Tra Công Ham Muốn Chiêm Chiếp

Chương 12




Điện thoại tra công run một tiếng, hắn vô cùng phấn khích cầm điện thoại lên nhìn.
Là tin nhắn rác.
Tra công suy sụp ném điện thoại cho thư ký, hỏi: "Người ngủ trong phòng tôi tỉnh chưa?"
Thư ký hỏi: "Lâm tiên sinh?"
Tra công nói: "Còn không phải? Còn có người khác ngủ phòng tôi sao?"
Tra công vừa nhìn liền biết tâm tình không tốt, thư ký không dám chậm trễ, nói: "Lâm tiên sinh bảy tiếng trước đã rời khách sạn."
"Ồ."
Tra công bình thản đáp một tiếng, làm bộ chính mình không để ý.
Thiết, chỉ là một tên bạn trai cũ, không đáng giá để hắn nhọc lòng.
"... Bộ quần áo này đẹp mắt không?"
Tra công đứng trước gương xoay một vòng, tầm mắt nhìn nam thư kí bách thẳng gần bằng tuổi của mình.
Thư ký trừng mắt, gật đầu liên tục: "Nhìn được."
Cái áo khoác này tương đối rộng rãi, nhàn nhã nhưng không mất sự uy nghiêm, quan trọng nhất là, có thể giấu bụng rất tốt.
"Mua."
Hắn ở Paris đi dạo phố ba giờ, đây đã là bộ thứ 100 hắn mua.
Từ sáng sớm đi dạo đến buổi trưa, nam thư kí đau khổ, cay đắng gọi một nhà hàng đặt bàn: "Trát tổng, ngài buổi trưa muốn ăn gì?"
"Không ăn, cậu ăn đi. Tôi làm tóc." Tra công sờ sờ cằm, chậm rãi nói,: "Cậu nói, nếu tôi nhịn đói ba ngày thì mặt có thể nhỏ lại không?"
Hai tháng trước, tra công có buổi diễn thuyết trước vạn người, hắn ngẩng đầu liền lấy vài cọng râu lún phún, mặc áo Polo đỏ trực tiếp lên đài, cho tới bây giờ thư ký vẫn chưa từng thấy loại chiến trận như hôm nay.
Mua quần áo, đi làm tóc, còn giảm cân, thư ký nghi ngờ không thôi nói: "Ngài... Là muốn đi gặp tổng thống sao? Là chương trình hội ngộ phát sóng trực tiếp trên toàn cầu? Tôi làm thư kí mà sao không biết a?"
Thẳng nam thư ký chân thành nói ra nghi vấn, tra công lại nghe được một loại ý trào phúng, cắn răng nói: "Cậu biết cái đếch gì, đây là thể diện của bạn trai cũ."
————
Sau đêm 419 đó, đã qua ba ngày.
*419: for one night, tình một đêm.
Lâm Giang Tuyết từ bệnh viện trở về, đêm đó nóng sốt, uống thuốc dằn xuống, quay lại đoàn phim tiếp tục quay.
Cậu đã xin nghỉ bảy ngày, nếu lại xin nghỉ nữa thì thật không tiện, ban ngày có công việc dời đi lực chú ý, tối đến, Lâm Giang Tuyết trở về khách sạn, liền không khống chế được bản thân mà nhớ tới đêm đó.
Cậu luôn cảm thấy bên trong có đồ vật.
Lâm Giang Tuyết biết là do tâm lí, nhưng vẫn là tự ngược, một lần lại một lần tẩy rửa bên trong.
Cứ liên tục như thế, cậu sốt nhẹ không lùi, tinh thần hoảng hốt, dựa vào uống thuốc để chống đỡ.
Lâm Giang Tuyết là một người nhịn rất giỏi, treo nửa ngày trên không vẫn không thấy một chút suy yếu, buổi trưa tất cả mọi người đi ăn cơm trưa, cậu miễn cưỡng đến được phòng nghỉ liền xụi lơ nằm trên ghế dài.
"Thầy Lâm." Cẩu Huy Nhiễm ló gương mặt vô, lặng lẽ tiến vào: "Thầy Lâm?"
Cẩu Huy Nhiễm vừa thấy Lâm Giang Tuyết, không nhịn được cuống họng lạnh lẽo.
Lâm Giang Tuyết lần này diễn chính là tác phẩm kinh điển IP (Tiếu ngạo giang hồ), cậu vai Đông Phương Bất Bại, nhân vật này vốn phức tạp, cố tình còn có vô số châu ngọc ở phía trước, Lâm Giang Tuyết áp lực rất lớn.
Cẩu Huy Nhiễm lại cảm thấy được, bằng mặt Lâm Giang Tuyết là có thể diễn nhân vật Đông Phương Bất Bại này.
Lâm Giang Tuyết chưa kịp thay đồ diễn, hồng y ngổn ngang, mái tóc dài màu đen buông xuống vài sợi, hai má hiện lên hai mảnh bệnh trạng đỏ bừng như bạch ngọc, như nữ tử thoa phấn má hồng.
Là một mỹ nhân.
Đáng tiếc bị một dương đình sen như tra nam trung niên phú hào vây quanh.
Lâm Giang Tuyết nghe động tĩnh, mở mắt ra, thấy là Cẩu Huy Nhiễm, lên dây cót tinh thần nói: "Làm sao vậy?"
Cẩu Huy Nhiễm rót một chén nước nóng đưa tới trong tay Lâm Giang Tuyết, nói: "Thầy Lâm, anh không ăn cơm sao?"
