Trảm Long (Tập 2) - Tranh Đoạt Long Quyết

Chương 33: Điện phục ma




Lục Kiều Kiều và Jack nhảy vào quần thể miếu mạo, rồi chạy một mạch vào sâu bên trong. Cuộc phục kích lần này đã làm tiêu hao khoảng hai mươi người của đối phương nên họ rất hài lòng. Họ vừa chạy vừa đếm số đạn dược còn lại, mỗi người chỉ còn bảy tám viên đạn, đối phó với hơn bốn mươi người nữa, không thể dùng mười mấy viên đạn này mà giải quyết.

Lục Kiều Kiều nói với Jack: “Chúng ta phải đột kích ra ngoài, đến tường bao phía sau núi thì nhảy ra, sau đó lên núi, giằng co với chúng ở trong núi…”

Jack đáp một tiếng rồi theo Lục Kiều Kiều chạy lên chỗ đất cao trong tầm mắt. Phía trước đã là bức tường bao bong tróc bám đầy bụi đất ở sau núi, nhưng họ còn chưa đến gần, đã trông thấy trong đống cỏ dưới chân tường đột nhiên có binh sĩ đứng vọt dậy bắn tên về phía mình, bảy tám mũi tên cùng lúc cùng lúc nhắm vào Jack và Lục Kiều Kiều. Hai người trông thấy có tên bắn tới, vội vàng lăn nhanh xuống sau bệ đá bên dưới ngôi miếu.

Jack rút súng cầm trên tay, hằn học nói: “Shit, bọn này còn biết chúng ta muốn chạy hướng nào cơ à? Xông lên vậy!”

Một mũi tên găm xuống trước mặt anh, anh lập tức nhô đầu lên tìm mục tiêu xạ kích. Nhưng khi nhổm lên, anh không thấy người đang lắp tên, mà thấy hai binh sĩ đang nhả dây cung, cùng với những mũi tên bay về phía mình, Jack còn chưa kịp giương súng lên ngắm đã phải rụt đầu trở về.

Mũi tên “soạt” một tiếng cắm phập ngay trên đỉnh đầu Jack, anh lại cố ló đầu lên để bắn, nhưng một mũi tên khác đã đợi sẵn anh ở đó, tiết tấu xạ kích của Jack hoàn toàn bị đối phương khống chế. Anh thầm nhủ: “Hỏng bét, không thể xông qua được rồi.”

Lục Kiều Kiều ở phía sau Jack, nói với anh: “Lúc này không thể tiết kiệm đạn được nữa, em nổ súng xong, anh lập tức nhổm lên bắn người…” Vừa dứt lời, cô cũng chẳng buồn quan sát bên ngoài, nâng súng giơ tay ra bắn bừa. Cô nghĩ chỉ cần dọa cho đối phương phải né tránh trong một tích tắc, nhân khoảng trống này, Jack có thể giành lại quyền chủ động.

“Pằng!” một tiếng nổ vang, bảy tám binh sĩ bắn tên dưới bức tường vây phía sau núi quả nhiên phục hết xuống bụi cỏ, chỉ trong chớp mắt ngắn ngủi ấy, Jack đã giành được tiên cơ, nhổm người lên chĩa súng vào bên dưới bức tường.

Trong tích tắc ấy, Jack nheo mắt ngắm qua nòng súng, không ngờ lại trông thấy một binh sĩ ngã vật ra, còn những tên khác thì nằm rạp người xuống đất. Anh cảm thấy thật tức cười, chẳng lẽ Lục Kiều Kiều lại may mắn đến vậy? Ngay sau đó, lại có mấy tên binh sĩ cùng lúc nhổm dậy bắn tên, Jack lập tức kéo cô, bốn người ngã xuống.

Cả đời Jack chưa bao giờ gặp chuyện gì có lời như vậy, trong lòng lấy làm thắc mắc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Súng của anh vẫn chĩa về phía bức tường bao, những binh sĩ còn lại không dám đứng lên nữa, nhưng lại nghe thấy có tiếng quát tháo và đánh nhau ở chỗ họ nhìn thấy được vẳng tới, anh và Lục Kiều Kiều chăm chú lắng nghe, hoá ra là tiếng của Đặng Nghiêu và Lục Hữu.

Trong tiếng đao chạm nhau liên tiếp, loáng thoáng nghe thấy Lục Hữu lớn tiếng quát: “Quốc sư sớm đã đoán được ngươi sẽ giúp chúng… lập tức theo ta trở về, sẽ tha cho ngươi tội chết!”

Đặng Nghiêu cũng nói với Lục Hữu: “Đừng đánh nữa, ta không trở về đâu, chuyện này ta không làm được nữa… huynh đệ, đừng bức ta…”

Jack và Lục Kiều Kiều rốt cuộc cũng hiểu ra, vừa nãy không phải ba phát súng bắn gục được bốn người, mà là Đặng Nghiêu âm thầm hạ thủ lúc Jack nổ súng, cùng lúc bắn gục binh sĩ với anh. Lục Kiều Kiều biết đây là cơ hội hiếm có, cô nạp mấy viên đạn cuối cùng rồi nhảy ra khỏi bệ đá che chắn, khom lưng chạy về phía bức tường. Jack bám sát theo sau, nòng súng vẫn luôn ngắm về phía mấy tên binh sĩ đang nấp trong bụi cỏ, bọn chúng vừa thấy Jack và Lục Kiều Kiều giơ súng Tây nhắm về phía mình, đều hoảng hốt ném bỏ cung tên, lồm cồm bò đi.

Jack và Lục Kiều Kiều đã trông thấy được Đặng Nghiêu và Lục Hữu, khoái đao của họ Lục chém xuống Đặng Nghiêu như mưa, nhưng Đặng Nghiêu vẫn luôn miệng “Đừng đánh nữa,” vừa dùng đao chặn đỡ, bảo vệ thân mình mà men theo tường bao lùi lại. Lục Kiều Kiều hét lớn: “Đặng đại ca, tránh ra!”

Đặng Nghiêu quay đầu lại nhìn, thấy Lục Kiều Kiều đang giương súng lên ngắm vào Lục Hữu, chỉ cần y nhảy ra khỏi vòng chiến, cô sẽ có thể bóp cò, nhưng y lại hét lớn: “Đừng nổ súng!” rồi lập tức dùng thân thể mình chắn giữa Lục Hữu và Lục Kiều Kiều, Lục Hữu thấy Đặng Nghiêu quay đầu, chính là thời cơ tuyệt hảo để xuất chiêu, liền vòng đao qua đầu chém thẳng xuống má bên phải của họ Đặng. Đao của Lục Hữu rất nhanh, khi Đặng Nghiêu vừa nói dứt lời với Lục Kiều Kiều, chặn nòng súng của cô rồi quay đầu lại, đao của họ Lục đã chém tới trước mặt, da mặt y thậm chí còn cảm nhận được khí lạnh từ đao tỏa ra.

Trước nguy cơ không thể tránh né cũng không thể chống đỡ ấy, theo bản năng, Đặng Nghiêu gầm lên một tiếng dữ dội tựa mãnh thú, chấn động cả hồn phách người nghe, không khí ở xung quanh tựa như bị sấm đánh tan. Trên người y bùng phát một ảo ảnh hình thú khổng lồ, nếu buộc phải nói con thú này giống con gì, thì chỉ có thể miễn cưỡng nói nó giống một con gấu; con gấu này ngực nở eo nhỏ, hai cánh tay to như thân cây một người ôm, lông lá toàn thân đâm ra tua tủa như thể sắp nổ tung đến nơi.

Cùng với tiếng gầm, Đặng Nghiêu cũng buông thanh đao trên tay ra, tay phải giơ phắt lên đỉnh đầu, rồi bằng một tốc độ mắt thường không thể nhìn thấy, tiến một bước về phía Lục Hữu, tay trái ở trước ngực đánh ra nhằm thẳng vào ngực họ Lục, lòng bàn tay phát kình lực, đây chính là một chiêu cực khó phá giải trong Bát Cực quyền, gọi là Mãnh hổ lên núi! Đặng Nghiêu đánh ra chiêu này hết sức bình ổn, khí thế như đẩy được cả ngọn núi, phát huy hết mức Thập tự kình đặc biệt mà chỉ có Bát Cực quyền mới có, đầy phong thái của một bậc đại tôn sư. Trong tiếng sấm nổ ấy, thanh đao của Lục Hữu bị đánh văng mất tăm, bản thân y bị kình lực đánh gãy cả xương lồng ngực, người bắn đi như một viên đạn, văng ra xa bốn năm trượng, hôn mê bất tỉnh.

Đặng Nghiêu cũng không nhìn Lục Kiều Kiều, y không thu hồi nguyên thần hình con gấu lớn, xoay người vòng sang phía bức tường bao bên cạnh, một tay che đầu, một tay chắn trước ngực, sử ra chiêu Thiết sơn kháo trong Bát Cực quyền, dùng một bên lưng tông thẳng vào bức tường. lại một tiếng nổ lớn, gạch đá vụn bắn tung té, trên tường xuất hiện một lỗ lớn đủ cho hai người chui lọt. Vừa đục thủng tường, nguyên thần của Đặng Nghiêu lập tức thu hồi, y lùi lại bên cạnh bức tường, đưa mắt nhìn Lục Kiều Kiều. Lục Kiều Kiều cũng nhìn Đặng Nghiêu qua đám khói mù mịt, y đã không còn vẻ hiền lành, rụt đầu rụt cổ sợ sinh chuyện như trong ấn tượng của cô nữa, ánh mắt kiên cường mà mạnh mẽ, trên mặt bị Lục Hữu chém toạc một vết thương dài, máu vẫn đang chảy không ngừng, cặp môi dày không nhếch lên phảng phất nụ cười như thường ngày nữa, mà mím chặt lại, cả người toát lên khí thế hừng hực.

Lục Kiều Kiều biết Đặng Nghiêu đã làm phản, y sẽ không quay lại bên cạnh An Thanh Nguyên nữa, cô chạy tới chỗ họ Đặng, kéo ống tay y, cùng chui vào lỗ hổng trên tường.

Đặng Nghiêu gạt tay cô, đỡ lưng Lục Kiều Kiều đẩy cô ra ngoài. Đúng lúc này, trên đầu họ vang lên một tràng tiếng “lách cách” dồn dập, Đặng Nghiêu vừa nghe thấy, cánh tay đang đẩy Lục Kiều Kiều ra liền giật ngược về, kéo cô vào bên trong tường, liên tiếp lùi ba bốn bước, rồi nhảy ra xa mấy trượng…

Jack vô cùng quen thuộc với loại âm thanh này, đây là Địa để lôi pháp của huynh đệ Mục Linh Mục Thác, trong trận chiến trên đỉnh Phù Dung, anh suýt nữa đã chết trong tay họ. Lần này vừa nghe thấy tiếng, anh lập tức phối hợp, lùi lại né tránh theo Đặng Nghiêu. Cả bọn vừa mới lùi ra, mặt đất dưới cái hốc trên tường đã vọt ra một đạo sấm sét, làm bụi và đá vụn bắn tung tóe.

