Trẫm Chính Là Không Dám Thú Ngươi A!

Chương 18




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tôi chỉ muốn nói một câu…..

Tôi vô cùng vô cùng lên án hành vi bạo hành gia đình nha :))))

————–

Lương Cảnh đem khuôn mặt đầy vết cào mà thiết triều. (bạo hành gia đình )))

Y lại một bộ như không có chuyện gì, các quan đại thần cũng chỉ biết nhắm mắt làm ngơ.

Sau khi tan triều không nhịn được mà xì xào bàn tán, dường như vị tân hoàng hậu này rất ghê gớm, ngay cả Lương Cảnh cũng không hề biết.

Vội vàng trở lại tẩm điện của hoàng hậu, nhìn thấy Đoan Mộc Nhan vẫn còn mệt mỏi mà nằm trên giường, không nén được mà thở phào nhẹ nhõm.

Thuốc ngày mai sẽ hết tác dụng, Lương Cảnh thật sự sợ rằng chỉ cần y vừa quay đầu, Đoan Mộc Nhan liền phủi mông không chút lưu luyến mà bỏ đi. Nhưng dù gì cũng là hoàng hậu đương triều, cũng không tiện đem một đám người ngày ngày rình rập canh chừng. Cái này không được, cái kia cũng không xong, thật sự là thấp thỏm bất an vô cùng.

May là Đoan Mộc Nhan vẫn còn ở đó. Dù cho ánh mắt của hắn có chút……..

Lương Cảnh thật sự cảm thấy hối hận, Đoan Mộc Nhan đã không còn nhớ rõ chuyện trước kia của cả hai, vậy nên những tình ý kia tự nhiên cũng không thể tồn tại. Đêm qua vốn nên hảo hảo mà cùng hắn giải thích rõ ràng chuyện quá khứ, mà không phải chỉ lo làm loại chuyện kia.

Đoan Mộc Nhan có lẽ bởi vì cùng người xa lạ thân cận, nên mới chống cự.

Khiến y không khỏi đau lòng, Đoan Mộc Nhan sau khi tỉnh lại thì giận y cáu y, cũng chỉ biết trách là do y tự làm tự chịu mà thôi.

Cả đám người hầu nhìn thấy Lương Cảnh, nét lo lắng trên mặt như hiện rõ cả ra.

Lương Cảnh cảm thấy kỳ quái: “Các ngươi làm sao vậy?”

“Bẩm hoàng thượng, hoàng hậu nương nương……. Không chịu đi thỉnh an Thái Hậu.” Cả đám yếu ớt nói.

Lương Cảnh thật sự không nghĩ tới vấn đề này, nhưng Đoan Mộc Nhan rõ ràng là đang nổi nóng, làm sao mà chú ý đến những việc này. Vung vung tay áo đem người phân phát: “Trẫm sẽ tự mình đi tạ lỗi với mẫu hậu, các ngươi đều lui xuống hết đi.”

Đoan Mộc Nhan chỉ mặc tiểu y trên người, cuộn tròn trong chăn,để lộ ra bả vai trắng như tuyết, tựa tiếu phi tiêu nói: “Hoàng thượng có muốn giáng tội không?”

“Giáng tội gì?” Lương Cảnh cười khổ, day day mi tâm.

“Cũng phải,” Đoan Mộc Nhan nhíu mày cười gằn, “Chuyện ngày hôm qua, ta còn chưa tính sổ với ngươi.”

Lương Cảnh mặt dày nói: “ Tối hôm qua không phải ngươi cũng rất thoải mái ư.”

“…………….” Đoan Mộc Nhan ngay tức khắc nổi giận, “Ai muốn cùng ngươi nói chuyện tối hôm qua! Ngươi cường ngạnh ép ta thành hôn, người trong thiên hạ giờ đều biết Đoan Mộc Nhan ta là hoàng hậu, sau này ta còn mặt mũi nào mà xuất hiện trên giang hồ?”

