Trại Hoa Đỏ

Chương 2: Bóng ma lúc nửa đêm




Vĩ thấy chân tay mình trở nên tê dại và mặt đất bên dưới như chao đi. Bảo chưa bao giờ chạy đi đâu mà không xin phép. Mà thằng bé có thể đi đâu được ở khu vực hiểm trở này.



- Con tôi đâu rồi, chị… ? – Vĩ nhìn người dẫn đường bằng cặp mắt nghi ngờ và hoảng sợ.

- Cứ gọi tôi là Ráy. Cô bình tĩnh, đây đâu phải siêu thị như dưới suôi mà sợ lạc. Chắc thằng bé chayj đâu chơi quanh đây thôi.

- Tôi không bình tĩnh được. Nó đang bị ốm. Nó không phải như những đứa trẻ khác đâu.

- Bây giờ cô đi ngược trở lại, còn tôi đi lối này. – Ráy khoát tay về phía rìa núi.

- Không …

- Cô làm theo lời tôi. Đi cùng nhau chỉ mất thời gian. Tôi không làm gì con trai cô đâu mà sợ. – Ráy nhếch mép vẻ khó tả, không ra cười, cũng không ra khinh miệt.

Không còn cách nào khác, Vĩ đành quay trở lại con dốc ban nãy. Cô cảm giác Ráy vẫn đang quan sát cô từ phía sau lưng, nhưng khi cô ngoảnh lại, chị ta đã biến mất khỏi khoảnh đất. Vĩ bắt đầu tuyệt vọng. Dường như một bàn tay vô hình đang tách dần cô khỏi những người xung quanh, và lúc này, bao quanh Vĩ chỉ có núi rừng và những bụi cây rậm rạp. Con dốc dựng đứng mà lúc xuống Vĩ đã phải rất vất vả mới có thể ngăn chân mình khỏi trượt ngã thì giờ đây khó khăn gấp nhiều lần để leo lên. Không có sự hiện diện của con người, nhưng Vĩ vẫn cảm thấy những ánh mắt mờ ám đang theo dõi cô.

- Bảo ơi… con ơi.

Tiếng gọi của cô dội vào âm u và luồn trở lại thành một tràng ngân dài rền rĩ. Cô bắt đầu dùng năm đầu ngón tay để bám vào những rễ cây, nhưng chúng cứ chuồi ra vì lớp bùn trơn nhẫy đã quánh lại trên thân lá. Tiếng gọi của Vĩ nhỏ dần. Màu đỏ ngợp phía trước bắt đầu làm mắt cô hoa lên.” Bảo ơi”. Cô bật khóc. Cô không dám nghĩ đến những lý do gây ra sự mất tích của bé Bảo. Đúng lúc đó, cô thoáng nghe một âm thanh dài xào qua những tán lá.

- Vĩ ơi…Tiếng gọi vẳng xa xa nhưng đúng là tên cô. Nó trở nên rõ dần.

- Vĩ ơ….

i. Ráy ở đâ…y.

Vĩ vừa chạy, vừa lăn, vừa trượt trên con dốc đầy bùn đất. Cô đã quay trở lại đúng khoảnh đất ban nãy. Vẫn hoàn toàn vắng lặng.

- Mẹ ơi.

- Bảo.

Gió núi tạt vào hai gò má Vĩ ướt lạnh. Cô hướng về phía tiếng gọi. Nó nằm ở rìa núi bên tay mặt. Cô chạy ra sát mép núi. Lúc đứng giữa khoảnh đất, Vĩ vẫn nghĩ rằng đó là nơi tận cùng của sườn núi này và từ đây chỉ có thể trông xuống vực thẳm. Thì ra vẫn còn một con đường mòn nữa nằm khuất sau vách đá. Nó dốc thoai thoải và khá rộng rãi. Vĩ thấy trống ngực đập thình thịch. Cô băng mình trên con dốc. Nó viền theo sườn núi và bị chắn ngang bởi một mỏm đá khổng lồ nhô ra phía trước. Vĩ suýt kêu lên” Hình người cụt đầu”.

Bức tượng thiên nhiên tự tạo cô nhìn thấy ngoài đường cái trước khi Lưu ngoặt vào lối rẽ hoá ra nằm ở đây. Giờ nó ở ngay trước mặt cô, đen sì và đồ sộ khiến cô gai người. Vĩ tiến lại gần. Cô ngẩng mặt lên, đôi tay đang đỡ lấy phần cổ lơ lửng trên cao một cách ai oán.

Ngay sau lưng bức tượng là một cửa hang đen ngòm nhưng khá rộng rãi. Vì lòng hang bị bức tượng đá phía trên che kín nên bên trong tối om.

- Mẹ ơi, con đây.

Tiếng của bé Bảo đã rất gần. Vĩ vội vã luồn người xuống cái ngách rất hẹp dưới chân bức tượng. Con đường trước mặt dốc về phía trên, và cô đã nhìn thấy cái bóng nhỏ bé của con trai mình trên đỉnh dốc, bên cạnh là Ráy với mái tóc dài phất phơ theo chiều gió. Không chờ Vĩ đến nơi, Bảo đã chạy ào về phía mẹ. Đôi mắt Vĩ loáng nước, cô ôm chặt cái thân hình bé nhỏ quen thuộc.

- Con chạy ra tận đây mà không nói cho mẹ biết?

Bảo dụi đầu vào gò má ướt đẫm của mẹ, rồi không nói gì, cậu bé kéo mẹ về chỗ đang đứng ban nãy.

- Tôi nói rồi, trẻ con đến vùng này là thích lắm. – Ráy thản nhiên nhìn bộ quần áo đầy bùn đất của Vĩ.

- Mẹ nhìn kìa.

Vĩ quay về phía bé Bảo vừa chỉ. Cô dụi đôi mắt còn đang ẩm ướt để nhìn cho rõ. Trời đã về chiều, quang cảnh tím sẫm lại, nhưng Vĩ có thể thấy một khối đen sì đổ nát đằng xa, thấp thoáng sau những tầng cây lá trắng.

- Cái gì vậy ?

- Lâu đài đấy mẹ ạ.

- Bảo reo lên thích thú.