Đặng Nghiêu thấy đạo sấm sét xuất hiện, đương nhiên cũng biết anh em họ Mục từ phía sau núi vòng tới quần thể miếu mạo chặn đánh, bèn nói với Lục Kiều Kiều và Jack: “Lùi lại mau, bọn chúng lợi hại lắm.” Lời còn chưa dứt, trong hốc tường đã có tên bắn ra vèo vèo, mang theo tiếng rít gió sượt qua bên cạnh họ, ba người nhanh nhặn lách vào một đại điện ẩn trốn.

Jack dùng súng áp chế đám binh sĩ do anh em họ Mục dẫn theo, Lục Kiều Kiều thở hổn hển nói với Đặng Nghiêu: “Đặng đại ca, lần này huynh tiêu đời rồi, vợ con huynh vẫn còn ở Quảng Châu kia mà… hay là huynh ra ngoài đầu hàng đi, để bọn tôi tự chạy là được rồi…”

Đặng Nghiêu ngồi xổm xuống dưới đất, phủi bụi trên người nói: “Chậc, nói sao nhỉ? Quảng Châu cũng không phải nơi thái bình, tôi đã bàn với lão Đức, đưa vợ con về quê cả rồi, trong thời gian ngắn chắc không có chuyện gì đâu. Đừng nói chuyện này nữa, Quốc sư ấy… chính là anh trai cô, y rất giỏi Thất Ất trận pháp, cô muốn thoát ra thì không thể xông bừa như vậy được, về cơ bản chạy tới đâu cũng nằm trong tính toán của y cả, nếu cô tinh thông phong thủy thì chọn một hướng rồi hãy xông ra, đừng làm bừa…”

Lục Kiều Kiều nghe y nói xong, lập tức lấy la bàn ra tính toán phương vị. Tên chốc chốc lại bay vọt qua trên đầu, cả bọn cũng thi thoảng phải nằm rạp xuống né tránh. Lục Kiều Kiều đưa mắt quan sát xung quanh, tranh thủ khoảng trống ló đầu ra quan sát các đại điện khác, miệng phát ra một tiếng “ôi chà”, Đặng Nghiêu hỏi cô ôi cái gì, Lục Kiều Kiều nghiến răng nói: “Chỗ này không chỉ là đạo quán thôi đâu, mà là một trận pháp phục ma, là trận pháp Thiên sư đạo dùng để trấn áp tà khí… Nếu thiên sư bình thường làm phép trừ tà, chỉ cần dùng pháp khí và lò hương bày ra bố cục như vậy là xong, nhưng ở đây lại dùng rất nhiều đại điện bày cục, có thể đang trấn áp thứ gì đó rất kỳ quái…”

Jack sốt ruột nói: “Em cứ bảo chạy lối nào là được, sắp hết đạn rồi, chọn nhanh lên đi!’

“Đừng làm ồn! Em đang tính đây… năm Bính Ngọ tháng Tân Sửu, chỗ nào cũng liên hoàn thành một tử cục, cắt không đứt, phá không tan, không có lối nào để xông ra cả, phải đợi tháng sau mới thoát ra được!” Lục Kiều Kiều kêu lên, Jack và Đặng Nghiêu cũng đồng thanh thốt: “Không phải chứ, tính kiểu gì vậy?”

Đặng Nghiêu nói: “Thôi không tính nữa, đi theo tôi đi.” Nói xong, y liền kéo Lục Kiều Kiều chọn đại một hướng mà chạy, Jack cầm súng đoạn hậu, nhưng đạn chẳng mấy chốc đã dùng hết, họ còn chưa kịp chạy đến chỗ bức tường bao, tên ở đằng sau đã đuổi theo như hình với bóng, lại dồn cả bọn vào góc tường một gian đại điện khác. Đặng Nghiêu nói: “Hai người tìm nơi nào mà xông ra đi, để tôi cản bọn chúng lại.” Dứt lời, hai tay y liền kết ấn, rùn người xuống, cùng với tiếng giậm chân, một làn khói mù bên cạnh Lục Kiều Kiều, Đặng Nghiêu cũng biến mất theo làn khói ấy. Lục Kiều Kiều và Jack mặc dù biết y và Tôn Tồn Chân đều tinh thông Ngũ hành độn pháp, nhưng trông thấy một người sống sờ sờ đột nhiên biến mất ở khoảng cách gần như vậy, cả hai đều hết sức kinh ngạc.

Mục Linh và Mục Thác dẫn theo hai nhóm mười người đi lên chỗ cao trên hậu sơn của cung Đại Thượng Thanh quan sát tình thế bên dưới, vừa thấy tường bao bị Đặng Nghiêu đánh thủng, hai người lập tức phát ra sấm sét phong tỏa lỗ hổng đó lại, rồi cùng đám binh sĩ tràn vào cung Đại Thượng Thanh. Nhưng đạo pháp mạnh mấy cũng không thể đối phó với súng Tây, khẩu súng côn của Jack thi thoảng lại vang lên, khiến hai người đều e ngại. Cầm cự một hồi, đột nhiên thấy Đặng Nghiêu dẫn bọn họ chạy sâu vào quần thể miếu điện, súng Tây cũng dần dần không nhả đạn nữa, hai người liền chỉ huy binh sĩ tiến vào bắt người.

Đám binh sĩ đang túm tụm đuổi ra phía sau đại điện, thình lình Đặng Nghiêu xuất hiện ở giữa cả bọn như một bóng ma, làm không ít tên kinh hoảng kêu toáng lên. Thân hình và thủ pháp của Đặng Nghiêu nhanh như điện chớp, vừa xuất hiện giữa đám binh sĩ, hai tay đã tóm tay của hai tên, lần lượt vặn về hai hướng khác nhau. Chỉ nghe tiếng kêu thảm thiết và tiếng xương cốt gãy lìa, cánh tay của hai tên kia đã bị trật khớp, đau đến nỗi lăn lộn dưới đất.

Những tên khác lập tức ùa tới cứu viện, nhao nhao vung đao lên đâm chém về phía Đặng Nghiêu. Đặng Nghiêu không né cũng chẳng tránh, xuống tấn tiếp chiến, đến một đao liền tiếp một đao, vừa ra tay đã ấn lên cổ tay đối phương, rồi sử chiêu phân thân thác cốt; tất cả những tên vung đao lên chém, đều có chung kết quả tay phải bị trật khớp ngã lăn ra đất. Đặng Nghiêu tựa như một con gấu lớn xông vào giữa ruộng ngô, thành thục mà lão luyện bẻ gãy rất nhiều bắp ngô lớn.

Mục Linh Mục Thác không ngờ Đặng Nghiêu lại có chiêu này, lúc định thần lại nhìn rõ Đặng Nghiêu đang làm gì, thì đã có mười mấy binh sĩ bị bẻ trật khớp cánh tay hoặc cổ tay nằm lăn lộn dưới đất, tiếng kêu thảm váng trời. Kiểu đánh giáp lá cà mà không giết người này khiến cung Đại Thượng Thanh còn giống địa ngục nhân gian hơn cả lúc nãy. Mục Linh vội hét lớn: “Tản ra! Toàn bộ tản ra, không được đến gần hắn!”

Những tên khác vừa tản ra, Mục Linh Mục Thác liền cùng lúc vung đao từ hai hướng theo thế gọng kìm kẹp Đặng Nghiêu vào giữa, hai thanh đao chạm nhau trên không trung, họ chỉ chém trúng một luồng khói mù, thân thể to lớn của họ Đặng đã lại biến mất trước mặt họ như một cái bóng.

Lục Kiều Kiều ở trong góc trông thấy Đặng Nghiêu xông ra bẻ tay đối phương vừa nhanh vừa hiệu quả, trong lòng mừng rỡ, vội kéo tay Jack nói: “Thành công rồi, chúng ta chạy mau.” Mới chạy được mười bước, Đặng Nghiêu đã quay lại bên cạnh họ, y cũng nói: “Chạy mau, chạy mau!” Lục Kiều Kiều thấy bộ dạng nghiêm trọng của Đặng Nghiêu, lại không nhịn được bật cười thành tiếng.

Mục Linh Mục Thác là quý tộc Bát Kỳ từ nhỏ đã tu luyện, công phu cao hơn hẳn Lục Kiều Kiều và Jack, mà Đặng Nghiêu dẫn theo cô và Jack lại không thể chạy nhanh được, thoáng cái họ đã bị huynh đệ họ Mục đuổi tới sau lưng. Đặng Nghiêu kêu lên một tiếng: “Hai người chạy trước đi”, rồi xoay người lại đối mặt với Mục Linh Mục Thác, khuỳnh chân xuống tấn, hai tay tách ra, lòng bàn tay xuất hiện ánh sáng ngũ sắc, loáng thoáng nghe thấy tiếng sấm sét ì ùng vang lên quanh mình y.

Mục Thác quát lớn: “Tiêu Kiếm, ngươi phản rồi! Ngươi muốn làm gì hả?”

Đặng Nghiêu trầm giọng nói: “Người Mãn muốn làm hoàng đế của người Hán, có thể không phản sao? Cho ta xem công pháp Mật tôn của các ngươi đi… hây!”

Tiếng hét vừa vang lên, y đã nhanh chóng tiến lên hai bước, hai tay lần lượt đánh về phía Mục Linh và Mục Thác, hai quầng sáng đỏ rực to như cái đấu tức thì bay ra khỏi lòng bàn tay.

Mục Linh lắc mình lách ra phía sau Mục Thác, còn Mục Thác lại không hề né tránh, cũng bước về phía Đặng Nghiêu một bước, hai tay để trước ngực, cổ tay, ngón cái và ngón út dính vào nhau, lòng bàn tay và ba ngón còn lại xòe ra, kết thành liên hoa ấn mà Đạo giáo không có; Mục Linh lách ra phía sau người Mục Thác, thân thể hai người liền dính chặt vào nhau như một, tay trái y nắm lại, áp xuống hông bên trái, tay phải từ sau vươn ra trước, lòng bàn tay hướng lên trên, bảo hộ trước ngực hai người, hình thành nên hình thái pháp thân của Tứ thủ Tát Thùy Bồ tát, miệng lẩm nhẩm Đại Minh chú vạn ứng vạn linh của Mật tông.

Cùng với tiếng chú ngữ “úm ma ni bát nê hồng”, trước mặt Đặng Nghiêu đột nhiên nở ra một đóa hoa sen trắng tinh khiết…

Hai luồng sáng do Đặng Nghiêu phát ra đã bay khỏi tay, nhưng vẫn nằm trong sự thao túng của y, khi trông thấy hai người bọn đối phương tụ lại một chỗ, hai tay y liền đan vào nhau trước ngực, hai quả cầu sét đang tách ra hai hướng lập tức hợp lại thành một, bay về phía anh em họ Mục với khí thế mãnh liệt hơn.

Một tiếng nổ lớn vang lên, quả cầu sét đập vào đóa sen trắng, sóng khí cuồn cuộn làm nền đá dưới chân họ nứt toác như mai rùa. Lúc này, Đặng Nghiêu cảm thấy bên cạnh mình có một bóng người lướt qua, tuy không nhìn rõ là ai, nhưng theo suy đoán thông thường, cũng chỉ có An Thanh Nguyên mới có tốc độ nhanh như thế. Đặng Nghiêu không kịp kiểm tra xem đòn tấn công của mình có hiệu quả hay không, lập tức xoay người đuổi theo hướng Lục Kiều Kiều và Jack .

