Trảm Lư Bảo Kiếm

Chương 14



Trảm Lư Bảo Kiếm Tác giả: Từ Khánh Phụng

Hồi 14 - Chuông sáng trống chiều

Nguồn: VNthuquan


Tư Mã Ngạn thấy Lục Ỷ đã say, ngờ đâu chàng cũng thấy loáng choáng liền ngồi phịch xuống ghế, hai mắt cứ trợn chừng nhìn Lục Ỷ hoài, lửa dục ở trong đơn điền cứ bốc lên dần. Chàng có biết đâu ba chén rượu chính do tay chàng rói đã làm hại mình.
Lục Ỷ giơ tay khẽ dí vào trán Tư Mã Ngạn một cái rồi u oán nói :
- Người ngu xuẩn nhưng lại rất khôn ngoan. Nếu bổn cô nương không dùng kế bôi thuốc TỐ Nữ Túy Tiên Hương vào đầy chén rượu thì không khiến người bị mắc hợm được, và bổn cô nương cũng không sao hàng phục nổi chàng Liễu Hạ Huệ, bề ngoài rất phong lưu nhưng trong bụng lại rất đứng đắn này.
Lục Ỷ là một dâm nữ, Tư Mã Ngạn đã uống phải thuốc dâm dục ấy thì tránh sao khỏi sự quyến rũ của nàng ta?
Thế là Tư Mã Ngạn đã bị thua Lục ỷ, nhưng trong khi hai người đã cởi hết quần áo xong rồi thì bỗng đằng xa có ba tiếng mõ kêu "cốc cốc cốc" vọng tới. Thuyền đi nhanh như thế, sóng gió lớn như vậy, lòng sông lại rất rộng, mà lạ thay ba tiếng mõ vọng vào trong thuyền như ở bên cạnh tai vậy.
Tư Mã Ngạn nghe thấy ba tiếng mõ ấy, lửa dục vọng bỗng dịu hẳn xuống linh đài sán lạng ngay. Khi đã tỉnh táo thì chàng biết là mình bậy bạ rồi, liền đẩy ngay Lục Ỷ ra, với giọng run run nói :
- Cơ cô nương, chúng . . . chúng ta . . . không thể nào làm như thế này được !
Lục Ỷ trông thấy miếng mồi sắp đến miệng lại vuột đi mất, khi nào nàng chịu buông tha, liền ôm chặt lấy Tư Mã Ngạn cau mày hỏi :
- Cảnh huynh! Cảnh huynh! Tại sao chúng ta không thể làm như thế này được?
Tư Mã Ngạn bị Lục Ỷ ôm chặt, không sao thoát thân được, nóng lòng sốt ruột đến toát mồ hôi trán ra, và hổ thẹn đáp:
- Tôi . . . tôi không thể làm một việc không nên không phải với Thôi đại ca được !
Lục Ỷ kêu "ồ", rồi cười khanh khách, càng ôm chặt lấy chàng thêm và dí mồm vào tai chàng, khẽ nói:
- Ngốc lắm! Không những tôi không có danh phận vợ chồng với y, mà đêm nay cuộc phong lưu nhân duyên này chỉ có trời biết, đất biết, anh biết, tôi biết ! Mãi mãi chúng ta mới sắp đi tới Vu Sơn, tại sao chúng ta lại không biết khoan khoái hưởng một giấc mộng Tương Vương?
Trong lúc nói chuyện, nàng tựa cả người mình vào người Tư Mã Ngạn, hai mắt lim dim, trông càng dâm đãng thêm .
Dù sao Tư Mã Ngạn cũng là con người, hơn nữa đang có dâm dược rất lợi hại đang làm nguy cho chàng chịu sao nổi sự quyến rũ đó, nên chàng phải khuất phục nàng ta ngay.
Lạ thực, hai người sắp sửa mây mưa thì lại có ba tiếng mõ vọng tới tiếp.
Lục Ỷ rất thông minh, lần thứ nhất nàng chưa chú ý tới nhưng lần này nàng đã nghe rõ, biết ngay là tiếng mõ ấy làm nguy, liền nghiến răng mím môi mặc quần áo, lại và bảo người lái đò chèo thuyền vào bờ. Người lái đò mỉm cười đáp:
- Thưa cô nương, nơi đây tuy là Vu Giáp như chưa tới Thần Nữ Phong đâu .
Lục Ỷ trợn ngược đôi lông mày lên, lạnh lùng hỏi tiếp:
- Ta biết chưa tới Thần Nữ Phong, nhưng ta muốn lên bộ ở đây không được hay sao?
Người lái đò thấy nàng nổi giận, liền cung kính đáp:
- Được lắm! Được lắm!
Tư Mã Ngạn hai lần nghe thấy tiếng mõ ấy, và chàng lại là người có võ học rất cao siêu, nên lửa dục đã tắt hết, và sức thuốc dâm ở trong người cũng tiêu tan luôn, nên chàng đã tỉnh táo hẳn. Đáng lẽ lúc này chàng phải nhân dịp, Lục Ỷ lên bộ mà bỏ đi có phải là hơn không, nhưng chàng lại đi theo Lục Ỷ lên bộ vào trong núi lục soát, vì chàng đã hoài nghi sáu tiếng mõ ấy là của Đại Trí Thiền Sư, người mà chàng đã gặp ở trên lầu Hoàng Hạc gõ lên. Nếu quả thực là ông ta thì chàng sẽ cám ơn và hỏi thử xem có thể lấy lại được viên thuốc Đại Hoàn Đơn không?
