Tổng Tài Ở Trên Tôi Ở Dưới

Chương 26: Trực thăng đỗ trên sân thượng




Editor: Team Hạ _KuniWang_

Team: Lục Vân Đảng

Cẩn thận ngẫm lại, mấy năm này cô thật đúng là bị coi thường đủ thứ, càng không ngừng thu mình cuộn tròn lại ở góc tường, khiến cho chúng bạn xa lánh, khinh thường......

Mọi chuyện đều đã trôi qua. Tất cả cũng chỉ còn là ký ức một thời.

Đều đã xong.

Không dây dưa nữa với Mộ Thiên Sơ, không hề có chút hoài niệm với quá khứ, từ giờ về sau, cô muốn làm việc vì chính mình mà sống đến lúc rời đi.

Thời Tiểu Niệm thò tay lau nước mắt, trong giỏ lấy ra chùm chìa khóa mở cửa.

Lúc đẩy cửa ra, cô ngây người một lúc, chỉ thấy trong nhà một đống bừa bãi, cô xem xét căn nhà thì lại bị chính giày của mình rơi trúng, dưới sàn đều là giày trong tủ bị ném loạn khắp nơi như là có một vụ trộm vừa xảy ra.

Là Cung Âu phái người đến nhà cô.

Đứng một lúc ở cửa ra vào, Tiểu Niệm cô chỉ có thể nghĩ đến cái này là đáp án, đoán chừng là muốn ở trong nhà cô tìm ra đứa con bị thất lạc,vì không nhìn thấy mà đập phá đồ đạc lung tung......

Đột nhiên gặp phải Mộ Thiên Sơ, làm cho cô thiếu chút nữa đã quên mất chuyện trọng trước mắt là cái gì nha.

Là tìm ra bằng chứng có thể chứng minh được sự trong sạch của mình.

Cô nghĩ tới, đơn giản nhất trực tiếp dùng phương pháp xử lý chính là đi bệnh viện làm koeerm tra một lần, lại để cho bác sĩ chứng minh cô căn bản chưa sinh con.

Đã nghĩ được biện pháp giải quyết, Tiểu Niệm cũng không vội mà đi bệnh viện.

Cô hiện tại đã quá mệt mỏi, thầm nghĩ nằm ở trên giường nghỉ ngơi thật tốt một đêm.

Cô đi vào phòng, đem điện thoại di động đi sạc điện, hồi sau rồi mới đơn giản thu dọn thoáng qua căn phòng, xong xuôi rồi đi ngủ một giấc.

Đại khái là cô thể lực sớm đã tiêu hao, vốn tưởng rằng sau khi gặp qua Mộ Ngàn Sơ mình nhất định lại bị tra tấn tinh thần một phen mới ngủ được, lần này, cô áp người mình ôn nhu thoải mái vào trong cái chăn liền cảm giác được cơn buồn ngủ ập đến, rất nhanh sau đó liền tiến vào giấc ngủ......

Giống như là đã qua mấy thế kỷ không thể tại trên giường của mình hảo hảo ngủ một giấc ngon.

"Đát đát đát......"

Nửa đêm, một hồi tiếng các loại máy móc động cơ âm thanh từ bên ngoài truyền đến, làm cho người cảm thấy đau đầu.

Thanh âm làm cô nằm trên giường trằn trọc, không có biện pháp nào làm cho mình ngủ được đành phải từ trên giường xuống bắt đầu phủ thêm một kiện áo khoác đi ra khỏi nhà......     Trong hành lang có những hộ gia đình nghe được tiềng ồn ào liền nhao nhao đi tới, chuyền nhau những câu hỏi thăm có chuyện gì quan trọng, những thanh âm kia là gì?

"......"

Lúc Tiểu Niệm đánh một cái ngáp, ra bên ngoài nhìn qua đêm đen như mực, có chút mê man.

Thanh âm này phát ra từ đâu? Quả thực là quá ồn ào!

"Thời Tiểu Niệm! Lập tức lên trên sân thượng."