- Về thôi, muộn rồi. – Ráy bắt đầu rợm bước xuống dốc.

- Để mẹ con cháu ở đây một lát.

- Cái gì vậy?

- Vĩ nhắc lại. Cô đã thấy khối đổ nát rõ dần, là một mái nhà bằng đá đồ sộ bị vẹt mất một bên.

- Ban nãy tôi đã bảo thằng bé quay lại nhưng nó nhất định đứng đây để chờ cô đến.

- Con muốn chỉ cho mẹ toà lâu đài kia.

- Bảo thanh minh.

- Đấy là ngôi nhà cổ của dòng họ Quách. Đã từ lâu không ai sống ở đó nữa. – Ráy vừa nói vừa buộc lại những món tóc đang xổ rã rượi trước cơn gió về chiều.

- Chắc họ là những người quý tộc.

- Giọng bé Bảo có vẻ hết sức hồi hộp. Cậu dán mắt vào khối đen thẫm đằng xa, vẻ không muốn rời.

- Từ đây đến đó không xa mẹ nhỉ.

- Nếu cô không bảo nó về thì tôi về trước đây. Ở đây trời tối rất nhanh, chắc cô không muốn bị trượt chân ngã trên đường chứ?

- Ừ, mình về đi con.

Bảo nhìn ngôi nhà đổ nát vẻ luyến tiếc. Tuy nhiên, là một đứa trẻ ngoan, Bảo nhất nhất làm theo những gì mẹ cậu muốn. Đi được một đoạn, Ráy dừng bước. Rồi chị ta xoay hẳn người đối mặt với hai mẹ con, giọng nghiêm khắc:

- Cô phải dặn dò thằng bé không nên đi lại lung tung. Ở đây địa hình hiểm trở, nếu không thông thạo sẽ rất dễ bị lạc. Cả cô cũng vậy. – Đôi mắt chị ta ánh lên vẻ hăm doạ.

- Với lại…

- chị ta có vẻ định nói thêm điều gì nữa song lại thôi. Ráy ngần ngừ nhìn Vĩ, nhìn bé Bảo rồi vội vã bước tiếp.

Khi họ quay về gần bức tượng, Vĩ cố gắng tránh không ngước mắt lên. Nhưng bé Bảo thì trái lại, sờ tay vào thân mỏm đá khô nhám vẻ tò mò, rồi sau khi lách người qua, đột ngột chạy tọt vào miệng hang và hét lên một âm thanh chói tai. Tiếng hét của Bảo dội vào những vách đá trong hang và rất lâu sau mới quay trở lại. Nó không vang vang như những lúc họ đứng trong rừng mà hét lên. Trái lại, nó thì thào và âm âm u ám” Mẹ Vĩ ơiiii”. Vĩ rùng mình. Bé Bảo sững người, kinh ngạc. Nó không ngờ giọng của mình là biến đổi ghê rợn đến như vậy. Từ lúc đó, Bảo không nói câu nào nữa. Nó lặng lẽ đi theo mẹ và người dẫn đường. Bóng tối bắt đầu sập xuống nhanh chóng mặc dù Vĩ nhìn đồng hồ thấy mới chỉ 5 giờ. Ánh chạng vạng khiến những dãy núi thoắt trở thành viền đen khổng lồ trên nền trời hơi còn nhờ nhợ.

- Chị Ráy, sao chị nói tiếng Kinh giỏi thế? – Vĩ bắt chuyện.

- Ở làng này, tôi là người duy nhất xuống dưới xuôi để đổi hàng hoá. Còn những người khác, họ chưa bao giờ rời khỏi làng… Chúng tôi đổi thuốc nam lấy lương thực. – Ráy giải thích thêm.

- Những dễ cây phơi bên cạnh nhà?

- Đúng rồi. Đẳng sâm, khúc khắc, hoài sơn. Chúng tôi chỉ tồn tại bằng cách hàng ngày vào rừng hái dược liệu, phơi khô và đem đổi lấy những gì cần thiết.

- Tôi không thấy mọi người vào rừng.

- Không. Sáng nay chúng tôi đã làm lễ đóng cửa rừng. Theo tục lệ, mọi người phải ở lại trong làng. Nếu có bất kỳ người nào đi ra ngoài, ma rừng sẽ theo đuổi linh hồn của họ.

- Thế tại sao chị còn dẫn chúng tôi xuống đây?

- Vĩ thảng thốt. Cáng ngày. Cô càng cảm thấy chờn chợn con người này.

- Đến tôi còn không tin những chuyện vớ vẩn đó. – Ráy cười to. Chị ta dừng bước rồi xây mặt lại. Nụ cười thoắt biến mất. – Có những thứ còn đáng sợ hơn ma rừng. Tin tôi đi. Tôi đã sống quá nửa cuộc đời, tôi biết.

Chị ta chộp lấy tay Vĩ và kéo nó lên sát mắt. Nhưng có vẻ như những tia sáng cuối cùng của rừng núi không giúp chị ta nhìn thấy những điều muốn thấy, Ráy thở dài và buông tay. Vĩ khó thở. Quãng đường từ thành phố đến đây, nếu đi trên xa lộ chỉ mất chừng nửa tiếng đồng hồ, nhưng Vĩ cảm thấy nơi này là một thế giới hoàn toàn khác hẳn, bị cô lập với thế giới văn minh bên ngoài, không hẳn vì địa hình hiểm trở, mà còn vì một điều gì khác. Những con người ở đây, họ sống cô độc, họ không thích rời khỏi làng từ lúc sinh ra cho đến khi chết đi. Họ bấu víu dai dẳng vào một điều gì đó mà Vĩ chưa thể hiểu. Tay Sương hẳn phải là một thiên tài ngoại giao mới có thể thuyết phục họ chuyển đi nơi khác. Có thể họ cần thức ăn, và những rễ cây kia không nuôi sống họ mãi được.

Khoản tiền mà Lưu cho họ đủ để xây một ngôi nhà mới và mua lương thực đủ dùng trong suốt ba năm liền. “ Lưu đúng là người quyết đoán đến kỳ lạ. Thích cái gì là làm ngay bằng được”, Vĩ nhủ thầm và nhún vai vui vẻ. Cô muốn xoá tan bầu không khí nặng nề này.