Hai người tìm mãi cũng không thấy tung tích của người gõ mõ đâu hết, thì bỗng nghe thấy ở đằng xa có tiếng hát vọng tới. Người đó ca bản "Điệp Quyến Hoa". Nghe xong, Tư Mã Ngạn liền bật cười nói:
- Thì ra người đó ca bản "Điệp Quyến Hoa" của Triệu Tòng Tuyết viết, đủ thấy người ấy là một tay phong lưu chứ không phải lão hòa thượng gì cả.
Lục Ỷ cười nhạt đỡ lời:
- Tiếng ca ở trên đỉnh núi vọng xuống, chúng ta khỏi cần biết y là ai, cứ việc lên trên đỉnh núi lục soát đã.
Nói xong, nàng liền phi thân lên trên đỉnh núi tức thì.
Trong khi nàng ta tung mình nhảy lên, Tư Mã Ngạn đưa tay ra chạm vào người nàng một cái, biết ngay nàng đã đem theo ám khí, hễ thấy đối phương là hạ độc thủ liền.
Tuy nàng đã biết Lục Ỷ có mang theo ám khí và hình như đã cầm sẵn ở trong tay, nhưng chàng không ngờ ám khí đó lại là Diêm Vương Trích mà chàng đã có lần suýt toi mạng vì nó ở trên sườn núi Thiên Mụ rồi .
Hai người đều giở khinh công tuyệt thế ra đi không bao lâu đã lên tới trên đỉnh núi ngay. Trên đó có một cây thông cổ thụ trông như một cái tán lớn dưới gốc cây lại có một tảng đá bằng phẳng, trên mặt đá có để một bàn cờ, quân cờ đen trắng bày rải rác trên đó, hình như ai đang đánh dở vậy. Phía bên trái không có người ngồi, nhưng phía bên phải thì có một thư sinh mặc áo trắng.
Lục Cơ định bất cứ gặp, thấy ai, là cũng dùng Diêm Vương Trích hạ sát thủ luôn, nhưng khi trông thấy thư sinh áo trắng này, nàng tựa như con sư tử tuyết rớt vào trong đống lửa, người mềm nhũn, không sao nổi hung được nữa.
Thì ra mặt của thư sinh áo trắng ấy còn đẹp hơn cả Mã Không Quần với Tư Mã Ngạn lúc không đeo mặt nạ da người.
Lục Ỷ nghĩbụng:
- "Ta gặp người đã nhiều mà chưa thấy một người đàn ông nào như thế này!" Vì sự say mê đó mà Lục Ỷ đã lẳng lặng bỏ ba mũi Diêm Vương Trích vào trong túi, rồi mỉm cười hỏi thư sinh áo trắng rằng:
- Vị nhân huynh quý tính là gì? Ơ trên núi cao chót vót mà lại đánh cờ như thế này, thực là tao nhã Vô cùng!
Thư sinh nọ hai mắt sáng như điện ngắm nhìn Lục Ỷ với Tư Mã Ngạn một hồi, rồi đứng dậy chắp tay chào, mỉm cười đáp:
- Tiểu đệ là Trang Bá Lạc, chưa thỉnh giáo quý tính đại danh của cô với vị nhân huynh này!
Vừa trông thấy mặt Bá Lạc, Tư Mã Ngạn đã có thiện cảm ngay, liền cười vừa đáp:
- CÔ nương này là Cơ Lục ỷ, còn tiểu đệ là Cảnh Thiên Tâm, không hiểu Trang huynh đang đánh cờ với ai thế?
Bá Lạc nghe thấy ba chữ Cơ Lục ỷ, hai mắt liền tỉa ra hai luồng ánh sáng chói lọi ngắm nhìn Lục Ỷ một hồi.
Tư Mã Ngạn đứng cạnh đó thấy vậy hơi cau mày lại, nghĩ bụng:
"Thiếu niên họ Trang này tuy tao nhã và phong lưu thực, như cử chỉ của y hơi sỗ sàng một chút! CÓ ai mới gặp mặt một thiếu nữ mà lại trố mắt lên nhìn như thế không?" Trái lại Lục Ỷ không quan tâm đến điều đó, mà lại cười vẻ lẳng lơ hỏi :
- Trang huynh ngắm nhìn tiểu muội như vậy, có phải thấy tiểu muội hơi quen thuộc đấy không?
Bá Lạc mỉm cười đáp:
- Vì Cơ cô nương quá đẹp nên khiến Bá Lạc tôi cứ tưởng là tiên nữ giáng phàm, nhất thời mới có cử chỉ Vô lễ như thế mong cô nương lượng thứ cho!
Tư Mã Ngạn nghe nói liền bật cười và nghĩ bụng:
như vậy cũng hay! Bá Lạc là tay đa tình, gặp Lục Ỷ là cô bé lãng mạn, nên họ vừa gặp nhau đã khăng khít ngay. Thế này thì ta lại càng đỡ bị khổ, không còn sợ Lục Ỷ qu ấy r ấy ta nữa" .
Quả nhiên Lục Ỷ thấy Bá Lạc khen ngợi mấy câu như vậy càng khoái chí, cười khanh khách, đôi mắt cứ lẳng lơ cứ liếc nhìn đối phương mà tống tình hoài, mồm thì thủng thẳng nói tiếp:
- Xin Trang huynh đừng quá khen tiểu muội như thế! Sự thực Trang huynh mới là Phan An tái thế, dù những người khét tiếng là đẹp trai xưa kia, như Hà Lang, ĐỖ Nghĩa cũng còn kém huynh xa.