Lâm Giang Tuyết để ly xuống, nói: "Cảm ơn. Tôi nghỉ ngơi một chút liền đi."
Cẩu Huy Nhiễm thấy cậu không uống, nói: "Thầy Lâm, không nóng. Anh có phải bị say nắng không? Mặt thật đỏ."
Lâm Giang Tuyết nói: "... Không có. Tôi hiện tại không khát."
Cẩu Huy Nhiễm rất sớm đã phát hiện Lâm Giang Tuyết sẽ không ăn những thứ mà người khác đưa, đặc biệt là nước trong ly, cũng không biết từng gặp chuyện gì, như mèo hoang cảnh giác người.
Nhưng cậu cũng được coi như là bằng hữu đi. Cẩu Huy Nhiễm có chút ủ rũ, nói: "Thầy Lâm, anh thích người kia sao?"
Lâm Giang Tuyết tim đập rối loạn một cái, cưỡng ép trấn định nói: "Ý cậu là sao?"
Cẩu Huy Nhiễm nói: "Đêm đó chúng ta cùng nhau uống rượu, liền cái kia ai... đều nhìn thấy... Hai người quan hệ không tốt sao? Xưa nay không thấy hắn đến thăm anh."
Lâm Giang Tuyết nghĩ tới nam nhân xa lạ kia, cơ thể liền cảm thấy khó chịu, lạnh nhạt nói: "Chuyện này không liên quan tới cậu."
Cẩu Huy Nhiễm cười cười, nói: "Có quan hệ. Thầy Lâm, em thích anh. Hắn không xứng với anh."
Lâm Giang Tuyết: "..."
Cẩu Huy Nhiễm ghé sát vào Lâm Giang Tuyết, rất có cảm giác ngột ngạt nói: "Thầy Lâm, có thể suy nghĩ chuyện của chúng ta một chút không?"
Lâm Giang Tuyết trầm mặc chốc lát, giơ tay dùng sức đẩy hắn ra, nói: "Tôi không thích cậu."
Cẩu Huy Nhiễm nháy nháy mắt nói: "Có thật không? Dưới giường chó con, trên giường tiểu chó săn, em mười tám tuổi không đủ khỏe sao?"
Lâm Giang Tuyết đứng lên, nói: "Hi vọng cậu không nói tới vấn đề này nữa. Tôi và cậu chỉ là quan hệ công việc."
Lâm Giang Tuyết không biết là, một lão cẩu đã đến đoàn phim.
Tra công trải qua ba ngày khẩn cấp giảm béo, miễn miễn cưỡng cưỡng đem hai cằm giảm xuống, bất quá tiểu bụng bự vẫn kiên cường tồn tại, tồn tại đến rõ ràng.
Nhưng mà, người dựa vào ăn mặc, ngựa dựa vào yên. Tra công hảo hảo trang phục một phen sau, vẫn có chút anh tuấn. Dù sao cha là phú hàoTrung Quốc cưới một mỹ nhân nước Mỹ, gen trội vẫn cứu được thể diện của hắn.
Tra công kỳ thực một mực chờ Lâm Giang Tuyết liên lạc với mình, chờ mãi vẫn không chờ được, giống như bốn năm trước khi học tại Mỹ, Lâm Giang Tuyết chỉ liên lạc với hắn một lần duy nhất là lúc trả tiền.
Lần này cũng vậy, Lâm Giang Tuyết như thường không liên lạc với hắn.
Tra công: Đầu tra công phiền muộn.
Ngóng ngóng mà đi tới đoàn phim của Lâm Giang Tuyết là quá tiện, tra công vẫn như cũ chấp nhất với thể diện của mình, ăn bữa cơm với tiếu tiểu tử đóng vai Dương Liên Đình liền đạt thành hợp tác, lấy cớ tham ban đến gặp Lâm Giang Tuyết.
Lâm Giang Tuyết mới vừa đi ra, liền nghe tiếu tiểu tử ở phía sau cậu gọi: "Lão Cung!"
Lão công?
Lâm Giang Tuyết kỳ quái quay về phía sau, liền thấy gương mặt của tra công đang đi tới hướng mình.
Tra công hóp bụng lại, mắt nhìn thẳng mà nhỏ giọng hỏi thợ trang điểm: "Kiểu tóc của tôi thế nào?"
Thợ trang điểm: "Bão đến cũng không đổ."
Tra công giống như đi thảm đỏ, bước nhanh đến trước mặt Lâm Giang Tuyết, bước chân chợt dừng lại một chút, bộ dạng vừa mới thấy cậu, kính râm cũng không lấy xuống, nói: "Lâm... Lâm cái gì nhỉ? Nha, Lâm Giang Tuyết. Không nghĩ tới đi? Đừng hiểu lầm, tôi không phải tới thăm cậu."
Lâm Giang Tuyết mặt trắng đến hù người, khó coi đến kéo kéo khóe miệng, nói: "Trùng hợp như thế... Đã lâu không gặp."
Tra công vốn còn muốn nói điều gì, thế nhưng hắn lập tức liền hóp bụng lại.
Đừng cúi đầu, vương miện sẽ rơi xuống: đừng nói chuyện, bụng bự sẽ hiện ra.
Tra công gật gật đầu, bắt chuyện xong xuôi, hướng phía tiểu mỹ nhân đi đến, vừa đi vừa nói: "Thảo, đã lâu không gặp? Tức chết tôi rồi, rõ ràng ba ngày trước vừa mới gặp qua!"
Tác giả có lời muốn nói: một giọt không có! Khen ta cũng không có!