- Chắc chồng tôi đã đàm phán xong xuôi rồi, giờ đang ngồi đói meo trong nhà của chị. Mà chị Ráy này, chủ ngôi nhà đó là ai mà khó tính thế?

- Có ba người.

- Chắc lại toàn người già. Người già không thích di chuyển, thường là thế.

- Không. Kẻ làm cô sợ ban nãy là một trong những chủ nhà.

- Thằng điên?

- Ừ, nó sống cùng người chị họ và một bà cô.

Vĩ cảm thấy có điều gì đó làm cô bất an. Cô không nói gì, nhưng trong lòng thôi thúc một sự tò mò về chủ nhân của ngôi nhà kia.

- Nghĩa là cô gái và bà cô kia sẽ là người quyết định. Sao họ lại không muốn chuyển đi nhỉ?

- Tôi không biết. Họ ít quan hệ với những người trong làng. Đến hạn thì họ gia nộp cây thuốc rồi nhận thực phẩm và ra về.

- Có vẻ như chị cũng không thích họ.

- Trong làng không ai thích.

- Tại sao thế?

- …



- Tại sao thế, chị Ráy ? – Cơn tò mò của Vĩ đã lên đến cực điểm.

- Người ta cho rằng, đó là những người sinh ra trong một dòng họ bị nguyền rủa.

Họ đã về đến khoảnh đất ban nãy, và trước khi leo lên con dốc hẹp dựng đứng, Vĩ biết chắc cô sẽ không còn cơ hội để trò chuyện cùng Ráy nữa, nên quyết định hỏi câu cuối cùng.

- Tại sao người trong làng lại cho rằng họ bị nguyền rủa?

Ráy dừng bước để thắt lại dây của đôi dép cao su đã được nện thêm một lớp để nhám giúp dễ dàng đi lại trên địa hình khắc nghiệt. Chị ta không nói gì, và Vĩ tưởng rằng chị ta đã chấm dứt cuộc trò chuyện không đầu không cuối này, nhưng khi đứng thẳng lên, đôi mắt Ráy long lanh khác thường, vẻ của người biết giá trị của những điều mình sắp nói ra.

- Vì suốt từ mười đời nay, đời nào trong nhà ấy cũng có một người thắt cổ tự tử. Tất cả bọn họ đều là phụ nữ chưa chồng. Duy nhất, có một người tự tử không phải bằng cách thắt cổ. Là vì trước khi chết, bà ta đã sinh ra một đứa bé gái, và bà ta không đủ sức để trèo lên bất kỳ ngọn cây nào mà cột một sợi dây. Khi dân bản tìm thấy hai mẹ con thì đứa bé đã lả đi ở bên cạnh, bọn trong một mảnh vải màu trắng, còn người mẹ thì…

- Ráy nhắm nghiền đôi mắt như những hình ảnh khủng khiếp vẫn hiển hiện trước mặt. Chị ta thì thào – Bà ta nằm trong một vũng máu đang tuôn như suối. Máu tuôn ra từ mọi chỗ trên người bà ấy, vì bà ta đã dùng con dao mà trước đó tự cắt rốn cho đứa bé đâm hàng chục nhát lên khắp cơ thể mình. Tôi không biết bà ấy làm thế để làm gì. Vĩ người ta có thể tự tử bằng nhiều cách, nhưng không phải bằng cách đau đớn như thế. Chính mẹ tôi đã đón lấy đứa bé. Và khi người ta thay tã cho nó, mới phát hiện ra tấm vải trắng lấm lem với dòng chữ đã được bà ta viết lên bằng chính máu của mình” Xin hãy giúp tôi bảo vệ đứa bé khỏi những con ác quỷ”. Tất cả người làng ngu dốt chúng rôi không hiểu bà ta muốn gì. Nhưng dù sao, chúng tôi đều cho rằng những người liên quan đến dòng họ ấy đều chẳng gặp được điều gì tốt lành, và dĩ nhiên người trong làng không một ai dám lấy họ. Để duy trì nòi giống, những người con trai đều phải đi tìm một cô gái ở bản nào quanh đây, là những người không biết gì về truyền thuyết ghê rợn kia. Khi bà ta chết, tôi vẫn còn nhỏ, nhưng không thể nào quên được khuôn mặt bà ta… đôi mắt trước kia rất đẹp lúc ấy không khép lại được nữa…nó mở trừng trừng như muốn canh giữ cho đứa bé, và… dưới ánh trăng hạ tuần mờ mịt, khuôn mặt trắng bệch bị những tia máu bắn lên vằn vện một cách khủng khiếp.

- Ngừng một chút, Ráy hạ giọng xuống – Đứa bé gái…Chính là chủ nhân thứ hai của ngôi nhà đó.

- …

- Từ bao đời nay, người ta vẫn thấy hồn ma của những cô gái thắt cổ lẩn khuất trong rừng và trên hang núi. Đêm đêm, tiếng rên la kêu khóc cuả họ văng vẳng từ thâm sâu. Họ muốn quay trở về nhà, nhưng thầy mo của chúng tôi đã làm lễ nhốt họ ở lại trong rừng vĩnh viễn, để không quấy quả người sống được nữa. Nhưng…chỉ còn một oan hồn duy nhất vẫn quay về bản vào những đêm trăng hạ tuần. Đấy là bóng ma người đàn bà kia. Thầy mo bảo rằng trước khi chết, bà ta đã làm một thứ bùa yểm gì đó để có thể quay trở lại thăm con gái, và con gái bà ta vẫn có thể trò chuyện với người mẹ vẫn chết hàng đêm. Tôi cũng từng chạm mặt với hồn ma của bà ta một lần…

- đôi mắt của Ráy đột ngột trở nên hãi hùng. – Đó là ba năm về trước, tôi xuống xuôi để đổi hàng.

Lúc quay lại bị lỡ xe nên về muộn quá. Khi về đến bản thì cũng đã một giờ sáng. Tôi thấy bà ta lướt qua những bụi cây để vào ngôi nhà đó. Bộ quần áo trắng lấm đầy máu, và mái tóc dài bết toàn bùn đất. Khi tôi hét lên, bà ta quay phắt lại, trên người vẫn còn nguyên những lỗ thủng như lúc bà ta chết.

