Trạch Nam Hoàng Kim

Chương 6-2: Thiếu



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bị trêu chọc, Thành Uyên có phần quẫn, lập tức đứng đắn: "Thật có lỗi để đợi lâu. Vừa rồi chúng ta nói tới đâu rồi?"

"Vừa rồi nói tới bên cậu." Hình Tử Dương đợi thật lâu, rốt cuộc có cơ hội nói chen vào: "Bên cạnh công ty có nhà hang với bữa trưa cạnh bể bơi. Hu, tôi nhớ bắp cải xào, cũng rất muốn ăn cơm lu, thịt gà giòn, trà sữa trân châu, đều do một tên xấu xa nào đấy không lương tâm ném tôi tới nơi không có những món ăn ngon này, tên xấu xa kia còn đặt bữa trưa ngon miệng mà tôi không thể ăn, quá tức quá tức đó!" Mỗi lần nhắc tới hai chữ ‘xấu xa’, lại tức giận lườm Thành Uyên một cái.

Cúi xuống, anh tiếp tục oán hận nói: "Tôi ở đây ăn không đủ no, lại vẫn có vị kỹ sư trưởng luôn ở nhà không ra cửa, đi làm công việc của anh ta, tôi đặt bữa trưa trong nhà hang đó, chính là vì muốn nói chuyện với cô gái đó, giờ thì không thể nói chuyện đến số điện thoại cũng không có!"

"Làm xong việc có thể trở về, tôi có quy định cậu phải ở đấy một năm sao?" Đối với một đống lớn oán giận của Hình Tử Dương, Thành Uyên chỉ nhíu mày.

Nghe thấy giọng nói Thành Uyên nhẹ nhàng như vậy, Hình Tử Dương run rẩy vươn ngón trỏ ra, chỉ vào Thành Uyên trong màn hình nói: "Nói dễ dàng như vậy, cậu tới đây, các cậu nhìn người này đi.” Bọn bạn đã sớm biết tính cách Hình Tử Dương, bị phản ứng khoa trương của anh chọc cười to không ngừng.

"Tôi nói này A Uyên, cậu đồng ý thả cậu ấy về vài ngày đi, nếu thật sự bắt cậu ấy ở Châu Âu một năm, khẳng định cậu ấy điên mất, hơn nữa, cũng để cậu ấy về giúp cậu." Có người nhảy ra nói chuyện.

"Cậu ấy có thể giúp tôi?" Giọng điệu nghi ngờ của Thành Uyên thật đáng đánh đòn, nhưng lại là sự thật.

Hiệu suất làm việc của Thành Uyên gấp ba kỹ sư bình thường, có năng lực tận dụng thời gian, bởi vậy rất nhiều vấn đề kỹ sư không làm được, đều do Thành Uyên tiếp nhận, từ trước đến nay phần lớn đều là anh giúp người khác, ít có người giúp anh.

"Người nầy - -" Hình Tử Dương bị khinh thường, lại không có lời nào để nói, chỉ có thể tức giận nhảy tưng tưng.

"A Uyên, cậu cũng đừng khi dễ cậu ấy nữa, để cho cậu ấy trở về đi, miễn cho cậu ấy lại chạy tới khóc lóc kể lể với anh trai cậu." Lão đại chủ trì hội nghị này, chính là đại cổ đông bỏ vốn lớn nhất, anh cười hỗ trợ hoà giải, miễn cho hai người trẻ tuổi gây gổ.

Nhắc tới anh trai mình, Thành Uyên nhíu mày, mắt nhìn màn hình, Hình Tử Dương này nếu thật sự nóng nảy, thật sự sẽ chạy tới đâm thọc, mấy chuyện kiểu này từ nhỏ đến lớn anh ta đã làm không ít quá, chỉ cần bị anh khi dễ, sẽ chạy đi kể lể với anh trai, còn có thể thêm mắm thêm muối, nói hưu nói vượn, phóng đại mọi chuyện lên, sau đó anh trai sẽ tìm anh "Tâm sự".

Nghĩ đến anh trai biết anh lại thích cô gái ấy, cũng bởi vì cô gái ấy để ý đến anh một chút mà cảm thấy hạnh phúc, loại hành động không có tiền đồ này nhất định sẽ chọc giận anh trai: "Được rồi."

Để cho Hình Tử Dương trở về, anh ta đỡ phải mồm rộng.