Thấy hai người cứ đưa mắt tống tình nhau hoài, Tư Mã Ngạn nhận thấy rất chướng mắt, liền ho một tiếng rồi nói với Bá Lạc rằng:
- Trang huynh, lời mà tiểu đệ vừa thỉnh giáo chưa thấy Trang huynh trả lời?
Bá Lạc như người mất vía, ngơ ngác đáp:
- Vừa rồi Cảnh huynh hỏi đệ về vấn đề gì thế?
Tư Mã Ngạn chỉ vào bàn cờ mà hỏi tiếp:
- Hai trận đã chọn một bên mất soái, tiểu đệ muốn thỉnh giáo Trang huynh là đang tiếp cờ với ai thế?
Bá Lạc tươi cười đáp:
- Tiểu đệ đang hầu cờ với một vị lão thiền sư.
Vì tiếng mõ cho mình tan giấc mộng đẹp, Lục Ỷ nổi giận muốn đi tìm kiếm kẻ phá binh mà đánh cho một trận nên thân mới hả dạ, nhưng từ khi nàng thấy Bá Lạc rồi đã chán Tư Mã Ngạn ngay. Cho nên dù nàng nghe thấy Bá Lạc nói đánh cờ với một vị lão hòa thượng mà cũng không cần truy cứu nữa, chỉ dửng dưng hỏi :
- Lão hòa thượng ấy đâu?
Bá Lạc vừa cười vừa đáp:
- Vì có việc bận, ông ta phải đi Triều Vân Phong ngay, cho nên chưa đánh hết ván cờ mà lại phải bỏ dở như vậy.
Vì nghe thấy tiếng mõ rất quen, nên Tư Mã Ngạn vội hỏi tiếp:
- Chẳng hay lão Thiền Sư đánh cờ với Trang huynh xưng hô ra sao?
Bá Lạc nghe hỏi, hai mắt đang nhìn vào bộ ngực của Lục Ỷ vội nghiêm nét mặt lại, cung kính đáp:
- Lão Thiền Sư ấy pháp hiệu là Đại Trí, là một vị cao tăng đắc đạo!
Tư Mã Ngạn thấy nói là Đại Trí Thiền Sư, mừng rỡ khôn tả. Lục Ỷ chỉ tay vào bàn cờ, dùng giọng mũi kêu "hừ" và hỏi :
- Cái gì là đắc đạo cao tăng cơ chứ? Huynh không thấy những nước cờ của y đang đánh hay sao? Quân cờ nào cũng đi lẻ, bị địch bao vây quanh, chắc y sắp thua nên mới mượn cớ là có việc bận bỏ đi đấy thôi .
Tư Mã Ngạn rất sở trường về đánh cờ vây, có thể cao bằng những loại đã được mệnh danh là quốc thủ, nên nghe Lục Ỷ nói như vậy, liền xem lại ván cờ ấy một lượt, rồi mỉm cười hỏi Bá Lạc:
- Trang huynh, khi Đại Trí Thiền Sư bỏ đi, đáng lẽ đến lượt ai ra quân?
Bá Lạc vừa cười vừa đáp:
- Đáng lẽ đến lão Thiền Sư ra quân, nhưng ông ta chưa kịp ra đã bỏ đi liền.
Tư Mã Ngạn lấy một quân cờ đen để vào giữa bàn cờ, rồi mỉm cười nói với Lục Ỷ rằng:
- Cơ cô nương thử xem, nếu lão Thiền Sư đặt quân cờ này xuống đây có phải là bàn cờ của ông ta khác hẳn không? Trái lại, cờ trắng của Trang huynh còn bị cắt đứt ngay làm đôi, đủ thấy nước cờ của cao tăng đi rất sắc, ông ta có thể gọi là quốc thủ hãn thế được !
Lục Ỷ mắt nhìn vào bàn cờ, rồi hổ thẹn không nói năng gì nữa.
Tư Mã Ngạn lại hỏi Bá Lạc tiếp:
- Xin hỏi Trang huynh, Đại Trí Thiền Sư đi Triều Vân Phong có về ngay không?
Bá Lạc lắc đầu đáp:
- Không thấy ông ta nói đến bao giờ mới quay trở về cả! Cảnh huynh muốn gặp ông ta ư?
Tư Mã Ngạn gật đầu:
- Tôi có một việc muốn thỉnh giáo ông ta cho nên tôi muốn gặp ông ta là thế.
Lục Ỷ đảo tròn đôi ngươi một vòng, cười và đỡ lời:
- Hay là thế này vậy! Cảnh huynh đi Triều Vân Phong tìm ông ta, còn tiểu muội với Trang huynh thì ở lại đây đánh một ván cờ.
Tư Mã Ngạn không ngờ thiếu nữ này lại thay lòng đổi dạ chóng đến thế, liền mỉm cười nói:
- Nếu vậy tôi chả cần phải quay trở lại nơi đây nữa, đi Triều Vân Phong rồi tôi sẽ đến thẳng Thần Nữ Phong. Nhưng mong Cơ cô nương đừng có mãi đánh cờ quá mà quên cả cuộc hẹn ước với Thôi đại ca nhé?
Lục Ỷ vừa cười vừa đáp:
- Cảnh huynh khỏi cần dạy bảo, huynh cứ tới Thần Nữ Phong đợi chờ tiểu muội là được rồi, và huynh nói hộ với Thôi đại ca là chỉ chiều mai là cùng, tiểu muội thể nào cũng tới nơi .
Tư Mã Ngạn tủm tỉm cười, giơ tay lên chào hai người rồi đi thẳng về phía Triều Vân Phong ngay.