Ráy quay vội đi và rảo lên dốc. Từ lúc đó, chị ta không nói một lời nào nữa. Chiếc váy đen của Ráy dường như còn mới, vẫn nguyên lớp hồ cứng, kêu loạt xoạt. Vĩ để cho Bảo đi nối theo Ráy, còn mình đi cuối cùng. Câu chuyện của Ráy cùng những hành vi bí ẩn của chị ta khiến Vĩ bàng hoàng.” Những người miền núi ấu trĩ thường nghĩ ra những câu chuyện hoang đường”, Vĩ tự trấn an và mỉm cười, nhưng cô cũng cảm thấy nụ cười của mình gượng gạo chẳng kém nhứng khi cô phải tiếp đón các vị khách không mời mà đến. Khi họ quay trở lại chỗ đậu xa, bóng đêm đã tràn ngập lên những nóc nhà. Lưu đang ngồi trên một mô đất nhỏ, hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác vẻ sốt ruột. Trông thấy họ, anh kêu lên khiếp hãi.

- Làm sao hai mẹ con lại lấm lem thế kia?

- Ly kỳ lắm ba ạ.

- Bảo tươi cười hớn hở mặc dù đã mệt phờ. Cậu có vẻ phấn khởi vì đã vận dụng được một từ trong sách.

- Lưu, em cần nói với anh chuyện này!

- Thôi hai mẹ con đi rửa mặt mũi chân tay, có gì lát nói sau. Anh đặt họ chuẩn bị củi lửa cho mình, cả một con gà rừng cực ngon nữa. Lần đầu tiên con trai của ba được ăn tiệc kiểu này nhé. Anh chàng này đã đói chưa nào? – Lưu bế bé Bảo lên quay một vòng làm thằng bé cười sằng sặc.

- Không được anh, mình về muộn mất.

- Về đâu? – Lưu ngơ ngác – Đêm nay mình ngủ đây mà.

- Ngủ đây? Ngủ ở đâu?

- Trong các nhà dân, thiếu gì nhà cho ngủ nhờ. Ở đây nhờ vả không khó khăn như dưới thành phố đâu. – Lưu cười vui vẻ.

Vĩ ngần ngại nhìn những ngôi nhà đá ong đã chìm vào một màu đen kịt mặc dù chỉ mới chập tối. Thời gian ở đây như trôi nhanh hơn vào ban ngày và chững lại vào ban đêm, tựa hồ bóng đêm sẽ kéo dài bất tận. Từ những ô cửa thấp tịt, ánh sáng le lói hắt ra, bập bùng và mờ mịt.

- Ở đây không có điện ? – Vĩ tự hỏi sao bây giờ cô mới nhận ra điều này.

- Tất nhiên, đã làm gì có đường điện, sau này sẽ phải chạy máy nổ.

- Em sẽ không ngủ ở đây đâu. Mình ăn song sớm rồi về

- Vĩ kiên quyết.

- Em đừng thế, tiểu thư Diên Vĩ. – Lưu cười chế giễu – Em lại sợ bẩn chứ gì. Yên tâm, anh đã bảo chị Ráy chuẩn bị cho nhà mình một bộ chăn gối mới. Ở đây, bà Ráy giàu nhất bản.

- Không phải thế, em không quen ngủ ở những nơi như vậy. Mình ăn xong rồi về. – Vĩ nhắc lại.

- Vĩ, anh chưa lái xe ban đêm bao giờ. Với lại lúc trưa mưa bão có một số khúc quanh ngang sườn núi có thể bị lở mà mình không biết. Nguy hiểm lắm. Đêm nay mình ngủ ở đây. Sáng mai sẽ về sớm. – Lưu nói dứt khoát rồi đi về phía ngôi nhà của Ráy.

Hai người trao đổi gì đó mà Vĩ không nghe thấy. Cô đã quen với tính cách của chồng. Lưu đã nói gì là làm nấy, từ việc nhỏ đến việc lớn. Không ai lay chuyển nổi.

- Ngủ ở đây cũng được mà mẹ. Mình có cắm trại không mẹ?

Vĩ không trả lời Bảo. Cô cảm thấy một nỗi lo lắng mơ hồ cứ dâng dần lên, chân tay cô hơi dại đi.” Chắc mình đói”, Vĩ lẩm bẩm.

- Con cũng đói rồi nhỉ?

- Đi theo tôi. – Ráy đã đứng bên cạnh họ từ lúc nào.

Chị ta lại dẫn hai mẹ con Vĩ vòng ra đằng sau nhà. Ở đó có cái chậu nhôm nhỏ hứng sẵn dưới một ống giang. Bản này không có giếng, và người ta đã tự tạo một đường ống nước bằng những ống giang ghép vào nhau. Đầu kia có thể là một con suối nào đó. Ráy kéo chiếc cần gạt, nước từ trong ống ùa ra, chảy đầy chiếc chậu nhôm. Vĩ chưa kịp nói gì thì bé Bảo đã té nước lên hai cẳng tay gầy gò và đôi bàn chân cáu bẩn đầy bùn đất. Vĩ nhúng tay xuống chậu nước. Làn nước lạnh toát làm cô rùng mình. Bóng đêm ùa xuống ngày một dày đặc khiến chậu nước đen sẫm lại.

Cô vã nước lên mặt nhắm chặt mắt để tránh nước. Vĩ thấy mọi thứ tối sầm và hẫng vào một hố đen sâu thẳm. Người đàn bà với hàng chục vết dao đâm trên ngực đang nhìn cô bằng đôi mắt đỏ ngầu đầy máu. Vĩ cuống cuồng mở choàng mắt. Nước lạnh tràn vào mắt cô cay xè. Cô vội vàng thấm nước bằng chiếc khăn bông có mùi ngai ngái mà Ráy vừa đưa cho rồi kéo bé Bảo đi. Cô gặp Lưu ở sân. Anh đang ngồi trước một đống lửa to, trên có con gà xiên đã bắt lửa sém vàng. Lưu có vẻ chăm chú và thú vị với công việc đang làm, còn Bảo thì nhảy nhót xung quanh đống lửa, cũng phấn chấn không kém.