Khi y quay lại bên cạnh hai người kia, An Thanh Nguyên đã đứng trước họ, mặt đối mặt với Lục Kiều Kiều. Chỗ này là thông đạo nối giữa hai đại điện, một đầu bị An Thanh Nguyên chắn, đầu còn lại cũng lập tức bị Mục Linh và Mục Thác chặn mất, An Thanh Nguyên giơ tay ra hiệu cho hai huynh đệ Mục Linh Mục Thác ngừng tấn công, sau đó bước lên hai bước.

Súng của Jack đã hết đạn, trên tay chỉ cầm một thanh mã đao, nhưng Lục Kiều Kiều nhanh nhẹn rút phắt khẩu súng ra, hai tay cầm súng chỉ vào An Thanh Nguyên, quát lên the thé: “Đứng yên, đừng qua đây!”

An Thanh Nguyên lập tức dừng lại, xòe lòng bàn tay chìa sang hai bên nói: “Tiểu Như đừng sợ, ta là đại ca của muội, sẽ không làm hại muội đâu… muội thành thân rồi phải không?”

An Thanh Nguyên thấy Lục Kiều Kiều búi tóc lệch, đây là kiểu tóc của phụ nữ đã thành hôn dưới triều Đại Thanh. Ngoài ra, anh ta còn thấy cô mặc một bộ kỳ bào màu tím đỏ khác hẳn thường ngày, tấm khăn lông cừu trắng muốt trên cổ đã bị máu nhuộm đỏ lấm tấm, tựa như hoa mai trên tuyết, đẹp đẽ lạ thường.

Lục Kiều Kiều chĩa súng vào An Thanh Nguyên nói: “Hôm nay là ngày đại hỷ của chúng tôi, đại ca muốn tặng lễ vật gì vậy?”

An Thanh Nguyên cười cười nói: “Muội buông súng xuống, đại ca thứ gì cũng có thể tặng muội…” Nói đoạn, anh ta hướng ánh mắt sang phía Đặng Nghiêu: “Lão Tiêu, ngươi cũng làm tốt lắm. Năm xưa ta thấy ngươi tính tình nhân hậu, nên mới phái ngươi chăm lo cho muội muội, không ngờ đến giờ tình cảm của các người lại khăng khít như vậy. Trong lòng ta cũng được an ủi… ngươi quay lại đi, chúng ta đâu phải kẻ địch.”

Lục Kiều Kiều đảo mắt một vòng, lập tức hỏi Đặng Nghiêu: “Huynh không phải tên Đặng Nghiêu à?”

Đặng Nghiêu nhìn An Thanh Nguyên đáp: “Tôi là Đặng Nghiêu, trên đời này không còn ai là Tiêu Kiếm nữa. Quốc sư, xin lỗi, tôi chỉ là một hàn sĩ tu đạo, nhà có vợ dại con thơ, ngài đã biết rõ rồi, kẻ này không có lòng lo việc nước, lại càng không muốn tạo thêm sát nghiệp nữa, thực sự không thể tiếp tục ra sức vì triều đình. Ngài hãy niệm tình tôi đã bôn ba nhiều năm vì triều đình cũng không mắc phải sai lầm gì, mà tha cho tôi một con đường sống đi.”

An Thanh Nguyên hòa dịu nói: “Không cần khách khí như thế, ngươi chỉ cần viết một lá đơn từ chức trình lên bộ Lại, ta còn có thể giúp ngươi xin thêm tiền hồi hương nữa.”

Đặng Nghiêu không hề bị lung lay, đáp: “Quốc sư, tôi cũng không phải kẻ ở trong triều đình ngày một ngày hai nữa, chuyện chém giết của phủ Quốc sư thế nào tôi đây nắm rất rõ; những đồng liêu từng vào phủ Quốc sư làm việc, người nào ngã bệnh bị thương phải từ chức, hoặc làm trái quy tắc bị cách chức, đều không rõ tung tích. Hễ rời khỏi phủ Quốc sư, kết cục của tôi thế nào tôi cũng không biết nữa. Tôi sẽ không cùng ngài trở về bộ Lại trình đơn từ chức đâu. Bao năm nay ngài đối đãi với tôi không bạc, quan chức cao, bổng lộc cũng không thấp, nhưng chỉ có hai năm cuối cùng này, khi ở bên Kiều Kiều, tôi mới cảm thấy mình giống một con người, không còn phải âm thầm đi giết người nữa…”

Lục Kiều Kiều trợn tròn mắt lên nhìn Đặng Nghiêu: “Trước đây huynh là thích khách à?”

“Đúng, nhưng khi Quốc sư sai tôi đến ở cạnh nhà cô, ông ấy không hề ra lệnh cho tôi hạ thủ.” Nói tới đây, Đặng Nghiêu hít sâu vào một hơi, nói với An Thanh Nguyên: “Quốc sư, tôi coi Kiều Kiều như con gái mình vậy, cô ấy không có lòng dạ xấu xa gì, chỉ là hơi nghịch ngợm một chút, tôi không ra tay được với một cô gái nhỏ, tôi tin ngài cũng không nỡ ra tay, ngài hãy giơ cao đánh khẽ buông tha cho chúng tôi đi…”

An Thanh Nguyên nghiêng người nhường đường, cười cười nói: “Được, các ngươi đi trước đi, ta chỉ muốn nói vài câu với Tiểu Như thôi.”

Jack đưa tay cầm khẩu súng của Lục Kiều Kiều, họng súng vẫn chỉ vào An Thanh Nguyên: “Cô ấy là vợ tôi, dù xảy ra chuyện gì, tôi cũng phải ở bên cạnh Kiều Kiều.”

An Thanh Nguyên bật cười: “Vị muội phu Tây này của ta cũng thật có tình có nghĩa, được thôi, Jack, cậu là người làm ăn, chắc cũng đã biết ta đến vì cái gì, chúng ta làm một cuộc giao dịch thôi…”

Lục Kiều Kiều không đợi An Thanh Nguyên nói hết đã ngắt lời: “Đừng giao dịch với y, người làm ăn chúng ta coi trọng nhất là thành tín, cũng coi trọng giá tiền nữa, y không có tư cách mua thứ y cần!”

An Thanh Nguyên nghiêm mặt nói với Lục Kiều Kiều: “Việc ta làm là dẹp tặc phỉ, bình thiên hạ, ta vì dân chúng trong thiên hạ được an cư lập nghiệp, vì bảo vệ giang sơn Đại Thanh …”

Lục Kiều Kiều nói: “Ngươi chỉ muốn thăng quan phát tài, lấy lòng lão hoàng đế, làm con chó cho người Mãn thôi!” Cô nói dứt lời, liền bước lên một bước, trường kiếm của An Thanh Nguyên đã bay khỏi vỏ, y giơ tay vung kiếm chặn ngang thông đạo nói: “Vua dùng lễ đãi bầy tôi, bầy tôi phải trung với vua. Hoàng triều thay đổi là do thiên mệnh, một ngày thiên hạ còn là của Đại Thanh, kẻ làm bầy tôi phải có trách nhiệm bảo vệ giang sơn Đại Thanh …”

Nhưng Jack đã lớn tiếng nói: “Bullshit! Vua với tôi cái gì chứ? Mọi người sinh ra đều bình đẳng, tổng thống của nước Mỹ không phải do Thượng đế an bài, mà là do dân chúng tôi lựa chọn; mọi người đều có quyền tự do sinh sống, cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc của riêng mình, chính phủ tồn tại là để đảm bảo những quyền lợi này của nhân dân, nhân dân sẽ có quyền loại trừ nó, xây dựng một chính phủ mới. Đại Thanh các người làm cho Trung Quốc đầy rẫy tham quan, dân chúng lầm than, anh lại còn muốn dùng Long Quyết để làm hại nhân dân, giúp đỡ cái chính phủ hủ bại vô năng ấy, chúng tôi không thể để anh có được Long Quyết !”

Lục Kiều Kiều và Đặng Nghiêu đều không ngờ mình tạo phản lại có lý lẽ lớn lao như thế, cả hai nhìn Jack với ánh mắt kính phục. Lục Kiều Kiều còn tỏ ra hết sức ngưỡng mộ: “Phu quân, chàng vĩ đại quá.”

Jack vẫn giương súng chỉ về phía An Thanh Nguyên, anh nghiêng đầu khẽ nói với cô: “Đây là tuyên ngôn độc lập của nước Mỹ, không biết có đọc sai hay không nữa…”

An Thanh Nguyên không bao giờ nghĩ rằng tư tưởng trung quân đã truyền qua mấy nghìn năm của Trung Quốc lại bị Jack phản bác như vậy, đứng trước tranh chấp về tư tưởng kiểu này, người nhẫn nại đến mấy cũng bị chọc giận, anh ta chỉ kiếm vào mặt Jack mắng: “Câm miệng! Đất không có chỗ cao chỗ thấp làm sao thành sông hồ, người không có tôn có ty đâu thể thành triều cương, thiên hạ không có âm và dương, vua và tôi, cha và con, vợ và chồng, thì còn gì là thiên hạ nữa, Trung Quốc có nền văn hóa chính trị mấy nghìn năm, không đến lượt một tên ngoại quốc như ngươi ở đây múa mép gạt người, không giao Long Quyết ra, ta chỉ còn cách đại nghĩa diệt thân thôi vậy!”

Lục Kiều Kiều phản ứng cực nhanh, nhân lúc An Thanh Nguyên đang kích động, vừa nói dứt bốn chữ đại nghĩa diệt thân cô đột nhiên quát lớn: “Cầm thú đội lốt người! Ngươi đã giết hại cha ruột của mình rồi sao?”

“Ta không giết cha, người đang ở trấn Văn Phong!” An Thanh Nguyên không gánh vác nổi tội danh giết hại cha ruột, buột miệng biện giải, khiến Lục Kiều Kiều biết được sự tình, cô lập tức truy vấn: “Cha không giao Long Quyết cho ngươi, nên từ hai năm trước ngươi đã giam ông ấy vào nhà lao rồi?”

An Thanh Nguyên lập tức biết mình trúng kế, chỉ kiếm vào Jack, nhưng mắt vẫn nhìn Lục Kiều Kiều nói: “Tiểu Như, ta là con trưởng nhà họ An, ta có trách nhiệm bảo vệ Long Quyết, Đặng đại ca, Jack, chúng ta đều là người một nhà, chúng ta có thể cùng bảo vệ Long Quyết .”

“Thối lắm, cha muốn giao thì đã giao cho ngươi lâu rồi, ông ấy đã nhận ra ngươi là kẻ tâm thuật bất chính, Vô Vị đại sư cũng nhìn ra được ngươi không phải người tốt, thế nên không ai chịu nói cho ngươi cả. Ngươi có gan thì giết ta ở đây đi, rồi đi giết Vô Vị đại sư, giết cả cha nữa, đến khi tất cả bị ngươi sát hại, ngươi sẽ có thể thăng quan phát tài! Ngươi chẳng những bán mình bán mạng bán trái tim, ngươi còn bán cả người thân trong nhà, bán cả khí tiết của người Hán chúng ta, ngươi thậm chí còn không bằng một ả kỹ nữ!” Lục Kiều Kiều biết cha mình đang nằm trong tay An Thanh Nguyên, cũng tức giận bừng bừng, the thé mắng chửi An Thanh Nguyên.