Bá Lạc nhìn theo cho tới khi mất hút hình bóng của Tư Mã Ngạn, rồi mới mỉm cười nói với Lục Ỷ rằng:
- Cơ cô nương, cô nương nên đi với Cảnh huynh đi Triều Vân Phong thì hơn, hình như Cảnh huynh có vẻ không bằng lòng về sự đích giao của hai chúng ta thì phải?
Lục Ỷ vừa bày lại quân cờ, vừa mỉm cười đáp:
- Mặc y có bằng lòng hay không, chúng ta không cần đếm xỉa tới ! Y là người chỉ có bộ mặt thông minh thôi, chứ thực sự rất ngu xuẩn. Người ta muốn tâng bốc, y cũng không hay biết gì hết!
Bá Lạc là người rất thông minh nghe thấy Lục Ỷ nói như vậy liền hiểu ý ngay, kêu "ồ,, rồi lắc đầu đáp:
- Cơ cô nương, tôi không tin!
Lục Ỷ ngạc nhiên hỏi lại:
- Trang huynh không tin cái gì?
- Tôi không tin cô nương đẹp như tiên nữ thế này, đã đoái hoài tới Cảnh Thiên Tâm như vậy, mà y lại không hiểu biết gì hết như lời cô nương vừa nói .
Lục Ỷ nghĩ đến chuyện trong khi đi đường mình đã hết sức khiêu khích Thiên Tâm như vậy mà rốt cuộc sôi hỏng bỏng không, nên nàng càng nghĩ càng bực mình, nghiến răng mím môi đáp:
- Trang huynh không nên không tin như thế! Vừa rồi tiểu muội chả nói rồi còn gì, mặt y tuy rất thông minh, nhưng đầu óc y lại rất đần độn!
- Tôi vẫn không tin một người như Cảnh Thiên Tâm, dù có đần độn đến đâu, chả lẽ trông thấy thịt ngỗng trời mà lại không thèm thuồng hay sao? Hay là y . . .
- Trang huynh ví dụ như thế rất đúng, như sự thực Cảnh Thiên Tâm ngu xuẩn đần độn lắm!
- CÔ nương xem tôi đần độn không?
Lục Ỷ liếc nhìn chàng ta, rồi bịt mồm, vừa cười vừa lả lơi đáp:
- Trang huynh ư? Huynh là người rất thông minh, chứ có khi nào ngu xuẩn như Thiên Tâm được!
Bá Lạc khoái chí cười khanh khách, hỏi lại:
- Tôi lại muốn thỉnh giáo cô nương một câu, sao cô nương lại biết tôi là người tuyệt đỉnh thông minh như thế?
- Chỉ xem đôi mắt đào hoa của huynh với đôi ngươi câu hồn như thế là cũng đủ phán đoán ra được liền.
- Cơ cô nương đoán sai rồi! Bá Lạc tôi là đàn ông thì giỏi cũng chỉ được cái tên Câu Hồn Nhiếp Phách thôi, như còn đôi mắt của cô nương mới có thể. . .
Nói tới đó, chàng ta liếc nhìn Lục Ỷ một cái, rồi hạ thấp giọng xuống, khẽ nói tiếp:
- cô nương mới có thể gọi là người đẹp như tiên, bất cứ bộ phận nào ở trong người của cô nương cũng đều xinh xắn đẹp tuyệt, thực không thể chê vào đâu được !
Giữa hai người không biết Bá Lạc câu hồn của Lục ỷ, hay là Lục Ỷ đoạt phách của Bá Lạc...
Hãy nói Tư Mã Ngạn đi Triều Vân Phong để tìm Đại Trí Thiền Sư trước. Vì chàng nghe Du Thiên Lạc nói trong hộp đất Bát Bửu có giấu viên thuốc Đại Hoàn Đơn nên chàng mới cố tìm kiếm lão hòa thượng để lấy lại viên thuốc hãn hữu ấy. Nhưng khi chàng đi Triều Vân Phong thì ý kiến của chàng lại thay đổi luôn. Chàng không muốn đòi lại viên thuốc ấy nữa, mà chỉ muốn nói rõ cho lão Thiền Sư hay, trong đó có viên thuốc quý báu như vậy để khỏi phí mất viên thánh dược ấy thôi, chứ không định lấy lại chi nữa.
Sở dĩ Tư Mã Ngạn thay đổi ý kiến như thế là vì có hai nguyên nhân như sau :
Điểm thứ nhứt, là vì chàng thấy VÔ Vi Tiên Tử âu Dương Thúy đã chết rồi, mình có được viên đại Hoàn Đơn cũng Vô dụng thôi.
Điểm thứ hai, nhờ có mấy tiếng mõ của Đại Trí Thiền Sư mà chàng đã thoát khỏi bể dục Vô biên kia. Chàng đã hàm ơn thì tất nhiên phải nghĩ cách để báo đền. Vì vậy, chàng mới định đuổi theo để nói cho ông ta biết rõ câu chuyện ấy là thế.
Nhưng khi chàng đi tới Triều Vân Phong, tìm mãi cũng không thấy tung tích của lão hòa thượng đâu hết . Sau cùng chàng thấy trên vách đá có viết mấy câu kệ ngữ như sau :
trồng nhân thì được quả nấ không phải là y, ta vẫn là ta. Giang hồ đàn kiếm tâm địa vi tiên. Kẻ ác phải chịu tội, người thiện thế nào cũng được hưởng đức hoàn toàn ,, Dưới ký tên "Đại Trí" .
Chàng không biết mấy câu kệ ấy có phải của đại sư để lại cho mình hay không nhưng chàng tìm kiếm mãi cũng không thấy ông ta, đành phải rời khỏi Triều Vân Phong mà đi xuống Thần Nữ Phong luôn.