Một giọng nói ngang ngược từ trong bầu trời tối đen đột nhiên vang lên, thanh âm rõ ràng cho thấy thông qua loa phóng thanh truyền tới, từng chữ đều vang dội đến làm cho người nghe được rành mạch.

Lúc này cơn buồn ngủ trong cô liền bay đi hết chỉ còn khiếp sợ mà mở to mắt.

Thanh âm kia là...... Cung Âu?

Không có khả năng......

Nhất định là cô nghe lầm.

Lúc này Tiểu Niệm tâm tình có chút tĩnh lại, quay người định đi về giường nhưng rất nhanh cô chợt nghe đến giọng nói của Phong Đức vang lên trên bầu trời đêm "Thời tiểu thư, thiếu gia đang ở trên sân thượng chờ người, xin lập tức đi lên."

"Thời tiểu thư, thiếu gia đang ở trên sân thượng chờ người, xin lập tức đi lên."

"Thời tiểu thư, thiếu gia đang ở trên sân thượng chờ người, xin lập tức đi lên."

......

Liên tiếp ba lượt.

Tiểu Niệm lấy tay che lên lỗ tai nhưng vô dụng, phía sau tất cả đều là hộ gia đình phàn nàn âm thanh, tuy nhiên Phong Đức tựa hồ không hề có ý định dừng lại.....

Cô cắn cắn môi, đành hướng phía thang máy đi đến, nhanh chóng lên tầng cao nhất, tâm tình loạn đến không còn gì nữa.

Cung Âu đúng lúc này tìm cô làm cái gì nha?

Hắn rõ ràng đã nói cho cô thời gian là một tuần lễ.

Ra khỏi thang máy Tiểu Niệm đi thêm một tầng lầu sau đó đẩy cửa ra khoảng sân thượng, cửa vừa mở cô không khỏi phải né ánh mắt nếu không muốn bị mù khi vừa đi từ bóng tối ra.

Chỉ thấy cái sân thượng to như quảng trường rực rỡ ánh đèn, trên mặt đất chung quanh sắp xếp một hàng la liệt toàn là đèn, đem trọn cái đêm tối chiếu lên giống như ban ngày.

Xa xa nhìn lại, ngọn đèn trung tâm bao quanh bốn phía của phi cơ trực thăng.

Thật là khoa trương quá mà.

"......"

Cô cuối cùng biết rõ tiếng ồn kia từ đâu mà có.......

Ở bên cạnh phi cơ trực thăng được sắp xếp một số bảo tiêu, dáng người nghiêm chỉnh, trận địa sẵn sàng chờ đón, bên cạnh đó Phong Đức ăn mặc nhã nhặn theo phong cách tây âu, vẻ mặt hiền lành mà nhìn qua cô, mỉm cười mở miệng "Thời tiểu thư."     Trên sân thượng Dạ Phong thật to nhưng cũng thật lạnh.

Thời Tiểu Niệm chỉnh lại áo khoác trên người rồi lại đi về hướng Phong Đức cất tiếng hỏi: "Phong quản gia, cái này là tình huống gì nha?"

Trên bầu trời đen xuất hiện một mảnh đèn sáng rực làm thấy rõ được chiếc máy bay trực thăng đang hướng về phía này mà đáp cánh, cái này cũng thật quá phô trương rồi.

"Là như thế này, thiếu gia buổi tối  phải đi thành phố C để tham gia một buổi tiệc, khi trở về muốn đáp xuống tại đây. Tôi lo lắng ban đêm ánh mắt nhìn không chuẩn xác sẽ rất khó tìm được vị trí mà trực thăng cần đáp xuống, vì thế mới phải chiếu đèn trải dài khắp đường băng." Phong đức cười tủm tỉm nhìn cô mà giải đáp.

"......"

Ngọn đèn đường băng.

Có tiền liền tùy hứng như thế?

Thời Tiểu Niệm nhìn tình cảnh mặt đất đầy ánh đèn thì lâm vào tình trạng trầm mặt, sau nửa ngày mới kịp phản ứng mà hỏi: "Tại sao muốn đáp xuống tại đây?"

Đây mới là trọng điểm.