Gương mặt An Thanh Nguyên lập tức đỏ bừng lên, nhất thời tắc tị không nói được lời nào, mũi kiếm trên tay bắt đầu run lên khe khẽ, Mục Linh và Mục Thác chặn phía sau bọn Lục Kiều Kiều lại cất tiếng: “Lũ chó Hán, giang sơn của các ngươi đã thuộc về Đại Thanh chúng ta từ hai trăm năm trước rồi, nếu các ngươi thuận theo triều đình còn có thể kéo dài chút hơi tàn…”

“Bọn lợn Mãn!” Lục Kiều Kiều quay người lại áp chế Mục Linh Mục Thác, cãi lộn là sở trường của đàn bà, cô chỉ vào mặt hai huynh đệ họ Mục, hoàn toàn không hề tỏ ra kém thế mắng lại: “Ta gặp rất nhiều người Mãn rồi, chỉ có hai ngươi là xấu xí nhất, hai người lại còn dùng chung một bộ mặt nữa, thật mất mặt! Cho các ngươi nói cho sướng miệng đấy, để xem còn lấn lướt được gì nữa không!” Cô vừa dứt lời liền chập ngón tay lại thành kiếm chỉ, vẽ một đạo bùa Thiên hỏa trên tay trái, hét lớn một tiếng “Hỏa!” rồi vung tay chém mạnh về phái Mục Linh Mục Thác, một quầng lửa hình bán nguyệt lao bổ về phía hai người. Huynh đệ họ Mục nhanh nhẹn vô cùng, thoắt cái đã tách sang hai bên né tránh đạo bùa Thiên hỏa của cô, đoạn vung đao bổ tới Lục Kiều Kiều từ hai phía khác nhau.

Jack vừa nghe Lục Kiều Kiều thổi bùng ngọn lửa chiến tranh, liền hiểu ngay ý cô. An Thanh Nguyên không chết, thì họ không thể sống sót rời khỏi đây, cô không muốn ra tay với anh ta, chỉ vì niệm chút tình ruột thịt, nhưng Jack có thể nổ súng mà không e ngại điều gì. Jack mặc kệ trong súng còn bao nhiêu đạn, cứ bắn trước rồi tính sau, giọng Lục Kiều Kiều vừa cất lên, anh đã nhắm vào An Thanh Nguyên bóp cò.

An Thanh Nguyên sớm đã dồn hết chú ý vào khẩu súng trên tay Jack, ngón trỏ của Jack vừa mới nhúc nhích, An Thanh Nguyên đã lách người né tránh. Phát đạn đầu tiên vừa sượt qua mặt anh ta, Jack vội bắn tiếp phát thứ hai, nhưng An Thanh Nguyên từ lâu đã nghiên cứu đối thủ của mình cực kỳ kỹ lưỡng, anh ta biết cách thức bắn liên hoàn và số lượng đạn của loại súng này, chỉ cần tốc độ đủ nhanh, và cách người bắn súng đủ gần thì vẫn có thể tránh đạn. Vừa tránh đạn, anh ta còn sải một bước rõ dài tới trước mặt Jack, khi Jack nổ phát súng thứ hai, thanh trường kiếm trên tay An Thanh Nguyên đã đâm ngược từ dưới lên trên. Tay phải Jack đột nhiên đau nhói, anh liền giơ cao lên theo phản xạ, mu bàn tay đã bị mũi kiếm đâm xuyên, nhưng anh vẫn nắm chặt báng súng. Thanh kiếm của An Thanh Nguyên liên tiếp đâm tới, đầu mũi kiếm cứ nhằm vào tim Jack để tấn công, anh ta làm như vậy chỉ có một mục đích, chính là hạ sát Jack trong thời gian ngắn nhất.

Đặng Nghiêu phát hiện Lục Kiều Kiều đột nhiên châm ngòi phát động chiến đấu, khiến ba mặt cùng lúc thụ địch, y vừa lo lắng Lục Kiều Kiều không tránh được đao của huynh đệ họ Mục, lại biết rõ Jack không có căn cơ võ công thâm hậu, không thể né được những đòn tấn công tàn độc của An Thanh Nguyên, bèn vươn tay phải ra kéo Lục Kiều Kiều về phía sau lưng mình, tay trái cùng lúc ấn về phía đỉnh đầu An Thanh Nguyên.

Mũi kiếm của An Thanh Nguyên đã đâm vào ngực Jack, tuy Jack không tránh được chiêu kiếm, nhưng dẫu sao cũng đã trải qua một thời gian tập võ, thấy trước ngực nhói đau liền thuận thế lùi lại hai bước giảm bớt đi mấy phần lực đạo, đồng thời tay trái nắm chặt lấy lưỡi kiếm đâm vào ngực mình, trên người anh đang mặc áo giáp lột được của binh sĩ, trường kiếm đâm vào chừng một lóng tay thì không thể đâm tiếp cũng không thể rút ra, khiến An Thanh Nguyên không khỏi giật mình kinh hoảng.

Jack dùng tay trái bắt lưỡi kiếm, tay phải cầm súng chỉ vào đầu An Thanh Nguyên, hai mắt trợn tròn hét một tiếng lớn, khí thế như muốn ngọc đá đều nát, nhắm thẳng vào đầu đối phương nổ súng.

An Thanh Nguyên không ngờ Jack lại đánh kiểu liều mạng như vậy, kiếm không rút ra được cũng không thể biến chiêu, đầu lại bị gí một họng súng vừa lạnh vừa cứng, bên tai nghe tiếng sấm ì ùng, anh ta biết ngay lôi chưởng của Đặng Nghiêu lại đánh tới. Đạn súng Tây và lôi chưởng đều không phải thứ có thể dùng đầu đón đỡ được, trong khoảng thời gian ngắn ngủi nhất có thể, buông kiếm bỏ chạy.

Anh ta vừa buông tay liền lướt người ra phía sau hai trượng, tránh được viên đạn và lôi chưởng. An Thanh Nguyên không cho đối phương có cơ hội nghỉ lấy hơi, chân vừa chạm đất, hai tay đã chập lại thành kiếm quyết, ngón tay phải lồng trong bàn tay trái, ngón tay chĩa lên trời, tạo thành Kiếm ấn, sau đó ngón tay phải rút ra đâm về phía Jack. Một luồng ánh sáng trắng tựa như lưỡi kiếm cùng lúc bay vút về phía cổ họng anh.

Đặng Nghiêu một bên kéo Lục Kiều Kiều ra, bên kia vung chưởng đánh lùi An Thanh Nguyên, đang quay người lại đối phó với anh em họ Mục, trông thấy tư thế ấy của An Thanh Nguyên, vội vàng hét lớn: “Cẩn thận Kiếm khí!” Lục Kiều Kiều đã nương theo đà kéo xoay người chắn trước mặt Jack, cô biết kiếm khí của Thiên sư đạo lợi hại nhường nào. Trước đạo kiếm khí dữ dội ấy, cô căn bản không có thời gian niệm chú kết ấn, chỉ kịp đan hai tay vào nhau bắt thành Ngọc Thanh quyết bảo vệ trước ngực, đẩy nguyên thần ra đón đỡ đạo kiếm khí ấy.

An Thanh Nguyên chỉ thấy trước mặt đột nhiên hiện ra một ảo ảnh thiếu nữ màu xanh nhạt quen thuộc, thiếu nữ này cao hơn Lục Kiều Kiều một cái đầu, eo bó tay áo dài, mái tóc dài bay bay. Anh ta từng trông thấy ảo ảnh này trong Kỳ môn ảo trận dưới chân núi Thanh Nguyên, đây là nguyên thần của Lục Kiều Kiều. Nhưng anh ta không hề thu tay về, ngược lại còn vận dụng kiếm pháp, hóa ra năm đạo kiếm khí, tăng tốc đâm về phía cô.

Lục Kiều Kiều miệng niệm chú lầm rầm, Ngọc Thanh quyết lật lại, khí thế của thiếu nữ ảo ảnh đột nhiên biến đổi, trên tay trái đột nhiên hiện ra một chiếc khiên chắn trước người, tay phải giơ cao một thanh trường kiếm hướng lên bầu không. An Thanh Nguyên nhận ra đây là Thần của vạn thần, Cửu Thiên Huyền Nữ có địa vị chí cao vô thượng trong Thiên Sư đạo. Sáu đạo kiếm khí đâm xuyên qua chiếc khiên tạo thành bởi nguyên thần, bắn vào người Lục Kiều Kiều, làm giáp trụ kêu lên rổn rảng, Lục Kiều Kiều hự một tiếng, ngã ngửa vào lòng Jack…

Đặng Nghiêu trông thấy Lục Kiều Kiều có ý chặn đạo kiếm khí lại, lập tức xoay người lách vào giữa chiêu đao của anh em họ Mục, vươn tay túm lấy ngực hai người. Đặng Nghiêu vừa ra tay đã trúng, hai chân y giậm xuống đất bổ nhào về phía trước như hổ vồ, người nảy lên không trung ấn hai anh em họ Mục xuống đất; một tiếng sấm nổ váng trời vang lên, hai anh em họ Mục lần lượt bị Đặng Nghiêu giáng cho một đòn lôi kích mãnh liệt. Tuy bọn họ có mật pháp hộ thân của thượng sư Mật tông, nhưng cũng bị đòn đánh giáp lá cà của Đặng Nghiêu làm cho toàn thân co giật dữ dội, cảm giác đau đớn từ trong ra ngoài ập đến từng đợt như sóng cồn, vừa lật người đứng dậy được lại ngã lăn ra đất.

Đặng Nghiêu không dừng lại, xoay người tiếp chiến với An Thanh Nguyên. Y vừa tung chưởng về phía An Thanh Nguyên vừa kêu lên: “Hai người mau chạy đi!”

Công phu quyền cước của An Thanh Nguyên hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Đặng Nghiêu, anh ta né tránh và đón đỡ thế công của Đặng Nghiêu hết sức ung dung, chỉ có điều vẫn không thể tìm cơ hội đuổi theo Lục Kiều Kiều. Anh ta nói với Đặng Nghiêu: “Lão Tiêu, ngươi đừng có quên, vợ con ngươi vẫn ở Quảng Châu…”

Để cho Lục Kiều Kiều có thêm thời gian chạy trốn, hai tay Đặng Nghiêu múa lên, áp sát vào An Thanh Nguyên, y ngoác miệng ra chửi mắng: “An Thanh Nguyên, ngươi thật chẳng ra gì, đường đường đại quan tam phẩm mà lại dùng vợ con ra uy hiếp ta, phì! Ngươi chỉ là cái hạng lưu manh đầu đường xó chợ mà thôi!”

Mặc dù chống đỡ được đòn tấn công của Đặng Nghiêu, không để lôi chưởng của đối phương chạm vào thân thể mình, nhưng An Thanh Nguyên cũng phải khốn đốn nhiều phen. Anh ta bắt đầu liên tiếp lùi lại phía sau, song vẫn lên tiếng đáp lời: “Gia quyến của võ quan, hay quan viên bên ngoài đều phải lưu lại kinh sư, đây là luật lệ của triều đình… người nào làm quan cũng đều như vậy, ta thấy ngươi làm quan nhiều năm nên đã buông lỏng cho vợ con ngươi… cùng với ngươi, trong phủ Quốc sư có quan viên nào được biệt lệ như vậy hay không? Một thân công phu này của ngươi giấu giếm cũng sâu thật, xem ra ngươi sớm đã mang lòng tạo phản rồi…?”