Mã Không Quần bỗng thấy Tư Mã Ngạn xuất hiện, giật mình kinh hãi, ngơ ngác hỏi:
- Sao tiểu đệ lại biết ngu huynh ở đây?
Tư Mã Ngạn mỉm cười đáp:
- Tiểu đệ với Cơ cô nương cùng tới đây tìm kiếm huynh đấy.
Không Quần nghe thấy Tư Mã Ngạn nói Cơ cô nương liền hổ thẹn và hỏi lại rằng:
- Thế ra hiền đệ đã biết rõ bộ mặt thực của nàng ta rồi đấy?
Tư Mã Ngạn gật đầu, mỉm cười đáp:
- Cơ cô nương tự thổ lộ bí mật, bằng không, tiểu đệ vẫn chưa biết nàng ta là gái giả dạng trai đâu .
- Tính nết của Lục Ỷ kỳ lạ thực! Chính nàng bảo ngu huynh không nên tiết lộ bí mật Của nàng, nhưng chính nàng lại nói rõ cho hiền đệ trước, vậy chả hóa ra ngu huynh là người nói dối hiền đệ không?
- Đại ca khỏi cần quan tâm đến điều đó! Việc ấy không phải là do đại ca lừa dối gì đệ cả, nhưng hành vi của Cơ cô nương hơi . . .
Không Quần rất thông minh, biết Lục Ỷ rất dâm đãng, cho nên y không đợi chờ Tư Mã Ngạn nói xong, đã giật mình kinh hãi hỏi:
- Hành vi của nàng ta ra sao? Chả lẽ nàng đối với hiền đệ đã có hành vi khiếm nhã gì chăng?
Tư Mã Ngạn không tiện kể lại chuyện Lục Ỷ khêu gợi mình, mà chỉ gượng cười đáp:
- Nàng đối với tiểu đệ chỉ hơi thất kiểm điểm một chút thôi chứ không có gì cả, vì tiểu đệ với đại ca đã kết nghĩa với nhau như vậy thì không bao giờ tiểu đệ lại phụ đại ca, nhưng Không Quần thấy Tư Mã Ngạn nói như vậy mà lại không thấy Lục Ỷ tới cùng, liền cau mỹ lại, vội hỏi :
- Thế Lục Ỷ đâu? Sao nàng không đi cùng với hiền đệ tới đây như thế?
- Nàng ta... nàng ta...
- Đã là anh em kết nghĩa với nhau, có chuyện gì thì hiền đệ phải nên nói thực ra, sao lại Cứ ấp úng mãi như thế?
Thấy đối phương đã nổi giận, Tư Mã Ngạn liền nghĩ bụng:
"Nếu Lục Ỷ với Trang Bá Lạc có hành vi gì ám muội với nhau thì mình có lỗi với người anh kết nghĩa này!" Vì vậy chàng liền nói thực :
- Lục Ỷ mới quen biết một thư sinh áo trắng. Hiện giờ hai người đang đánh cờ với nhau ở trên đỉnh núi, lát nữa có lẽ nàng sẽ tới đây gặp đại ca đấy! nguồn truyện truyenfull.vn
Không Quần nghe thấy Tư Mã Ngạn nói như thế đã nổi lòng ghen tuông, liền cười nhạt hỏi Tư Mã Ngạn tiếp:
- Thư sinh ấy tên họ là gì? Chẳng lẽ y cũng phong lưu anh tuấn lắm hay sao?
- Thư sinh ấy họ Trang, tên là Bá Lạc, phong lưu anh tuấn đến mức độ hiếm thấy trên thế gian này. Cứ lấy chàng so với tiểu đệ thì chàng ta là mặt trăng ở trên trời mà tiểu đệ chỉ là con đom đóm ở dưới đất thôi!
- Ngu huynh không tin trên thế gian này lại có người đẹp trai đến như thế?
- Sao đại ca lại không tin lời của tiểu đệ? Tiểu đệ có phải là người hay nói dối đâu?
- Hiện giờ Lục Ỷ với Bá Lạc đánh cờ ở đâu thế?
Tư Mã Ngạn chỉ tay lên đỉnh núi ở phía sau, rồi mỉm cười đáp:
- HỌ đánh cờ ở trên đỉnh núi cao chót vót kia!
Không Quần cười như điên như khùng, nói tiếp:
- Bá Lạc ngày xưa giỏi xem tướng ngựa thì Bá Lạc ngày nay phải giỏi xem tướng người, để ngu huynh đi gặp y xem tên Trang Bá Lạc này có nhận ra bộ mặt thực của ta không?
Tư Mã Ngạn thất kinh, hỏi lại:
- BỘ mặt thực ư? Chả lẽ cái tên Thôi Minh Quế của huynh không phải là tên họ thực Không Quần biết mình đã lỡ lời, không sao chữa được nữa, đành cười the thé nói tiếp:
- Sự thực cái tên Thôi Minh Quế chỉ là Thôi Mệnh Quỷ của Trang Bá Lạc đấy thôi!
Hiền đệ với ngu huynh cùng lên trên đỉnh núi, trước mặt Lục Ỷ với Bá Lạc hai người, ngu huynh sẽ cho chúng rõ bộ mặt thực ngay!
Tư Mã Ngạn biết tính của Không Quần, chắc chuyến đi này thể nảo cũng có biến cố xảy ra mình đi theo sẽ có nhiều điều không tiện, nên chàng lắc đầu đáp:
- Đại ca cứ đi một mình đi, đệ ở lại đây đợi chờ đại ca thì hơn!