Vĩ đứng đằng sau lưng chồng, không biết nên bắt đầu câu chuyện như thế nào. Những đốm lửa thi thoảng sém vào lá khô nỏ kêu lách tách tươi vui và toả mày vàng cam rực rỡ lên khuôn mặt Lưu và bé Bảo.

- Anh Lưu…em…

- Ừ, em ngồi xuống đây. Gà chuẩn bị được rồi.

- Em định nói chuyện này.

- Có chuyện gì thế? Em thấy không, từ hồi mình lấy nhau đến giờ, chưa bao giờ được hưởng một không khí tuyệt vời như thế này.

- Em nghĩ mình không nên mua cái trang trại này. – Vĩ hít một hơi thật sâu.

- Sao? – Lưu tròn mắt nhìn vợ, và bé Bảo nhân cơ hội đó xoay tròn xiên gà bắc trên hai que cời sắt. – Em bảo gì?

- Em nghĩ… cái trang trại này… xa xôi và thiếu tiện nghi.

Vĩ băn khoăn không biết nên giải thích với Lưu thế nào. Câu chuyện của Ráy, những lời nói mơ hồ của chị ta và một cảm giác bất an không rõ ràng sẽ chỉ khiến Lưu phì cười. đúng là Lưu có vẻ như không hề để ý đến những lời vừa rồi của vợ thật. Anh mải đảo lại con gà vừa vị bé Bảo suýt làm sém đen.

- Cái nhà kia anh đàm phán đến đâu rồi? – Vĩ đột ngột đổi chủ đề.

- Vẫn thế, họ không đồng ý. Họ đã ăn sâu bén rễ nơi này và đang cho rằng nếu họ không chịu chuyển đi thì mình sẽ từ bỏ ý định.

- Vậy anh định thế nào? -Mắt Vĩ ánh lên vẻ hy vọng.

- Chẳng thế nào. Nếu họ không chuyển đi, thì cứ để họ ở lại. Đằng nào anh cũng mời một vài người ở lại. Mình cần người làm và trông nom trang trại. Không dễ gì tìm được người chịu lên cái nơi khỉ ho cò gáy này để làm việc đâu. Với lại, cái nhà đó ở khuất sau rẻo đất nên cũng không ảnh hưởng gì lắm đến cảnh quan. Cứ để cho nó tồn tại.

Vĩ im lặng. Cô không còn lý do gì để thuyết phục chồng nữa. Anh đã có nhã ý tặng cô một món quà mà bất kỳ người vợ nào cũng đều mơ ước, còn những lý lẽ của cô lại quá mơ hồ. Vĩ giúp chồng lật con gà. Bất chợt một cơn gió ùa qua khiến tạt sang phải, sang trái rồi bốc lên cao. Nó bắt đầu sém vào con gà. Vĩ cuống lên định nhấc chiếc que cời ra, và trong lúc vội vã, xiên gà đã hất ngược vào tay cô. Những giọt mỡ đang ứa ra để lại một vệt rát bỏng trên mu bàn tay. Cô kêu lên khe khẽ. Vết bỏng nhanh chóng thành hình một quầng đỏ rất to. Vĩ nhớ rằng mình có một tuýp thuốc mỡ trong túi thuốc trên xe. Cô ra mở cửa xe và nhanh chóng tìm thấy nó trong cốp nhỏ.

Lớp thuốc mỡ làm bàn tay cô dịu hẳn đi. Khi Vĩ quay trở lại đống lửa và định nói cho Lưu biết rằng vết bỏng của cô đã ổn, cô bỗng thấy ớn lạnh sống lưng. Có một thứ gì đó vẫn đang theo dõi họ từ trong những lùm cây mờ ám, là kẻ đeo đẳng cô suốt từ lúc cô xuất hiện ở đây. Vĩ bíu lấy khuỷu tay chồng.

- Anh… nhìn kìa.

Gã điên đang nẩp sau một thân cây to gộc và giương mắt nhìn họ chòng chọc. Lần này thì Lưu tức giận thực sự. Anh cầm một cành củi đang bén cháy và ném mạnh về phía kẻ điên loạn. Vẻ như Lưu đã ném trúng một bộ phận nào đó trên cơ thể gã. Vĩ thấy gã rên lên rồi biến mất trong bóng tối. Cô lo lắng.

- Nếu anh để lại ngôi nhà đó, nghĩa là… cả… nó cũng sẽ ở lại?

- Đành vậy thôi. – Lưu thở dài – Nhưng em đừng lo. Raý nói rằng không phải lúc nào nó cũng lên cơn. Bình thường nó cũng tỉnh táo như những người khác, với lại những lúc bệnh phát ra ngoài nó cũng không làm hại ai cả. Trông nó ghê vậy thôi, nhưng vô hại.

Lời giải thích của Lưu không làm Vĩ an tâm. Cảm giác bất an mơ hồ càng dâng lên làm ruột gan cô nóng như lửa đốt. Lưu đã xẻ xong con gà. Họ ăn tối nhanh chóng vì đã đói ngấu. Nồi cháo to mà Ráy vừa mang ra cũng cạn đáy trong phút chốc. Vĩ cảm thấy ngon miệng. Khí lạnh của núi rừng bắt đầu lan toả và thảng hoặc vài cơn gió buốt tràn qua át cả hơi ấm của đống lửa, tuy nhiên lại làm Vĩ thấy dễ chịu.

Cô lim dim mắt dựa vào vai Lưu. Trăng hạ tuần có hình lưỡi liềm mảnh và nhỏ xíu, được bao quanh bởi một đường viền mờ nhạt. Nó toả ánh nhờn nhợt trên bầu trời tối đen rồi hắt chút tàn sáng xuống những cánh rừng, song không đủ soi tỏ bất cứ vật gì. Phía bầu trời đằng xa, mà Vĩ chưa định được hướng Đông hay hướng Bắc, vẫn ngập một màu hồng quành quạch. Có thể ngày mai trời sẽ lại mưa. Màu hồng này báo hiệu thế. Cơn buồn ngủ đã kéo chùng mi mắt Vĩ, và cô bắt đầu nhìn mọi vật một cách không rõ ràng.

- Mấy giờ rồi anh?