Đặng Nghiêu bước chân như bay, vận dụng chiêu thức linh hoạt, đẩy lùi An Thanh Nguyên, miệng vẫn mắng: “Triều đình Mãn Thanh trên dưới đều là thổ phỉ, trách nhiệm của bá quan là quản lý triều cương, tạo phúc cho dân, các ngươi dựa vào cái gì mà bắt giữ gia quyến của quan viên? Triều đình như vậy, người trong thiên hạ đều muốn tạo phản hết! Lão tử phản đấy!” Y tranh thủ khoảng trống quay đầu lại nhìn Lục Kiều Kiều, thấy cô và Jack không ở trên thông đạo nữa, nhưng Mục Linh Mục Thác cũng đã biến mất. Y thầm giật mình đánh thót, tự nhủ chẳng lẽ lại có phiền phức gì, liền bỏ An Thanh Nguyên lại xoay người đuổi theo…

Lục Kiều Kiều trúng phải sáu đạo kiếm khí, lồng ngực như bị người ta dùng sáu cây côn cùng lúc chọc vào, đau đến nỗi không thở nổi, nước mắt đã ứa ra khóe mắt, Jack rút thanh trường kiếm trên ngực ra, hai tay đều bị lưỡi kiếm cắt cho rách toác, máu tươi đầm đười, máu ở ngực cũng không ngừng chảy, anh cố nhịn đau, đoạn hỏi: “Kiều Kiều, em vẫn ổn chứ?”

Hai tay Lục Kiều Kiều ôm trước ngực, thở hổn hển nói: “Đau quá… khụ khụ… đau quá… khụ khụ… hả? Hình như cũng không đau lắm…” Thực ra trong lòng Lục Kiều Kiều cũng lấy làm bất ngờ, cô không hề nghĩ mình có thể sống sót mà đi trước kiếm khí của An Thanh Nguyên, không ngờ nguyên thần của mình lại mạnh mẽ đến mức làm tiêu giảm sức mạnh của kiếm khí, khiến kiếm khí đâm vào thân thể nhưng không xuyên qua tạo thành vết thương trí mạng, cô vừa hít thở sâu vừa cảm nhận cảm giác đau đớn từ từ giảm dần. Thực ra, đây chính là công dụng của hai tháng liên tục uống thuốc cai nghiện, rồi ngày ngày rèn luyện thân thể, cùng với một tháng tịnh tâm ở chùa Tịnh Cư, đây mới chính là trình độ thực sự của Lục Kiều Kiều.

Cô vừa lấy lại chút hơi sức, liền trông thấy thương thế của Jack, cũng hỏi: “Anh không sao chứ?”

Jack nhìn xuống lồng ngực mình đáp: “Vết thương bên ngoài, cầm máu là được, chạy mau…”

Họ trông thấy Mục Linh Mục Thác đã bị đánh ngã, Đặng Nghiêu vẫn đang áp đảo An Thanh Nguyên, Lục Kiều Kiều bèn đỡ Jack lập tức đỡ Jack chạy theo hướng ngược lại. Mục Linh Mục Thác cùng lúc bò dưới đất dậy, loạng choạng đuổi theo hai người bọn Lục Kiều Kiều.

Quần áo trên người anh em họ Mục đã bị Đặng Nghiêu cho nổ thành vải vụn, trước ngực cháy đen, máu thịt bầy nhầy, bọn họ giật tay áo chưa bị nổ nát trên người xuống, để lộ bắp thịt cường tráng. Trông thấy Lục Kiều Kiều và Jack chạy vào một gian đại điện đổ nát, bên ngoài toàn là gạch ngói vỡ và rường cột gãy nát, dưới đất trước cửa đại điện có một tấm biển đổ, bên trên đề chữ “Phục Ma chi điện”.

Bọn họ không kịp nghĩ ngợi gì nhiều, vội vàng đuổi vào bên trong. Mặt đất bên trong đại điện cũng ngổn ngang ngói vỡ, xung quanh phủ đầy bụi bặm và những mảng mạng nhện lớn, trên cửa sổ đều treo phướn màu vàng, trên mỗi tấm phướn ấy đều vẽ bùa cổ Thiên Sư bằng chữ triện cao ngang người, loại bùa này đến thời nhà Thanh đã không còn ai biết dùng nữa. Gian đại điện này được bao vây bằng những lá bùa Thiên Sư khổng lồ, ánh sáng khi tỏ khi mờ, vừa vào bên trong đã cảm thấy một luồng khí âm hàn ập đến, không phải cảm giác lạnh của mùa đông, mà là sự run rẩy từ trong sâu ý thức, khiến người ta khiếp hãi.

Trong đại điện trống rỗng, không có khám thờ, bài vị và tượng thần như các miếu đường khác, chính giữa chỉ có một cái giếng đổ, bên trên đè một tấm sắt hình chữ nhật, trên tấm sắt cũng có khắc một đạo bùa Thiên Sư bằng chữ triện.

Jack đứng một mình bên cạnh giếng, nhìn hai anh em họ Mục thở hồng hộc. Hai bàn tay bị thương bởi lưỡi kiếm vẫn đang không ngừng chảy máu, năm ngón tay đau đến mức không thể khép lại được, chỉ biết buông thõng xuống run rẩy như thể hai bộ móng vuốt cứng đờ yếu ớt. Áo giáp của anh bị thủng một lỗ nơi lồng ngực, máu tươi tràn ra lỗ hổng ấy từng đợt từng đợt theo nhịp thở.

Mục Linh nhìn ngó xung quanh, rồi lại nhìn Jack và Mục Thác, phát hiện không thấy Lục Kiều Kiều đâu, Mục Thác cũng giống y, đảo mắt quanh quất kiếm người.

“Pằng!”

Tiếng súng vang lên, khi Mục Linh nhìn sang phía phải, y trông thấy Lục Kiều Kiều đứng phía sau cây cột, tay trái cầm ngược một thanh đoản đao, tay phải cầm súng gác lên tay trái, họng súng đen ngòm ngắm vào giữa hai chân mày của y nở ra một đóa hoa lửa xinh đẹp… viên đạn bay từ bên trong đóa hoa lửa ấy lọt vào đầu y, xuyên qua sự sống và ý nghĩ của y, mang theo não tủy của y tiếp tục bay về phía đầu Mục Thác. Y không thể nói năng hay hành động gì nữa, chỉ có thể nhìn thân thể mình mất đi khống chế ngã gục xuống, nhìn đệ đệ của mình nghiêng đầu né tránh viên đạn ấy.

Y trông thấy viên đạn bắn rụng tai phải của Mục Thác, Mục Thác không bịt tai lại, mà bất chấp tất thảy ôm lấy y, lớn tiếng gọi ca ca, ca ca. Y còn trông thấy Lục Kiều Kiều toàn thân đầy máu hét lớn nhảy lên không trung, vung đao bổ nhào về phía Mục Thác.

Mục Linh không nhìn thấy một đao ấy của Lục Kiều Kiều có đâm trúng Mục Thác hay không, trước mắt y hiện lên thảo nguyên trải dài mênh mông vô tận và bầy cừu tựa như đám mây trắng, bên tai vẳng lại tiếng ca du mục du dương cao vút.

Mục Thác vẫn chưa nhận thấy cái chết đột nhiên xảy đến bên cạnh mình, y kêu lên một tiếng “ca ca”, đang định đỡ Mục Linh dậy, liền trông thấy Lục Kiều Kiều nhảy lên không trung, cầm ngược thanh đoản đao lưỡi hẹp bổ về phía mình. Lục Kiều Kiều mặc kỳ bào rộng thùng thình màu tím đỏ, bên ngoài khoác áo giáp, khắp người từ trên xuống dưới đều là vết máu, trong mắt cô, y nhìn thấy sát khí cuồng bạo.

Mục Thác đang vướng một tay đỡ anh trai, không có thời gian để dùng chiêu thức biến hóa gì, y cũng hét lớn một tiếng, vung nắm đấm quét về phía Lục Kiều Kiều. Đao đâm trúng rồi, nắm đấm cũng trúng mục tiêu, Mục Thác dùng cánh tay bị thanh đao chém phải gạt Lục Kiều Kiều về phía cây cột lớn trong điện, cả người cô đập mạnh lên thân cột rồi trượt xuống đất. Lúc này, Jack lập tức rút thanh mã đao sau lưng xông nhanh về phía Mục Thác…

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Mục Thác bắt đầu đã hiểu ra chuyện gì, anh trai song sinh của y đã bị súng Tây bắn chết, không bao giờ tỉnh lại nữa, hai người này một lòng muốn giết cả y, điều trước mắt y cần làm không phải là hoàn thành nhiệm vụ, mà là cầu sinh, và quan trọng hơn nữa là báo thù. Y không thể ngờ nữ nhân người Hán yếu ớt như con chó xù trong mắt y lại hung mãnh đến nhường ấy. Từ nhỏ, y ở trong vương phủ, đã được học rằng người Hán là nô tài, trong thiên hạ này chỉ có người Mãn mới là chủ nhân, vì vậy trong quân đội, người Mãn cầm ấn tín, trong nha môn, người Mãn nắm quyền hành, tất cả đều như vậy từ khi y sinh ra trên cõi đời này, trong cuộc đời y, đây là đạo lý hết sức hiển nhiên; y lại càng không thể ngờ, bao nhiêu vị đại sư và nhà huyền học đã xem số mạng cho hai anh em bọn y đều nói, hai người tương lai có thể kế vị vương hầu, thế nhưng anh trai sinh cùng thời điểm, có cùng bát tự với y lại đã chết, lại có phải các đại sư đã tính sai rồi hay không? Có phải bản thân y cũng sẽ chết ở nơi này? Người có cùng bát tự cũng sẽ chết cùng một lúc, vậy mới đúng!”

Nguy cơ làm trỗi dậy vô số nguy hoặc và bản năng cầu sinh, nhất định y phải làm điều gì đó trước khi thanh mã đao của Jack chém xuống đầu mình.

Chết là khổ, yêu-ly biệt là khổ, ngũ uẩn[1] bùng cháy cũng là khổ, những nỗi khổ này trong nháy mắt đều dồn lên người Mục Thác, chỉ có Văn Thù Bồ tát trí tuệ vô lượng mới có thể khiến y sở hữu sức mạnh để đối mặt với hết thảy những gì đang diễn ra trước mắt. Đứng trước đòn tấn công của Jack, y không xông lên nghênh đón, mà ngồi xếp bằng bên cạnh thi thể Mục Linh, hai tay dùng ngón cái quặp vào ngón đeo nhẫn, ngón giữa và ngón út chạm nhau, hai ngón tay trỏ hơi chẽ ra, kết thành Văn Thù ấn để kết nối trực tiếp nhất với Thượng sư.

[1] Ngũ uẩn (五蘊), cũng gọi là Ngũ ấm (五陰), là năm nhóm tượng trưng cho năm yếu tố tạo thành con người, toàn bộ thân tâm. Ngoài ngũ uẩn đó ra không có gì gọi là cái "ta".

Ngũ uẩn gồm:

Sắc (色), chỉ thân và sáu giác quan (hay còn gọi là lục căn, bao gồm mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý), do Tứ đại chủng tạo thành, đó là bốn yếu tố đất, nước, gió, lửa. Sắc tạo nên các giác quan và đối tượng của chúng.