Không Quần đảo ngược đôi ngươi một vòng, gật đầu đáp:
- Hiền đệ đợi chờ ở nơi đây cũng được, ngu huynh sẽ giết . . .
Tư Mã Ngạn thấy Mã Không Quần nói như vậy, vội khuyên rằng:
- Đại ca không nên có thủ đoạn ác độc như thế! Nếu có thể buông tay được thì nên buông tay, nếu có thể tha thứ cho người được thì nên tha thứ. Cơ cô nương với Bá Lạc chỉ mới quen biết nhau thôi, chứ đã có hành vi lén lút gì đâu?
Không Quần chỉ cười nhạt, rồi vội vàng đi luôn. Nhưng mới đi được mấy trượng, y đã lấy một cái gói đồ hình tròn ném cho Tư Mã Ngạn và nói tiếp:
- Hiền đệ hãy cởi cái bọc đó ra mà xem, bình sinh đại ca là người rất hẹp lượng, ai thuận ta thì sống, ai nghịch ta thì chết, có bao giờ ta tha thứ cho ai đâu!
Vừa nói dứt thì người y đã mất dạng rồi .
Chờ Không Quần đi khỏi, Tư Mã Ngạn mới cởi cái gói đồ ấy ra xem, vừa mở tới cái bọc vải đầu ở bên trong đã thấy có mùi tanh hôi xông lên mũi. Khi chàng mở nốt gói vải đầu ấy ra, liền dậm chân thở dài tức thì. Thì ra đó là đầu của Bành Nhất Thu, người đã xem tướng cho chàng với Không Quần.
Tư Mã Ngạn thấy Nhất Thu không tham gia Đại Hội Tranh Kỳ mà vẫn bị chết trong tay người anh kết nghĩa của mình, nên chàng tức giận khôn tả, định ở đó đợi chờ nghĩa huynh mình quay trở lại sẽ khiển trách luôn, và xem bộ mặt thực của nghĩa huynh mình là ai mà lại có thủ đoạn ác độc đến như thế?
Hãy nói Lục Ỷ với Bá Lạc hai người đang đánh cờ với nhau, kỳ phùng địch thủ, tương ngộ tương tài, cả hai đều cao hứng Vô cùng, thì Không Quần đã lên tới nơi, núp sau một tảng đá lớn ở chỗ cách hai người chừng năm sáu trượng, y trông thấy mặt của Bá Lạc rồi cũng phải giật mình kinh hãi và cảm thấy mặt của chàng ta đẹp tuyệt trần, dù mình có bỏ chiếc mặt nạ da người ra, bộ mặt thực của mình cũng còn thua kém đối phương xa.
Bá Lạc không những đẹp trai tuyệt thế và tai lại rất thính, Không Quần vừa lên tới nơi trên đỉnh núi, chàng ta đã ngừng tay, vừa cười vừa nói với Lục Ỷ rằng:
- Cơ cô nương, có người vừa lên tới đỉnh núi này đấy! CÓ lẽ người đó tới để tìm kiếm cô nương, vậy chúng ta hãy ngừng tay giây lát nhé?
Lục Ỷ lại tưởng Tư Mã Ngạn quay trở lại, hơn nữa nàng đang ham mê sắc đẹp của Bá Lạc, liền đưa mắt liếc nhìn chàng ta một cách rất tình tứ, cất tiếng cười rất dâm đãng rồi đáp:
- Trang huynh, tiểu muội mới quen biết huynh, chúng ta lại ý hợp tâm đầu như vậy, thì bất cứ ai lên đây kiếm tiểu muội, tiểu muội cũng không cần lý tới .
Không Quần đứng sau tảng đá, thấy thái độ khêu gợi và mắt tống tình luôn luôn của Lục ỷ, lửa ghen đã bốc lên đùng đùng. Bây giờ lại nghe thấy nàng nói như thế, y không sao nhịn được, liền thủng thẳng bước ra, cười nhạt hỏi :
- Ỷ muội, lời thề thốt của chúng ta vẫn còn ở bên tai, chẳng lẽ hiền muội mới quen biết một người đã quên hẳn ngu huynh rồi hay sao?
Lục Ỷ không ngờ người tới đó lại là Không Quần, hổ thẹn đến hai má đỏ bừng.
Ngờ đâu Bá Lạc đã say mê sắc đẹp của nàng, thấy nàng ngượng nghịu như vậy, liền mỉm cười đứng vậy để gỡ cho nàng, vội chắp tay chào Không Quần và hỏi :
- Nhân huynh quý tính đại danh là gì, với Cơ cô nương xưng hô ra sao?
Không Quần trong lúc phẫn nộ quên cả xưng hô tên họ giả, liền buột miệng trả lời luôn:
- Ta là Mã Không Quần, người là Trang Bá Lạc phải không?
Bá Lạc vừa cười vừa đáp:
- Ngựa tốt vừa đi qua, đàn ngựa ở Kỳ Bắc như không còn một con nào, vậy cái tên này đặt hay lắm, nhưng tiếc thay hơi đảo lộn một chút!
Không Quần trợn ngược đôi long mày lên hỏi :
- Cái gì gọi là đảo lộn?
Bá Lạc mỉm cười đáp:
- Từ xưa tới nay chỉ có Bá Lạc là người biết xem ngựa thôi, chứ làm gì có ngựa mà lại biết được Bá Lạc? Như bây giờ Bá Lạc ta không biết bạn là Mã Không Quần, mà tại sao bạn lại biết được ta là Trang Bá Lạc là nghĩa lý gì?