Nghe vậy, Phong Đức chỉ cười mà không đáp, quay đầu nhìn về phía khung cửa của chiếc máy bay trực thăng.

Thời Tiểu Niệm nhìn theo ánh mắt của Phong Đức thì chỉ thấy trên máy bay xuất hiện dáng người Cung Âu ngồi một cách tuỳ ý, hoàn toàn bày ra bộ dáng lười biếng. Khi trực thăng đáp ổn định thì một cặp chân dài bước ra khỏi cabin, bộ âu phục màu đen thẳng tắp, trên khuôn mặt vẫn giữ vẻ kiêu ngạo của chính mình, hắn đứng trước mặt cô với dáng vẻ cao cao tại thượng, trên tay lại còn đang bưng một ly rượu đỏ nhẹ nhàng lay động.

"Thời Tiểu Niệm, là tôi không đủ gây chú ý, hay là máy bay của tôi không đủ gây chú ý?"

Thấy cô nhìn qua, Cung Âu không vui mà hừ lạnh một tiếng.

Vừa cùng Phong Đức đến Thượng Thiên đài nói chuyện với lão già vậy mà giờ hắn đứng sờ sờ trước mặt cô thì cô lại chẳng để hắn ở trong mắt?

"Cái gì nha?"

Thời Tiểu Niệm nghe không hiểu rốt cuộc là hắn nói cái gì

"Cô đúng là không có mắt mà!" Cung Âu vẻ mặt hung dữ trừng mắt nhìn cô, nâng ly lên đem dòng rượu đỏ như máu ấy một hơi uống sạch.

"......"

Thời Tiểu Niệm bị chửi nhưng lại còn ngu ngơ không hiểu thấu, chỉ có thể không ngừng tự nói với chính mình là đừng so đo với hạng người tính tình cổ quái lại mắc chứng bệnh hoang tưởng này.

"Cung tiên sinh, ngài có cần thêm rượu không?."

Một thanh âm kiều mị truyền đến.

Thời Tiểu Niệm lúc này mới chú ý tới bên cạnh Cung Âu còn có một nữ nhân mặc lễ phục màu trắng trông thanh khiết và không kém phần hoa lệ, lớn lên thập phần xinh đẹp mỹ miều mà mỹ nữ này đang không ngừng đem khuôn ngực đẫy đà của mình dán chặt lên người Cung Âu, một bên thì cố tình dính chặt một bên thì trên tay cầm chai rượu bồi rượu cho hắn.    "Không uống."

Cung Âu đem ly rượu đang cầm trên tay mà ném xuống, dùng một tư thế anh tuấn từ trên máy bay nhảy xuống, khí thế cao ngạo liếc xuống Thời Tiểu Niệm mà lên tiếng "Còn không đi?"

"Đi đâu?. Thời Tiểu Niệm không kịp phản ứng chỉ biết ngu ngơ hỏi

"Nhà của cô."

"......"

Thời Tiểu Niệm vì khiếp sợ mà mở to mắt, nhìn thấy bóng lưng của hắn đã đi xa lẫn vào trong làn gió thổi, dưới đất ngọn đèn chiếu lên càng làm nổi bật khí thế của hắn, Bóng lưng của hắn ngay bên cạnh cô làm cô không hiểu sao bóng lưng ấy lại khiến người ta liền cảm thấy tỏa ra một khí lạnh rất lớn......

Cô còn muốn hỏi nhưng lại thấy một nữ nhân trẻ tuổi mặc trên người bộ trang phục gợi cảm từ trên máy bay bước xuống theo sát bên cạnh Cung Âu,Khí lạnh được tỏa ra có thể xuyên thấu qua người, khiến người ta rùng mình một cái: bộ lễ phục hở phần lưng lại thêm phần eo thon gọn cũng hở nốt,chân váy xẻ một đường làm lộ ra đôi chân dài thẳng tắp...

Làm cái gì nha?