Thụ (受), tức là toàn bộ các cảm giác, không phân biệt chúng là dễ chịu, khó chịu hay trung tính.

Tưởng (想), là nhận biết các tri giác như âm thanh, màu sắc, mùi vị..., kể cả nhận biết ý thức đang hiện diện.

Hành (行), là những hoạt động tâm lý sau khi có tưởng, ví dụ chú ý, đánh giá, vui thích, ghét bỏ, quyết tâm, tỉnh giác. Hành là đối tượng đã tạo nên nghiệp thiện ác...

Thức (識), bao gồm sáu dạng ý thức liên hệ tới sáu giác quan: Ý thức của mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý. Thức phụ thuộc vào sáu căn tiếp xúc với sáu trần để hình thành nên sáu thức. Nếu không có thức người ta sẽ không phân biệt được màu sắc hay âm thanh v.v…

Y lẩm nhẩm niệm chân ngôn trong miệng: “Nam mô A lợi da…”

Jack nghe thấy thứ âm thanh mềm mại mà thấp trầm ấy truyền vào đầu, hai chân không kìm được mà mềm nhũn quỳ xuống, mắt anh tối sầm lại, vết thương trên người cũng không thấy đau nữa, tựa hồ đã ngừng chảy máu, nhưng đây không phải vết thương đã khép miệng, mà do nhịp tim đang chậm lại, tất cả máu trong người đều đang từ từ dừng lưu chuyển..

“Bát la nhập phọc la, A ưu lý a nạp, ly bà ly bà đế, cầu kha cầu khả đế…”

Chân ngôn cứ lẩm nhẩm niệm lên, bóng tối trong đại điện bắt đầu tụ về phía Mục Thác, Lục Kiều Kiều cũng cảm thấy nhịp tim chậm lại, thân thể lạnh dần, hai mắt tối sầm lại giống như Jack, cô lớn tiếng hét với anh: “Đừng nghe! Bịt tai vào, đây là Đoạt Mệnh Phạn âm!” Jack nghe thấy vậy lập tức buông đao bịt chặt tai lại, toan đứng dậy xông tới trước mặt Mục Linh đá bay y. Nhưng hai chân anh lập tức nhũn ra, hai mắt tối sầm lại, quỳ gục xuống đất, chỉ có thể cố gắng lết từng bước về phía trước. Anh biết chỉ cần tên người Mãn này còn tiếp tục niệm chú, cả anh và Lục Kiều Kiều đều sẽ chết ở đây, lúc này, kể cả có phải cắn cổ họng y, thì cũng phải cắn cho y chết.

“Nam mô táp đa ma, tam miệu tam bồ đề, tất đế hộ lỗ lỗ, Quán tự tại Bồ tát…”

Xương cốt toàn thân Lục Kiều Kiều đều đau nhức, cô gắng gượng giắt khẩu súng đã bắn hết sạch đạn vào người, ném Tụ lý đao đi, cô không còn hơi sức để ngồi dậy dùng hai tay kết ấn nữa, chỉ có thể cắn đứt đầu ngón tay mình. Trong tiếng niệm chân ngôn thấp trầm không hề gián đoạn, đầu ngón tay bị cắt đứt không đau đớn cũng không chảy máu, Lục Kiều Kiều biết đây là Vô Sắc Phật cảnh mà Đoạt Mệnh Phạn âm gây ra cho mình, nếu cô không thể hút được máu mình, cô sẽ niết bàn tại nơi đây.

Cô hút một bụm máu lớn từ đầu ngón tay, một tay chống người dậy, phun lên không trung một màn sương máu, rồi dùng đầu ngón tay vạch đám máu trên không ấy thành một đạo huyết phù hình xoắn ốc, miệng niệm nhanh Hãm Hồn huyết chú: “Tà linh hãm lạc chư sát diệt vong, thần nào dám thấy, quỷ nào dám cản! Cửu Thiên Huyền Nữ thần binh hỏa cấp như luật lệnh! Hãm!”

Đối phó với âm thanh giết người kia, chỉ có thể dùng thủ đoạn giết người, mặc dù số lượng bùa chú hung mãnh Lục Kiều Kiều học được không nhiều, nhưng để tự vệ, cô vẫn có mấy chiêu cấm thuật cuối cùng mà cha dạy cho từ thuở nhỏ. Hãm Hồn huyết phù này chính là một trong những cấm thuật cứu mạng ấy, khi huyết phù bắn vào thân thể đối phương, có thể xua hồn phách hắn ra ngoài cơ thể. Nếu sau khi trúng thuật không chiêu hồn nhập xác, đối thủ sẽ cứ vậy mà biến thành một cái xác sống.

Cùng với tiếng quát nhanh của Lục Kiều Kiều, vệt máu đỏ sậm hình xoắn ốc phủ lên người Mục Thác, nhưng chỉ đổi lại tiếng niệm chú chói tai nghe như ma quỷ khóc gào của đối phương, âm thanh như lưỡi kiếm đâm vào óc họ: “Na da bà tát đa, bàn tát bàn đà ni, ma ma ấn dật na, hổ hâm đô lô ung…”

Huyết phù bị tiếng Phạn âm đánh tan trên không trung, Jack và Lục Kiều Kiều cùng lúc kêu ré lên, hai tay ôm đầu cuộn tròn người quỳ dưới đất, loáng cái, trong đầu họ hiện ra mọi nỗi khổ sở từng trải qua trong cuộc đời này, nỗi chua xót vô hạn cùng với cảm giác tuyệt vọng xưa nay chưa từng có tràn lên trong tâm trí, đời người là khổ, chỉ có chết đi mới giải thoát được, giờ có cơ hội trước mắt đấy, mau chết đi, sẽ lập tức thành Phật.

Kim Lập Đức và Lương bả tổng dẫn theo bảy tám tên binh sĩ ngồi bên dưới ngôi tháp đổ, hai người đang chuyền nhau một cái tẩu thuốc, mỗi người một hơi hút rất thoải mái. Kim Lập Đức nói: “Bả tổng, món thuốc lá sợi này của ông đúng là thơm ngon ngọt vị, khi nào có dịp kiếm cho tôi hai bao nhé.”

Lương bả tổng hít hít mũi, để lộ hàm răng ám khói thuốc đen sì nói: “Một bao thôi Kim đại nhân, hai bao nhiều quá, ngài hút không hết sẽ bị mốc đấy, thứ này phải gói chung với lá rau để giữ ẩm thì mới có hương vị, ngài xem…” Nói xong, liền rút trong túi đựng thuốc lá ra một lá rau cải nhăn nhúm đã khô quăn lại.

Bên trong đạo quán thỉnh thoảng lại truyền ra tiếng sấm và tiếng súng nổ, âm thanh chiến đấu và tiếng kêu la thảm thiết lúc vang lên chỗ này, lúc vang lên chỗ kia, nghe mà khiến người ta phải chau mày. Lương bả tổng nghiêng đầu nhìn ra phía ngoài nói: “Có cần đi xem thế nào không?”

Kim Lập Đức lập tức giơ tay kéo y trở về phía sau ngôi tháp nói: “Xem cái gì mà xem, ông có phải chức quan thấp quá, đến cái mạng cũng không đáng tiền nữa hay không hả? An đại nhân đã ra quân lệnh yêu cầu chúng ta canh chừng ở đây, thì cứ canh chừng cho tốt là được rồi, cái thứ súng Tây ấy có phải ông chưa nếm mùi lợi hại đâu.”

Chức quan của Kim Lập Đức tương đương với tri phủ thành Nam Xương, cao hơn bả tổng cửu phẩm đến tám cấp, Lương bả tổng tuyệt đối hoan hỉ phục tùng sắp xếp của y, còn lấy làm may mắn vì mình được theo một vị thượng cấp tốt, bèn nhe răng ra cười nói: “Khụ khụ, đúng là rất lợi hại, súng Tây bây giờ bắn nhanh như thế, so với súng bắn chim của Thần Cơ doanh thì mạnh hơn nhiều…”

Kim Lập Đức lại hỏi Lương bả tổng: “Đám huynh đệ phía sau là người Nam Xương phải không?”

“Vâng, tôi cũng phải dẫn theo đám huynh đệ của mình chứ?”

Kim Lập Đức vỗ vỗ vai y nói: “Đúng, dẫn theo là tốt, ông còn phải dẫn họ về nhà nữa, giờ cứ canh chừng ở đây, không có mệnh lệnh mới thì đừng làm bừa, đừng để An đại nhân đánh giá chúng ta… Nào, các huynh đệ cũng lại đây làm một hơi thuốc đi.”

Lúc này, bọn họ đột nhiên nghe thấy âm thanh còn lớn hơn lúc nãy, không phải là tiếng sấm và tiếng súng nổ, mà là tiếng đại điện sụp đổ sau vụ nổ, Kim Lập Đức móc la bàn hướng về phía âm thanh phát ra đo lường, thấy kim la bàn không ngừng chuyển động, đây là một trong La kinh bát kỳ, mười năm cũng không có cơ hội gặp một lần, chứng tỏ xung quanh đây có ác linh quấy phá, một sự kiện lớn chưa từng có đang diễn ra. Kim Lập Đức nói: “Hỏng bét, có chuyện lớn rồi, các người đừng ra ngoài, không có lệnh thì không được hành động gì, cứ ngồi đến khi trời tối mà không có chuyện gì xảy ra thì mang theo đám bị thương lập tức trở về thành Nam Xương phục mệnh.”

Đặng Nghiêu nhanh chóng trở lại vị trí của Lục Kiều Kiều trước khi cô biến mất, rồi thuận theo đường đó chạy trở về, từ xa đã trông thấy tòa đại điện lớn nhất nằm chính giữa quần thể miếu mạo, bên trong vẳng ra tiếng niệm chú bằng tiếng Phạn như ma khóc sói tru, lại có tiếng kêu thảm thiết của Lục Kiều Kiều và Jack, càng khiến y bất ngờ hơn nữa là, từ bốn phía xung quanh đại điện, khói đen cuồn cuộn bốc lên.

Đã biết được nơi cần đi, có thể sử dụng Ngũ hành độn hình thuật, y dùng thuật độn thổ đột nhiên xuất hiện ở chính giữa điện Phục Ma, vừa liếc mắt nhìn bốn phía xung quanh, bên tai lập tức nghe thấy Phạn âm khiến người ta chán ghét. Y không đợi cơ thể mình có bất cứ phản ứng khó chịu nào, không chút do dự lướt tới phía sau Mục Thác, lòng bàn tay mang theo một đạo bùa sắt đập thẳng vào gáy đối phương.

Toàn thân Mục Thác không có bất cứ phản ứng nào, nhưng thân thể lại đột nhiên chúi về phía trước một cách yêu dị, tránh được đòn công kích của Đặng Nghiêu, y xoay người trên không trung đứng giữa điện Phục Ma, hai mắt trợn trừng hét lên uy mãnh: “Già đô sắt ni sam, nam mô tô lô đa, kha la pha xả na!”