"Yes!" Hình Tử Dương nắm tay, nghe thấy có thể về nhà, anh ta lập tức hết uể oải, chỉ mong sao lập tức có thể lên máy bay bay về Đài Loan.

"Ác ác, Tử Dương muốn trở về, năm nay công ty thông báo tuyển dụng không ít viên chức mới, có mấy nhân viên nữ tuổi trẻ lại xinh đẹp, lần này nguy rồi."

"Thật không, có nhân viên nữ mới tới? Tôi đây là quản lí nhất định phải dẫn các cô ấy đi làm quen công ty!" Hình Tử Dương xoa tay, tính toán phát huy sức quyến rũ đàn ông thật tốt, bắt được một em gái đáng yêu.

"Không phải hiện tại." Thành Uyên hắt cho Hình Tử Dương một chậu nước lạnh: "Hôm qua tôi đã nói qua với cậu, mã hóa có vấn đề, không thể chuyển đến server, cậu phải bắt được Bug mới có thể trở về."

Hình Tử Dương khóc thét: "Mấy trăm vạn mã hóa đó, tôi phải tìm tới khi nào?"

"Ở Paris cậu có nhiều kỹ sư ưu tú như vậy, chuyện này không là vấn đề. Cậu nhất định phải tìm ra Bug, khi nào thì có thể trở về, do năng lực xử lý của cậu quyết định." Thành Uyên nửa điểm cũng không châm chước.

"Mẹ nó, cậu chơi tôi!" Hình Tử Dương phẫn hận không thôi: "hông thì cậu hỏi anh Tín, ví như anh ấy đồng ý, cậu có thể lập tức đáp chuyến bay gần nhất trở về."

"Không được." Anh Tín anh chủ trì hội nghị chat webcam này: "Khi nào cậu làm cho khách hàng đồng ý mới có thể trở về."

"... Aaaa." Vẻ mặt Hình Tử Dương bi phẫn cúi đầu, tiếp nhận chuyện không thể lập tức về Đài Loan.

Thấy thế, Thành Uyên bất động thanh sắc khẽ dương khóe miệng lên.

Giữ Hình Tử Dương ở lại châu Âu đương nhiên là cố ý, có thể kéo bao lâu sẽ kéo bấy lâu, bởi vì gia hỏa này vừa về, sẽ mang đến cho anh cảm giác chán ghét.

Tuyệt đối muốn cho Hình Tử Dương cách thật xa, anh mới không muốn để cho tên kia thấy Tố Tố, một chút cũng không muốn...

Xuyên phá tầng mây, từ trên trời đáp xuống, vững vàng đứng trên mặt đất.

Bước ra khỏi máy bay, Hình Tử Dương thấy ánh mặt trời ấm áp chói mắt của Đài Loan, anh không khỏi lộ ra nụ cười đắc ý: "Không cho tôi về, tôi càng phải trở về!"

Những người này lợi dụng công việc ném anh ta ở châu Âu hơn nửa năm, vẫn không ngăn được anh về nước!

Kéo vali hành lí, Hình Tử Dương hăng hái đi tới, không có mỏi mệt sau khi ngồi máy bay cả mười giờ nên có.

Hiện tại là tháng mười một, đúng là mùa thu không quá lạnh cũng không quá nóng, thoải mái hợp lòng người, Hình Tử Dương thích thời tiết này của Đài Loan.

Thuận lợi xuất quan, anh vừa đi vừa lấy điện thoại ra, mở LINE của nhóm, gửi một câu: Tôi đã trở về, khà khà.

Chỉ thấy số người online nhanh chóng gia tăng, mỗi người xem xong đều để lại một chữ "Nha" lạnh lùng.

Hình Tử Dương nhìn danh sách, phát hiện thiếu đi một người, lại chính là Thành Uyên.

"Hả." Thành Uyên nhất định lại coi như không thấy anh, người này vô tình như vậy, may mà anh đã quen Thành Uyên xa cách, nói không chừng anh ta đang bận viết chương trình, tạm thời không nên đụng vào anh ta: "Hiện tại thôi... Đi đâu?"

Hôm nay Hình Tử Dương không cần đến công ty, nhưng Hình Tử Dương không muốn về nhà nghỉ ngơi, tâm tình anh đang rất tốt, quyết định đến 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.