chả lẽ Quân Quân đã nói cho mọi người thân phận của cô? Nhưng sao thái độ của Ngô tổ trưởng đối với cô không giống như với phu nhân tổng giám đốc, mà là giống với đồ bỏ đi… Rốt cuộc là chuyện gì đây?

- Em cùng tổng giám đốc có quan hệ gì?

Cô khiêm nhường hỏi.

- Nhân viên đưa đồ ăn bắt được cô ngủ trên giường tổng giám đốc, cô còn giả bộ ngây ngô sao?

Ngô tổ trưởng càng xem thường cô, đã có bản lãnh quyến rũ tổng giám đốc thì phải có gan chịu đòn đi.

- Này. . . Đây là ý gì? Đây là có người cố ý nói dối, hẳn không phải là thật “Nhìn thấy” sao. . .

- Nhân viên phục vụ bữa sáng hôm nay tận mắt nhìn thấy cô nằm ở trên giường tổng giám đốc, “thân thể trần truồng”, chẳng lẽ cô nghĩ nói người ta nhìn lầm người sao?

Không có, người đó không có nhìn lầm, cô coi như xong!

Đây chính là cái gọi là cơn ác mộng, cô thật sự từ hồ ly tinh lên cấp dâm phụ, thử hỏi cô ở chỗ này trả lời như thế nào?

Bình thường mà nói, lúc này cho dù bỏ đi là điều tốt nhất, nhưng cô không thể nhịn được, nam nhân kia thực sự xấu xa! Tình huống vô cùng rõ ràng, hết thảy cũng là âm mưu của hắn, có chủ tâm đem cô bức đến đường cùng, cô phải hàng phục ý tứ của hắn – thôi việc!

Tiểu nhân! Tên vô lại! Vô sỉ! Hèn hạ. . . Cô không phục.

Không sao, ít nhất không có ai dám gọi thẳng mặt cô hai chữ “dâm phụ”. Cô có thể kiên trì phục thù.

“Các cô có biết không? Cô ta thực sự bò lên giường tổng giám đốc.”

Hả? Đây không phải là đang nói cô sao? Lam Vân Diễm vội vàng bồn cầu, đem lỗ tai dán trên cánh cửa phòng vệ sinh.

“Không biết cô ta có thân hình thế nào, bản lãnh ra sao mà bò được lên giường tổng giám đốc nhỉ?”

Hừ, cô cũng xinh xắn đáng yêu chứ bộ.

“Đúng vậy a, tổng giám đốc cũng không có con mắt nhìn người gì cả, có thể bò được lên giường của ngài ấy, không biết là đã dùng cách gì?

Cái này phải hỏi Diêm Nhược Thiên, ban đầu tại sao ở nhiều nữ nhân như vậy hắn lại chọn cô.

“Tôi nghĩ cô ta nhất định là bỏ thuốc mê trong rượu tổng giám đốc, bằng không dựa vào bộ dạng tầm thường của cô ta làm sao quyến rũ được ngài ấy?

Thật quá sức chịu đựng rồi! Cô nghe không nổi nữa, bộ dáng tầm thường? Quá không có thẩm mỹ quan rồi, cô ít ra cũng thanh thuần chứ, còn nói gì, cô “bò lên giường tổng giám đốc”, cô được hắn bế lên chứ bò lúc nào?

Có thể nhẫn, không có thể nhẫn. . . Phanh một tiếng, cô bị cử động thô lỗ của bản thân làm cho khiếp sợ, đồng thời khiến mấy nữ nhân viên ở bồn rửa tay hoảng hốt, mọi người trừng mắt nhìn cô như thấy quỷ.

- Ý, quấy rầy đến các vị rồi.

Nhanh chóng lấy lại tinh thần, Lam Vân Diễm ưu nhã hướng mấy người nọ mà đi, mấy người kia nhanh chóng hướng hai bên lui ra, cô chậm rãi rửa tay sau đó lau tay rồi nói:

- Cá nhân tôi thật bội phục các vị tiểu thư có thể ở phòng rửa tay nói chuyện phiếm, bất quá, đừng để cho miệng các vị bị ô nhiễm trong môi trường này.

Thẳng lưng, cô như một nữ vương cao ngạo đi ra ngoài, đóng sầm cửa nhà vệ sinh lập tức nghe được bên trong cửa truyền ra thanh âm chửi rủa, nhưng cô không chú ý, bởi vì lúc đưa ra quyết định, cô cũng đã nghĩ việc rời đi, nhưng không phải theo cách của Diêm Nhược Thiên, mà là theo cách của cô, cô sẽ không thua!

“Diêm Nhược Thiên, kế tiếp làm sao đây?” Cô cười nhạt. Chờ coi sao, chuyện tuyệt đối sẽ không như hắn mong muốn!