- Tám giờ.

- Thế mà tưởng như nửa đêm ấy. Ở đây yên tĩnh thật.

Vĩ cố chống mắt nhìn sang Bảo. Thằng bé gần như ngủ gật bên cạnh đống lửa. Trong phút chốc, Vĩ tỉnh hẳn. Cô giục Lưu cho thằng bé đi ngủ. Lưu bế con trên tay định tiến về phía nhà Ráy. Giờ Vĩ mới chợt nhớ ra cái chuyện ban nãy. Cô đột ngột đề nghị.

- Em và con sẽ ngủ ngoài xe. Em ngại ngủ trong mấy cái nhà ấy lắm.

- Cũng được, nhưng hơi chật chội cho em. Còn anh thì chịu thôi. Anh to thế này – Lưu cười lộ hàm răng sáng bóng – Anh vào nhà trưởng bản ngủ vậy.

Lưu bế bé Bảo trở lại xe. Bảo đã ngủ ngay từ lúc Lưu vừa nhấc nó lên tay. Vĩ kê gối cho con trai nằm thoải mái trên băng sau còn mình lên ghế đằng trước. Lưu xoa tay.

- Em sáng kiến đấy. Thôi anh cũng đi ngủ đây, sau ngày hôm nay thì ai cũng đờ cả người ra rồi.

Lưu thò đầu vào xe hôn lên má vợ” Chúc hai mẹ con ngủ ngon nhé”, rồi nhanh chóng khuất sau một ngôi nhà.

Dường như cả bản đã tắt đèn từ lúc họ còn ngồi ăn bên cạnh đống lửa. Phải rồi, ở đây không có gì để giải trí thì người ta đi ngủ từ chập tối là hợp lẽ. Nếu như không có ánh sáng toả ra từ trong xe, Vĩ dễ tưởng rằng mình đang rơi vào một quần thể sống thời tiền sử. Cô vặn chìa khoá, ánh đèn điện tắt ngấm, nhưng ngoài kia, đống lửa vẫn bốc lên cao ngút, toả màu vàng cam rực rỡ và thỉnh thoảng lại loé lên một tia lửa xanh tím trông rất vui mắt. Ngọn lửa nhảy nhót làm mắt Vĩ díu cả lại. Những cơn gió mang hơi thở mát lạnh và mùi hương đặc trưng của rừng già lọt qua cửa kính xe đang mở hé khiến Vĩ chìm hẳn vào giấc ngủ không mộng mị.

Chừng rất lâu sau, Vĩ nghe thấy những âm thanh lao xao như tiếng cười nói. Khắp bản đèn điện sáng trưng đến chói mắt. Rất nhiều người đang tụ tập xung quanh. Họ đến từ những ngôi nhà trong bản, mặc các trang phục xủng xoẻng đầy vòng khuyên trên người. Họ hò reo và nói cười vui vẻ như thể đang chơi một trò gì đó. Vĩ nghe những âm thanh ồn ã nhưng lại loáng thoáng, không rõ ràng.

Rồng rắn lên mâyCó cây núc nắcCó nhà khiển binhHỏi thăm thầy thuốc có nhà hay không…Cô rùng mình. Trò chơi đang vui vẻ, nhưng không rõ tại sao Vĩ thấy sống lưng mình gai lạnh. Thốt nhiên, cô nhìn thấy một người đàn bà tách ra khỏi đám đông. Cô ta đứng khá xa và đang nhìn Vĩ. Cô ta còn trẻ và đẹp, rất đẹp. Nhưng, cô ta có một vẻ quen thuộc mà Vĩ chưa định hình được. Vẻ quen thuộc của người đàn bà này khiến Vĩ thấy tò mò.

Cô tiến lại gần người đàn bà. Như chỉ chờ có thế, cô ta rảo bước nhanh về phía trước một chút rồi dừng lại vẻ đang chờ đợi. Vĩ vội vã bước theo để đuổi kịp người đàn bà. Ngay khi chỉ còn cách người kia chục sải chân thì cô ta lại đi tiếp. Người đàn bà có vóc dáng nhỏ bé nhưng tốc độ nhanh một cách đáng kinh ngạc. Tuy nhiên, khi đã bỏ Vĩ một đoạn khá xa, cô ta lại dừng bước và nhìn Vĩ đầy giục giã. Song đến lần thứ ba Vĩ mừng thầm vì sắp đuổi kịp người đàn bà bí ẩn thì cô tiếp tục bị tụt lại đằng sau như thể một cuộc chơi ú tim.

Vĩ bắt đầu sốt ruột. Cô thấy mặt mình nóng bỏng, mạch đập trên thái dương rần rật hệt cảm giác khi Vĩ suýt đập tay lên vai đứa trẻ cuối cùng trong đoàn rồng rắn mà bị hụt mất. Cô bước nhanh hơn, gần như là chạy, nhưng bằng cách nào thì vẫn luôn bị kẻ đằng trước bỏ một đoạn khá xa. Song lần này, khoảng cách đã được thu hẹp lại, rất gần.

Người đàn bà chỉ còn cách Vĩ chừng ba bước chân nhưng cô ta không quay lại nhìn Vĩ nữa. Cô ta đứng xây lưng lại, vì vậy không tài nào nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc bí ẩn kia. Vĩ tức điên người. Cô ta mặc bộ quần áo đen tuyền, và mái tóc đen thả chấm vai khiến cả thân hình lẫn vào bóng đêm. Trăng hạ tuần ánh lên những tia nhợt nhạt trên lớp áo đen kì quặc. Vĩ hít một hơi thật mạnh, chỉ còn hai bước chân nữa, Vĩ sẽ đập tay lên vai cô ta, bắt cô ta quay mặt lại, sẽ hỏi xem cô ta là ai, và tại sao lại bắt Vĩ đuổi theo một cách tức cười như thế.