Trên người Mục Thác thình lình phát ra ánh sáng đen, hiện lên pháp thân của Văn Thù Bồ tát, điện Phục Ma phát ra một tiếng nổ lớn rồi sụp đổ, gạch ngói và rường xà ào ào trút xuống từng người trong đại điện. Đặng Nghiêu nhảy tới bên cạnh Lục Kiều Kiều, một tay xốc cô lên rồi nhảy tới chỗ Jack, nhưng một thanh xà đã rơi xuống đầu, giờ muốn ra khỏi đại điện cũng không còn kịp nữa. Y cấp tốc kết ấn nguyên thần bên trong cơ thể ra ngoài, ảo ảnh con thú khổng lồ hình gấu lại xuất hiện trên người Đặng Nghiêu. Đặng Nghiêu gầm lên một tiếng, phát ra một đạo sấm sét xông thẳng lên trời, đánh gãy thanh xà ngang chuẩn bị rơi xuống đầu, đồng thời cũng đánh tan nát mọi thứ phía bên trên.

Tấm sắt đậy trên giếng cổ ở chính giữa đại điện đang từ từ mềm ra như một mảnh giấy dày bị thấm nước, nhưng bốn góc tấm sắt còn chưa rũ xuống thì một luồng khói đen khổng lồ bên trong cái giếng đã đánh bay nó đi. Khí đen xông thẳng lên không trung, tản ra thành vô số luồng kiếm đen nhỏ hơn thuận theo cơn gió Bắc bay về phía Nam.

An Thanh Nguyên lấy lại thanh trường kiếm, đang đuổi về phía điện Phục Ma, nhưng từ xa anh ta đã nghe tiếng Phạn âm của Mục Thác, kế đó lại trông thấy đại điện sụp đổ và luồng khí đen bay về phương Nam, An Thanh Nguyên lập tức gầm lên điên loạn đạp gió bổ về phía điện Phục Ma. Anh ta căn bản không quan tâm bên trong đống đổ nát của đại điện ấy có người nào, đang xảy ra chuyện gì, thân hình vừa phóng lên không trung, chỉ lo vung kiếm phóng ra kiếm khí, liên tục chém đứt đám khí đen. Anh ta kinh hãi run giọng hét lên: “Các người gây họa lớn rồi! Mau áp chế ma khí lại! Mục Linh Mục Thác lập tức phóng hỏa, Tiêu Kiếm đánh nổ miệng giếng cho ta!”

Đặng Nghiêu phát ra cương khí, nguyên thần thú hóa đang bộc phát bừng bừng, nhưng pháp thân Văn Thù Bồ tát của Mục Thác lại bị sóng khí từ giếng cổ phía sau làm cho biến mất tăm mất tích. Tiếng Đoạt Mệnh Phạn âm dừng lại, Lục Kiều Kiều và Jack chỉ còn thoi thóp cũng tỉnh lại giữa lằn ranh sống chết. Lục Kiều Kiều mở đôi mắt đẫm nước mắt ra, chỉ cảm thấy toàn thân tê dại đau đớn như thể có ngàn vạn mũi kim nhỏ đâm vào da thịt, cô đưa mắt nhìn tình hình xung quanh, lại nghe thấy tiếng gọi của An Thanh Nguyên, lập tức sực tỉnh, hiểu ngay ý anh ta.

Thì ra núi Long Hổ phong cảnh tú lệ này có địa chất hồng sa nham, địa chất này rất dễ bị nước và gió ăn mòn hình thành nên đủ loại hình thế kỳ quái như rồng như hổ, như tiên cô như đạo sĩ… có điều, đẹp thì đẹp thật, nhưng cũng rất dễ sản sinh ra những hang động sâu không đáy dưới lòng đất, không bao giờ có ánh mặt trời rọi vào. Địa hình này trong phong thủy được gọi là đất Thiên Ngục. Bên dưới núi Long Hổ áp chế một long mạch Thiên Ngục, long khí trong thiên mạch này là ma khí chí âm chí tà trong thiên hạ, một khi lọt vào nhân thế, sẽ kích động ma tính của người trong thiên hạ, khiến cho người người đều khát máu hiếu sát, dùng mọi thủ đoạn tranh quyền đoạt lợi, thế gian sẽ trở thành địa ngục nhân gian.

Lục Kiều Kiều chưa từng đến núi Long Hổ, không biết phong thủy nơi này thế nào, nhưng qua lời An Thanh Nguyên, cô chợt nhớ đến chuyện xảy ra vào thời nhà Tống trong cuốn tiểu thuyết chương hồi Thủy Hử mình từng đọc hồi nhỏ. Bảy trăm năm trước, Hông thái úy của triều Tống đã mở ra giếng cổ trong điện Phục Ma này, thả ra Thiên Cang Địa Sát một trăm linh tám sát tinh, khiến anh hùng Lương Sơn Bạc càn quét Trung Nguyên, gần như hủy diệt Đại Tống. Từ sau đó, các đời Thiên Sư đều trấn thủ tại điện Phục Ma, dùng đạo pháp mạnh nhất để phong ấn ma khí Thiên Ngục này. Hiện giờ, nơi này có trận pháp phong thủy Phục Ma dán đầy bùa cổ Thiên Sư, trên miệng giếng cổ còn có một lá bùa Thiên Sư bằng sắt trấn áp, chỉ là không thấy đạo sĩ Thiên Sư canh giữ miệng giếng ở đâu.

Lục Kiều Kiều không hiểu tại sao nơi này không có đạo sĩ, nhưng cô đã hiểu, luồng khí đen trước mắt, chính là Thiên Ngục mà năm xưa Hồng thái úy trông thấy, lời của An Thanh Nguyên hoàn toàn chính xác, muốn tiêu diệt ma khí âm tà này, chỉ có cách dùng lửa, muốn chặn ma khí này tiếp tục lan ra bên ngoài chỉ có thể cho nổ miệng giếng. Cô bất chấp cơn đau đớn dữ dội, nhổm dậy dùng hết đan khí trên người kết ấn niệm chú, kéo trong lòng bàn tay một khối cầu lửa lớn không ngừng đánh về phía cái giếng. Đặng Nghiêu cũng hiểu ý An Thanh Nguyên, không hề thu hồi nguyên thần lại, cùng Lục Kiều Kiều kết ấn niệm chú, sau khi cô đánh ra khối cầu lửa, y cũng phóng một luồng sấm sét vào trong giếng.

Luồng khí đen phun ra trong giếng gặp lửa liền bùng cháy dữ dội, một ngọn lửa đỏ xông thẳng lên trời, một luồng hỏa khí khác lại bắn xuống giếng, bên dưới vang lên tiếng gió gầm trong hang động ì ầm. Cùng lúc ấy, miệng giếng trúng phải đòn lôi kích sụt vào bên trong, mặt đất hiện ra một cái hố không ngừng mở rộng và sụt lún.

An Thanh Nguyên đã lao vào trong đại điện, chỉ còn mấy bước nữa là tới sau lưng Đặng Nghiêu, cùng lúc anh ta thấy Đặng Nghiêu và Lục Kiều Kiều đang làm phép bịt miệng giếng lại, Mục Thác đã lách tới bên cạnh, nhấc một thanh xà gãy lớn đường kính nửa thước chiều dài cả trượng, hằn học quét mạnh vào lưng Đặng Nghiêu. An Thanh Nguyên nãy giờ dồn hết chú ý vào khí đen trong giếng, anh ta không biết Mục Linh đã chết, lại càng không biết Mục Thác nổi điên lên như thế, lúc trông thấy Mục Thác ra tay, muốn kêu y dừng lại đã không kịp nữa, đành xoay chuyển kiếm khí đánh vào thanh xà ngang trên tay Mục Thác.

Thanh xà nhà tức thì bị kiếm khí cắt thành mấy khúc, nhưng đà bay vẫn không giảm chút nào, bắn thẳng vào lưng Đặng Nghiêu với đủ mười phần lực đạo; khi bắn ra, một khúc lại đập mạnh vào gáy Lục Kiều Kiều đang quỳ bên cạnh Đặng Nghiêu. Hai người đang dồn toàn bộ sức lực bịt miệng giếng lại, không ngờ sau lưng có người đánh lén, lập tức trượt chân ngã vào trong hố, Jack vừa mới tỉnh táo được một chút, mở mắt trông thấy Đặng Nghiêu và Lục Kiều Kiều ngã nhào, anh vươn tay ra tóm lấy một người toan kéo lại, không để đối phương ngã xuống, nhưng ngay sau đó, anh nhận ra mình cũng vị kéo vào một vực sâu không đáy, thân thể va chạm vào vách động, không ngừng lăn lộn trượt xuống dưới…

Mục Thác rõ ràng đang trong cơn cuồng loạn cực độ, hai ngón tay út của y đan vào nhau trước ngực, ngón trỏ xòe ra kết thành Giáng Tam Thế Minh Vương ấn, điên cuồng hét lên một tràng chú ngữ: “Nẵng mạc tất để lý dã tha vĩ già nam đát tha nghiệt đa nam, ám!” chân hướng vào bên trong nhấc lên rồi dang ra, giậm mạnh xuống đất, mặt đất trong đại điện cũng theo đó mà rung lên, bụi mù đất vụn mù mịt, hố giếng so với lúc nãy còn sụt nhanh hơn, dữ dội hơn, bao nhiêu gạch đá vụn và xà nhà gãy xung quanh đều nhanh chóng bị hút vào trong.

An Thanh Nguyên đặt tay lên vai Mục Thác quát lớn: “Mau dừng lại!”

“Vĩ la thị vĩ ma hà thính yết la phược nhật la lý sa đa sa đa…” Mục Thác đã không để ý đến An Thanh Nguyên, chỉ không ngừng niệm chú ngữ, chân phải y lại nhấc lên, quét một vòng vào phía trong rồi giậm mạnh xuống đất cùng với lời niệm chú, mặt đất trong đại điện chấn động lần nữa, sóng khí chấn động khiến An Thanh Nguyên phải lùi lại mấy bước. Anh ta trông thấy miệng giếng hút vào một lượng lớn đất đá vụn và tường vỡ, không ngờ đã bị lấp bằng, liền bổ tới trước mặt Mục Thác, hai tay giữ lấy vai y hét lớn: “Dừng lại! Ta bảo ngươi dừng lại!” Sau đó tát mạnh một phát vào mặt đối phương.

Mục Thác rốt cuộc cũng dừng lại, y hằn học nhìn An Thanh Nguyên, rồi lập tức chạy tới chỗ Mục Linh chết, dùng hai tay bới gạch đá dưới đất, thoáng cái lôi được thi thể Mục Linh, ôm ra khoảng đất trống bên ngoài điện Phục Ma đặt xuống. Y vội vàng lau mặt sạch sẽ cho Mục Linh, ân cần gọi: “Ca ca, tỉnh lại đi ca ca, ca ca, có nghe thấy không? Ca ca?”

An Thanh Nguyên nhìn mặt đất trong điện, đã không thấy dấu vết nào của miệng giếng nữa, bọn Lục Kiều Kiều sống chết thế nào không rõ. Có điều, anh ta biết chắc nơi này là đất Thiên Ngục, dưới lòng đất có thể có trăm nghìn hang động giúp cô trốn thoát, vả lại anh ta cũng nắm rõ bát tự của Lục Kiều Kiều, bát tự của cô em gái do thứ thiếp sinh ra này tuy rất yếu, nhưng có mạng quý nhân, muốn cô chết thực không phải chuyện dễ, chỉ cần không tận mắt trông thấy cô chết trước mặt thì không phải quá lo lắng. Vả lại, nếu Lục Kiều Kiều xuất hiện trở lại trên mặt đất, anh ta cũng có thể dùng Diêm vương điếu hồn chú nhanh chóng tìm được cô, nhiệm vụ cấp bách bây giờ là chỉnh đốn đội ngũ tìm cho được Long Quyết, nghĩ tới đây, An Thanh Nguyên liền thả lỏng tâm tình, đi ra ngoài xem xét tình trạng của Mục Thác.