Thấy Không Quần chỉ dùng giọng mũi kêu "hừ" thôi chứ không trả lời, Bá Lạc lại nói tiếp:
- Mã huynh không nên nóng nẩy như thế, huynh còn chưa trả lời câu hỏi của đệ.
Chẳng hay huynh với Cơ cô nương có liên hệ gì?
Không Quần cười nhạt rồi đáp:
- Nàng là bạn tri giao của ta! Nhưng ngươi có tư cách gì mà lại dám hỏi han như thế?
Bá Lạc vẫn ôn tồn và tươi cười như thường. Chàng thấy Không Quần giận dữ như vậy, liền bật cười ha hả và lạnh lùng đáp:
- Bạn là bạn tri giao rất thân mật với Cơ cô nương đây thì Trang mỗ cũng vậy. Như thế là chúng ta có tư cách ngang nhau, vậy sao mỗ lại không có quyền?
Không Quần cau mày lại nói tiếp:
- Ngươi đừng có tự phụ như thế nữa! Sự liên hệ giữa hai người với Cơ muội thân mật bằng ta sao được?
Bá Lạc kêu "ồ" một tiếng, quay đầu lại hỏi Lục ỷ:
- Cơ cô nương, xin cô cho biết mối liên quan giữa cô với tôi và Mã Không Quần có cái gì khác nhau không?
Lục Ỷ biết Không Quần nói như thế là ra điều bảo mình với chàng gần gụi nhau luôn luôn, nhưng câu chuyện ấy làm sao mà nói ra miệng được? Huống hồ lúc này Không Quần đang như hung thần ác sát, còn Bá Lạc thì vẫn ung dung và phong lưu Vô cùng.
So sánh hai người thì tất nhiên là Bá Lạc phải hơn nhiều nên nàng lại càng yêu Bá Lạc và ghét Không Quần thêm.
Thấy Lục Ỷ chần chừ, không trả lời ngay, Bá Lạc với giọng nói rất êm dịu hỏi tiếp:
- Cơ cô nương cứ việc nói! Nếu quả thực cô nương với Mã huynh có liên quan đặc biệt thì Bá Lạc tôi xin cáo từ ngay tại đây!
Nói xong, chàng đứng dậy vái chào định đi luôn.
Lục Ỷ đã say mê chàng như điếu đổ, khi nào chịu để cho chàng ta bỏ đi như thế, vội giơ tay kéo lại, mỉm cười đáp:
- Trang huynh đừng đi vội! Sự thực tiểu muội với Mã huynh có liên quan đặc biệt gì đâu?
Không Quần nghe thấy Lục Ỷ nói như vậy, không khác gì một chậu nước lạnh dội từ trên đầu xuống. Trái lại, Bá Lạc rất cao hứng, liền lớn tiếng hỏi lại y rằng:
- Mã huynh đã nghe thấy chưa? Chúng ta cùng quen biết Cơ cô nương, tôi tới trước là chủ mà bạn tới sau là khách, nếu chủ nhân cao hứng thì may ra còn mới khách vào ngồi chơi, bằng không vẫn có thể đuổi khách đi ngay được !
Không Quần mắt lộ hung quang lạnh lùng đỡ lời :
- Trăng và gió không phân biệt cổ kim, ở nơi rừng suối không có ai là khách, ai là chủ hết! Nếu người ra lệnh đuổi khách thì ngươi sẽ dẫn thân vào tử địa tức thì!
Bá Lạc nhìn Lục ỷ, lắc đầu nói:
- Cơ cô nương, người bạn tri giao này của cô nương hẹp lượng quá, ăn nói lại ngông cuồng, khiến tôi không sao nhịn được nữa.
Không đợi chàng ta nói dứt, Không Quần đã xen lời ngay:
- Không nhịn được thì làm gì nổi ta nào? Chả lẽ ngươi dám đụng đến người Mã đại thái gia này hay sao?
Bá Lạc liếc mắt nhìn thái độ ngông cuồng của Không Quần, rồi quay lại nhìn Lục ỷ, mỉm cười nói tiếp:
- Nếu Cơ cô nương hãi sợ thì cứ việc theo bạn của cô nương mà đi ngay đi ! Từ nay về sau câu chuyện gặp gỡ của chúng ta hôm nay coi như là không có và chúng ta có gặp nhau cũng coi như là gặp người dưng vậy! Bằng không, nếu Bá Lạc được cô nương có lòng yêu đương thực, thì tại hạ sẽ lãnh giáo vài thế võ của người bạn kia luôn.
Lúc này Lục Ỷ đã bực tức khôn tả, vì một người phong thần tuyệt thế, tuấn tú phong lưu như vậy đã khiến nàng say mê ngất ngây rồi, còn một người thì tình cũ nghĩa xưa, đã yêu đương nhau nhiều lần. Bây giờ cả hai trở nên kẻ thù kẻ địch, nhất thời nàng không biết nên bênh ai và giúp ai? Bất đắc dĩ nàng chỉ cau mày lại nhìn hai người, gượng cười nói :
- Tôi mong hai người đừng có đi đến chỗ cực đoan như thế nữa! Cùng kết thành bạn hữu có hơn là gây gổ với nhau không?
Không Quần cười nhạt lắc đầu đáp:
- Ỷ muội không còn lạ gì tính nết của ngu huynh, khi nào ngu huynh lại chịu để cho một người được nằm chung giường với mình như thế?
Bá Lạc cũng không chịu lép vế, cười nhạt đáp:
- Lửa và nước thì làm sao mà gần nhau được? Tôi cương quyết không chịu kết bạn với kẻ ngông cuồng hung ác này!