Vĩ tiến thêm một bước. Cô thấy hơi lạnh từ đâu phả ra giá buốt. Cái thân hình nhỏ bé mặc áo đen vẫn quay lưng lại như trêu ngươi. Vĩ giơ tay lên, nhưng bàn tay cô chỉ lùa vào không khí. Người đàn bà đã biến mất như thể vừa tan lẫn vào màn đêm dày đặc. Vĩ bước tới bước lui, xung quanh cô chỉ toàn là những thân cây xù xì gớm ghiếc. Lúc này Vĩ mới nhận ra rằng mình đang ở giữa rừng già. Đám đông vui vẻ ban nãy cũng đã biến mất. Thì ra cô đã đi quá xa rồi. Người đàn bà kia đã lừa Vĩ. Và nếu cô ta lừa Vĩ, hẳn ý định của cô ta không tốt đẹp gìTrăng hạ tuần vẫn hắt những tia lờ mờ mà khi xuyên qua tán lá rừng rậm rạp, chúng biến thành từng vệt vằn vện quái đản. Vĩ giẫm chân lên lớp lá mục ải đang toả mùi hăng hắc và ẩm mốc. Cô lần mò trong bóng tối, tay vịn vào những thân cây nhơm nhớp nhựa và sương đêm. Vẻ như một màn mây dày đặc đã bao phủ lấy mặt trăng và ngay cả những vệt vằn vện mờ nhạt cũng không còn nữa. Vĩ rơi vào bóng đêm đen đặc. Cô đã lạc đường hoàn toàn.

Cái ý nghĩ bị lạc đường giữa rừng già khiến Vĩ kinh hoảng. Cô cuống cuồng bước bừa lên phía trước. Thốt nhiên, Vĩ thấy quầng sáng xuyên qua những tán lá rừng đã quay trở lại. Một lối mòn hiện ra trước mặt cô. Vĩ vui mừng bước theo con đường ấy. Ánh sáng rõ dần dù trăng vẫn chỉ lờ mờ một hình lưỡi liềm nhỏ xíu. Cô nhìn thấy phía trước có một cái lán nhỏ, và kẻ vào người ra tấp nập. Cô định chào hỏi, nhưng vẻ vội vã, bận bịu của những người trong lán làm cô ngừng ngay lại. Dường như họ đang chuẩn bị đón ai đó.

Cô bước vào lán. Những người kia đang đứng thành một vòng tròn và chừa ra một khoảng trống ở giữa. Trong lán không có bất kỳ một loại đèn đuốc gì nhưng cô vẫn thấy đủ ánh sáng để quan sát hết mọi vật. Có lẽ bộ quần áo trắng tuyền của những người này đã toả ra một thứ ánh sáng đặc biệt. Trong đám đông có cả người già, người trẻ, đàn ông, đàn bà, nhưng không ai để ý gì đến cô, thậm chí như không nhìn thấy cô nữa thì phải.

Tiếng xôn xao bắt đầu rộ lên. Hình như cái người mà họ đang chờ đợi đã đến. Cô cũng ngó ra bên ngoài. Những người kia bê một vật gì đó được phủ tấm vải trắng. Họ để vào khoảng trống đã được định sẵn rồi xúm lại xung quanh. Vĩ cố lách vào giữa đám đông. Người ta từ từ lật tấm vải trắng. Một thân hình bất động phía bên dưới. Vĩ suýt kêu lên. Là người đàn bà ban nãy. Cô ta chết rồi sao? Khuôn mặt xinh đẹp lúc trước giờ xám ngoét lại, hai mắt nhắm nghiền. Tiếng ồn ã im bặt hẳn. Họ khoác cho cô ta một chiếc áo trắng. Bất thần cái thân hình kia đứng bật dậy. Cô ta tiến một bước về phía Vĩ, đôi mắt mở to đầy đe dọa.

- Cô hãy quay về đi…Về đi…Nguy hiểm đang đến rất gần. Hãy tỉnh táo. Cô đã làm một việc sai lầm. Hãy tỉnh táo. Về đi…về đi…Người đàn bà thều thào, máu từ bên thái dương cô ta phút chốc tuôn chảy. Chúng chảy từng giọt xuống tấm áo trắng. Khuôn mặt người đàn bà thoắt biến đổi. Nó khô dần lại như xác ướp và trở nên ghê rợn. Những người trong lán giờ mới bắt đầu nhận ra sự có mặt của cô. Họ quay lại và bao vây lấy cô. Vĩ lùi dần, lùi dần nhưng những cánh tay của họ đã bắt đầu vươn dài ra. Cô quay đầu ra cửa và lao đầu vào đêm đen.

Sương mù ẩm ướt đã bao phủ lên mọi cảnh vật và những tiếng rì rầm vẫn đuổi theo không dứt”Về đi…về đi…về đi”. Cô muốn hét lên mà cổ họng như bị ai ghìm giữ. Đôi chân nặng nề khiến cô chạy rất chậm. Bất ngờ trước mặt cô là vực thẳm. Vĩ bước hụt chân và lao thẳng xuống cái hố sâu khổng lồ. Mu bàn tay cô sượt phải một phiến đá ngọn rát bỏng.

Vĩ bừng tỉnh trống ngực đập thình thịch nhưng tri giác dần dần trở lại. Tay cô cảm nhận lớp da trơn nhẵn của đệm xe và vết rát bỏng trên mu bàn tay vẫn còn nguyên đó. vết bỏng từ mỡ gà giờ trở nên nhức nhối. Cô thấy khuôn mặt mình lạnh toát. Có lẽ mồ hôi đã rịn ra từ cơn ác mộng vừa rồi và sau đó lại được những cơn gió rừng làm cho khô lại. Cô vẫn chưa mở mắt. Người đàn bà vận đồ đen, những người mặc áo trắng trong chiếc lán giữa rừng… Cô bíu chặt nệm xe và lấy hết sức bình sinh rướn hàng mi lên.

Bé Bảo vẫn ngủ say sưa trên băng ghế. Hơi thở của cô điều hoà trở lại. Đống lửa không được người chăm sóc đã tắt ngấm từ lúc nào và sương đêm kéo đến dày đặc. Chiếc xe như trôi bồng bềnh trong một đám sương xám khổng lồ. Khi cô định với tay vặn cho cửa kính lên hết để ngăn làn sương đang ùa vào trong thì chợt nhận ra một cái gì đó không ổn. Trước mũi xe không chỉ có sương đêm, mà lẫn vào đó… Cổ họng cô chợt đắng ngắt. Một bóng người lờ mờ hiện ra sau màn sương, bất động và đang nhìn cô chằm chằm.