Tiểu Niệm nghi hoặc mà nhìn về phía Phong Đức, Phong Đức nhìn thấy  nhưng cũng không biểu lộ, hướng nàng giới thiệu, "Bạn gái thiếu gia hôm nay là người mặc lễ phục dạ hội màu trắng, thiên kim tiểu thư của xí nghiệp điện tử Lâm thị; Mặt khác ba cái là do đêm nay trên yến hội có người đưa cho thiếu gia'Lễ vật'."

Lễ vật.

Thêm bạn gái nữa tất thảy là bốn.

Hắn nuốt trôi sao?Ngưu tầm ngưu mã tầm mã , thật buồn nôn.

"Thế nhưng mà...... Cái đó và ta có cái gì quan hệ?"

Lúc Tiểu Niệm nghĩ mãi mà không rõ, thời điểm này Cung Âu không mang theo nữ nhân đi mây mưa thất thường, lại lái phi cơ trực thăng trên nhà cô để làm cái gì nha?

"Thì tiểu thư xuống dưới sẽ biết." Phong Đức vừa cười vừa nói.

"......"

Tiểu Niệm cảm thấy dự cảm không tốt

Cung Âu liền mang  bốn nữ nhân công khai mà tiến vào, đây là phòng mà cô thuê, rất nhỏ, bốn nữ nhân đi vào không hẹn mà cùng mà lộ ra thần sắc xem thường nhưng đều thông minh mà trầm mặc, không dám trước mặt Cung Âu mà nói lung tung.

Cung Âu đi vào nhà cô, bắt đầu cởi quần áo, vung đến một bên, rồi thẳng đến phòng bếp,xem như nhà mình mà tùy ý.

Tiểu Niệm vội vàng đi theo vào"Cung Âu ngươi...Cung tiên sinh,ngươi tìm ta có việc sao?"

Cung Âu trực tiếp mở ra tủ lạnh, nhìn lướt qua,lông mày chau

lại

"Kem ở đâu?"

"Cái gì nha?"

"Ngươi không phải nói,kem đã ăn xong ngươi một lần nữa cho ta làm"

Cung Âu  một tay đóng tủ lạnh một tay để lên trên, mặt đầy giận dữ mà hướng cô:"Ngươi đang gạt ta? Ngươi dám gạt ta?"

Hắn là người rất dể phát tiết lên người khác, hắn như muốn đem đốt cháy tất cả

"Ta không có lừa ngươi. Vân vân... đợi một tý"

Lúc Tiểu Niệm đột nhiên kịp phản ứng, khó có thể tin mà nhìn người nam nhân anh tuấn trước mặt.

"Ý của ngươi sẽ không phải là đem ta làm kem toàn bộ ăn sạch a?"

"Cho ta kem"

Cô làm kem quá phù hợp khẩu vị của hắn, hắn một ngụm không ăn cả người đều buồn bực.

"Đây chính là 20 Thùng kem!" Tiểu Niệm nghe xong toàn bộ đều không thể tin được, "Một người bình thường từ từ ăn mà nói, cũng phải hai tháng a."

Mà hắn và cô tách ra vẫn chưa tới 24 Tiếng đồng hồ.

Lúc tiểu Niệm phát hiện ra đã tối đa thời gian mình đối với hắn cũng chỉ biết im lặng, nàng trầm mặc một lát, tiến thêm một bước tại cung âu tiến thêm một bước gần hắn nói: "Vậy anh đi về trước đi nhé, một lúc ta làm xong kem sẽ thỉnh quản gia mang cho anh"

Nàng rất không thích hắn có mặt trong nhà nàng....

" Không được! Ta hiện tại rất muốn ăn!" Cung Âu nói

"......" Trước mặt hắn, cho tới bây giờ tiểu niệm đều không có quyền được cự tuyệt, chỉ có thể gật đầu, " Tôi đi ra đây mua một ít tài liệu để trở về làm"

Nhiều khi rời khỏi một hồi liền có thể tìm cách thoáy khỏi Cung Âu.

"Thì tiểu thư, tài liệu đã được chuẩn bị xong, tất cả đều ở bên trong đây"

Phong Đức từ bên ngoài ngoài mang theo mấy nữ hầu bước đến, đem theo tài liệu buông xuống.