Lục Ỷ thấy không có cách hòa giải được, liền cau mày suy nghĩ giây lát, rồi lên tiếng nói tiếp:
- Các người đã không hòa hợp với nhau được như vậy thì chỉ có một cách là quyết đấu Nàng vừa nói tới hai chữ quyết đấu, thì Bá Lạc đã gật đầu vừa cười vừa đáp:
- Phải đấy, tôi tán thành ý kiến này của Cơ cô nương!
Không Quần thở dài, nhìn Lục Ỷ lắc đầu nói:
- Thực không ngờ! Thực không ngờ! Ỷ muội lại coi bạn cũ với bạn mới ngang nhau như thế! Tuy ngu huynh với hiền muội chưa định danh phận, nhưng hai ta có khác gì một đôi vợ chồng đã ân ái rồi, không ngờ đâu bây giờ Ỷ muội lại coi ngu huynh như một người dưng vậy và bắt ngu huynh phải giải quyết bằng một trận quyết chiến như thế! Trời sinh ra y thị đã là một dâm phụ, lẽ dĩ nhiên Lục Ỷ bao giờ cũng có mới nới cũ, sáng Tần chiều Sở. Lúc này trong lòng nàng ta đã yêu Bá Lạc hơn, lại nghe thấy Không Quần nói như thế lại càng ghét thêm liền trợn ngược đôi long mày lên, lạnh lùng đáp:
- Huynh hiềm tôi đối xử với huynh bạc tình như vậy thì không có gì tốt bằng sự bỏ cuộc CỔ nhân vẫn thường nói: "Thiên hạ đâu đâu chả có cỏ thơm", võ công và bộ mặt anh tuấn như Mã Không Quần huynh thì đi đâu mà chả kiếm được một Cơ Lục Ỷ thứ hai?
Tính nết của Không Quần rất hung ác và nham hiểm, nghe thấy Lục Ỷ nói như vậ liền quyết định ngay và nghĩ thầm :
"Cái tên Trang Bá Lạc này không thấy ai nói tới bao giờ cả, tất nhiên võ công của y bằng sao được ta? Chi bằng ta hãy nén lửa giận, chờ lát nữa giết chết tên này, ta sẽ làm nhục Lục Ỷ một phen, rồi ta mới bỏ rơi nàng cho bõ tức!" Vì ghen quá, y đã tức giận Lục Ỷ khôn tả nhưng mặt vẫn làm ra vẻ tươi tỉnh và gượng cười nói tiếp:
- Ỷ muội không nên nổi giận như vậy! Giữa chúng ta còn có lời thề thốt như thế, khi nào Không Quần này lại nỡ bỏ cuộc, không quyết chiến cơ chứ?
Nếu là mọi khi Lục Ỷ nghe thấy Không Quần nói như vậy, nàng ta thế nào cũng thấy mát lòng mát dạ ngay, nhưng bây giờ vì có Bá Lạc đứng cạnh đó, nàng không những không cảm thấy mát lòng thì chớ lại còn chán ghét thêm là khác, nên nàng nghe thấy Không Quần nói xong, vội quay đầu lại nhìn Bá Lạc, cười giọng lẳng lơ và hỏi tiếp:
- Trận quyết đấu này, chẳng hay Trang huynh muốn dùng phương pháp nào? Đấu văn hay đấu võ?
Bá Lạc chưa kịp trả lời, thì Không Quần đã xen lời nói:
- Đấu văn làm chi? Đấu võ giải quyết nhanh chóng hơn!
Lục Ỷ đã biết Không Quần định tâm như thế nào rồi, nhưng vẫn cố ý hỏi :
- Mã huynh đã lựa chọn võ đấu, còn đầu đề thì phải để cho Trang huynh đặt trước!
Không Quần thấy Lục Ỷ bênh vực đối phương ra mặt, liền nghiến răng mím môi cười khẩy đáp:
- Tha hồ y muốn ra đầu đề gì cũng được, nhưng y không thể nào thoát chết được đâu!
Bá Lạc nghe nói liền nhìn Lục ỷ, rồi lắc đầu vừa cười vừa xen lời nói :
- Vì một người đẹp tựa tiên nữ như cô nương, dù Bá Lạc tôi có bị hy sinh đến tính mạng ở trong trận quyết chiến này, cũng cam tâm tình nguyện ngay!
Lục Ỷ càng thích thú thêm, lại liếc mắt tống tình, với giọng rất lẳng lơ và vuốt ve đáp:
- Trang huynh không nên nói như thế! Đầu đề quyết đấu chưa nghĩ ra thì đã biết ai thua ai được nào?
Bá Lạc gật đầu, vừa cười vừa nói tiếp:
- CÔ nương nói rất phải, muốn thắng trận đấu này thế nào tôi cũng nghĩ ra một đầu đề rất có lợi cho mình mới được!
Không Quần cười nhạt, đỡ lời:
- Bá Lạc mau quyết định đầu đề đi! Ngươi đã vì đàn bà mà muốn quyết đấu với ta, sao không giở chút khí khái của một vị anh hùng ra, mà cứ nói đi nói lại như đàn bà con gái thế làm chi?
Bá Lạc khoanh tay đứng trên mép núi, nhìn xuống bên dưới thấy nước sông đang cuồn cuộn chảy. Từ mặt sông lên tới chỗ chàng đứng cách nhau chừng mấy chục trượng. Suy nghĩ giây lát, chàng liền quay đầu lại hỏi :
- Mã Không Quần, tùy ý tại hạ ra đầu đề chẳng hay bạn có dám chấ


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.