Cơn ác mộng đã quay trở lại. Dòng máu đang chảy trong người cô như đông cứng. Vẫn là một người đàn bà, mặc đồ đen tuyền nhưng cô không thể nhìn rõ mặt vì tấm kính đã bị mờ hơi nước. Người này di chuyển chầm chậm và bước vòng ra phía cửa trước. Thì ra trên tay cô ta có cầm một ngọn đèn bão. Cô ta để chiếc đèn sát cửa xe như muốn quan sát Vĩ cho rõ hơn. Rõ ràng bóng ma không hề biết Vĩ đã thức giấc. Cô ta cúi xuống rất thấp và nâng cái đèn lên cao nữa. Không phải khuôn mặt xinh đẹp của người đàn bà khi nãy. Khi đôi mắt cô ta đối diện cặp mắt đang mở to kinh hoàng của Vĩ, cô ta tỏ ra hoảng sợ không kém. Cô ta đứng thẳng dậy và lùi lại một bước.

Vĩ choàng tỉnh. Cô đẩy mạnh cửa xe và bước ra ngoài. Cô vòng sang phía bên kia. Kẻ lạ mặt lại lùi thêm một bước nữa. Vĩ lấy lại bình tĩnh mặc dù vẫn chưa hết nỗi kinh hoàng từ giấc mơ cho đến hiện thực đang hiển hiện trước mặt.

- Cô là ai?

- …

- Nói đi – Vĩ giận dữ

- Sao lại rình rập tôi?

- Tôi đi gom thuốc. Sương đêm xuống nhiều thế này sẽ làm hỏng hết thuốc.

Giọng nói lơ lớ giống hệt giọng của Ráy.

Vĩ cảm thấy kiệt sức.

- Nhà cô ở đâu?

- Đằng kia. –Cô gái giơ tay chỉ.

Vĩ không nhìn thấy gì trong làn sương đêm nhưng đoán chắc cô ta là chủ nhân của ngôi nhà đá ong thứ chìn. Khuôn mặt hiện ra rõ dần, xinh xắn và yếu đuối một cách kỳ quặc. Cô ta lặng lẽ quan sát Vĩ, không phải với vẻ tò mò của những người thiểu số ít được nhìn thấy người Kinh, mà bằng sự soi mói như thể đã biết Vĩ từ trước. Sự lạnh lùng và khó chịu của cô ta ngược hẳn với dáng vẻ yếu đuối khiến Vĩ ngạc nhiên. Cô cũng khó chịu không kém.

- Cô cứ việc đi gom thuốc, sao lại theo dõi hai mẹ con tôi làm gì.

Tay cô gái cầm một túi vải mày đen rất to, chắc chứa đầy thuốc trong đó. Cô ta không nói gì, quay lưng bỏ đi. Vĩ chỉ còn nhìn thấy ánh đèn bão bập bùng chuyển động trong màn sương dày đặc như thể có một bóng ma vô hình đang cầm lấy nó. Rồi rất nhanh chóng, ngay cái ánh đèn cũng biến mất.

Vĩ chui lại vào xe, đóng chặt các cửa kính và ngồi thẳng người trên ghế. Tiếng gió thổi ào ạt luồn qua lưng chừng núi, qua những cánh rừng và hang đá hoang sơ tạo thành những tiếng rít ghê rợn. Lần đầu tiên Vĩ nghe tiếng gió hú. Nó ở rất xa nhưng dường như đang sượt qua ngoài cửa xe hệt như một vật thể sống. Vĩ vặn chiếc đồng hồ điện tử, đã ba giờ sáng, và tiếng gió hú làm cô căng thẳng. Vĩ không dám ngủ lại nữa. Cô cũng không muốn bật đèn. Cái cảm giác hết thảy vạn vật có thể quan sát cô đến tận chân tơ kẽ tóc trong khi cô không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì thật là kinh khủng. Vĩ chọn một đĩa nhạc cổ điển rồi bật lên khe khẽ. Giai điệu buồn bã của bản sonata Pathétique vang lên giữa rừng núi làm Vĩ thấy bình an trở lại. Giấc ngủ dài đã giúp cô tỉnh táo.

Vĩ ngồi chờ trời sáng. Đôi lúc, cô vòng tay ra sau vuốt ve mớ tóc đen mềm mại của bé Bảo, cảm thấy hơi ấm từ những sợi tóc đã truyền sang bàn tay giá lạnh của cô. Khi Vĩ nghe hết đĩa nhạc thứ hai thì cũng là lúc những âm thanh lao xao bắt đầu vọng ra từ phía các ngôi nhà. Trời vẫn tối đen và sương mù vẫn dày đặc, nhưng dường như người dân ở đây thức dậy từ rất sớm. Một bóng người cầm đén bão vừa lướt ngoài cửa xe. Là Ráy. Cô vội vàng mở cửa.

- Chào chị.

- Chào cô. Đêm qua ngủ ngon chứ? – Ráy nhìn Vĩ tò mò, và câu hỏi dường như không chỉ đơn thuần là lời hỏi thăm.

- Không. Tôi bị mất ngủ.

- Không quen đấy mà. – Ánh mắt Ráy vẫn lạnh lùng, bí hiểm như chiều hôm qua.

- Tôi gặp ác mộng.

- ….

- Tôi nằm mơ thấy bà ấy.

- …..

- Bà ấy mặc bộ đồ đen tuyền, tóc chấm vai, thái dương đầy máu.

- Cô không nhìn thấy mặt? – Ráy có vẻ căng thẳng không kém và chăm chú lắng nghe những câu không đầu không cuối của Vĩ.

- Có, tôi nhìn thấy mặt bà ta, rất rõ. Bà ấy xinh đẹp, dáng người nhỏ bé, mắt rất đen và khuôn mặt hơi xương.

- Không phải. – Ráy ngắt lời, chị ta nhìn Vĩ vẻ nghi ngờ và giễu cợt. – Tôi đã gặp bà ta cả lúc còn sống và sau khi chết. Bà ta không hề giống thế. Đó chỉ là giấc mơ thôi. Những oan hồn thực sự, sẽ khủng khiếp hơn rất nhiều.