Mục Thác thấy An Thanh Nguyên nhảy tới bên cạnh mình, an ủi một câu “kìm nén bi thương”, hai tay vẫn ôm chặt thi thể Mục Linh, cất tiếng hỏi: “Quốc sư, các sư đại lạt ma trong cung đều nói chúng ta có thể kiến công lập nghiệp, kế thừa tước vị, ca ca của ta sao lại chết như vậy? Sao có thể được? Bát tự của chúng ta giống nhau, tại sao ta lại không chết?”

An Thanh Nguyên ngẩng đầu nhìn khí đen trên trời, luồng khí đen đang thuận theo gió Bắc tràn về phương Nam,. Trong đầu đã có quá nhiều việc không thể giải quyết được: huyệt Tiềm Long Thôn Kim đã táng Hồng lão gia mà không tìm thấy Trảm long quyết; việc an trí cho cha và hai em trong nhà chưa đâu vào đâu; Đặng Nghiêu phản bội và Mục Linh chết đi khiến anh ta không thể giao người lại cho Khâm Thiên giám; ma khí thoát ra tràn về phương Nam khiến các tỉnh Hồ Nam, Quảng Đông, Quảng Tây, Vân Nam đều có điềm mưu phản, chỉ sợ sẽ xảy ra tạo phản còn mạnh mẽ hơn cả Lương Sơn Bạc năm đó; anh ta không những không ăn nói được với triều đình, mà hiện giờ, gần như không thể ăn nói được với bất cứ phe phái nào. An Thanh Nguyên mím chặt môi, không muốn trả lời câu hỏi vô vị này của Mục Thác.

Nhưng tâm tư của Mục Thác vẫn quanh quẩn ở đó, y ngồi dưới đất, hai mắt đờ đẫn nhìn An Thanh Nguyên nói: “Quốc sư, ngài là nhà huyền học cao cường nhất triều đình ta, ngài vẫn chưa xem mệnh cho hai anh em chúng ta, nói ta biết trước, rốt cuộc huynh đệ chúng ta đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Dọc đường tới đây, An Thanh Nguyên đều dẫn theo hai huynh đệ họ Mục bên cạnh, chính vì bọn họ là thân thích của vương gia, vương gia nói muốn để con cái rèn luyện một phen, trước khi xuất hành đã đích thân giao hai người này cho anh ta, mặt khác, đây rõ ràng cũng là một truyền thống mà triều đình đang chấp hành. Triều đình Đại Thanh trước nay không bao giờ để một cơ quan hoàn toàn do người Hán chưởng quản, huống hồ đây là nhiệm vụ bí mật do quan viên người Hán đơn độc chấp hành, hai huynh đệ này đối với An Thanh Nguyên, cũng có thể coi là một sự giám thị.

Anh ta không muốn mình về kinh không giao lại được người, vì vậy hễ có chuyện gì nguy hiểm một chút đều để quan viên người Hán đi làm, còn hai tên thiếu gia này thì dẫn theo bên cạnh, tự mình bảo hộ. Hai huynh đệ này chưa thể nói là được nuông chiều sinh hư, thì cũng có thể gọi là ngang ngược càn quấy, từ nhỏ đã hoành hành bá đạo ở kinh thành, giờ trưởng thành, bá khí ấy vẫn không thay đổi. Hai người làm việc nghiêm túc, đánh trận dũng mãnh là một ưu điểm lớn, nhưng bọn họ hành động theo cảm tính, tính cách hẹp hòi xung động, lại khiến ta luôn phải nghĩ cách khống chế, dọc đường cũng không biết là ai chiếu cố cho ai. Giờ chết đi một người, trong lòng An Thanh Nguyên lại thấy nhẹ nhõm một cách khó hiểu. Lúc về kinh, đương nhiên không tránh khỏi phiền phức lớn, nhưng mà trước mắt…

Mục Thác vẫn đang chờ đợi đáp án, An Thanh Nguyên nhìn y từ trên xuống dưới một lượt, đoạn lạnh lùng nói: “Ngươi tưởng chuyện gì cũng hỏi một câu là có đáp án ngay chắc? Hỏi một câu là có người trả lời ngươi à? Có điều, ngươi là tiểu vương gia, An Thanh Nguyên này cũng không dám không đáp… Để ta nói cho ngươi biết, chỉ cần song bào thai có ngoại hình khác biệt một chút thôi, số mạng luôn là một hung một cát; nếu ra đời vào giờ dương thì con trưởng hung, ra đời giờ âm thì con thứ hung; trong hai người, ca ca đã chết rồi, có phải các ngươi sinh vào giờ dương hay không?”

Mục Thác lấy làm khó hiểu, nói: “Đúng vậy… chúng ta sinh vào giờ Dần, nhưng mà… nhưng mà bao nhiêu năm nay sao không có ai nói với chúng ta, chưa từng có ai nói, ai ai cũng đều nói là tốt? Người nào nói cũng là tốt!” Mục Thác càng nói lại càng kích động, cuối cùng lắc mạnh thi thể Mục Linh mà truy vấn An Thanh Nguyên.

An Thanh Nguyên hít sâu một hơi, hết sức nhẫn nại nói với y: “Các người là tiểu vương gia, ông nội các người chính là vương gia, ai dám đắc tội với nhà các người đây? Kẻ nào dám nói những lời khó nghe trước mặt nhà các người đây? Để ta nói cho ngươi biết, sau này nếu ngươi làm vương gia thì cũng như bây giờ thôi, ngươi vẫn không thể nghe được những lời nói thật!”

Mục Thác không ngờ đáp án nghe được từ miệng An Thanh Nguyên lại tàn khốc như thế, chỉ biết đờ đẫn nhìn đối phương. An Thanh Nguyên thấy y không còn gì để nói nữa, bản thân mình trả lời nhiều như vậy, coi như cũng nể mặt lắm rồi, bèn quát lớn: “Mục Thác nghe lệnh! Ngươi và Lương bả tổng lập tức quét dọn chiến trường trở về thành Nam Xương nghỉ ngơi đợi lệnh, bảy ngày sau nếu không có tin của ta thì quay lại đây thăm dò, nếu vẫn không có tin tức thì hãy tự mình về kinh phục mệnh!”

Mục Thác thẫn thờ đáp một tiếng “vâng”, vẫn ôm xác Mục Linh ngồi dưới đất. An Thanh Nguyên đang định thổi còi bạc gọi Kim Lập Đức, liền trông thấy họ Kim cầm đao khí thế hùng hổ chạy tới, vừa chạy vừa gọi: “Quốc sư, thế nào rồi? Có bắt được phản tặc hay không?”

“Phí lời, ngươi không thấy hả? Đi theo ta!” An Thanh Nguyên đưa mắt về phía huynh đệ họ Mục ở dưới đất, Kim Lập Đức xưa nay rất hiểu đạo làm người, thoạt nhìn một cái đã biết ngay xảy ra chuyện gì, khẽ nhướng mày lên rồi lập tức ngậm miệng, theo An Thanh Nguyên nhanh chóng đi tới lối vào quần thể miếu mạo.

Bốn võ sĩ Nhật Bản Hotta Masayoshi vẫn luôn canh chừng ở lối vào đạo quán, nhưng họ cũng không rảnh rỗi. Niwa Kumo nãy giờ vẫn căng thẳng tính toán kết quả, Miyabe Ryokura sớm đã dùng dây thừng leo lên nóc đạo quán, liên tục nhảy qua nhảy lại trên nóc các gian đại điện, theo dõi toàn bộ quá trình. Khi luồng khí đen xông lên trời, bọn Lục Kiều Kiều bị chôn vùi trong giếng cổ, Miyabe Ryokura nhanh chóng trở về bên cạnh Hotta Masayoshi báo cáo lại toàn bộ tình hình. Sau khi nghe Niwa Kumo giảng giải về luồng khí đen ấy, cả bọn đều biết Trung Quốc sắp xảy ra chuyện gì.

Đối với Hotta Masayoshi, quan trọng hơn cả là ông ta biết An Thanh Nguyên chiến đấu vì Long Quyết. Long Quyết là gì thì bọn họ không biết, nhưng họ biết, trong mắt An Thanh Nguyên và hoàng đế Đại Thanh, Long Quyết còn quan trọng hơn Hải quốc đồ chí. Chuyến đi Trung Quốc lần này, nếu họ không tìm được Hải quốc đồ chí, nhưng lại có cơ hội giành được Long Quyết mà Quốc sư Đại Thanh liều chết tranh đoạt cũng coi như không uổng công. Chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi ắt sẽ có cơ hội, họ lặng lẽ chờ An Thanh Nguyên trở ra.

An Thanh Nguyên dẫn theo Kim Lập Đức bước mấy bước đã hiện ra trước mặt đám người nhà Hotta Masayoshi. Anh ta chắp tay nói với bốn người: “Phiền các vị áp trận ở đây…”

Hotta Masayoshi nghiêng người đáp lễ, rồi quan tâm hỏi: “Vừa nãy bên trong có tiếng súng và tiếng sấm, Thanh Nguyên huynh không sao chứ?”

An Thanh Nguyên đáp: “Hotta huynh thật có lòng, giờ chúng ta phải đi tìm Long Nhi, không biết các vị có tiện không…”

Hotta Masayoshi nói: “Thanh Nguyên huynh là đại tướng quân, chúng ta nghe huynh sai khiến.” Hotta Masayoshi ngoài miệng nói vậy, kỳ thực đã sinh lòng tò mò với Long Quyết, kể cả An Thanh Nguyên lập tức đưa họ về Nhật Bản, họ cũng sẽ vòng ngược lại để điều tra chân tướng của Long Quyết.

An Thanh Nguyên nói: “Vậy thì phiền các vị rồi, ở đây ta có một lọn tóc của An Long Nhi, Niwa tiên sinh có phương pháp nào tìm ra nó không?”

Niwa Kumo mỉm cười gật đầu nói: “Chỉ cần có lông tóc và móng tay của nó, có thể dùng thuật âm Dương tìm ra người, An tiên sinh thực là suy tính sâu xa, chúng ta hãy xuống núi chuẩn bị ngựa trước đã, được không?”

Nói xong, sáu người liền vội vã xuống núi lên ngựa, lúc đi tới chân núi, Niwa Kumo lấy ra một tấm giấy bùa hình vuông, rút ra một sợi tóc vàng đặc biệt của An Long Nhi gấp vào trong đó. Anh ta bắt quyết vạch hờ trên giấy một đạo bùa, hai tay buông lên không trung, tấm giấy bùa liền biến thành một con bướm trắng bay ra khỏi lòng bàn tay.

An Thanh Nguyên không kìm được thốt lên tán thưởng: “Thuật âm Dương của Nhật Bản quả có một phong thái khác hẳn…”

Niwa Kumo nở nụ cười điềm tĩnh vốn có, nói với An Thanh Nguyên: “Chúng ta đi theo con bướm là có thể tìm thấy An Long Nhi.” Nói xong, cả bọn đều phóng ngựa đuổi theo hướng cánh bướm trắng kia bay đi.