Đoan Mộc Nhan đã minh bạch, nguyên lai bản thân là Giáo chủ Ma Giáo, nhưng xui xẻo thay tên hoàng đế này đã chiếu cáo khắp thiên hạ, Đoan Mộc Nhan hắn chính là hoàng hậu đương triều, hắn tuy có lòng định trọng chấn kỳ cổ (*), nhưng cũng đã lộ mặt rồi, tự nhiên lại khiến người ta đến xem náo nhiệt.

“Giang hồ đầy rẫy thị phi, ngươi cùng trẫm ở trong cung an ổn mà sống không tốt hơn sao?” Lương Cảnh vội vã động viên.

Đoan Mộc Nhan ngoắc ngoắc ngón tay: “Ngươi tới đây.”

Chờ Lương Cảnh mờ mịt đi tới, hắn liền vươn ngón tay đâm đâm vết thương trên mặt đối phương, nghe thấy Lương Cảnh khẽ hít một ngụm khí lạnh, khóe miệng nhếch lên: “Hoàng thượng nói cũng có lý.” (bạo lực gia đình lần 2 :))))

“………. Tiểu Nhan?” Lương Cảnh đầy hoan hỉ.

Đoan Mộc Nhan hờ hững thu tay lại: “Dù sao thì nội thương vẫn chưa hồi phục, ta trước hết cứ miễn cưỡng ở đây mà điều dưỡng vậy.” (trong lòng khoái lắm chứ miễn cưỡng nỗi gì:v)

Lương Cảnh hoảng hốt, muốn hất tung cả chăn lên: “Nơi nào thụ thương, cho trẫm xem?”

Đoan Mộc Nhan nắm lấy tay y, mắng: “Người mò cái gì!”

“………..” Lương Cảnh lúng túng ngừng tay.

Đoan Mộc Nhan cười sâu xa: “Ta tạm thời không đi, không phải là tha mạng cho ngươi. Ngươi hại ta mất hết thanh danh, còn muốn gánh thêm tội.”

Lương Cảnh mặc dù trong lòng không hiểu làm hoàng hậu thì sao lại mất thanh danh, nhưng vẫn là vui vẻ đồng ý.

Nương tử không chạy trốn, Lương Cảnh tinh thần phấn chấn, tấu chương sổ sách trong cung đều xử lí rất nhanh và hiệu quả, trong cung ngoài cung đều tấm tắc lấy làm lạ.

Đoan Mộc Nhan ngày ngày cơm ngon áo đẹp, cộng thêm mỗi ngày đều được uống thuốc tẩm bổ, nội thương dần dần phục hồi, eo cũng nuôi béo thêm một vòng.

Không biết có phải hay không vì lần này lại uống tán công dược, lúc điều hòa chân khí toàn thân, sát ý mạnh mẽ trước kia cũng liền dịu đi, không còn hể giơ tay liền muốn thấy máu, nhưng tính tình lại vô cùng ương bướng, không còn lạnh lùng nhưng ôn hòa như trước kia. (dồi, em thụ em ngạo kiều bộc phát rồi, xong bạn công dồi,:v:v)

Buổi tối thật sự ngủ chung một chỗ.

Thỉnh thoảng muốn đem Lương Cảnh dằn vặt một phen.

Đoan Mộc Nhan từ khi tính tình thay đổi, đối với việc hoan ái không chỉ không bài xích, mà so với ngày xưa còn thoải mái hơn nhiều.

Chỉ có điều rất thô bạo, không ngừng cấu véo hoàng đế đến tím xanh cả người, hầu hạ không vừa lòng liền không ngại cho một bạt tai, mắng chửi. Lương Cảnh thì cứ cho rằng vì hắn chưa hồi phục ký ức, trong lòng không những không tức giận, trái lại còn yêu thương chiều chuộng hơn trước, mặt cho hắn phát tiết. (cái số thê nô nó đến rồi đó :))))

Duy chỉ không cam lòng một điều là, thỉnh thoảng lại để quần thần trong triều thấy được một vài dấu vết bạo hành trên mặt của y.

———-

(*)Trọng chấn kỳ cổ (重振旗鼓): nghĩa là sau khi trải qua thất bại, người ta chấn chỉnh năng lực, sẵn sàng làm lại một lần nữa.